Chương 22: Cuộc sống điền viên

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 22: Cuộc sống điền viên

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nãy, cha Lục còn đang vác cuốc thoăn thoắt, càng già càng khỏe mạnh. Giờ đây, ông chống gậy đi được vài bước đã quay lại nhìn Lục Thành đầy vẻ không hài lòng: "Hừ, chỉ có Nhất Viên là hiếu thuận với cha thôi. Vừa tới là đã chạy đi giúp cha hái nho rồi."
"Nhất Viên?"
"Con với Nhất Viên không phải hẹn nhau cùng tới sao?" Cha Lục liếc nhìn bóng người dưới giàn nho.
Lục Thành nhìn theo, lúc này mới để ý thấy Thang Nhất Viên đang đứng dưới giàn nho cách đó không xa, tay cầm một chiếc rổ nhỏ hái nho, đầu đội mũ rơm.
Thang Nhất Viên nghe thấy tiếng anh, khuôn mặt bình thản liếc nhìn. Làn da trắng như tuyết, đôi môi mềm mại hồng nhạt, khi thấy anh thì khóe mắt hơi cong lên, khuôn mặt nhỏ nhắn thấp thoáng qua giàn nho trông thật xinh đẹp. Lục Thành không khỏi sững sờ đứng ngây người, ánh mắt hóa thành si mê, trong lòng nóng như lửa đốt.
Lục Thành quyết định rút lại suy nghĩ trước đây của mình, ai nói trồng hoa tốt hơn chứ? Trồng rau và trái cây cũng rất tốt mà.
Cha Lục nhìn đứa con trai chẳng có tiền đồ này, lắc đầu bất lực. Kết hôn bao nhiêu năm rồi mà vẫn có thể bị Omega của mình mê hoặc đến vậy.
Lục Thành không để ý đến ánh mắt của cha Lục, vui vẻ chạy về phía Omega của mình, cầm lấy chiếc rổ nhỏ trên tay cậu ấy, cười nịnh nọt: "Anh cầm cho em nhé, em cứ việc hái đi."
Thang Nhất Viên nhìn anh, khẽ cong môi, cúi đầu chọn một quả nho to nhất trong rổ, tỉ mỉ bóc vỏ, để lộ phần thịt quả tươi ngon, mọng nước bên trong.
Thịt quả căng tròn, mọng nước, nhưng toàn bộ sự chú ý của Lục Thành lại dồn vào những ngón tay thon dài của Thang Nhất Viên. Thật là đẹp mắt, Omega của anh đẹp không tì vết.
Thang Nhất Viên đưa quả nho vào miệng anh, nho vừa ngọt vừa mọng nước. Lục Thành không kìm được khẽ liếm nhẹ đầu ngón tay Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên lập tức rụt tay lại, mặt đỏ bừng, ngay cả đầu ngón tay bị Lục Thành chạm vào cũng nóng bừng lên. Cậu trừng mắt nhìn Lục Thành.
Ôi! Sao trước đây anh lại không nhận ra đối thủ của mình lại 'nãi hung' như vậy chứ? Lục Thành nhìn thấy liền mềm lòng.
Vị ngọt lịm của nho lan tỏa trong khoang miệng Lục Thành. Anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thang Nhất Viên, cảm thấy mình như say vì nho mất rồi. Nếu không, tại sao anh lại thấy choáng váng đến thế, cứ như đang bay bổng, đi đường mà cứ ngỡ đang dẫm trên mây vậy.
Thang Nhất Viên cong khóe môi, tiếp tục hái nho. Lục Thành ngơ ngẩn cầm rổ theo sau. Giàn nho đẹp, Omega đẹp, Omega hái nho lại càng đẹp hơn.
Thành Thành cứ thế mê mẩn, chẳng muốn tỉnh lại chút nào.
Tiểu Hoàng đã lâu không gặp thiếu gia, vừa nhảy nhót vừa vẫy đuôi. Nhưng thiếu gia cứ mải nhìn bạn đời của mình, chẳng thèm để ý đến Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng đáng thương đành phải chạy về tìm cha Lục.
Vẫy đuôi, cầu xin an ủi.
Cha Lục đang ngồi uống trà ở chiếc bàn cách đó không xa. Thấy Tiểu Hoàng vội vàng chạy tới, ông cười tít mắt vuốt ve đầu Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng ở bên cạnh cọ cọ ống quần ông để làm nũng, vui vẻ ngồi xổm xuống tiếp tục vẫy đuôi.
Cha Lục lần lượt nhìn đứa con ngốc nghếch của mình, rồi nhìn sang đám ruộng chưa làm cỏ. Dù muốn tiếp tục vác cuốc đi làm cỏ thì ông cũng chỉ có thể ngồi đây giả bộ yếu ớt, không nhịn được thở dài nói: "Ôi, ta là một ông già đáng thương."
Quản gia đứng phía sau cố nhịn cười, cung kính pha thêm một chén trà: "Lão gia, hay là ngài cứ nghe lời thiếu gia rồi trở về công ty làm thêm hai năm nữa?"
