Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 23: Ba muốn đánh mày!!!
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi tối, đầu bếp đã chế biến những thứ Lục Thành và Thang Nhất Viên hái được thành một bữa tối thịnh soạn, thơm lừng. Rau xanh tươi rói, mơn mởn, ăn vào miệng thì đúng là mỹ vị. Nấm tươi và canh cá diếc đậm đà, vừa miệng, ăn mãi không ngán.
Lục Thành ăn vài miếng, sau khi nếm thử từng món một, liền không kìm được mà gắp thức ăn bỏ vào bát Thang Nhất Viên.
"Cá này là anh câu đấy, em ăn nhiều một chút."
"Món này thực sự rất tươi, em ăn thử đi."
"Món này ngon, món này cũng thế..."
Thang Nhất Viên cúi đầu ăn từng món một, hai má phồng lên, giống như một con sóc nhỏ, trông đáng yêu cực kỳ.
Lục Thành cảm thấy lòng mình mềm nhũn, thế là trực tiếp đút thức ăn vào miệng Thang Nhất Viên. Thang Nhất Viên ngoan ngoãn mở miệng, lúc này Lục Thành hoàn toàn không thể kiểm soát được tay mình, đút cho Thang Nhất Viên ăn hết món này đến món khác.
Ba Lục nhìn thấy mà chướng mắt, không kìm được hừ nhẹ một tiếng, cúi đầu ăn cơm.
Lục Thành làm ngơ, vẫn hăng hái đút rau cho Thang Nhất Viên: "Vợ à, về sau chúng ta cũng làm một vườn rau đi."
Hôm nay, anh và vợ mình đã tận hưởng trọn vẹn niềm vui làm vườn, đã bắt đầu mơ mộng về cuộc sống tuổi già. Anh thực sự hy vọng rằng Thang Thang có thể nhanh trưởng thành và kế thừa công ty, còn anh lúc đó có thể thừa hưởng cây gậy của ba mình rồi!
Nghe thấy cách xưng hô quen thuộc, Thang Nhất Viên lập tức ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Nhìn thấy ánh mắt Thang Nhất Viên, Lục Thành khựng lại một chút, sau đó anh nhận ra cả chiều nay mình đã làm gì.
Anh đã dễ dàng bị sắc đẹp làm cho choáng váng đầu óc! Đều do Omega quá quyến rũ!
Lục Thành yên lặng liếc nhìn Thang Nhất Viên, cái đồ tiểu yêu tinh quyến rũ này.
Thang Nhất Viên: "? ? ?"
Lục Thành cuối cùng cũng nhớ ra mục đích của mình khi đến đây, cho nên sau khi ăn xong, nhân lúc Thang Nhất Viên đi cho Tiểu Hoàng ăn, anh liền kéo ba Lục vào một góc nói chuyện riêng.
Ba Lục chống gậy chậm rãi theo sau, quát: "Chậm lại, ba già rồi, đi chậm thôi ..."
Lục Thành chột dạ nhìn về phía Thang Nhất Viên, sau đó nhìn về phía ba Lục, nhỏ giọng nói: "Ba, cho con mượn ít tiền ..."
Ba Lục nhíu mày: "Con phá sản rồi sao?"
"Không có! Con còn muốn nuôi vợ cùng con cái, không có phá sản."
"Vậy con đòi tiền ba làm gì? Tại sao không nói với Nhất Viên?" Trực giác mách bảo ba Lục có điều gì đó không ổn.
Lục Thành do dự một chút, nói nhỏ: "Con có việc cần dùng tiền, không muốn cho Nhất Viên biết ......"
Ba Lục đánh một phát vào đỉnh đầu anh, giọng đầy giận dữ nói: "Lừa dối vợ thì không phải là chuyện tốt!"
Lục Thành xoa xoa đầu, vội vàng giải thích: "Không, một người bạn muốn vay tiền của con. "
Ba Lục vẫn không tin anh: "Từ trước đến nay Nhất Viên đều hiểu chuyện, biết điều, con cho người bạn nào vay tiền mà không dám nói cho Nhất Viên?"
Lục Thành nhìn trái nhìn phải, nhìn xong liền ghé sát tai ba Lục: "Người đó là bạn trai cũ của con, nếu không phải năm đó ... "
Ba Lục trừng mắt nhìn, Lục Thành chưa kịp nói dứt câu đã bị ông dùng gậy đánh, rống lên: "Mày dám lén lút liên lạc với bạn trai cũ, Lục Thành, để ba nói cho mày biết, nếu mày khiến con dâu của ba chạy mất, ba sẽ giết mày!"
"Ba, con không có ...ba nghe con giải thích ... " Lục Thành bỏ chạy, ôm đầu trốn khắp nơi.
Ba Lục cầm gậy đánh anh, chạy không hề chậm hơn Lục Thành.
Lục Thành ăn mấy gậy, vừa trốn vừa hét lớn: "Chỉ là con thấy em ấy rất đáng thương... Ba... đau... đau quá!!!"
Ba Lục đánh không hề nương tay.
