Chương 3: Về nhà với tôi

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 3: Về nhà với tôi

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người còn đang sững sờ vì kinh ngạc, quản gia bước vào thông báo: "Có cô gia(*) đến ạ."
(*)Cô gia: Cách cha mẹ gọi con rể.
Hiện tại, Thang gia chỉ có một vị cô gia duy nhất, chính là Lục Thành.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Thang Nhất Viên hơi căng thẳng, siết chặt tấm đệm ghế sô pha.
Lục Thành hùng hổ bước vào, nhìn thấy bên trong toàn là người Thang gia, anh khẽ sững lại một chút, cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng, rồi theo lễ nghi chào hỏi mọi người.
"Chào hai bác... Lần đầu gặp mặt, con là Lục Thành, xin chào mọi người."
Thang Bá Đặc gật đầu tỏ ý hài lòng, tuy rằng Lục Thành mất trí nhớ nhưng vẫn rất lễ phép. Tuy nhiên, câu nói cuối cùng "Lần đầu gặp mặt" khiến Thang Bá Đặc không khỏi nhíu mày.
Nguyên Thu thở dài trong lòng. Năm đó, Thang Nhất Viên mang thai trước khi kết hôn, lại gả cho Lục Thành khi còn quá trẻ, ông sợ hai đứa còn non nớt chưa biết gì nên rất lo lắng. May mắn thay, những năm qua Lục Thành luôn hết lòng vì Thang Nhất Viên, yêu thương cậu hết mực. Dù Thang Nhất Viên hay làm ầm ĩ đòi ly hôn, nhưng thực ra cậu ấy chỉ nói vậy thôi, kỳ thực cậu ấy quan tâm Lục Thành hơn bất kỳ ai khác. Khi đó ông mới dần dần yên tâm. Nào ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện thế này.
Lục Thành sau khi chào hỏi xong, quay đầu nhìn Thang Nhất Viên, ánh mắt có chút xa cách, giọng nói cũng lạnh nhạt: "Theo tôi về nhà ly hôn đi."
Lông mày Thang Nhất Viên nhíu chặt lại thành một khối, giọng điệu kiên quyết đáp: "Em không về!"
Cậu không muốn ly hôn!
"Về cùng tôi." Lục Thành khẽ nhíu mày.
"Không về." Thang Nhất Viên kiên quyết.
"Về!"
"Không về."
"Về!"
...
Những người trong phòng đau cả đầu, Thang Bá Đặc không kìm được mà ngáp một cái.
Sau vô số lần lặp lại cuộc đối thoại vô nghĩa này, Lục Thành kìm nén cơn tức giận, hỏi: "Làm sao cậu mới đồng ý về?"
Thang Nhất Viên không chút nghĩ ngợi đáp: "Không ly hôn mới về."
"Được!"
...??? Lục Thành cảm thấy có gì đó sai sai. Rõ ràng là anh đang muốn đưa Thang Nhất Viên về nhà để ly hôn cơ mà? Sao giờ lại thành ra anh phải đưa Thang Nhất Viên về nhà rồi?
Vừa quay đầu lại, anh đã thấy Thang Nhất Viên đứng dậy, tay xách chiếc vali đỏ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn mình.
"..."
Lục Thành không còn cách nào khác đành nuốt ngược lời định nói vào bụng.
Sau khi chào tạm biệt mọi người một cách đàng hoàng, Lục Thành cuối cùng cũng dẫn Omega của mình về nhà.
Hai người đi cạnh nhau được vài bước, Lục Thành không khỏi nhíu mày. Anh luôn cảm thấy cảnh Thang Nhất Viên chật vật xách vali trông cực kỳ chướng mắt. Vô thức, anh giật lấy chiếc vali, cầm trên tay mới thấy thoải mái hơn.
Khóe miệng Thang Nhất Viên khẽ cong lên một cách lén lút, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Nhìn thấy Lục Thành vẫn cầm chiếc vali trong tay, những người trong phòng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Đợi sau khi hai người đi xa, Thang gia lập tức trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Thang Bá Đặc cười híp mắt, nhấp một ngụm trà: "Lại ồn ào đấy!"
Thang Nhị Viên xua tay, nói: "Tình thú, tình thú thôi mà."
Ngoại trừ Nguyên Thu hơi lo lắng, tất cả mọi người đều rất tán thành, gật đầu lia lịa.
Dù sao thì màn "ly hôn" này đã diễn ra vô số lần, kết cục cuối cùng đều là phát cẩu lương ngập mặt. Xem ra dù lần này Lục Thành mất trí nhớ, cũng sẽ chẳng có gì thay đổi cả.
...
Tài xế đưa Lục Thành và Thang Nhất Viên trở về căn nhà mà hai người đã sống chung suốt mấy năm qua. Lục Thành nhìn cảnh vật xa lạ dọc đường, cũng không nói nhiều. Anh đã lường trước việc mình sẽ rời khỏi Lục gia sau khi kết hôn, nên cũng không quá ngạc nhiên.
