Chương 2: Lục Thành muốn ly hôn!!!

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 2: Lục Thành muốn ly hôn!!!

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay là buổi sum họp gia đình định kỳ hằng tháng của nhà họ Thang. Khi mọi người về đến nhà, họ thấy Thang Nhất Viên đang ngồi trên ghế sofa, nét mặt u ám, tâm trạng rõ ràng không tốt, bên cạnh còn đặt một chiếc vali màu đỏ.
Ai nấy đều hiểu ý, không dám tiến lại gần làm phiền cậu.
Gần đến giờ ăn trưa mà bầu không khí nặng nề quanh Thang Nhất Viên vẫn không tan biến. Thang Nhị Viên không chịu nổi, liếc nhìn cậu một cái rồi lên tiếng hỏi: "Lục Thành lại làm gì anh à?"
Thang Nhất Viên im lặng, không đáp lời, như từ chối trả lời.
Thang Tam Viên đọc xong tin nhắn của người hâm mộ, đặt điện thoại xuống, nhìn anh mình với giọng điệu có chút bất lực: "Lần này anh lại kiếm cớ gì để đòi ly hôn nữa đây? Chẳng phải em đã dặn anh đừng có lúc nào cũng dỗi hờn rồi sao, cứ tí tí lại làm ầm lên đòi ly hôn, coi chừng Lục Thành phát ngán đấy."
Thang Tứ Viên gảy gảy lọn tóc rối trên trán, chống cằm nói: "Tháng trước em còn thấy anh ấy đặt mua xe thể thao mới cho anh đấy thôi. Một Alpha tốt như vậy, anh cũng biết rồi đó, anh ấy còn là người đứng đầu Lục thị, vậy mà anh suốt ngày cứ coi anh ấy như một tên tùy tùng để sai bảo. Hai người đã kết hôn bốn năm rồi, Lục Thành vẫn luôn hết lòng nghe theo anh, thật sự rất tốt."
Thang Ngũ Viên tổng kết ngắn gọn: "Phải biết trân trọng chứ."
Thang Lục Viên bóc vỏ quả quýt, đưa một nửa cho Thang Thất Viên rồi nói: "Chuyện bé xé ra to chỉ thêm khổ thôi. Không có chuyện gì nghiêm trọng thì đừng có mãi cãi nhau đòi ly hôn nữa."
Thang Thất Viên nhận miếng quýt, ngoan ngoãn gật đầu: "Đúng vậy..."
Thang Nhất Viên nhịn nửa ngày trời, cuối cùng không chịu nổi nữa, gào lên: "Là anh ta muốn ly hôn với tôi!"
Trong thoáng chốc, tất cả mọi người như hóa đá, miếng quýt trong tay Thang Thất Viên lập tức lăn xuống đất.
Lục Thành muốn ly hôn!
Thang Bá Đặc và Nguyên Thu nghe thấy, lập tức chạy ra từ trong bếp. Mặc dù trong nhà có rất nhiều người làm, đầu bếp cũng đông đúc, nhưng hai người vẫn thích tự tay nấu những món ngon cho các con. Mỗi lần gia đình sum họp, họ đều tự mình xông pha vào bếp.
Thang Bá Đặc đang bưng bát canh trên tay, vội vàng đặt xuống, kinh ngạc hỏi: "Lục Thành rốt cuộc không cần con nữa sao?"
Thang Nhất Viên lập tức quay đầu nhìn về phía ba mình, hai mắt tròn xoe, trong lòng trào dâng nỗi oan ức.
Nguyên Thu cầm cái chày cán bột trên tay, gõ vào Thang Bá Đặc: "Câm miệng."
Thang Bá Đặc xoa đầu, tự biết mình lỡ lời, đành ngậm miệng.
Nguyên Thu nhặt miếng quýt lên ném vào thùng rác, khẽ hỏi: "Làm sao thế con?"
Miệng Thang Nhất Viên mếu máo, vẻ mặt đầy oan ức, viền mắt cũng đỏ hoe. Mãi nửa ngày sau cậu mới thốt ra: "... Anh ấy mất trí nhớ."
Vừa mới bình thường trở lại, giờ đây mọi người lại sững sờ lần thứ hai, đồng thanh kêu lên: "Mất trí nhớ?"
