Chương 30: Món quà bất ngờ

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 30: Món quà bất ngờ

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Nhất Viên cùng Lục Thành đến nhà hàng Đỉnh Tinh. Vừa bước vào, cậu mới nhận ra Lục Thành đã bao trọn cả nhà hàng. Bên trong, ngoài nhân viên phục vụ ra thì không có một vị khách nào khác. Nhà hàng được trang trí vô cùng ấm cúng với những chùm bóng bay màu hồng nhạt, hoa hồng đỏ thắm và tiếng đàn piano nhẹ nhàng, êm tai.
Thang Nhất Viên không ngờ 'bất ngờ' của Lục Thành lại là thế này, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.
Cậu ngồi vào bàn ăn, thả lỏng mình, đắm chìm trong không gian lãng mạn. Lục Thành ngồi đối diện cậu, lúc này trông cũng thật đáng yêu.
Nghĩ đến việc đây là những gì Lục Thành đã chuẩn bị trước khi mất trí nhớ, trong lòng cậu cảm thấy thật ngọt ngào.
Hôm nay Lục Thành mặc bộ tây trang phẳng phiu, ngồi đối diện Thang Nhất Viên. Nhìn bề ngoài anh vừa kiêu ngạo vừa lạnh lùng, mặt không chút biểu cảm, nhưng thực chất trong lòng lại tràn ngập niềm vui và sự ngọt ngào.
Thì ra là Thang Nhất Viên muốn hẹn hò với anh. Không khí ở đây thật tuyệt. Anh không khỏi mong chờ sau buổi hẹn hò này, liệu 'Tiểu Thành Thành' của anh có thể phát huy tác dụng hay không!
Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên. Mỗi món đều là những món Thang Nhất Viên yêu thích. Đồ ăn tinh xảo, bên ngoài là cảnh sao trời xinh đẹp, khiến món ăn khi vào miệng càng cảm thấy ngon hơn.
Khi đang ăn món tráng miệng, ánh sáng trong phòng đột nhiên mờ đi, chuyển sang màu cam ấm áp. Bên ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ sáng bừng. Người phục vụ bước tới với một chiếc xe đẩy nhỏ, trên xe đặt hoa cùng với đồ ăn, phía sau là nghệ sĩ violin đang kéo lên những âm thanh du dương, trầm bổng.
Thang Nhất Viên biết đây chính là điều bất ngờ mà trợ lý đã nhắc đến. Cậu có chút mong chờ, đặt cốc nước trong tay xuống, rồi lau khóe miệng.
Người phục vụ đặt đồ ăn trước mặt cậu, hơi khom người, ý bảo cậu mở ra.
Thang Nhất Viên mở nắp, bên trong là một chiếc hộp nhung. Tim cậu đập mạnh, ngẩng đầu nhìn Lục Thành.
Lục Thành vẫn ngơ ngác ngồi đối diện, vẻ mặt không hiểu chuyện gì.
Thang Nhất Viên thu ánh mắt về, cầm lấy hộp nhung, chậm rãi mở ra. Chiếc nhẫn trong hộp nhung dần dần hiện ra, đó là một chiếc nhẫn được khảm kim cương, vừa đơn giản vừa xa hoa. Dưới ánh đèn, nó tỏa ra ánh sáng dịu dàng, hình dạng độc đáo, nhìn qua là biết được thiết kế tỉ mỉ, có một không hai.
Trong khoảnh khắc, Thang Nhất Viên liền hiểu ra vì sao Lục Thành lại muốn tặng nhẫn cho cậu vào một ngày đặc biệt như vậy. Ánh mắt cậu không khỏi có chút ẩm ướt.
Trước đây, cậu trải qua kỳ phát tình cùng với Lục Thành. Hai tháng sau thì phát hiện mình có Lục Thang Thang. Lúc đó cậu còn trẻ, trong lòng vô cùng bối rối, vừa không dám nói cho người nhà, cũng không dám nói cho Lục Thành, một mình hoảng loạn mấy ngày liền.
Cuối cùng vẫn là Lục Thành phát hiện cậu không bình thường, bèn tra hỏi cho ra lẽ.
Lục Thành nghe cậu mang thai, không nói một lời quay đầu bước đi. Lúc đó, tâm trạng Thang Nhất Viên lập tức rơi vào vực sâu vô tận, chỉ còn lại sự lạnh lẽo như sương băng, cậu đứng đó run rẩy suýt khóc.