Xe đậu ở sân trước cửa biệt thự. So với nhà cũ Lục gia, nơi đây ít đi vẻ trang nghiêm, ngược lại lại mang đến cảm giác ấm áp hơn. Quản gia đang ở trong sân tưới nước cho thảm cỏ, nhìn thấy Thang Nhất Viên cùng Lục Thành thì cười tít mắt chào đón.
Mắt Lục Thành sáng lên. Anh biết người quản gia này. Người quản gia này từng làm việc ở Lục gia, là em trai của quản gia cũ Lục gia, được lão gia Lục gia nuôi từ nhỏ, rất trung thành với Lục gia. Xem ra, sau khi anh kết hôn, ông ấy đã chuyển đến đây để tiện chăm sóc anh.
Nhìn thấy người quen cũ, Lục Thành cuối cùng cũng mỉm cười bước đến chỗ quản gia. Thấy anh có chuyện muốn nói với quản gia, Thang Nhất Viên một mình đi vào nhà.
Lục Thành vỗ vai quản gia: "Đã lâu không gặp."
Quản gia không biết Lục Thành đã mất trí nhớ, đôi môi khẽ mấp máy. Với sự chuyên nghiệp của mình, ông không dám hỏi nhiều mà rất hợp tác nói: "Thiếu gia, đã lâu không gặp."
Lục Thành gật đầu, giọng điệu chân thành: "Những năm qua, tôi và Thang Nhất Viên bất hòa, chắc chắn không thể thiếu ông ở giữa chu toàn mọi việc. Ông đã vất vả rồi."
Quản gia ngẩn người, cuối cùng không kìm được sự kinh ngạc mà liếc nhìn Lục Thành. Ông cân nhắc lời nói một lát: "Đôi chồng chồng của thiếu gia rất ân ái hài hòa, còn khiến người khác phải ghen tị nữa."
Lục Thành cười lạnh một tiếng, không ngờ ngay cả người từ Lục gia mang tới cũng bị Thang Nhất Viên mua chuộc, bắt đầu tiếp tay cho Thang Nhất Viên lừa anh.
"...Tôi sẽ sớm ly hôn với cậu ta." Lục Thành kiên định nói, hy vọng quản gia sớm nhận ra ai mới là người chủ thực sự của mình.
Lục Thành không nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc và hối hận như anh dự đoán trên mặt quản gia. Ngược lại, quản gia vẫn rất bình thản, thậm chí còn khẽ mỉm cười, trông rất vui vẻ và sung sướng.
Omega quả nhiên là những kẻ giỏi mê hoặc lòng người nhất, ngay cả người quản gia tuyệt đối trung thành của Lục gia cũng bị mua chuộc triệt để!
Lục Thành tức giận chỉnh lại cổ áo một chút. Anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị mê hoặc như quản gia đâu!
Lục Thành xoay người, dứt khoát bước vào biệt thự, môi mím chặt, bước chân nặng nề, dáng vẻ không khác gì đang đi gặp đại địch.
Quản gia nhìn bóng lưng anh lắc đầu, tiếp tục cúi đầu tưới nước. Đối với việc hai vị chủ nhân thích chơi trò tình thú như làm ầm ĩ đòi ly hôn, ông chỉ biết lắc đầu bất lực.
Cách trang trí bên trong biệt thự vừa xa hoa vừa tinh tế. Từ những chi tiết nhỏ có thể thấy được sự tỉ mỉ khi trang trí.
Gu thẩm mỹ không tệ, Lục Thành cảm thấy rất hài lòng. Anh đứng ở cửa quan sát xung quanh một lát rồi mới cởi giày bước vào nhà.
Thang Nhất Viên quay đầu lại liếc nhẹ đôi giày đã cởi trên sàn, mím môi không nói gì.
Tuy nhiên, Lục Thành giật mình vội vàng quay lại, cất giày vào tủ một cách đàng hoàng. Khi đứng thẳng dậy, anh mới sững sờ.
Anh đang làm gì vậy?
Lục Thành không khỏi cảm thấy chán ghét chính bản thân mình.
Anh mím môi bước vào trong nhà. Vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện trong phòng có một nhóc con trắng trẻo, mềm mại đang ngồi cúi đầu viết chữ, nhìn qua đã thấy đáng yêu rồi.
Lục Thành nhìn thấy nhóc con thì buột miệng hỏi: "Đây là con của ai?"
Anh cứ ngỡ là con hàng xóm hoặc con của họ hàng Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên liếc mắt khinh bỉ, nói một câu kinh người: "Con của anh."
Lục Thành bị ba chữ này làm chấn động, bước chân đột nhiên khựng lại.
Thang Nhất Viên không quan tâm đến vẻ mặt như thấy quỷ của anh, đi tới ôm nhóc con vào lòng như thường lệ, dạy bé viết chữ. Nhóc con tìm được vị trí thoải mái để ngồi, ngoan ngoãn gọi: "Baba!"
Giọng nói ngọt ngào như sữa, cực kỳ dễ nghe. Gọi Thang Nhất Viên xong thì ngẩng đầu mềm mại gọi Lục Thành: "Ba lớn!"
