Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 26: Trừng phạt
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà, Lục Thành vào bếp, còn Thang Nhất Viên lên lầu. Hai người cứ như đôi tình nhân mới chớm yêu, chỉ cần ánh mắt chạm nhau là mặt lại đỏ bừng.
Thang Nhất Viên sờ lên đôi môi sưng đỏ sau nụ hôn, khẽ cong môi mỉm cười trong chốc lát. Rồi nụ cười trên môi dần tắt, cậu khẽ mím môi. Lúc này, tác dụng của tin tức tố Alpha đã không còn, cậu lại nhớ đến hình ảnh Lục Thành vừa nãy khoác vai hai Omega kia. Dù Lục Thành không thực sự chạm vào họ, cậu vẫn không khỏi tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Khi cậu thở phì phò ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái vạch ngăn đáng ghét giữa giường lại càng thêm tức giận.
Dù cái vạch ngăn này chẳng có tác dụng gì, mỗi sáng cậu đều tỉnh dậy trong lồng ngực Lục Thành, nhưng Lục Thành vẫn kiên trì đặt nó ở giữa giường, cứ như muốn nhắc nhở bản thân rằng cậu là đối thủ của anh.
Lục Thành oan ức, thực ra anh chỉ mong có thể chen chúc ngủ cùng Omega cho ấm áp, tốt nhất là ôm chặt không rời.
Thang Nhất Viên không hề biết suy nghĩ của Lục Thành. Ngược lại, nhìn cái vạch ngăn kia, cậu lại càng tức giận hơn. Đêm nay, lửa giận cứ thế dồn nén từng chút một, trong mắt cậu tràn ngập lửa giận, cậu bèn bước vào phòng tắm để xả bớt cơn tức.
Cậu tắm rửa xong trong cơn tức giận, lúc lấy áo ngủ, tay cậu bỗng khựng lại, ánh mắt dừng trên chiếc váy ngủ ren trắng. Đợt trước Lục Thành mua về muốn cậu mặc, nhưng cậu vẫn luôn ngại ngùng không chịu...
Thang Nhất Viên do dự một lúc, rồi đỏ mặt cầm lấy chiếc váy ngủ ren.
Lục Thành bưng một cốc sữa nóng vào cho Thang Nhất Viên uống, trên mặt nở nụ cười tươi rói. Anh vừa mở cửa ra đã ngửi thấy mùi hương ngọt ngào, tin tức tố của Thang Nhất Viên tràn ngập khắp phòng.
Lục Thành hơi khựng lại, bất giác hít hà hai lần, nhắm mắt hưởng thụ. Trong đầu anh đều hiện lên hình ảnh nụ hôn nồng nhiệt trong xe, ướt át, ngọt ngào... Omega bị hôn đến mềm nhũn, đỏ mặt thở gấp, toàn thân tỏa hương thơm ngát.
Lục Thành mở mắt ra, Thang Nhất Viên mặc chiếc váy ngủ ren trắng nằm trên giường, tựa đầu.
Lớp ren nửa kín nửa hở, thấp thoáng làn da trắng nõn mềm mại của Omega. Vì vừa tắm xong, cơ thể vẫn còn ửng hồng đầy mê hoặc. Dải áo ở eo thon chưa buộc kỹ, lả lướt để lộ đường cong quyến rũ. Đôi chân dài trắng hồng mượt mà vắt chéo, lộ ra dưới chiếc áo ngắn, nhẹ nhàng cọ xát ga giường... Thuần khiết mà lại quyến rũ.
Lục Thành bị khung cảnh ướt át này kích thích khiến tim anh đập thình thịch, tâm vượn ý ngựa*, tham lam nhìn từng tấc da thịt hờ hững của Thang Nhất Viên. Anh nuốt nước miếng, đưa cốc sữa qua, nói lắp bắp: "Uống... uống sữa...".
*thành ngữ chỉ việc đứng núi này trông núi nọ, không thống nhất giữa việc làm và suy nghĩ
"Ừ..."
