Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 184
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Nhĩ Nhĩ vừa lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, vừa ghé sát tai Thang Thất Viên thì thầm: “Alpha này được đấy, dáng đẹp, mặt mũi cũng được, thầy mau chủ động hơn một chút đi.”
Lần đầu tiên Thang Thất Viên đến chỗ này, cậu nhìn đám đông chen chúc xung quanh, căng thẳng đến mức lúng túng không biết đặt tay chân vào đâu, cậu không ngờ Tạ Nhĩ Nhĩ lại trực tiếp dẫn cậu đến đây.
Cậu bối rối ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta đang mỉm cười với cậu, ánh mắt vô cùng nồng nhiệt, hơn nữa càng lúc càng xích lại gần.
Thang Thất Viên vội vàng cúi đầu, lùi lại một bước, nhìn Tạ Nhĩ Nhĩ ra sức lắc đầu, “Không, không cần đâu.”
Tạ Nhĩ Nhĩ nghe thấy câu trả lời của cậu, không khỏi cau mày, “Thầy cứ không tích cực cũng không chủ động như thế này, thì đến bao giờ mới tìm được Alpha đây?”
Nói xong, cậu ta đảo mắt, đột nhiên nhếch mép cười, đưa tay đẩy Thang Thất Viên về phía Alpha đối diện, “Để tôi giúp thầy.”
Thang Thất Viên bị cậu ta đẩy một cách bất ngờ, lảo đảo vài bước, hoảng hốt kêu lên, cơ thể vô tình ngả về phía Alpha đối diện.
Ánh mắt Alpha sáng rực, thong thả dang tay ra.
Một Omega xinh đẹp như vậy tự nguyện ngả vào, đương nhiên anh ta cực kỳ vui vẻ, đúng lúc anh ta chuẩn bị đón lấy Omega xinh đẹp, dịu dàng ấm áp kia, đột nhiên có một bàn tay chặn giữa hai người.
Anh ta không vui ngẩng đầu lên, nhìn kẻ đã khiến anh ta mất đi diễm phúc, bất ngờ lại chạm phải một đôi mắt âm trầm, hung ác, đôi mắt ấy sắc bén đến mức anh ta không dám nhìn thẳng, trong lòng không khỏi run sợ, trong nháy mắt anh ta hiểu rằng đây là một Alpha mạnh hơn anh ta.
Anh ta thu lại biểu cảm giận dữ, tiếc nuối nhìn Thang Thất Viên một cái, sau đó thành thật lùi lại một bước, nhường chỗ, giơ hai tay lên.
Rõ ràng, hôm nay anh ta không thể có được Omega nhỏ bé này rồi.
Thang Thất Viên ngẩng đầu thấy đó là Thịnh Sầm, lập tức thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt cậu cong lên, mỉm cười ngọt ngào hỏi: “Thịnh Sầm, sao cậu lại ở đây?”
Thịnh Sầm nhìn Alpha kia một cách lạnh lùng, giận đến mức gân xanh trên trán nổi lên, bước lên chắn trước mặt Alpha, tách Thang Thất Viên khỏi những người xung quanh, rồi cúi đầu nhìn Thang Thất Viên, khó nén cơn giận, nói: “Là tôi mới phải hỏi cậu vì sao lại ở đây mới đúng chứ?”
Thang Thất Viên nhìn thấy sự giận dữ trong mắt hắn, ngơ người, “Mình đi cùng Nhĩ Nhĩ.”
Thịnh Sầm nghe thấy cái tên thân mật này, không khỏi cau mày, lạnh giọng hỏi: “Nhĩ Nhĩ là ai?”
Thang Thất Viên chỉ vào Tạ Nhĩ Nhĩ bên cạnh, giới thiệu: “Cậu ấy là Nhĩ Nhĩ, bạn trai của đối tượng hẹn hò mà mình nói với cậu hôm qua, hóa ra cậu ấy là học sinh của mình, chúng mình đến cùng nhau.”
Thịnh Sầm kéo Thang Thất Viên về phía hắn, đặt tay lên vai cậu, rồi không vui ngẩng đầu nhìn Tạ Nhĩ Nhĩ, vừa nãy nếu hắn không nhìn nhầm, chính Tạ Nhĩ Nhĩ này đã đẩy Thang Thất Viên về phía Alpha đối diện, vì vậy ánh mắt hắn nhìn Tạ Nhĩ Nhĩ không khỏi có chút khó chịu.
