Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 29: Omega của anh ghét bỏ anh
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Nhất Viên vừa bước vào nhà đã bị Lục Thành ép sát vào tường, ôm chặt lấy eo cậu.
Nụ hôn ở quán cà phê vừa rồi khiến Lục Thành lòng ngứa ngáy không yên, anh còn muốn hôn Omega của mình thêm nữa. Môi anh vừa định đặt xuống thì giọng nói của Lục Thang Thang và quản gia đồng thời cất lên.
"Ba lớn, cục cưng đang ở đây."
"Thiếu gia, quản gia cũng đang ở đây."
...
Lục Thành quay đầu nhìn hai người một lớn một nhỏ phía sau, hai 'bóng đèn' to tướng, sáng rực lại lấp lánh.
Anh đành bất lực buông bàn tay đang ôm chặt lấy eo Thang Nhất Viên ra.
Thang Nhất Viên trừng mắt nhìn anh, đỏ mặt xoa đầu Lục Thang Thang rồi chạy thẳng một mạch lên tầng.
Lục Thành trong lòng mềm nhũn, ngay cả bộ dạng bảo bối nhỏ trừng mắt cũng thật đáng yêu.
Anh vừa ngẩng đầu đã thấy quản gia và Lục Thang Thang đều đang nhìn mình, bất giác nở nụ cười đắc ý, thẳng thắn giải thích: "Vợ tôi thích tôi quá nên xấu hổ đấy mà."
Quản gia: ". . . . . ."
Lục Thang Thang: ". . . . . ."
Thấy quản gia và Lục Thang Thang không có phản ứng gì, Lục Thành không hài lòng nhíu mày, lặp lại: "Vợ tôi thích tôi đấy!"
Quản gia vẫn ngẩn người, trong mắt ông, tình cảm của phu nhân đối với thiếu gia vốn dĩ chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Lục Thang Thang ngây thơ chớp chớp đôi mắt đen láy, cúi đầu tiếp tục vẽ tranh. Bài tập hôm nay ở nhà trẻ là vẽ người nhà của mình, bé đang vẽ ba lớn, bé nghĩ đến việc sẽ thay đổi bộ tây trang ban đầu thành một cái quần yếm, dù sao thì ba lớn rất ngây thơ mà.
Lục Thành không cảm nhận được thành quả từ việc khoe khoang, bất mãn chép chép miệng.
Anh nghĩ một lúc, không cam lòng liền cầm điện thoại lên, nhắn vào nhóm bạn thân.
Lục Thành: Vợ tôi yêu tôi.
Bạn thân số 1: ...Biết rồi, đừng thể hiện tình cảm nữa.
Bạn thân số 2: Lục ca, hãy nghĩ đến cảm xúc của hội FA đi chứ.
Bạn thân số 3: Tôi cũng sẽ có vợ!
Bạn thân số 4: Mọi người phối hợp với Lục ca một chút đi chứ.
Bạn thân số 5: Được thôi... Lục ca, vì cậu và chị dâu mà tôi lại tin tưởng vào tình yêu rồi đấy.
Bạn thân số 6: Như trên.
Bạn thân số 7: Tương tự như trên.
Bạn thân số 8: Không tình nguyện giống như trên.
....
Mục tiêu khoe khoang đã hoàn thành, Lục Thành vừa lòng cất điện thoại, hừ một tiếng rồi lên lầu tìm vợ.
Quản gia nói: "Thiếu gia, lão gia đã nhờ người gửi những quả đào mới hái từ trang viên đến đây."
Lần trước ba Lục thấy Thang Nhất Viên thích ăn đào, ông cũng không muốn ăn nhiều nên đã dặn quản gia chọn một ít quả đào to và hồng để tặng Thang Nhất Viên ăn dần.
Lục Thành dừng bước, quay người cười hớn hở đi vào bếp rửa đào cho vợ.
Lục Thành mang đào lên tầng. Thang Nhất Viên đang nằm trên sô pha đọc sách, đôi chân trắng nõn đung đưa, khiến Lục Thành rất muốn bắt lấy cắn một miếng.