Giọng Thang Nhất Viên vừa quyến rũ vừa câu dẫn. Ngón tay thon dài trắng nõn cầm lấy cốc sữa, không biết vô tình hay cố ý chạm vào lòng bàn tay Lục Thành, mang đến cảm giác ngứa ngáy.
Cậu uống sữa, đầu lưỡi ẩn hiện, vô cùng mê người.
Ánh mắt Lục Thành dán chặt vào cậu, tim đập dữ dội, hết lần này đến lần khác cảm thấy môi khô lưỡi khô, chỉ hận không thể hôn khắp cơ thể cậu một lần, mới có thể xoa dịu cơn khô nóng này.
Thang Nhất Viên uống xong sữa, khóe miệng cong lên một đường vòng cung tuyệt đẹp, chậm rãi đặt chiếc cốc lên bàn đầu giường. Cậu khẽ cựa mình một chút, dây áo ren trên vai liền trễ xuống, lộ ra bờ vai trắng mịn cùng xương quai xanh tinh xảo.
Trên đôi môi xinh đẹp còn vương chút sữa, cậu chậm rãi vươn đầu lưỡi hồng nhuận liếm đi. Đôi mắt ẩm ướt, sáng ngời nhìn thẳng Lục Thành, như một yêu tinh đang quyến rũ người ta.
Lục Thành thở gấp, tim như muốn nhảy ra ngoài, không còn khống chế được mãnh thú trong lòng. Anh lao vào Thang Nhất Viên, thô bạo đè cậu dưới thân, cúi đầu muốn hôn cậu.
Cách đôi môi đỏ mọng xinh đẹp của Thang Nhất Viên chỉ còn một centimet, Thang Nhất Viên cười nhẹ, đưa ngón tay thon dài lên chặn môi anh.
Lục Thành si mê khẽ liếm rồi cắn ngón tay của Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên không chút lưu luyến rút tay ra, nụ cười trên mặt biến mất, giọng cậu vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt.
"Anh vi phạm."
Giống như có tiếng sấm vang dội đánh thẳng vào đầu Lục Thành, anh đột nhiên tỉnh lại, cúi đầu nhìn thấy mình vừa vượt qua vạch ngăn.
Một giọt máu từ trong mũi Lục Thành chảy thẳng xuống, hai giọt, ba giọt... Lục Thành bịt chặt mũi chạy nhanh vào phòng tắm.
Thang Nhất Viên đắp chăn, ngủ.
Đêm đó, Lục Thành nhét giấy vào mũi, anh ngủ ở bên này vạch ngăn, bên kia vạch ngăn là Omega trắng nõn mặc chiếc váy ngủ ren. Trong lòng anh ngứa ngáy, toàn thân nóng bừng.
Lần đầu tiên anh biết đêm có thể dài đến thế. Mấy lần vươn tay rồi lại rụt về, cố gắng đè nén Tiểu Thành đang rục rịch. Nhưng Omega dưới ánh trăng tinh xảo tuyệt mỹ, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, ngủ say sưa. Ngược lại, chiếc váy ngủ ren trên người cậu lại gợi cảm hấp dẫn, tạo thành một sự đối lập mạnh mẽ.
Lục Thành nhắm mắt niệm thanh tâm chú, nhưng thanh tâm chú chẳng có chút tác dụng nào. Omega vẫn mê người như trước, khiến người ta điên cuồng.
Anh đành phải đứng dậy, không dám đánh thức Omega, động tác cẩn thận, chậm rãi, lặng lẽ xuống giường, đi vào phòng tắm dội nước lạnh.
Khi toàn thân tỉnh táo lại, tiểu Thành Thành cũng bình tĩnh lại, anh mới thở phào nhẹ nhõm quay lại giường. Vừa định leo lên giường, Thang Nhất Viên vừa vặn trở mình, đôi môi đỏ mọng hơi mở, chiếc váy ngủ vừa vặn bị kéo lên, lộ ra đôi chân mềm mại trắng nõn và cặp đào căng tròn...