Tạ Nhĩ Nhĩ hơi nheo mắt, hỏi Thang Thất Viên: “Đây là bạn trai của thầy à?”
Thang Thất Viên lắc đầu, “Không phải, là bạn cùng bàn, bạn thân của mình.”
“Bạn cùng bàn?” Tạ Nhĩ Nhĩ quan sát hai người họ, không khỏi nở nụ cười, “Tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi mà tình bạn của hai người bạn cùng bàn các thầy vẫn “thiên trường địa cửu” ghê ha.
(*) Đoạn này Tạ Nhĩ Nhĩ đang ám chỉ rằng tình cảm của họ rõ ràng vượt quá tình bạn bình thường, không phải là “bạn cùng bạn” như Thang Thất Viên nói.
Thang Thất Viên mỉm cười, “Làm bạn cùng bàn thì phải đối xử tốt với nhau, cùng nhau tiến bộ chứ.”
Thịnh Sầm nhìn Tạ Nhĩ Nhĩ với ánh mắt thâm trầm, nắm tay Thang Thất Viên quay người rời đi, “Về nhà.”
Thang Thất Viên ngơ người, khi phản ứng lại thì hắn đã đi được mấy bước, cậu vội vàng kêu một tiếng: “Thịnh Sầm từ từ đã, mình còn chưa kịp chào tạm biệt Nhĩ Nhĩ mà!”
“Không cần chào tạm biệt cậu ấy.” Thịnh Sầm không quay đầu lại, tiếp tục bước về phía trước.
Lúc này hắn chỉ muốn đưa Thang Thất Viên ra khỏi cái nơi xô bồ hỗn tạp này, tránh xa những Alpha và Beta đang nhìn cậu như hổ rình mồi, đặc biệt là cái tên Tạ Nhĩ Nhĩ với ý đồ xấu kia.
Thang Thất Viên vội vàng quay đầu vẫy tay chào Tạ Nhĩ Nhĩ, lớn tiếng dặn dò: “Nhĩ Nhĩ, về nhà sớm đi nhé!”
Thịnh Sầm nắm tay Thang Thất Viên đi càng nhanh hơn, cái đồ mọt sách này còn có thời gian lo lắng cho người khác à!
Tạ Nhĩ Nhĩ khẽ cong môi, giơ tay vẫy vẫy, nhìn bọn họ đi xa, không khỏi cảm thấy Thịnh Sầm trông có vẻ quen quen, dường như đã từng gặp ở đâu đó, cậu ta cúi đầu nghĩ một lát, một lúc lâu sau, bỗng nhiên bừng tỉnh ngẩng đầu lên.
Cậu ta nhìn về phía bọn họ rời đi, không khỏi cười một tiếng, hóa ra bên cạnh Thang Thất Viên đã có một Alpha ưu tú như vậy rồi, khó trách cậu không thèm để ý đến người khác, nhưng nhìn dáng vẻ của họ, dường như vẫn chưa nhận ra tình cảm của chính mình.
Hai tên ngốc thật… Sau khi Tạ Nhĩ Nhĩ rút ra kết luận, không nghĩ ngợi thêm nữa, quay người trở lại sàn nhảy, tiếp tục nhún nhảy, tiện thể nhắn tin bảo Vương Hành Minh đến đón cậu về nhà.
Thịnh Sầm nắm cổ tay Thang Thất Viên đi rất nhanh, mãi đến khi đưa cậu lên xe, hắn mới buông tay ra.
Thang Thất Viên ngồi trong xe, đưa tay xoa bóp cổ tay, bực bội nhìn Thịnh Sầm một cái.
Gần đây Thịnh Sầm dễ nổi giận thật đấy, gần như lần nào cũng đột nhiên xuất hiện, không quan tâm gì hết mà kéo cậu đi, chẳng lẽ gần đây cái tính cáu kỉnh khi bị đánh thức của Thịnh Sầm lại nghiêm trọng hơn? Hay là làm Hoàng đế áp lực quá lớn chăng? Thang Thất Viên thầm tự kiểm điểm bản thân, làm bạn với nhau, mà gần đây cậu thật sự không đủ quan tâm đến Thịnh Sầm, khi nào có thời gian cậu phải mua ít trà giải nhiệt tặng cho Thịnh Sầm, không thể để cây non vừa mới chịu khó mọc thẳng lại bị nghiêng đi mất.
