Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 20
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi xuống lầu, Thang Nhất Viên đã hồi phục đôi chút sức lực, nhưng Lục Thành vẫn cố tình muốn bế cậu xuống, bảo rằng anh lo cậu bước hụt rồi ngã.
Thang Nhất Viên đỏ mặt vùi đầu vào ngực Lục Thành, giả vờ như không thấy quản gia đang cười trộm.
Mùi thơm của đồ ăn thoang thoảng từ bếp bay ra, Thang Nhất Viên xoa bụng, cảm thấy đói meo.
Lục Thành thấy vậy, không nhịn được bật cười, ôm Thang Nhất Viên vào phòng ăn, bảo quản gia nhanh chóng dọn đồ ăn lên. Anh ngồi xuống đối diện Trầm Thanh, chào hỏi rồi đặt Thang Nhất Viên ngồi lên đùi mình.
Trầm Thanh ngồi đối diện, nhìn thấy cảnh tượng này lập tức bĩu môi theo thói quen, cúi đầu dứt khoát húp một ngụm mì hải sản cay.
Mỗi lần đến đây đều phải xem mấy người này thể hiện tình cảm, ai mà hiểu được nỗi phẫn nộ của kẻ độc thân đây!
Thang Nhất Viên đỏ mặt, hơi giãy ra khỏi tay anh, nhưng Lục Thành vẫn giữ chặt cậu. Quản gia bưng đồ ăn lên, vì Thang Nhất Viên còn đang bệnh nên đầu bếp đã nấu món cháo nấm thanh đạm cho cậu.
Thang Nhất Viên định nhận lấy bát cháo, lại bị Lục Thành nhanh tay đoạt lấy trước. Lục Thành cầm thìa khuấy nhẹ trong bát, múc một thìa cháo nấm đưa đến bên miệng cậu: "Há miệng."
Hai má Thang Nhất Viên đỏ lên, muốn giành lấy thìa, nhưng Lục Thành không buông tha, cố chấp nhìn chằm chằm cậu.
Cậu mím môi, đành ngoan ngoãn há miệng ăn cháo. Cháo được nấu rất mềm, cậu đã đói từ lâu rồi, hương vị lại vô cùng thơm ngon. Cậu liếm khóe môi sau khi ăn xong, đôi mắt trông mong nhìn Lục Thành, muốn thêm miếng nữa.
Trong lòng Lục Thành mềm nhũn cả ra, bảo bối nhỏ ăn gì cũng đáng yêu. Anh phải đút cho bảo bối bữa sáng cả đời!
Lục Thành đút cậu thêm vài miếng, Thang Nhất Viên đã lưng bụng, tốc độ ăn cũng chậm dần. Cậu nhìn thấy bát mì hải sản cay xè của Trầm Thanh đối diện, nuốt nước bọt.
Trầm Thanh thích ăn cay, vì vậy mỗi lần hắn tới, quản gia đều chuẩn bị món cay cho hắn. Mùi thơm tỏa ra, trông ngon miệng hơn nhiều so với món cháo nấm nhạt nhẽo của cậu.
Lục Thành nhìn thấy sự thèm thuồng trong mắt cậu, không khỏi bật cười trộm. Bộ dạng thèm ăn của bảo bối nhỏ vẫn đáng yêu như vậy, đáng tiếc cậu chỉ vừa mới hạ sốt, cũng chưa thể cho cậu ăn đồ dầu mỡ được. Thôi thì sáng mai làm cho cậu chút mì hải sản vậy.
Lục Thành lại đút thêm một ngụm cháo nữa vào miệng Thang Nhất Viên, giọng nói trong trẻo: "Mai anh xuống bếp nấu mì cho em ăn."
Thang Nhất Viên: ". . ."
Trầm Thanh: " . . ."
Trầm Thanh buông đũa xuống, trong vòng một tháng nữa hắn cũng không muốn ăn mì đâu.
Hắn cùng Thang Nhất Viên lặng lẽ liếc nhìn Lục Thành, anh ta thật sự không phải là một Alpha đứng đắn.
