Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 27: Thang Nhất Viên đi gặp Nguyễn Phi?
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Lục Thành đi vào công ty, thang máy riêng của chủ tịch đang sửa chữa nên anh đi thang máy của nhân viên. Bên trong có một người nhân viên Alpha, người này thấy anh thì vội vàng cúi đầu, lớn tiếng chào: "Chào chủ tịch!"
Lục Thành khẽ mím môi gật đầu.
Alpha kia nghiêng đầu hỏi: "Ngài lên văn phòng sao?"
Lục Thành lại gật đầu, người nhân viên kia vội vàng giúp anh bấm tầng văn phòng chủ tịch.
Thang máy lên hai tầng, trong không gian chỉ có tiếng thang máy vận hành.
Lục Thành đột nhiên hỏi, không quay đầu lại: "Cậu có tiền không?"
Alpha kia ngẩng đầu. Trong thang máy không có ai khác, chủ tịch cũng không gọi điện thoại, lời này chắc chắn là hỏi anh ta. Anh ta do dự một lát rồi nói: "Thưa chủ tịch, phúc lợi công ty rất tốt, cuối năm còn có thưởng, nên tôi cũng có chút tiền tiết kiệm. Tất nhiên... nếu được tăng lương thì tốt hơn, hiện giờ tôi đang tích cóp tiền. Tôi cũng muốn cảm ơn chủ tịch đã cho tôi cơ hội làm việc ở đây, cảm ơn ngài."
Anh ta nói xong liền cúi đầu cảm ơn Lục Thành. Alpha trời sinh kiêu ngạo, mạnh mẽ, rất ít khi cúi đầu trước người khác, nhưng Lục thị là tập đoàn tài chính hàng đầu tinh tế, Lục Thành lại là một lãnh đạo tài giỏi, anh ta cảm thấy rất tự hào khi làm việc ở Lục thị, cũng vô cùng kính nể Lục Thành.
Lục Thành im lặng một lát: "...Cậu có thể cho tôi mượn ít tiền không?"
Alpha kia ngạc nhiên một chút, thăm dò hỏi: "Chủ tịch, ngài cần bao nhiêu?"
"Hai mươi vạn."
Alpha kia lập tức đứng sững. Thang máy yên tĩnh lạ thường. Ngay lúc Lục Thành định rút lại lời vay tiền, Alpha kia đột nhiên "òa" lên khóc lớn, mức độ đau lòng còn hơn cả Nguyễn Phi.
Lục Thành bị tiếng khóc đột ngột của anh ta làm cho giật mình, ngạc nhiên quay đầu nhìn anh ta: "Cậu sao vậy?"
Alpha đó thở hổn hển: "Chủ tịch, tôi còn phải nuôi vợ con, công ty sắp đóng cửa sao? Ngài ngay cả hai mươi vạn tệ cũng không có, công ty này rơi vào tình trạng nào rồi? Sau này tôi phải làm sao đây, huhu! Tôi vừa định chuyển nhà, tối qua còn hứa mua cho vợ cái túi cô ấy thích. Vợ tôi mà biết tôi thất nghiệp thì sẽ bắt tôi quỳ sầu riêng mất..."
Đường đường là chủ tịch Lục thị mà ngay cả hai mươi vạn cũng không có, xem ra Lục thị đã đến bước đường cùng. Alpha kia càng nghĩ càng thương tâm, không kìm được mà khóc càng lớn hơn.
Hôm qua anh ta vẫn còn là người tài giỏi khiến người khác ngưỡng mộ, hôm nay lại biến thành người sắp thất nghiệp! Anh ta thật là khổ mà!
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, mọi người đều thấy chủ tịch của họ đứng trong thang máy với vẻ mặt kinh ngạc, còn người nhân viên Alpha phía sau thì đang than thở khóc lóc.
Mọi người không khỏi run rẩy, hoảng sợ nhìn Lục Thành. Chủ tịch mà lại có thể mắng một Alpha đến phát khóc, còn khóc thảm thương đến thế! Thật sự quá khủng khiếp.
Sáng sớm tập đoàn Lục thị đã đón một bầu không khí nặng nề. Nhóm nhân viên sợ đến mức cẩn thận tránh xa thang máy, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng nhìn về phía đó.
Trán Lục Thành giật giật, miễn cưỡng giữ chút phong độ cuối cùng của một chủ tịch: "Công ty vẫn rất tốt, không hề phải đóng cửa!"
Tiếng khóc của Alpha kia dừng lại, lau nước mắt, chớp chớp mắt. Anh ta có chút khó tin: "Thật sao?"