Nguyên Thu bất đắc dĩ liếc nhìn chồng và các con đang kinh ngạc, rồi đi tới nắm lấy tay Thang Nhất Viên, giọng nói nhẹ nhàng: "Do bị thương sao? Có nghiêm trọng không? Con cứ từ từ nói..."
Thang Nhất Viên nhìn ba mình, càng cảm thấy oan ức, đôi mắt đỏ hoe, nhào vào lòng Nguyên Thu như khi còn bé, giọng nói đứt quãng: "Gần đây Lục thị nghiên cứu phát minh cơ giáp mới... Lúc Lục Thành đến phòng nghiên cứu để nghiệm thu, phòng nghiên cứu đột nhiên phát nổ. Mặc dù các biện pháp an toàn đã được chuẩn bị đầy đủ cho phòng thí nghiệm, nhưng Lục Thành vẫn bị ngã xuống và ngất xỉu. Toàn thân anh ấy không có thương tổn gì, nhưng mà... Sau khi anh ấy tỉnh lại thì quên mất hết tất cả mọi chuyện trong bốn năm này... Bác sĩ nói có thể do thời điểm nổ tung, não bị kích thích quá độ, chấn động quá mạnh. Bác sĩ cũng không biết đến bao giờ Lục Thành mới có thể nhớ lại."
Thang Nhị Viên trừng mắt: "Quên mất chuyện trong bốn năm này? Chẳng phải là quên đúng khoảng thời gian hai người ở bên nhau sao?" Thang Tam Viên sờ cằm: "Anh ấy sẽ không nghĩ rằng mình vẫn còn yêu tên Beta kia đấy chứ?"
Mặt Thang Nhất Viên tối sầm lại. Đây chính là điểm khiến cậu tức điên lên!
Năm đó, cậu và Lục Thành quen biết nhau tại cao trung tinh tế. Một người có thông số sức mạnh cao nhất, một người có thông số học thuật cao nhất, cả hai đều là những nhân vật được nhắc đến trong các câu chuyện phiếm ở trường. Nhưng vì không học chung lớp nên họ không có cơ hội tiếp xúc với nhau.
Hai người họ quen biết là vì Lục Thành thích một Beta trong lớp của Thang Nhất Viên. Vì vậy, anh ta luôn thích quanh quẩn gần lớp Thang Nhất Viên. Anh xuất thân từ một gia đình giàu có, tính cách cởi mở, nên mọi người trong lớp Thang Nhất Viên đều yêu thích và rất hoan nghênh anh. Thế nhưng, trớ trêu thay, tên Beta kia lại không thích anh mà lại rất thân với Thang Nhất Viên. Bởi vậy, Lục Thành đương nhiên nghi ngờ giữa Beta và Thang Nhất Viên có gian tình gì đó.
Thang Nhất Viên có nỗi khổ tâm khó nói. Thực ra, Beta kia là một Omega, đã tiêm thuốc ức chế để cải trang thành Beta. Có lần, Thang Nhất Viên bắt gặp lúc thuốc ức chế của cậu ta mất đi hiệu lực, tin tức tố tràn ra. Để tránh gây náo loạn trong trường học, Thang Nhất Viên đành giúp cậu ta. Từ đó trở đi, tên Beta kia rất ỷ lại vào cậu. Hai người chỉ là bạn bè, không hề có bất cứ điều gì mờ ám cả.
Thang Nhất Viên vẫn luôn yêu thầm Lục Thành. Ngay từ ngày đầu tiên nhập học, cậu đã phải lòng Lục Thành rồi. Chỉ là Lục Thành không thích cậu, thậm chí không thèm liếc cậu dù chỉ một cái. Thế nên, Thang Nhất Viên tức không chịu nổi, cậu dùng tên Beta kia làm lá chắn để từ chối Lục Thành, kỳ thực chỉ muốn Lục Thành có thể để ý đến mình nhiều hơn.
Nguyện vọng của cậu thật sự đã trở thành hiện thực. Lục Thành nhìn cậu nhiều hơn, nhưng đôi mắt đó luôn chứa đựng lửa giận. Lục Thành nghiêm túc coi cậu như đối thủ một mất một còn của mình.
Lục Thành theo đuổi Beta nửa năm, cuối cùng tên Beta kia cũng đồng ý trở thành bạn trai của Lục Thành.