Lục Thành thở hổn hển vừa chạy vừa hỏi: "Ba, sao ba nói ba già rồi?"
Ba Lục lại đánh anh thêm một gậy: "Chưa nghe nói gừng càng già càng cay sao?"
Lục Thành: "..."
Lục Thành: "A! Đau đau đau. . . . . ."
Ba Lục vừa nãy đi đường còn run run, bây giờ dùng gậy đuổi theo Lục Thành năm vòng, mặt không đỏ, thở vẫn đều. Lục Thành chậm một bước là bị tóm gọn ngay, bị ba Lục túm lấy: "Mày cùng bạn trai cũ lúc trước đã tiến triển đến mức nào rồi?"
Trong trí nhớ Lục Thành chỉ dừng lại ở mức vừa mới ở bên Nguyễn Phi, làm gì có tiến triển gì như lời ông nói. Lần trước gặp Nguyễn Phi, anh đã xác nhận trên người Nguyễn Phi không có tin tức tố của anh, thế nên chắc chắn không có tiếp xúc thân mật. Nhưng Lục Thành nghĩ chắc cũng phải nắm tay rồi.
Anh ngập ngừng: "Nắm... tay rồi?"
Ba Lục túm chặt lấy tay anh: "Chặt đi!"
Lục Thành giật mình thon thót, chỉ sợ còn chưa xin được tiền ba thì tay đã bị chặt đứt luôn rồi.
Thật ra, Thành ngốc cũng không biết, Nguyễn Phi có tình cảm sâu đậm với Trầm Tây Nhiên, ngay cả khi giả vờ ở bên anh, cũng không cho anh chạm tay dù chỉ một lần.
Thang Nhất Viên cũng không biết. Mỗi khi muốn hỏi Lục Thành một tháng ở bên Nguyễn Phi đã xảy ra chuyện gì, cậu đều rất khó mở lời, cho nên đến bây giờ cũng không biết hóa ra cái danh bạn trai cũ chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, thật ra anh chẳng những vẫn còn là trai tân, đến tay cũng còn chưa mất tem!
Thang Nhất Viên bất lực lắc đầu nhìn hai cha con họ cãi cọ ầm ĩ, cúi đầu tiếp tục đút cho Tiểu Hoàng ăn, vô thức đưa tay lên bụng xoa xoa, không biết có phải do tối nay ăn nhiều quá không, bụng cậu căng phồng, có hơi buồn nôn.
Trên mặt đất bên cạnh đặt chiếc cân mà ba Lục thường dùng để cân nông sản. Thang Nhất Viên bèn bước lên cân thử.
Hừm, tăng cân sao? Cậu đã tăng tận ba cân.
Thang Nhất Viên mím môi, cởi mũ rơm bước lên cân, chỉ giảm bớt hai lạng.
...
Thang Nhất Viên quyết định, trong thời gian tới sẽ không để Lục Thành đút thức ăn cho mình nữa!
Nhìn thấy Thang Nhất Viên đứng đó, sắc mặt có chút tái nhợt, hai cha con vội vàng dừng lại.
Lục Thành vội vàng chạy tới: "Nhất Viên, người không khỏe sao? Có phải lại phát sốt rồi?"
Thang Nhất Viên lắc đầu, không nói ra chuyện bụng mình đang khó chịu, để tránh anh lại lo lắng.
Ba Lục nghĩ đứa con trời đánh của mình lại khiến Thang Nhất Viên tức giận, nên vội vàng chạy tới, vội vàng nói: "Nhất Viên, con chịu oan ức rồi, có gì không vui cứ nói với ba, ba giúp con đánh nó. Con ngàn vạn lần đừng bỏ nó, nó mà rời xa con thì chắc chắn sẽ khóc đến chết mất thôi..."
Ba Lục nước mắt lưng tròng, như thể chỉ cần Thang Nhất Viên từ chối, ông liền sẽ khóc nức nở.
Thang Nhất Viên ngơ ngác, vội vàng an ủi ba Lục: "Ba, con sẽ không làm vậy đâu, ba đừng lo lắng."
Ba Lục gật đầu, lau nước mắt khóe mắt, ba Lục thực sự rất đau lòng.
Lục Thành lại bắt đầu mơ màng, trong lòng đắc ý nghĩ, ý của Nhất Viên có phải là sẽ ở bên cạnh anh cả đời không? Lục Thành ôm ngực, có chút vui sướng không biết phải làm sao.
Ba Lục thấy con mình cười ngây ngô, liền cốc đầu rồi túm con trai sang một bên nói nhỏ: "Mày không được phép gặp lại bạn trai cũ, hiểu không?"
"Con biết rồi" Lục Thành xoa đầu, ánh mắt oán trách nhìn về phía ba Lục, lại bị ông trừng mắt một cái.
Anh cúi đầu thở dài, cảm thấy ấm ức nhưng không dám hé răng. Bây giờ không bị ba Lục đánh đã tốt lắm rồi, đừng mơ mà vay được tiền ba Lục.
Khi rời khỏi trang viên, Lục Thành một tay xách đầy trái cây, rau củ và trứng gà tự sản xuất trong vườn, một bên cùng Thang Nhất Viên chào tạm biệt ba Lục.