Cậu im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn Thịnh Sầm, rất không hài lòng nói: “Thịnh Sầm, lúc nãy cậu vừa không chào hỏi Nhĩ Nhĩ, vừa không chào tạm biệt, hành động đó thật sự rất bất lịch sự, lần sau đừng như vậy nữa.”
“Cấm gọi cậu ta là Nhĩ Nhĩ.” Thịnh Sầm nói với vẻ bình thản.
“Tại sao?”
“Nghe chướng tai!”
“… ” Thang Thất Viên quyết định tạm thời không thèm chấp với người bạn cùng bàn tính khí thất thường này nữa, bèn nói với giọng hòa nhã: “Được rồi, vì cậu không thích, trước mặt cậu mình sẽ gọi cậu ấy là bạn học Tạ vậy.”
“Không cho phép gọi trước mặt bất kỳ ai.”
Thang Thất Viên thấy vẻ mặt Thịnh Sầm vẫn khó coi, đành miễn cưỡng gật đầu, “Được, được, được…”
Lần này Thịnh Sầm không nói gì thêm, cúi đầu giúp cậu cài dây an toàn.
Thang Thất Viên ngoan ngoãn để hắn cài dây an toàn cho mình, khẽ khuyên: “Thịnh Sầm, dù mình có gọi cậu ấy là gì đi nữa, hành động lúc nãy của cậu đều không đúng đâu.”
Thịnh Sầm nghiến răng nói: “Tôi không thích cậu ta.”
Thang Thất Viên ngơ người, nhỏ nhẹ khuyên: “Thịnh Sầm, cậu không thể mới gặp một người lần đầu đã ghét người đó được, biết đâu sau khi tìm hiểu sâu hơn, cậu sẽ thích cậu ấy thì sao?”
Tính cách Tạ Nhĩ Nhĩ tuy có phần không theo lẽ thường, nhưng bản chất vẫn khá tốt.
“Cậu mong tôi thích cậu ta sao?” Thịnh Sầm nâng mắt nhìn cậu, trong mắt vẫn còn vương lửa giận chưa tiêu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cậu.
Thang Thất Viên ngơ người, Thịnh Sầm thích Tạ Nhĩ Nhĩ ư?
Cậu nhìn Thịnh Sầm, chậm rãi lắc đầu, “Không hy vọng…”
Thịnh Sầm hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng cũng hài lòng hơn chút, trở lại ghế khởi động xe.
Thang Thất Viên không nói nên lời, thu lại ánh mắt, đưa tay lên sờ lên phần ngực có chút nặng nề. Lúc nãy khi nghĩ đến khả năng Thịnh Sầm có thể sẽ thích Tạ Nhĩ Nhĩ, trong ngực cậu đột nhiên cảm thấy khó chịu, giống như có một tảng đá lớn đè nặng lên tim, thậm chí trong nháy mắt còn khiến cậu có chút khó thở.
Cậu tự trách, cúi đầu xuống, không thể phủ nhận rằng trong khoảnh khắc ấy, vậy mà cậu đã không muốn Thịnh Sầm thích bất cứ ai, thậm chí chỉ cần nghĩ đến khả năng này, cậu đã thấy rất khó chịu.
Suốt cả quãng đường, Thang Thất Viên giống như một củ cải trắng héo úa, cúi đầu, chìm sâu vào phiền muộn, cậu cảm thấy mình thật ích kỷ, thật không xứng đáng với chức vị bạn cùng bàn.
Cậu mơ màng suy nghĩ suốt cả đường, đến khi điều chỉnh lại tinh thần thì phát hiện Thịnh Sầm không đưa cậu về nhà, mà đưa cậu đến Lan cung.
Hạ Hoàng hậu và Thịnh Tích đã ngủ rồi, Thịnh Sầm đưa Thang Thất Viên về phòng, đẩy cậu về phía nhà tắm, “Vào tắm rửa sạch sẽ đi, thối chết đi được.”