Cha Lục ngẩng đầu nhìn quản gia, cười: "Vậy ông trở về công ty cùng với tôi?"
Nói dễ hơn làm!
Quản gia thẳng người lên, ánh mắt nhìn quanh: "... Cây gậy chống của tôi đâu rồi?"
Quản gia đặt tách trà xuống, nhanh chóng quay vào nhà kho để tìm chiếc gậy chống của mình.
Cha Lục hừ một tiếng, tiếp tục giả vờ yếu đuối thở dài.
Ông sẽ không bao giờ trở về công ty, vĩnh viễn không.
Lục Thành từ sau khi nếm được quả nho thì cứ đi theo sau Thang Nhất Viên, bị Thang Nhất Viên mê hoặc đến ngẩn ngơ, mặt đỏ tim đập, hoàn toàn quên đi mục đích đến đây.
Vay tiền là gì? Nguyễn Phi là ai? Có đẹp bằng bảo bối nhỏ khi ăn nho không?
Thang Nhất Viên hái xong nho, mang chiếc rổ nhỏ đến bên ao rửa.
Lục Thành chạy vào ruộng dưa hấu, đi đi lại lại hai vòng, thỉnh thoảng ngồi xổm xuống, gõ gõ vào dưa, cuối cùng hái được một quả dưa hấu tròn to, cầm lên, nhấc lên, huơ huơ về phía Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên quay đầu cười với anh, mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Cả người cậu được ánh mặt trời bao bọc, tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Lục Thành nhìn thấy mắt anh đờ đẫn, lập tức bưng quả dưa hấu xuống bếp, lấy dao cắt ra phần ngọt nhất và đỏ nhất của quả dưa hấu.
Quản gia đang tìm gậy chống, thấy anh thì rất hiểu ý, đưa cho anh một chiếc khuôn hình trái tim.
Hai mắt Lục Thành sáng lên, nở nụ cười hài lòng, rồi vội vàng thu lại nụ cười đó, cầm lấy khuôn, khẽ cảm ơn, sau đó quay lưng lại với quản gia, nhanh chóng dùng khuôn, vui vẻ cắt dưa hấu thành nhiều miếng hình trái tim màu đỏ, còn cẩn thận loại bỏ các hạt dưa hấu.
Quản gia nhìn anh lớn lên, đương nhiên hiểu anh, cố nhịn cười, vờ như không thấy gì, tiếp tục ra ngoài tìm gậy.
Lục Thành đặt dưa hấu hình trái tim lên đĩa, sau đó cắm một chiếc nĩa nhỏ, vui vẻ mang ra cho Thang Nhất Viên ăn.
Khi đi ngang qua cha Lục, cha Lục liếc nhìn dưa hấu trên đĩa, không khỏi hừ lạnh: "Không biết đường mà biếu cha một miếng à?"
Lục Thành ôm chặt đĩa dưa hấu. Dưa hấu ở đây nhiều thế, hơn nữa đây là miếng dưa hấu hình trái tim, anh muốn dành cho Thang Nhất Viên.
Dù sao cha anh muốn ăn thì có thể ăn mỗi ngày, còn Thang Nhất Viên thì hiếm khi mới được ăn loại dưa tươi như vậy.
Cha Lục xua tay, ý bảo anh mau biến đi.
Lục Thành vui vẻ chạy tới bên Thang Nhất Viên, như dâng tặng một vật quý hiếm đưa cho Thang Nhất Viên xem.
Thang Nhất Viên nhìn dưa hấu hình trái tim đỏ, không khỏi bật cười.
Lục Thành cười tít mắt, đút một miếng dưa hấu cho Thang Nhất Viên, miệng vô thức thốt ra lời yêu thương: "Tặng em trái tim anh."
Thang Nhất Viên cắn miếng dưa hấu, từ tốn nhai: "Trái tim của anh thật sự rất dễ vỡ."
Lục Thành: "..."
Thành Thành không muốn nói nữa.
Anh im lặng một giây, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng hơn sau khi ăn dưa hấu của Thang Nhất Viên, lại muốn lên tiếng.
Thật xinh đẹp, là của riêng anh.
Anh cười rạng rỡ, nếu anh có đuôi thì chắc chắn sẽ vẫy nhanh hơn cả Tiểu Hoàng: "Ăn ngon không?"
Thang Nhất Viên thực ra cũng có chút no, nhưng vẫn vui vẻ gật đầu, cầm một lát dưa hấu đút cho anh.
Lục Thành khoa trương nhét vào miệng, như thể được ăn món ngon vật lạ, liên tục khen ngợi: "Ngon, ngon quá..."
Được bảo bối nhỏ đút cho ăn là tuyệt nhất.
Anh mãn nguyện ăn xong hai miếng dưa hấu, nhìn lên thì thấy cách đó không xa có một cây đào, trên đó treo lủng lẳng những quả đào hồng mọng. Quả đào tươi ngon, mọng nước, thơm lừng như Omega của anh vậy, nhất định Omega sẽ thích ăn.