Lục Thành lại nhanh chóng quay lại tắm nước lạnh, lặp đi lặp lại mấy lần, ước chừng bị hành hạ đến cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau, Lục Thành tỉnh dậy với đôi mắt thâm quầng.
Thang Nhất Viên chớp chớp đôi mắt long lanh, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ quầng thâm dưới mắt anh, khuôn mặt vô tội hỏi: "Tối hôm qua anh không ngủ sao?".
Cậu nghiêng người, cổ chiếc váy ngủ ren lại mở rộng hơn, lộ ra xương quai xanh tinh xảo. Lục Thành nuốt nước miếng, tầm mắt trượt xuống hai điểm ẩn hiện...
Nửa phút sau, Lục Thành "A ui" một tiếng, bịt chặt mũi lao vào phòng tắm.
Thang Nhất Viên tươi cười, tâm tình sung sướng thay chiếc váy ngủ trên người ra.
Tuy rằng anh chồng dù mất trí nhớ mà phạm lỗi, không phải do cố ý, nhưng đáng trừng phạt thì vẫn phải trừng phạt!
Lục Thành từ phòng tắm đi ra, không chút do dự ném cái vạch ngăn kia vào thùng rác.
Vào bữa sáng, Lục Thang Thang lo lắng nhìn Lục Thành đang buồn bã ủ rũ, nhỏ giọng hỏi Thang Nhất Viên: "Baba, ba lớn bị làm sao vậy?".
Trên mặt Lục Thành có hai quầng thâm cực lớn, quá dễ thấy, muốn lờ đi cũng khó.
Thang Nhất Viên nhìn Lục Thành, rồi nhỏ giọng giải thích với bé: "Ba lớn đã chọc giận bạn đời của mình nên mới ra nông nỗi này. Bé ngoan, nhớ nhé, lớn lên con đừng chọc tức bạn đời của mình, nếu không sẽ rất thảm đó."
Cả người Lục Thành run lên, trong lòng sợ hãi sờ lên đôi mắt thâm quầng trên mặt.
Lục Thang Thang liếc nhìn người ba khổ sở của mình, ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng ghi nhớ lời ba ba dặn.
Khiến bạn đời tức giận, sẽ rất thảm!
Bé không muốn giống ba lớn đâu.
Thang Nhất Viên hài lòng xoa đầu nhỏ của Lục Thang Thang: "Cục cưng ngoan."
Lục Thành yên lặng sờ đầu mình, Thành Thành cũng ngoan, Thành Thành cũng không dám nữa.
...
Lục Thành chuẩn bị đi làm với hai quầng thâm dưới mắt, điện thoại trong túi anh vang lên.
"Tôi yêu Omega của mình, đôi môi em ấy đỏ mọng, em ấy ngọt ngào mềm mại, em ấy là người xinh đẹp nhất thế gian này. Còn tôi là Alpha ngốc của em ấy, là Alpha ngốc nghếch cả đời của em ấy..."
Tiếng chuông này nghe đã lâu như vậy, càng nghe càng thích. Anh thưởng thức tiếng chuông một lúc, mới tủm tỉm cười, lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi, sắc mặt cứng đờ.
Là Nguyễn Phi.
Anh thận trọng nhìn về phía Thang Nhất Viên, ho khan một tiếng, nói: "Anh khát quá... Anh xuống bếp lấy nước uống."
Nói xong cầm điện thoại chạy vào phòng bếp nhanh như chớp.
Thang Nhất Viên liếc nhìn cốc nước đầy, mắt tối sầm lại.
Mở điện thoại, giọng Nguyễn Phi mang theo tiếng khóc nức nở, dường như vừa khóc xong, cậu ta nghẹn ngào cầu xin: "Anh Thành, lần trước anh đã đồng ý cho tôi mượn hai mươi vạn mà chưa thấy đâu, anh đổi ý rồi sao?".