"Ừ!" Lục Thành tức giận nói, bước ra khỏi thang máy, không muốn nán lại thêm chút nào.
Sao nhân viên của Lục thị người nào cũng kỳ quái hơn người khác vậy.
Anh còn có vợ con phải chăm sóc, sao có thể để công ty đóng cửa chứ!
Lục Thành ngồi trong văn phòng thở dài, đành miễn cưỡng từ bỏ kế hoạch vay tiền nhân viên.
Nhưng anh đã đồng ý với Nguyễn Phi rồi, không có tiền thì làm sao được đây. Điều tệ nhất là sáng nay anh còn bị Thang Nhất Viên bắt gặp.
Nhớ tới Thang Nhất Viên, Lục Thành càng lo lắng, không biết cậu ấy còn giận không, liệu có lại "trừng phạt" anh không.
Lục Thành nhớ đến hình phạt cực kỳ "tàn khốc" đêm qua, vừa chờ mong vừa sợ hãi, muốn nhìn Omega mặc áo ngủ ren, nhưng "tiểu Thành Thành" lại không chịu nổi.
Đầu óc anh tràn ngập hình ảnh Thang Nhất Viên đêm qua: làn da trắng nõn mịn màng, đôi môi đỏ mọng, đôi má ửng hồng. Nghĩ đến màn "tra tấn ngọt ngào" đêm qua, anh không khỏi mỉm cười một lúc rồi lại chán nản. Mới xa nhau một chút mà anh đã nhớ cậu rồi.
Dáng vẻ Omega mím môi hờn dỗi sáng nay cũng thật đáng yêu. Cũng không biết cậu ấy muốn số điện thoại của Nguyễn Phi để làm gì? Chẳng lẽ ghen rồi đi cãi nhau với Nguyễn Phi? Dù sao Nguyễn Phi cũng là tình địch của cậu ấy... Khoan đã!
Lục Thành chợt đứng bật dậy... anh mới là tình địch của Thang Nhất Viên!
Dù Thang Nhất Viên từ trước đến nay vẫn luôn không rõ ràng với Nguyễn Phi thì anh vẫn cảm thấy Thang Nhất Viên thích Nguyễn Phi.
Chẳng lẽ Thang Nhất Viên tình cũ khó quên, nên muốn lấy số của Nguyễn Phi để sau lưng anh liên hệ với Nguyễn Phi? Lục Thành càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng tức giận. Trong lòng anh như có lửa đốt, vị chua xót dâng trào, không kìm được gọi điện về nhà.
Người nhận điện thoại là quản gia.
Lục Thành cố gắng kiềm chế cơn giận: "Nhất Viên đâu?"
"Phu nhân đã ra ngoài rồi ạ."
Lục Thành không kìm được nhíu mày: "Đi đâu?"
"Tôi không rõ lắm, ngài có cần tôi hỏi tài xế một chút không?"
"Không cần, để tôi tự hỏi."
Lục Thành cúp điện thoại, sau đó lại gọi cho tài xế.
"Biết Nhất Viên ở đâu không?"
Tài xế nhìn hai bóng người trong quán cà phê qua gương chiếu hậu, đáp: "Phu nhân đang nói chuyện với một người đàn ông trẻ tuổi ở quán cà phê Xanh Lam."
Lục Thành giật mình, vội vàng hỏi: "Người đàn ông kia trông thế nào?"
Tài xế nhìn người đàn ông đối diện Thang Nhất Viên, sau đó thành thật trả lời: "Dáng người tầm trung, khuôn mặt trắng trẻo, đôi mắt dài nhỏ, trông có chút ốm yếu."
Lục Thành vừa nghe đã biết ngay! Chẳng phải là Nguyễn Phi sao?
Anh lập tức đứng lên, cúp điện thoại xuống tầng, động tác liền mạch nhanh nhẹn, nhấn chân ga phóng thẳng đến quán cà phê Xanh Lam.
Nhất thời anh không phân biệt được, là tình địch của mình đang "đào góc tường" (*), hay bạn trai cũ đang câu dẫn vợ anh.
[*đào góc tường: ám chỉ người thứ 3 lén lút chen chân vào mối quan hệ tình cảm của 2 người khác, ở đây ý là Thang Nhất Viên xâm nhập vào mqh của Nguyễn Phi với Trầm Tây Nhiên.]
Trong quán cà phê Xanh Lam, Thang Nhất Viên nhìn Nguyễn Phi đối diện với tâm trạng phức tạp, như thể cậu đã trở lại những ngày tháng dây dưa không rõ ràng giữa ba người.