Lúc đó, Lục Thành rất đắc ý, cứ thế mà diễu võ dương oai trước mặt Thang Nhất Viên. Còn Thang Nhất Viên thì tỏ vẻ dửng dưng như không, nhưng vừa quay lưng đi đã lặng lẽ khóc đỏ cả mắt.
Thang Nhất Viên chịu khổ sở một tháng trời, đột nhiên nhận được tin Lục Thành bị lừa!
Hóa ra, Beta đó là một đứa trẻ mồ côi. Cậu ta đã yêu một Beta khác trong trại trẻ mồ côi. Người cậu ta yêu là một họa sĩ, luôn muốn đến một hành tinh khác để nghiên cứu, đọc sách nhưng lại không có tiền. Gia đình Lục Thành nổi tiếng giàu có, Lục Thành lại không ngừng theo đuổi cậu ta. Cậu ta thấy người mình yêu gặp khó khăn vì tiền mà lòng đau xót không nguôi, vì vậy sau khi từ chối một lần, cậu ta liền chọn cách lừa dối Lục Thành. Cậu ta dùng thời gian một tháng để lừa Lục Thành một khoản tiền, sau đó không chút do dự bỏ sang tinh cầu khác cùng người mình yêu để nghiên cứu nghệ thuật.
Câu chuyện tuy sáo rỗng, nhưng Thang Nhất Viên càng nghe lại càng có tinh thần. Cậu nhanh chóng vứt bỏ hình ảnh suy sụp của bản thân, mặc một bộ quần áo mới tinh, thay đổi kiểu tóc. Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, sau đó cậu hăng hái đi tìm Lục Thành... để uống rượu.
Thang Nhất Viên cảm thấy rượu có thể an ủi trái tim của một người thất tình, đồng thời đủ sức kéo gần tình cảm giữa hai người họ.
Lục Thành mở cửa, nhìn thấy Thang Nhất Viên không khỏi trợn tròn mắt. Anh ta nghĩ đối thủ này đến để chê cười mình, định bụng đuổi Thang Nhất Viên đi. Nào ngờ, Thang Nhất Viên cười tươi rói, vẫy vẫy hai bình rượu đỏ trên tay: "Tôi đến để uống rượu cùng anh đây."
Lục Thành cũng không phải quá yêu thích tên Beta kia, nhưng cậu ta giống như một món đồ chơi vậy. Trước kia, tên Beta đó đã từ chối anh rất nhiều lần, khơi gợi lên dục vọng chinh phục của anh. Lại thêm có tên tình địch Thang Nhất Viên, cho nên anh mới càng hăng say theo đuổi. Kết quả, chỉ vì một món đồ chơi nhỏ mà hại anh mất hết mặt mũi, còn truyền tin tức khắp nơi khiến tất cả mọi người đều biết, không biết bao nhiêu người đã cười nhạo sau lưng anh.
Đã mấy ngày nay, vì bực bội cáu gắt nên anh không ra ngoài gặp ai. Giờ có người đến uống rượu cùng, tất nhiên anh sẽ cam tâm tình nguyện, mặc dù hơi kỳ lạ khi người bầu bạn lại chính là đối thủ của mình.
Họ uống rượu vang đỏ có nồng độ cồn rất thấp. Uống hết hai bình rượu mà cả hai đều không say, chỉ cảm thấy người càng lúc càng nóng, trong không khí thoang thoảng một mùi hương thơm ngọt.
Thang Nhất Viên không hề nhận ra mình đang phát tình cho đến khi bị Lục Thành với hai má ửng đỏ đặt dưới thân. Gần đây, vì đắm chìm trong cảm xúc "thất tình", cậu đau buồn quá mức nên đã quên mất kỳ phát tình đầu tiên sắp đến, do đó không mang theo thuốc ức chế bên mình.
Lần phát tình đầu tiên dâng trào mãnh liệt. Hai người lúc đó còn trẻ, chưa từng gặp phải trường hợp như vậy, bị tin tức tố kích thích mà ôm chặt lấy nhau, quấn quýt không rời.
Thang Nhất Viên ôm chặt cổ Lục Thành, ánh mắt ngập nước đầy vẻ ỷ lại mê người. Lục Thành vốn đang liều mạng chống lại ảnh hưởng của tin tức tố, giờ đây hoàn toàn mất lý trí, đặt Omega mềm mại dưới thân mình.
Kịch liệt, ngọt ngào, cuồng nhiệt.