“Thối chỗ nào chứ?” Thang Thất Viên đưa tay lên mũi ngửi, sau đó ngửi thấy một loạt mùi hỗn hợp gay mũi của thuốc lá, bia, nước hoa và tin tức tố.
“… Được rồi, đúng là khó ngửi thật.”
Thang Thất Viên ngoan ngoãn đi vào tắm, sau đó thay bộ quần áo mà Thịnh Sầm đã chuẩn bị cho cậu.
Thang Thất Viên lắc lắc cái ống tay áo dài ngoằng, bước ra ngoài, phàn nàn với Thịnh Sầm: “Rộng quá, Thịnh Sầm, không phải trước đây mình có để một bộ đồ ngủ ở đây sao?”
“Vứt rồi.”
“Nói dối.” Đối với Thịnh Sầm, Thang Thất Viên vẫn có chút hiểu biết nhất định, chỉ cần nghe giọng điệu của hắn là biết hắn đang nói dối.
“… Lười tìm, hôm nay mặc đồ của tôi đi.” Thịnh Sầm nói thản nhiên.
Hắn nhìn mái tóc của Thang Thất Viên còn đang rỏ nước, lấy một chiếc khăn phủ lên đầu cậu, động tác có chút thô bạo lau tóc cho Thang Thất Viên, khiến mái tóc của cậu rối tung rối mù lên.
Thang Thất Viên đưa tay lên xoa mắt, “Thịnh Sầm, cậu chậm lại một chút, nước bắn vào mắt mình rồi.”
Thịnh Sầm hừ nhẹ một tiếng, nhìn khóe mắt hơi đỏ của cậu, động tác tay chậm lại một chút.
Thang Thất Viên xoa mắt một lát, ngẩng đầu nhìn đồng hồ, “Thịnh Sầm, tớ phải về nhà rồi.”
Thịnh Sầm dừng tay, cúi đầu nhìn cậu lạnh lùng nói: “Hôm nay cậu dám về nhà thử xem?”
Thang Thất Viên không hiểu chuyện gì, chớp mắt hỏi với giọng mềm mại: “Sao vậy?”
Thịnh Sầm nhìn đôi mắt ngây thơ của Thang Thất Viên, vẻ mặt dịu đi, hắn đưa tay vuốt thẳng mái tóc bị hắn vò rối của Thang Thất Viên, vỗ đầu cậu, giọng nói dịu dàng hơn: “Muộn rồi, tối nay ở lại đây đi.”
Thịnh Sầm cũng không biết tại sao, đêm nay hắn chỉ muốn để Thang Thất Viên ở nơi hắn có thể nhìn thấy, chỉ ở bên cạnh một mình hắn, như vậy hắn mới yên tâm.
Hắn biết cơn giận của mình đến không có lý do, thậm chí còn không hợp lý chút nào, Thang Thất Viên không biết gì cả, cậu ấy vô tội, nhưng chỉ là Thịnh Sầm không muốn để cậu rời đi.
Thang Thất Viên khẽ nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu, muộn thế này mới về nhà thật sự không thích hợp lắm, ba lớn và baba có lẽ đã ngủ từ lâu rồi, cậu về có thể còn đánh thức họ.
Dù sao cậu cũng không phải chưa từng ở Lan cung, đã sớm thành thói quen rồi.
Nghĩ vậy, cậu tự động leo lên giường của Thịnh Sầm, thuần thục đắp chăn lên người, chớp mắt nhìn Thịnh Sầm, thúc giục: “Cậu cũng nhanh đi tắm đi, lát nữa nhớ tắt đèn nhé.”
Thịnh Sầm nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Thang Thất Viên, ánh mắt bất giác dịu dàng hơn, hắn giãn mày, dây thần kinh căng thẳng từ khi nhìn thấy Thang Thất Viên ở quán bar lúc nãy cuối cùng cũng thả lỏng.
Thang Thất Viên giờ đang ở nhà hắn, nằm trên giường hắn, mặc đồ ngủ của hắn, toàn thân đều nhiễm mùi của hắn.
Nhận thức này khiến hắn cảm thấy vô cùng thỏa mãn, thậm chí còn khiến hắn thấy thỏa mãn và sung sướng hơn cả lúc trở thành Hoàng đế.
Hắn cúi đầu khẽ đáp lại, đưa tay tắt đèn trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ, “Ngủ ngon.”