Thang Nhất Viên gặp Nguyễn Phi lần đầu tiên ở cao trung. Trường quý tộc nổi tiếng có một đứa trẻ mồ côi được nhận học bổng. Nguyễn Phi là một trường hợp đặc biệt luôn thu hút sự chú ý của mọi người.
Nguyễn Phi khi đó lạnh lùng kiêu ngạo. Các tiểu thư công tử nhà quyền quý không chơi với cậu ta, cậu ta cũng chẳng ưa con cháu nhà giàu có. Nguyễn Phi giống như một làn gió mát trong khuôn viên trường, không hợp với nơi phồn hoa này.
Ở trong trường học, Thang Nhất Viên thường xuyên thấy Nguyễn Phi chăm chỉ học tập. Cậu ta không cam chịu cuộc sống trong bùn lầy, dốc sức vươn lên. Thang Nhất Viên rất ngưỡng mộ cậu ta, nhưng chưa từng tiếp cận.
Nếu không phải Lục Thành thích cậu ta, có lẽ Thang Nhất Viên sẽ không bao giờ có qua lại với cậu ta.
Sau bao nhiêu năm, Nguyễn Phi dường như gặp nhiều chuyện không may, đã không còn vẻ kiêu ngạo nữa. Khuôn mặt tiều tụy, quần áo bạc phếch, gầy gò trông có chút đáng thương.
Thang Nhất Viên vốn tức giận vì khi đó cậu ta lừa dối Lục Thành, nhưng giờ phút này, thấy cậu ta như vậy, cậu cũng không thể nói ra những lời tàn nhẫn.
Hai người im lặng một lát, Thang Nhất Viên mới mở lời: "Đã lâu không gặp."
Nguyễn Phi có chút ngượng ngùng, cười cười: "Đã lâu không gặp... tôi nghe nói cậu cùng Lục Thành kết hôn, chúc mừng."
Nhắc tới chuyện này, Thang Nhất Viên có chút ngượng ngùng, vội vàng lảng sang chuyện khác: "Cậu về khi nào vậy?"
Nguyễn Phi rất cẩn trọng, trông thấp thỏm, ánh mắt nhìn Thang Nhất Viên có chút chột dạ, thậm chí là nhút nhát.
"Mới về gần đây, người yêu tôi bị bệnh. Ở đây chữa bệnh tốt hơn nên tôi về." Giọng Nguyễn Phi có chút chua xót.
Hóa ra chính là Trầm Tây Nhiên bị bệnh. Bốn năm sau, Thang Nhất Viên vẫn không nghi ngờ rằng người yêu của Nguyễn Phi vẫn là Trầm Tây Nhiên. Nguyễn Phi yêu Trầm Tây Nhiên rất sâu đậm, nếu không, một người thanh cao như cậu ta cũng sẽ không vì Trầm Tây Nhiên mà lừa gạt tình cảm của Lục Thành.
Thang Nhất Viên nhìn Nguyễn Phi như vậy không khỏi mềm lòng. Nhưng nghĩ đến vẻ mặt đau khổ của Lục Thành khi bị lừa, lòng cậu liền cứng rắn lại, trầm giọng nói: "Trước đó Lục Thành bị tai nạn, nên anh ấy không nhớ chuyện cũ. Nhưng tôi thì nhớ rõ, đừng nói dối anh ấy nữa. Hiện tại anh ấy là bạn đời của tôi, tôi sẽ không cho phép cậu làm tổn thương anh ấy thêm lần nào nữa."
Nguyễn Phi nắm chặt cốc cà phê, mu bàn tay gầy trơ xương đến nỗi có thể thấy rõ mạch máu nổi lên, mắt đỏ hoe: "Nhất Viên, lần này tôi không lừa Lục Thành, cũng không lừa cậu. Tây Nhiên thật sự bị bệnh nặng, anh ấy sẽ chết nếu không có tiền chữa bệnh. Tôi thật sự không còn cách nào khác mới đến cầu xin hai người."
Cậu ta dừng lại một chút, giọng hơi nghẹn ngào: "Tôi biết cậu và Lục Thành đều hận tôi. Tôi cũng biết trước đây tôi không nên lừa gạt Lục Thành, lúc đó tôi nhất thời hồ đồ. Cậu có biết chúng tôi lớn lên ở cô nhi viện gian khổ đến mức nào không?"