Lục Thành vội vàng đi hái đào, tay chân nhanh nhẹn hái một quả đào đỏ đang phơi nắng, hái về, rửa sạch, rồi chạy tới đút cho Thang Nhất Viên ăn.
Thang Nhất Viên nhìn thấy quả đào trước mặt, khó xử nhíu mày. Cậu đã no bụng rồi, không thể ăn thêm được nữa, nhưng không đành lòng từ chối ánh mắt chờ mong của Lục Thành.
Cha Lục thấy con dâu đã bị cho ăn đến căng bụng, mà còn không thể từ chối nổi đứa con ngốc nghếch của ông, đau lòng không chịu nổi. Ông cầm gậy chống gõ mạnh xuống đất, hướng về phía Lục Thành đang cầm quả đào định đút cho Thang Nhất Viên mà quát lớn: "Lại đây giúp cha câu cá!"
Câu cá cùng cha già không thú vị bằng ở bên Omega, Lục Thành không muốn đi.
Cha Lục trừng mắt nhìn anh: "Buổi tối nấu canh cá cho Thang Nhất Viên uống!"
Hai mắt Lục Thành sáng lên, anh lập tức đồng ý. Canh cá thơm ngon, bổ dưỡng, Thang Nhất Viên nhất định thích uống. Nếu anh nhớ không lầm, khi Thang Nhất Viên là đối thủ của anh, cậu thích nhất món cá. Lúc anh đến căn tin ăn, thường xuyên thấy Thang Nhất Viên cúi đầu cẩn thận gỡ xương cá. Bây giờ nghĩ lại, hình ảnh kia đẹp như một bức tranh vẽ vậy.
Lục Thành đắc ý nghĩ canh cá cũng có thể tẩm bổ thân thể. Omega từ trước đến nay vốn yếu ớt, có thể tẩm bổ tốt, trắng nõn, mũm mĩm, sờ vào nhất định rất mềm mại. Omega vốn đã mềm, nay lại càng mềm hơn... Lục Thành cảm thấy nơi nào đó trong cơ thể có dấu hiệu ngóc đầu dậy, vội vàng cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.
Tiểu Thành Thành, khiến mi phải chịu thiệt thòi rồi! Mi phải vượt qua thử thách này.
Lục Thành từng chút một lột sạch vỏ đào, sau đó đưa quả đào đến trước mặt Thang Nhất Viên.
Sau khi gọt sạch lớp vỏ bên ngoài của quả đào thì lộ ra thịt quả tươi ngon, trông thật hấp dẫn. Thang Nhất Viên nuốt nước miếng, không nhịn được cắn một miếng đào. Thịt quả mềm mại, ăn rất ngon.
Cậu xoa bụng của mình, mặc dù quả đào rất ngon nhưng cậu không thể ăn thêm nữa.
Lục Thành đợi cậu ăn hết phần ngon ngọt nhất của quả đào, cũng không ép cậu ăn nữa, cắn thêm một hai miếng để ăn hết phần thịt đào còn sót lại, vui vẻ đi tìm cần câu cá: "Anh đi câu cá cho em ăn!"
Lục Thành đi câu cá với cha Lục. Thang Nhất Viên bị anh đút cho ăn đến no căng bụng, liền dắt Tiểu Hoàng đi dạo cho tiêu hóa.
Buổi tối mùa hè, gió mát thoang thoảng, rất thoải mái. Thang Nhất Viên có chút hối hận vì hôm nay không mang Lục Thang Thang đến đây. Nếu cậu biết Lục Thành cũng tới, cậu đã đưa Thang Thang đến đây chơi cùng rồi.
Lúc này, Lục Thang Thang đang ngồi trong phòng khách ở nhà, bĩu môi tức giận, cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại cho nhóm các chú của bé: "Ba lớn và baba lại bỏ rơi cục cưng đi chơi với nhau."
Giọng bé vừa tức giận lại vừa có chút tủi thân, nhóm các chú lập tức đau lòng, thi nhau dỗ dành bảo bối bé nhỏ.
Chú Hai Đồng Tiền: Lát nữa chú hai sẽ đón con, dẫn con đi ăn gà rán, con muốn ăn bao nhiêu cũng được.
Chú Ba Đồng Tiền: Con có muốn cùng chú ba tham gia "Chú ơi mình đi đâu thế" không?
Chú Tư Đồng Tiền: Chú tư mua đồ chơi mới cho cục cưng nha.
Chú Năm Đồng Tiền: Chú năm mua quần áo mới cho cục cưng.
Chú Sáu Đồng Tiền: Chú sáu đi chơi súng nước với con, con trai phải chơi súng chứ.
Chú Bảy Đồng Tiền: Chú có thể giúp con học bài.
Lục Thang Thang tự động bỏ qua câu trả lời của chú bảy, rung chân sung sướng, cuộc sống không có ba lớn và baba ở nhà vẫn rất tuyệt vời đó thôi.
Có các chú thương bé như báu vật vậy, Lục Thang Thang cảm thấy thật là tốt quá, cuộc đời thật là sung sướng!