Nghe thấy anh đi vào, Thang Nhất Viên mất tự nhiên cúi đầu lật một trang sách. Khóe miệng cậu khẽ cong lên, bởi Lục Thành đã biết hết tâm ý của cậu rồi, cậu cũng xấu hổ không muốn nhìn anh.
Lục Thành nhìn thấy vành tai cậu đỏ bừng, bất giác nở nụ cười, đưa quả đào tới dỗ dành.
Thang Nhất Viên đỏ mặt nhận lấy quả đào, cúi đầu ăn từng miếng một, sau đó lấy khăn ra lau tay.
Ánh mắt Lục Thành không khỏi nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu vừa ăn đào, trên đôi môi hồng hào nổi lên một tầng nước mỏng, trông thật hấp dẫn.
Hôn lên chắc chắn sẽ có hương vị của đào!
Lục Thành không nhịn được cúi người nhanh chóng hôn lên miệng cậu, quả nhiên vừa ngọt ngào vừa mềm mại.
Lục Thành hôn thêm vài cái, lại không nhịn được đè cậu xuống sô pha.
Thang Nhất Viên đỏ mặt ôm cổ anh.
Ánh mắt Lục Thành sáng lên, vội vàng ôm cậu vào lòng, cúi người hôn lên môi cậu, ghé tai nói nhỏ: "Anh muốn em."
Cả môi lẫn tai Thang Nhất Viên dần dần đỏ bừng.
Ánh mắt Lục Thành tối sầm lại, trầm giọng: "Cũng muốn làm em đau."
Anh khẽ cắn nhẹ môi Thang Nhất Viên, hàm ý sâu xa, không cần nói cũng biết anh muốn 'làm đau' Thang Nhất Viên theo cách nào.
Cả người Thang Nhất Viên lại mềm nhũn, ngượng ngùng từ chối: "Bây giờ đang là ban ngày, không thể đâu..."
Hô hấp anh trở nên nặng nề, đôi môi luyến tiếc rời khỏi làn da Thang Nhất Viên, lại hôn thêm hai cái nữa mới nói: "Không ai nhìn thấy đâu..."
Những lời nói thân mật của anh dọc theo cái cổ trắng nõn của Thang Nhất Viên đi xuống. Tay anh chạm vào lưng cậu, nụ hôn dần dần trượt xuống dưới, răng nanh khẽ cắn vào tuyến thể Thang Nhất Viên, nghiền nát.
Thang Nhất Viên nhắm mắt lại, lông mi khẽ rung. Tin tức tố của Lục Thành ùn ùn tỏa ra, cả người cậu run lên vì hưng phấn.
Động tác của Lục Thành càng ngày càng mạnh mẽ, 'tiểu Thành Thành' kích động đè lên chân Thang Nhất Viên.
Khi anh rời môi mình khỏi đôi môi Thang Nhất Viên lần nữa, cổ họng cậu cảm thấy có chút buồn nôn. Cậu không khỏi biến sắc, vội vàng đẩy anh ra rồi chạy thẳng vào nhà tắm nôn khan liên tục.
Lục Thành bị đẩy ra, sững sờ tại chỗ. Vẻ mặt anh dần dần trắng bệch, trắng bệch... cuối cùng trắng bóc như tờ giấy.
Anh... Anh gần gũi với Thang Nhất Viên, mà Thang Nhất Viên lại ghê tởm đến buồn nôn sao? Còn điều gì tồi tệ hơn thế này nữa chứ.
Omega của hắn ghét bỏ hắn, ghét đến buồn nôn... Lục Thành cảm thấy cuộc đời mình vừa nhận được một đòn chí mạng, cả người đều run lên.
Thành Thành không còn là chàng trai sáng sủa nhất nữa rồi. Thành Thành nhỏ bé, đáng thương, lại yếu đuối... còn muốn khóc nữa.
Thang Nhất Viên nôn khan vài lần rồi dừng lại, cầm cốc nước súc miệng, sờ lên bụng lộ vẻ nghi hoặc.
Đợi một lúc, Thang Nhất Viên mới đi ra thì nhìn thấy Lục Thành sắc mặt tái nhợt, run rẩy đứng đó... cả người như bị một thứ gì đó đả kích mạnh mẽ.