Nước mắt cậu ta chực trào, như thể cậu ta đang mắc kẹt trong ký ức: "Trước đây khi cô nhi viện phát bánh mì, tôi có thể để dành chiếc bánh mì cho người yêu. Khi anh ấy lớn lên, tôi không thể cho anh ấy bất cứ thứ gì. Tôi thấy anh ấy rõ ràng là có tài nhưng không thể đến tinh cầu Khế Khắc để được học hành tốt hơn, cảm giác đó thực sự đau đớn. Chính vì vậy mà hồi đó tôi đã phạm sai lầm. Tôi nghĩ Lục Thành từ nhỏ đã có nhiều tiền như vậy, tại sao lại không thể cho tôi một chút? Chỉ mấy vạn cũng có thể thay đổi vận mệnh của tôi, cho nên tôi mới lựa chọn lừa dối Lục Thành... Nhất Viên, tôi biết mình sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi. Tôi không nên lợi dụng tình cảm của anh ấy, huống hồ là lừa tiền anh ấy bằng những cách không chính đáng. Tôi có tội, nhưng tại sao quả báo lại không giáng xuống người tôi... Tại sao người yêu tôi lại bị bệnh?"
Nước mắt Nguyễn Phi tuôn rơi, cậu ta nức nở một tiếng, đau khổ nhắm mắt lại. Bình tĩnh một lúc, cậu mới tiếp tục nói: "Thời điểm Tây Nhiên ở tinh cầu Khế Khắc thì bị nhiễm vi rút ở đó. Nếu không phải tôi lừa tiền Lục Thành, chúng tôi đã không đến tinh cầu Khế Khắc, Tây Nhiên cũng sẽ không nhiễm bệnh. Cho nên tất cả đều là báo ứng, tôi chỉ hận tại sao người bị báo ứng lại không phải là tôi."
Nguyễn Phi nói xong liền không quan tâm đến người xung quanh, lớn tiếng khóc òa lên.
Thang Nhất Viên nhanh chóng đưa khăn giấy cho cậu, giọng nhẹ nhàng: "Trước tiên đừng khóc nữa..."
Cậu bỗng nhiên nhớ tới thời điểm ở cao trung tinh tế, mỗi ngày Nguyễn Phi đều vất vả giả trang Beta. Cậu luôn che giấu giúp Nguyễn Phi, lúc đó Nguyễn Phi rất ỷ lại cậu. Nếu Nguyễn Phi không lừa gạt Lục Thành, bọn họ vẫn là bạn tốt.
Thời điểm đó Nguyễn Phi rất kiên cường, người duy nhất có thể hủy hoại cậu ta là Trầm Tây Nhiên. Thang Nhất Viên biết cậu ta yêu Trầm Tây Nhiên, cậu ta thấy Trầm Tây Nhiên bị bệnh còn đau khổ hơn cả khi mình bị bệnh.
Nguyễn Phi cầm khăn giấy lau nước mắt, ngẩng đầu van xin Thang Nhất Viên: "Nhất Viên, tôi cầu xin cậu, cứu lấy người yêu của tôi với! Tôi không có người thân, không có bạn bè, chỉ có anh ấy. Sau này tôi kiếm được tiền, tôi sẽ trả lại hết cho cậu, tôi hứa..."
Thang Nhất Viên thầm thở dài, nhìn Nguyễn Phi như vậy không khỏi cảm thấy chua xót. Tuy rằng Nguyễn Phi có lỗi với Lục Thành, nhưng năm đó nếu không có Nguyễn Phi, cậu và Lục Thành sẽ không có nhiều cơ hội tiếp xúc như vậy. Nguyễn Phi vẫn luôn biết tâm ý của cậu với Lục Thành, nhưng cậu ta lại giữ bí mật cho cậu, chưa từng nói ra. Thậm chí trước khi lợi dụng Lục Thành, cậu ta còn cố tình đưa họ lại gần nhau nhiều lần. Vào thời điểm đó, Nguyễn Phi thực sự rất tốt với cậu.
Ân tình cậu nợ Nguyễn Phi, lần này coi như trả lại cho cậu ta.
Cậu mỉm cười với Nguyễn Phi, nhẹ giọng an ủi: "Đừng buồn, tôi sẽ cho cậu tiền. Tôi sẽ giúp cậu tìm bác sĩ giỏi nhất để chữa trị cho người yêu cậu, mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn..."
Nguyễn Phi chớp mắt, ngẩng đầu nhìn cậu đầy cảm kích.
Lục Thành vừa vào cửa liền thấy cảnh tượng này: hai người ngồi dưới ánh mặt trời ấm áp, một người đôi mắt đẫm lệ, một người dịu dàng lưu luyến.
Ôi! Cái cuộc sống đầy màu xanh lá cây (bị cắm sừng) này!