Lục Thành hóa đá tại chỗ, giờ đây anh chẳng khác nào một pho tượng, với vẻ mặt không thể tin nổi, nhìn chằm chằm hai ba con trước mặt.
Nửa phút sau, cuống họng khô khốc của Lục Thành cuối cùng cũng phát ra âm thanh. Hiển nhiên anh vẫn chưa thể tiêu hóa được chuyện mình có con trai với đối thủ một mất một còn. Kinh ngạc chỉ vào mình và Thang Nhất Viên, giọng điệu khó tin, âm thanh run rẩy: "Tôi... và con của cậu ấy?"
Thang Nhất Viên liếc anh một cái, lười nhác không trả lời.
Lục Thành hơi nghẹn trong ngực, cảm thấy vô cùng đau đầu. Vừa tỉnh giấc đã phát hiện mình và đối thủ một mất một còn đã có hẳn một đứa con rồi!
Anh chán nản ngồi xuống ghế sô pha, vẻ mặt đầy nghi ngờ về cuộc đời.
Thế giới đã thay đổi quá nhanh đến nỗi Alpha không thể chịu đựng nổi nữa.
Lục Thành một mình suy sụp, ánh mắt kinh ngạc nhìn một lớn một nhỏ đối diện.
Thang Nhất Viên đang cúi đầu cầm tay nhóc con dạy bé viết chữ, dáng vẻ nhu thuận đầy xinh đẹp. Đôi mắt rũ xuống, lông mi khẽ cong, khuôn mặt trắng nõn, chiếc cằm nhỏ nhắn và bóng loáng, đôi mắt dịu dàng chứa đựng những ánh sáng lấp lánh.
Ngược lại, anh không nghĩ đối thủ của mình lại có một mặt hiền dịu như vậy. Càng nhìn càng chăm chú, sau đó mới thu hồi ánh mắt, chuyển sang nhóc con đang ngồi trong lòng Thang Nhất Viên.
Khi Lục Thành nhìn kỹ hơn, anh phát hiện đứa bé thực sự giống mình. Cặp lông mày, đôi mắt ấy, vừa nhìn đã biết là hai ba con.
Nếu giống Thang Nhất Viên hơn một chút thì tốt hơn. Không hiểu sao Lục Thành lại cảm thấy có chút tiếc nuối khi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Thang Nhất Viên.
Tiếc nuối?
Lục Thành cảm thấy vô cùng tức giận với ý nghĩ của chính mình.
Anh im lặng một lát, khó khăn lắm mới tiêu hóa được đây chính là con của mình, mím môi hỏi: "Tên nhóc con là gì?"
Thang Nhất Viên cũng không ngẩng đầu lên, đáp: "Lục Thang Thang."
Lục Thành từng đọc một bài báo nói rằng cha mẹ của những đứa trẻ có cái tên này thường rất tình cảm, và Lục Thành giờ đây rất nghi ngờ câu nói đó.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Thang Thang vừa nhìn đã thấy khôi ngô. Tuy rằng đường nét giống Lục Thành, nhưng màu da không phải màu lúa mì khỏe mạnh như Lục Thành mà trắng trẻo mềm mại, khuôn mặt cũng không quá giống với Lục Thành, rất thanh tú, tinh xảo.
Vừa nhìn đã biết là một Omega.
Lục Thành càng nhìn con trai mình càng thích. Trong lòng dâng lên cảm giác trách nhiệm của một người cha, do dự một chút, đưa tay xoa đầu Lục Thang Thang, giống như một người cha cúi xuống kiểm tra chữ viết của bé.
Lục Thang Thang tuy viết chữ chưa thành thạo nhưng bé viết rất nghiêm túc. Lục Thành không khỏi nhíu mày. Những chữ này quá phức tạp. Một đứa trẻ nhỏ như vậy sao có thể viết những chữ khó thế này? Hơn nữa, Omega sinh ra đã mềm yếu, cần được yêu thương, chiều chuộng.
Giọng nói của Lục Thành bất giác dịu xuống, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn vào mắt Lục Thang Thang: "Thang Thang là Omega, không cần vất vả như vậy. Sau này Thang Thang lớn hơn một chút thì tập viết sau cũng được."
Thang Nhất Viên nắm lấy tay Lục Thang Thang, chỉnh lại chữ viết, tự an ủi bản thân rằng đây chỉ là một kẻ ngốc bị chấn thương sọ não thôi: "Thang Thang là Alpha! Hơn nữa Thang Thang rất thông minh, chỉ số IQ còn cao hơn người bình thường. Những chữ này rất đơn giản đối với bé."
Lục Thành sững sờ nhìn đứa con trai trắng trẻo như sữa của mình, không ngờ Lục Thang Thang thật sự là một Alpha.
Làm sao có thể có một Alpha ngoan ngoãn và mềm mại như vậy được? Lục Thành nhớ tới khi còn bé, mỗi ngày đều nhảy lên mái nhà lật ngói, chọi gà, trêu chó... Chẳng lẽ Lục Thang Thang lại học theo Thang Nhất Viên?