Lục Thành bị hai người nhìn như vậy thì ngây người ra. Ánh mắt của hai người là sao vậy? Thành Thành mất trí nhớ, Thành Thành cái gì cũng không biết.
Bàn cơm chìm trong sự trầm mặc quỷ dị một lúc, ba người cuối cùng cũng ăn xong. Trầm Thanh kiểm tra lại nhiệt độ cơ thể Thang Nhất Viên, sau khi xác nhận không có vấn đề gì, hắn hẹn sáng mai sẽ đến kiểm tra lại cho Thang Nhất Viên, rồi trốn đi mất.
Thang Nhất Viên vẫn chưa hoàn toàn bình phục, Lục Thành an tâm nghỉ làm, ôm Thang Nhất Viên ngồi xem TV cùng. Trên bàn còn có đồ ăn nhẹ và hoa quả, sẵn sàng đút cho bảo bối nhỏ ăn bất cứ lúc nào.
Chương trình tạp kỹ của Thang Tam Viên vừa mới chiếu trên TV, cả hai tựa vào nhau say sưa xem một lúc.
Thang Tam Viên đã tham gia một chương trình tạp kỹ chủ đề kinh dị. Không khí kỳ quái và đáng sợ, những bóng trắng thỉnh thoảng xuất hiện dọa người, kèm theo nhạc nền (BGM) kinh dị rợn người. Khách mời Omega tham gia cùng thì nấp sau Thang Tam Viên khóc thét chói tai, bản thân Thang Tam Viên rõ ràng cũng tái mặt vì sợ, lại cố gắng trấn an người phía trước, miệng lẩm bẩm: "Đừng sợ", cũng không biết là đang an ủi Omega kia, hay là an ủi chính mình.
Thang Nhất Viên đau lòng nhíu mày: "Từ nhỏ Tam Viên đã sợ ma quỷ nhất."
Lục Thành cầm một viên ô mai đút cho Thang Nhất Viên, nhìn TV thở dài một tiếng: "Giả làm Beta cũng không dễ dàng."
Chỉ cần không đề cập đến chuyện giả Beta này thì hai người vẫn là một cặp chồng chồng hòa thuận.
Thang Nhất Viên cắn mạnh một miếng ô mai, không chút do dự cầm điều khiển chuyển sang kênh khác.
Lần này trên TV đang chiếu một bộ phim điện ảnh, mấy cô gái trẻ trung đầy sức sống mặc bikini đánh bóng chuyền trên bãi cát.
Ánh mắt Lục Thành nhìn thẳng vào TV, một lúc lâu sau cũng không rời đi.
Thang Nhất Viên đen mặt nhìn anh. "Mỹ nữ đẹp lắm sao?" Lục Thành: "Nếu em không thích bikini màu trắng, lần sau anh sẽ mua một cái màu hồng nhạt, có lẽ em sẽ muốn mặc."
"Cút!" Thang Nhất Viên lập tức đổi kênh khác, tránh xa bikini, tất cả đều lành mạnh.
Kênh đang chiếu một tiết mục, MC vừa nhảy nhót vừa dẫn dắt mọi người hát theo: "High quá đi, cảm giác cuộc sống đã đạt đến cao trào, cảm thấy đã đạt đến cả đỉnh cao của cuộc đời, thật chấn động, thật choáng ngợp,..."
Lục Thành: "Cao trào nào có dễ dàng đến thế, muốn lên đỉnh phải cần cố gắng."
"Này, điều khiển đưa anh đấy, tự anh mà xem."
Thang Nhất Viên ghét bỏ ném điều khiển cho anh, tự mình tránh sang một bên, cầm điện thoại lên chơi trò chơi.
Ngay khi trò chơi bắt đầu, Lục Thành đã dựa sát vào cậu như một âm hồn: "Chơi gì vậy?"
"Vương Giả Vinh Diệu, trong trí nhớ của anh có lẽ chưa có trò này." Thang Nhất Viên vừa nói vừa dùng Lan Linh Vương hoàn thành cú triple kill.