Cậu ngạc nhiên một chút, vội vàng hỏi: "Anh sao thế? Có chuyện gì xảy ra, hay có chỗ nào không khỏe trong người à?"
Lục Thành chớp chớp đôi mắt đỏ bừng, cả mặt vẫn trắng bệch, giọng nói run rẩy yếu ớt lên án: "Em ghét anh..."
"..." Thang Nhất Viên im lặng một lát, liếc anh một cái đầy xem thường – cái nhìn mà đã lâu rồi cậu không dành cho anh – rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.
Cậu đã từng sinh Lục Thang Thang, đối với những phản ứng khi mang thai đã có chút kinh nghiệm. Cậu cảm thấy gần đây bản thân dễ nổi nóng, nôn khan, bụng không khỏe không rõ bệnh gì thì chỉ có thể là do mang thai. Dù sao thì trước khi Lục Thành mất trí nhớ, có một lần vì quá kích động nên họ đã không dùng biện pháp bảo vệ...
Thang Nhất Viên nghĩ đến đây thì hai má đỏ bừng. Cậu cầm lấy điện thoại trốn vào một góc gọi điện cho Trầm Thanh.
Điện thoại được kết nối, cậu kể một lượt những triệu chứng gần đây gặp phải.
Trầm Thanh im lặng một lát, rồi cười nói: "Rất có thể là mang thai đấy."
Thang Nhất Viên rất vui. Mặc dù khi mang thai Lục Thang Thang, Lục Thành thấy cậu vất vả nên nói không muốn có con nữa, nhưng hiện tại bé con này xuất hiện, Thang Nhất Viên đương nhiên rất vui sướng. Bé con này giống như Lục Thang Thang lúc trước vậy, đều làm cho người ta không kịp trở tay, nhưng đều là bảo bối quý giá của cậu.
Thang Nhất Viên đột nhiên nhớ tới lần trước bị sốt, lo lắng hỏi: "Lúc trước khi bị sốt, tôi đã uống thuốc hạ sốt, nếu tôi thật sự mang thai, liệu có ảnh hưởng đến bé con không?"
Trầm Thanh cười: "Không đâu, cậu yên tâm. Lúc đó cậu uống loại thuốc mới được nghiên cứu ra, sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến cơ thể cậu và bé con đâu."
Thang Nhất Viên lúc này mới yên lòng, hẹn thời gian đi kiểm tra với Trầm Thanh rồi tắt điện thoại.
Điện thoại vừa kết thúc, lại tiếp tục vang lên, là cuộc gọi từ trợ lý của Lục Thành.
Điện thoại được kết nối, trợ lý hỏi: "Phu nhân, trước khi vụ tai nạn xảy ra, chủ tịch đã đặt bàn tại nhà hàng Đỉnh Tinh(*). Hiện tại nên làm gì bây giờ?"
(*) Đỉnh nhất tinh tế =))
Nhà hàng Đỉnh Tinh là nhà hàng tốt nhất thủ đô, ngồi ở trên tầng cao nhất của Đỉnh Tinh có thể nhìn thấy cả dải ngân hà, là thánh địa hẹn hò của các cặp đôi.
"Hủy đi." Thang Nhất Viên nghĩ một chút rồi nói. Lục Thành có thể còn không nhớ mình muốn ăn cùng ai khi đặt nhà hàng, giữ lại cũng vô dụng.
Trợ lý nhắc nhở uyển chuyển: "Lịch hẹn của chủ tịch là ngày mai, ngài ấy nói muốn dành cho cậu một chút bất ngờ. Cho nên tôi nghĩ, người ngài ấy hẹn hẳn là cậu."
Hóa ra là muốn dành cho cậu một bất ngờ. Thang Nhất Viên trong lòng cảm thấy ngọt ngào, muốn xem Lục Thành chuẩn bị cho cậu bất ngờ gì.
"Vậy thì cứ giữ đi..." Thang Nhất Viên cắn môi, cúp điện thoại xong vẫn không nén nổi nụ cười trên môi.
Tuy nhiên, ngày mai không phải kỷ niệm ngày kết hôn, cũng không phải sinh nhật cậu. Lục Thành muốn dành cho cậu bất ngờ gì đây?
Thang Nhất Viên cúi đầu suy nghĩ, ngón tay vô thức xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.