Ba Lục cầm gậy chống run rẩy tiễn bọn họ ra cổng, không còn chút khí thế nào của người vừa điên cuồng đuổi đánh Lục Thành lúc nãy nữa, lại trở thành một ông già ốm yếu.
Quản gia đi theo sau, cũng chống gậy, nhưng còn run rẩy hơn cả ba Lục. Lục Thành thực sự không đành lòng nhìn thẳng.
Ba Lục chống gậy dặn dò: "Lần sau nhớ mang Thang Thang đến nhé!"
Hai cái đứa này thật khiến người ta không thể yên tâm nổi, mỗi ngày chỉ biết quan tâm đến chuyện tình yêu của mình. Ông già này muốn gặp cháu trai!
Thang Nhất Viên cong môi cười: "Vâng ba, mấy ngày nữa chúng con sẽ dẫn Thang Thang đến chơi ạ."
Lục Thành im lặng liếc nhìn cây gậy của ba Lục: "Ba, gậy của ba rơi xuống đất rồi kìa."
Ba Lục không thay đổi sắc mặt, im lặng cúi xuống nhặt gậy lên, còn giả vờ "A ui" một tiếng.
Xấu hổ... Ba, ba không biết xấu hổ à?
Lục Thành thầm nghĩ, quay đầu, xách theo bao lớn bao nhỏ đi theo sau Thang Nhất Viên về nhà, xin tiền ba không thành, còn bị đánh một trận.
Khi cả hai trở về nhà, Lục Thang Thang đã được các chú dẫn đi chơi rồi.
Thang Nhất Viên tắm xong liền nghỉ ngơi trên ghế sô pha. Hôm nay giúp ba Lục cả ngày, chân có hơi sưng, bụng còn hơi khó chịu. Cậu tủi thân nghĩ thầm, nếu là trước kia, Lục Thành sẽ nhanh chóng dùng đôi tay ấm áp của mình để xoa bóp chân cho cậu.
Haizz, nhớ anh chồng lúc chưa mất trí nhớ ghê.
Thang Nhất Viên bơ phờ dựa vào ghế sô pha, Lục Thành bưng một ly sữa ấm lên, lúng túng đưa cho cậu: "Uống chút sữa sẽ thoải mái hơn."
Thang Nhất Viên ngẩng đầu lên, hóa ra là anh chồng có để ý đến cậu đấy chứ. Cậu xoa xoa bụng mình, sau đó ngoan ngoãn uống sữa.
Lục Thành ngồi xuống, theo thói quen bế Thang Nhất Viên lên đùi mình, nhẹ nhàng đặt tay xoa bụng Thang Nhất Viên.
Ồ, tuy hơi ngốc nghếch, nhưng bàn tay vẫn ấm như cũ, lực đạo vẫn như xưa.
Thang Nhất Viên mỉm cười, cọ cọ cổ Lục Thành.
Thấy Thang Nhất Viên đã thoải mái hơn, Lục Thành đưa tay xuống chân cậu, nhẹ nhàng xoa bóp.
Anh là ai? Anh đang ở đâu? Tại sao anh lại phải bóp chân cho đối thủ của mình?
Cái thói quen chết tiệt này.
Ừm... Da cậu ấy thật tốt, mềm mại, sờ rất thoải mái...
Thang Nhất Viên nhấp một ngụm sữa, sữa ấm chảy xuống bụng, toàn thân ấm lên, cảm giác khó chịu dần biến mất. Nằm trong vòng tay của Lục Thành, mắt đã lơ mơ muốn ngủ.
Lục Thành xoa bóp, tiểu Thành Thành dưới thân lại bắt đầu rục rịch, càng lúc càng hưng phấn. Anh bất giác cúi đầu hít lấy mùi tin tức tố nồng nàn quanh người Thang Nhất Viên, sau đó hướng về đôi môi đỏ mọng mà anh thèm muốn từ lâu.
Thang Nhất Viên cảm thấy có vật gì đó cứng cứng chọc vào mình, vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt của Lục Thành đang ở ngay trước mặt.
Thang Nhất Viên giật mình, liền đẩy Lục Thành ra ngay, hừ lạnh một tiếng: "Nếu không nhớ được thì đừng có đụng vào em!"
Cậu không chút do dự đứng dậy, bỏ mặc Lục Thành đang cứng đờ, trở về phòng.
Lục Thành vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt.
Điện thoại trên bàn có tiếng thông báo, Lục Thành chậm rãi cầm điện thoại lên.
Người cha không bao giờ bị lừa: Hãy thân mật với Nhất Viên nhiều vào, nghĩ cũng đừng nghĩ tới bạn trai cũ, nếu không là có gậy để 'chăm sóc' đấy!
Không nghĩ đến bạn trai cũ thì dễ, nhưng để trở nên thân mật hơn với Omega thì lại rất khó.
Thành Thành tủi thân, Thành Thành có nỗi khổ tâm, nhưng không ai chịu nghe Thành Thành cả.