Hai mắt Lục Thành sáng bừng, toàn bộ hứng thú chuyển sang trò chơi, tắt TV, đặt cằm lên vai Thang Nhất Viên xem cậu chơi game.
Thang Nhất Viên tập trung vào việc dùng Lan Linh Vương đi rừng tiêu diệt địch, những pha xử lý mạnh mẽ của cậu khiến Lục Thành liên tục giật mình.
Sau khi Thang Nhất Viên thắng một ván, Lục Thành háo hức cầm điện thoại của cậu: "Anh cũng muốn chơi."
Mắt Thang Nhất Viên sáng bừng lên trong chốc lát. Trước khi Lục Thành mất trí nhớ, mỗi khi Thang Nhất Viên tìm anh chơi game, anh đều không chịu chơi cùng cậu, bảo trình độ của anh quá cao, sợ Thang Nhất Viên sẽ cản trở anh.
Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội chơi trò chơi với đại lão trong truyền thuyết, Thang Nhất Viên đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội này, lập tức hớn hở giải thích luật chơi cho anh, sau đó cùng anh lập đội, chờ đợi đại lão dẫn dắt!
Dù sao Lục Thành cũng bị mất trí nhớ, Thang Nhất Viên lo lắng anh không hiểu rõ luật chơi nên trong ván đầu tiên, cậu đã chọn một tướng support là Thái Văn Cơ, có nhiệm vụ bổ sung máu cho đồng đội, còn cậu vẫn chọn tướng sát thủ Lan Linh Vương.
"Anh sẽ bảo vệ em!" Lục Thành tràn đầy khí thế, dùng Thái Văn Cơ đi phía sau Thang Nhất Viên vào khu vực rừng. Anh tự động có ý thức giúp đỡ Thang Nhất Viên đi rừng, và sau đó... anh giật được bùa đỏ đầu tiên.
Thang Nhất Viên sửng sốt một chút, vừa tiếp tục đi rừng, lại vừa giải thích luật chơi cho anh một lần nữa.
Lục Thành nghe xong liên tục gật đầu, sau đó lại tiếp tục cướp bùa xanh.
Lục Thành: "...Không khống chế được."
Anh bảo anh không cố ý mà!
Bên rừng nhà mình đều không còn cả hai bùa, Thang Nhất Viên đành phải sang rừng địch cướp, Lục Thành tiếp tục lẽo đẽo theo sau.
Thang Nhất Viên vừa mới cướp được bùa đỏ, thì đụng phải thích khách của địch.
"Để chồng bảo vệ em!" Lục Thành hô to một tiếng, vừa dùng Thái Văn Cơ thêm máu vừa nhắm vào thích khách đối diện, dũng cảm, không sợ hãi, tư thế tiêu sái... Sau khi anh dũng hy sinh, thích khách đối diện ngay cả một giọt máu cũng không mất.
Thật sự rất cảm ơn anh!
Thang Nhất Viên cầm Lan Linh Vương tiến lên, một lát sau, thích khách đầy máu ở phía đối diện đã ngã lăn ra đất.
Lục Thành: "..."
Ván này, cho dù Thang Nhất Viên có liên tiếp năm lần vô địch thế giới cũng không thể cứu vãn được sự cản trở của Lục Thành.
Sau khi Thái Văn Cơ lại lao thẳng đến trụ địch một lần nữa, vượt trụ để hạ gục địch, rồi chết một cách vinh quang, cuối cùng xạ thủ (AD) không thể nhịn được mà chửi rủa: "Cái đồ ngu này, mẹ kiếp chứ có phải mày chuyên đưa đồ ăn không hả? Vậy nên mới bắn gà như vậy?"
Lục Thành không nhận ra mình bị mắng, Thang Nhất Viên đã nhanh chóng gõ: "AD rác rưởi, nhìn lại mình đi!"
Chồng mình dù có gà đến mấy cũng không đến lượt mấy người mắng, hừ!