"Không có." Lục Thành hết sức lãnh đạm, yên lặng tuân thủ lời ba Lục, giữ khoảng cách với bạn trai cũ.
Nguyễn Phi khóc lên: "Anh Thành, anh giúp tôi với, cho tôi mượn hai mươi vạn, bạn tôi sắp không xong rồi hu hu hu. Tôi thực sự xin lỗi anh, anh giúp tôi lần cuối cùng này thôi, tôi hứa sẽ báo đáp anh...".
Là một Alpha có trách nhiệm, khi Lục Thành nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của bạn trai cũ cầu xin, đương nhiên anh rất sẵn lòng giúp đỡ, chưa kể trước đây anh đã từng hứa với Nguyễn Phi.
Nhưng nghĩ đến Thang Nhất Viên, anh lại thấy chột dạ. Muốn an ủi bạn trai cũ cũng không thốt nên lời, chỉ có thể nói thẳng: "Hiện tại trong tay anh không có nhiều tiền như vậy, nhưng anh sẽ mượn giúp em, em chờ anh...".
Nguyễn Phi vừa nghe thì càng khóc dữ dội hơn. Lục Thành là chủ tịch tập đoàn Lục Thị, nhưng ngay cả hai mươi vạn cũng không có, còn muốn đi vay? Đây rõ ràng là lấy cớ từ chối cậu ta mà thôi.
Cậu ta khóc đến thảm thiết, Lục Thành nghe mà sững sờ. Anh đã đồng ý rồi mà, tại sao cậu ta lại khóc thảm như vậy? Cảm động quá chăng?
Lục Thành ho khan, nói thẳng: "Em không cần cảm động đến vậy, anh cúp máy trước."
Nguyễn Phi lại càng khóc thảm thiết hơn nữa.
Cúp điện thoại xong, Lục Thành quay đầu lại, nhìn thấy Thang Nhất Viên đang dựa vào cửa, khoanh tay trước ngực nhìn mình. Ánh mắt lạnh lùng thản nhiên, không phân biệt được là tức giận hay vui mừng.
Tim Lục Thành nhảy thót. Nghĩ đến tình cảnh bi thảm tối qua, đầu gối anh mềm nhũn, trong lòng không khỏi lo lắng. Anh quyết định đánh đòn phủ đầu, lớn tiếng ra oai: "Em nghe lén anh gọi điện thoại!".
Thang Nhất Viên lườm một cái, anh lập tức thành thật lại, cười ha hả: "Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, em nghe đường đường chính chính."
Thang Nhất Viên không nói một lời nào, đi thẳng đến lấy điện thoại trong tay anh, mở ra xem nhật ký cuộc gọi.
Tim Lục Thành đập loạn xạ, nhưng Thang Nhất Viên không nói gì, chỉ gửi số của Nguyễn Phi sang điện thoại của mình.
Thấy động tác của Thang Nhất Viên, Lục Thành muốn hỏi cậu lấy số Nguyễn Phi làm gì, nhưng sợ Thang Nhất Viên sẽ tức giận nên không dám hỏi thêm, chỉ có thể thành thật đứng sang một bên xem.
Gửi dãy số xong, Thang Nhất Viên xác nhận đã nhận được, thò một ngón tay ra đẩy Lục Thành, người đang càng ngày càng tiến sát vào mình, ra. Sau đó đưa điện thoại trả lại cho anh, rồi xoay người lên tầng.
Lục Thành mở miệng còn chưa kịp nói lời nào, Thang Nhất Viên cũng không hỏi một lời.
Thang Nhất Viên bước lên tầng hai, dừng lại, cúi đầu lấy điện thoại ra, giơ tay gửi tin nhắn cho Nguyễn Phi: "Đã lâu không gặp, tôi là Thang Nhất Viên, chúng ta gặp mặt đi."
Nguyễn Phi rất nhanh đã trả lời: Được