Sau khi tỉnh lại, trên cơ thể Thang Nhất Viên chi chít vết xanh tím, lại còn dính nhớp. Thang Nhất Viên vốn chỉ muốn đến đây nhân cơ hội thân cận một chút với Lục Thành, giờ đây cậu hoàn toàn luống cuống, lén lút nắm lấy góc chăn, nước mắt chậm rãi rơi.
Cậu lo lắng Lục Thành sẽ chán ghét cậu, cho rằng cậu cố tình quyến rũ, rồi từ nay về sau sẽ trốn thật xa. Càng nghĩ đến cảnh đó, lòng cậu càng chua xót, không kìm được nước mắt. Khi Lục Thành tỉnh lại, Thang Nhất Viên đã khóc ướt một góc chăn.
Lục Thành ôm cậu vào lòng. Nhìn đối thủ luôn hăng hái đối nghịch với mình khóc lóc thảm thiết như vậy, Lục Thành cảm thấy đau xót, chỉ muốn ôm người vào ngực mà cưng chiều thật tốt.
Được người mình thích ôm vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành, Thang Nhất Viên không kìm lòng nổi, bèn trực tiếp tỏ tình.
Lục Thành sững sờ, anh chưa từng nghĩ Thang Nhất Viên lại thích mình.
Im lặng một hồi, một lúc sau anh mới phản ứng lại. Lục Thành cúi đầu nhìn Thang Nhất Viên, hai má cậu đỏ ửng, cả người cũng ửng hồng. Anh tưởng rằng Thang Nhất Viên đang ngượng ngùng, sau đó bản thân anh cũng không nhịn được mà đỏ mặt thẹn thùng. Cùng lúc đó, chóp mũi tràn ngập mùi hương thơm ngọt, anh ý thức được Thang Nhất Viên lại phát tình lần nữa, kỳ phát tình vẫn chưa qua... Mà lần này, Lục Thành quá kích động, vô tình đánh dấu cậu luôn.
Sau lần phát tình tình cờ đó, Thang Nhất Viên mang thai. Điều này khiến cả gia đình họ Thang và họ Lục bị sốc, hai người thuận lý thành chương mà kết hôn.
Hai người mười tám tuổi đã 'lăn giường', mười chín tuổi thì sinh con.
Đến bây giờ, Nguyên Thu vẫn lấy Thang Nhất Viên làm ví dụ điển hình về 'tư liệu xấu' để răn dạy sáu Omega còn lại.
Tuyệt đối không được yêu sớm!
Lục Thành đã quên bẵng quá khứ giữa hai người họ. Anh chỉ nhớ mình từng ở bên tên Beta kia, còn Thang Nhất Viên chính là đối thủ một mất một còn của anh!
Khi anh tỉnh lại, biết được bản thân và Thang Nhất Viên đã kết hôn, phản ứng đầu tiên của anh chính là không thể tin được.
Điều đầu tiên anh muốn làm sau khi xuất viện chính là đòi ly hôn với Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên thì không nói nên lời, cũng không thể nào nói rằng: 'Năm đó chúng ta không cẩn thận mà 'làm' rồi, sau đó em tỏ tình với anh, anh thì vô tình đánh dấu em, chúng ta còn có con, vì thế chúng ta về bên nhau đi.'
Mỗi khi nhớ đến lúc mình tỏ tình, hai má cậu liền đỏ chót. Lần này, cậu tuyệt đối không muốn tỏ tình lần thứ hai!
------------------------------------------------------------------------------------
Lời tác giả: Lật lại lịch sử ghi chép thì chương này được viết từ năm ngoái, kéo dài đến tận bây giờ mới đăng lên. Tôi nhớ là đã thông báo còn sớm hơn nữa. Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã luôn kiên nhẫn chờ đợi tôi bấy lâu nay.
Tôi rất vui khi thấy những lời nhắn của các tiểu thiên sứ. Mỗi lần đào hố mới, tôi đều bắt đầu một mình, nhưng lần này cuối cùng cũng có mọi người đồng hành cùng tôi rồi.
Cảnh báo trước nhé: Công trong truyện này ban đầu vì mất trí nhớ nên có chút ngốc nghếch. Tên ngốc này còn hết lần này đến lần khác khiêu khích giới hạn cuối cùng của người khác, rất dễ bị ăn đòn.