Cục diện này không thể tránh khỏi việc bị thua. Sau khi Thang Nhất Viên cùng Lục Thành chơi thêm hai ván, cuối cùng cũng bỏ điện thoại xuống.
Dù thế nào cũng không ngờ tới, đại lão lại là một tên lừa bịp!
Hiện tại cậu có thể xác định được, trước kia Lục Thành không muốn chơi cùng cậu, không phải vì anh quá lợi hại, mà là vì anh chơi quá tệ!
Thang Nhất Viên nhìn bản thân rớt hết sao này đến sao khác, đau lòng đến rỉ máu, dứt khoát từ bỏ, để Lục Thành tiếp tục chơi.
Lục Thành vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại đầy thích thú, thúc giục: "Nhanh lên, ván này nhất định sẽ carry mọi người!"
Em không tin!
Thang Nhất Viên dựa vào ghế sofa, xoa xoa trán, yếu ớt nói: "Em... đau đầu, em phải nghỉ ngơi..."
Cậu thật sự vừa đau đầu vừa tức giận!
Lục Thành nhớ Thang Nhất Viên còn đang ốm, liền nhanh chóng cầm một chiếc chăn nhỏ đắp lên đùi cậu, tay rót thêm một chén nước nóng đặt vào tay cậu, cuối cùng ấn đầu cậu lên vai anh: "Em nghỉ ngơi đi, anh đi cày rank, chờ lúc em khỏi hẳn, anh sẽ chơi cùng em!"
...Ngài hãy thoát khỏi rank Đồng đi đã.
Thang Nhất Viên tựa vào vai Lục Thành, nhàm chán lướt điện thoại, nhấp vào blog chính thức của những người hâm mộ Thang Tam Viên để kiểm tra hành trình gần đây của Thang Tam Viên. Nhân tiện, cậu giúp em trai minh tinh của mình bình luận, bỏ phiếu, phản hắc, còn đẩy cả top hashtag trên Weibo.
Cậu lướt bài, phát hiện Thang Tam Viên vừa thêm một siêu thoại CP đang rất hot. Nhấn vào thì thấy toàn là tin tức của cậu và một minh tinh đang nổi khác, các fan đang ầm ầm kéo hashtag. Thang Nhất Viên tự kiểm điểm bản thân mình. Dạo gần đây cậu quá thiếu sự quan tâm đến em trai, đến mức nó có cả tai tiếng tình cảm cũng không hề hay biết.
Cậu tùy ý nhấn theo dõi siêu thoại này, bình thường không có việc gì làm, ngồi gặm cẩu lương của em trai cũng rất thoải mái đó nha!
Thang Nhất Viên lướt bài, tai cũng không được rảnh rỗi, Lục Thành ghé vào tai cậu hét liên tục.
"Vị anh hùng này, tôi sẽ thêm máu cho anh, anh chạy cái gì! Tôi đuổi theo đến kiệt sức rồi."
Thang Nhất Viên liếc mắt một cái, ồ, người chạy chính là Trình Giảo Kim, có thể vừa chạy vừa đánh, lại còn có thể vừa hồi máu.
"Không nên! A! Đồng đội sao lại chết hết! Chỉ còn ta cô độc mà sống vinh quang!"
Thang Nhất Viên lại liếc nhìn, ồ, đồng đội còn đang đánh, Thái Văn Cơ phát ra một đại chiêu sau đó lảo đảo chạy mất, tư thế chạy trốn thật sự rất đáng yêu.
Một lúc sau, giọng hát của Lục Thành vang lên từ trong biệt thự: "Thật high quá, tôi cảm thấy cuộc đời đã đến cao trào..."
Thang Nhất Viên im lặng liếc nhìn anh. Này... Anh sẽ bị đồng đội đập chết nếu cứ chơi như thế này đó!
Lục Thành hãm hại đồng đội cả buổi chiều, cuối cùng vì bị báo cáo quá nhiều, bị cấm thi đấu trong tám giờ.
Ôi! Thế giới cuối cùng cũng im lặng.