Nhẫn... Cậu chợt nghĩ ra, ngày mai là ngày Lục Thành cầu hôn cậu trước đây.
Thang Nhất Viên nghĩ đến sự náo loạn trong ngày cầu hôn lúc đó, trong lòng vừa thấy ngọt ngào lại vừa chờ mong.
Khi trở lại phòng, Lục Thành vẫn ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, thậm chí không nhúc nhích chút nào.
Mặt Thang Nhất Viên có chút đỏ, khẽ hắng giọng: "Ừm... ngày mai theo em đến Đỉnh Tinh ăn cơm nhé."
Lục Thành hoàn hồn, nhưng vẫn còn đắm chìm trong cú sốc vừa rồi, vô thức gật đầu. Ánh mắt lên án nhìn về phía Thang Nhất Viên, trong đáy mắt lộ ra từng đợt từng đợt uất ức.
Thang Nhất Viên nhớ tới lời nói lúc trước của Lục Thành, không khỏi cười thầm. Nhưng vẫn không chắc mình có thật sự mang thai hay không, cậu không muốn nói cho Lục Thành biết chuyện buồn nôn vừa rồi có thể là vì có bé con, miễn cho Lục Thành mừng hụt.
Nhưng mà bộ dạng Lục Thành chịu cú sốc này thực sự rất đáng thương.
Cậu đành phải đi qua, ôm lấy hai má Lục Thành, hôn lên môi anh một cái thật mạnh, đỏ mặt nói: "Em không hề ghét bỏ anh, cả đời em cũng sẽ không thấy ghét bỏ anh đâu."
Lục Thành là người cậu thích, sao cậu lại ghét bỏ anh được? Thích còn không hết nữa là.
Lục Thành được Omega nhẹ giọng dỗ dành, trong phút chốc cảm thấy mình sống lại, thế giới vừa mới mờ mịt lại trở nên tươi sáng.
Omega không ghét bỏ anh! Thành Thành lại có thể vui mừng nhảy nhót rồi!
Lục Thành cúi đầu nhìn cậu: "Vì sao?"
Nhanh nói vì thích anh đi.
Trái tim mong đợi của Lục Thành đang đập dữ dội. Mặc dù anh biết từ miệng Nguyễn Phi rằng Thang Nhất Viên thích anh, nhưng anh vẫn muốn nghe Thang Nhất Viên đích thân nói rằng cậu thích anh.
Thang Nhất Viên mím môi, hai má ửng đỏ. Những năm này mỗi lần nghĩ đến lời tỏ tình lúc đó, cậu lại xấu hổ vô cùng, cho nên lần này cậu không muốn thổ lộ thêm lần nữa đâu.
Lục Thành thấy Thang Nhất Viên không nói lời nào, khóe miệng anh cụp xuống vì thất vọng. Nếu Omega ngượng ngùng, anh đành phải lấy lùi làm tiến, ôm Thang Nhất Viên vào lòng, nhỏ giọng hỏi: "Vậy tiếp tục chuyện vừa rồi... được không?"
'Tiểu Thành Thành' mọi thời khắc đều chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu thật tốt.
Thang Nhất Viên chớp mắt, trong bụng cậu có đứa nhỏ, đương nhiên không thể làm mấy chuyện xấu hổ với Lục Thành. Vì vậy, cậu vội vàng đẩy Lục Thành ra, giữ một khoảng cách an toàn: "Cho đến khi anh khôi phục trí nhớ, không được động vào em đâu đấy."
Thang Nhất Viên xoay người vào phòng để đồ, chọn lựa quần áo để đêm mai đi nhà hàng Đỉnh Tinh.
Đối với bất ngờ Lục Thành chuẩn bị, cậu rất mong chờ.
Lục Thành ngây ngốc nhìn bóng dáng cậu.
Omega nhỏ sắp được 'nuốt vào bụng' lại rời khỏi vòng tay của anh, Lục Thành khóc không ra nước mắt.
Tiểu Thành Thành, là anh đây không biết cố gắng, uất ức cho mi rồi!
-----------------------------------------------------------------------------------------
Mọi người đoán thử bất ngờ của Lục Thành là gì nào?