Ngay khi cậu tưởng chừng đã tuyệt vọng, Lục Thành hấp tấp chạy trở về, đầu đầy mồ hôi, cầm trong tay một chiếc hộp nhỏ màu đỏ, rồi trực tiếp quỳ xuống trước mặt cậu: "Nhất Viên, gả cho anh đi."
Trong tay Lục Thành chỉ là một chiếc nhẫn bình thường, không hề sang trọng, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng nghiêm túc.
Trái tim Thang Nhất Viên từ đáy vực sâu lập tức bay vút lên trời cao. Cậu kìm nén nước mắt, nở nụ cười ngốc nghếch, sau đó không chút do dự duỗi tay ra.
Lục Thành cũng ngây ngô cười, rồi trịnh trọng đeo chiếc nhẫn vào tay cậu.
Sau đó, hai người kể chuyện mang thai cho gia đình hai bên. Lục Thành bị ba Lục cầm gậy đánh cho một trận, nhưng rồi cả hai cũng suôn sẻ kết hôn. Chiếc nhẫn bình thường kia vẫn luôn nằm trên tay cậu, chưa từng được tháo xuống.
Thang Nhất Viên chạm vào chiếc nhẫn trên tay mình. Chiếc nhẫn này có thể không có giá trị vật chất, nhưng đối với cậu, nó là thứ vô cùng quý giá. Đó cũng là lý do vì sao khi Lục Thành mất trí nhớ và nhắc đến chiếc nhẫn này, cậu lại tức giận đến vậy.
Không ngờ bốn năm sau Lục Thành lại muốn tặng cho cậu một chiếc nhẫn chính thức. Mặc dù giữa chừng xảy ra tai nạn, nhưng may mắn thay, cậu vẫn nhận được món quà này, không phụ tấm lòng của Lục Thành.
Thang Nhất Viên cầm chiếc nhẫn trong hộp lên, cúi đầu mỉm cười.
Lục Thành nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay cậu, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Anh đứng phắt dậy, nắm lấy cổ áo người phục vụ, lạnh giọng nói: "Cậu muốn cầu hôn Omega của tôi sao?"
Người phục vụ hoảng sợ xua tay: "Không phải tôi..."
Lục Thành nhìn quanh, tức giận nói: "Đây là Omega của tôi! Ai muốn cầu hôn em ấy, tôi sẽ quyết đấu với người đó."
Người nghệ sĩ violin đang kéo đàn bị tiếng gầm của anh làm cho giật mình, thoáng chốc đánh lạc nốt, cây đàn violin phát ra một tiếng kêu chói tai. Bầu không khí lãng mạn bị phá hủy trong nháy mắt, không còn sót lại chút nào.
Thang Nhất Viên vỗ trán, tự nhủ với chính mình rằng đầu Lục Thành bị hỏng rồi, phải bao dung anh ấy.
Cậu thầm cảm tạ các ba đã ban cho mình một tấm lòng bao dung, nhờ vậy mà cậu mới có thể nhịn không đánh Lục Thành lúc anh ấy trở nên ngớ ngẩn như vậy!
Thang Nhất Viên kéo tay Lục Thành về chỗ ngồi, cầm lấy nhẫn đưa cho anh: "Đeo giúp em."
Sắc mặt Lục Thành tối sầm, cắn chặt môi: "Anh không muốn. Đây là do tên đàn ông thô lỗ nào mua vậy, xấu muốn chết, em không cần đeo."
Trong nhà hàng chỉ còn hai người nhìn nhau, im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng pháo hoa bên ngoài.
Thang Nhất Viên quả thực chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống đất trốn đi.
Khóe miệng người phục vụ bên cạnh giật giật, cuối cùng không thể không lên tiếng: "Thưa ngài, nửa tháng trước ngài đã đích thân giao chiếc nhẫn này cho ông chủ của chúng tôi. Lúc đó ngài nói rằng khi kết hôn với Omega của mình, ngài đã rất vội vàng mua nhẫn, ngài muốn đền bù cho Omega của mình, nên đã tự tay thiết kế chiếc nhẫn này. Khi ngài rời đi, ngài cũng yêu cầu chúng tôi bảo quản chiếc nhẫn thật tốt."
"..."
Lục Thành ngượng ngùng sờ mũi, trăm triệu lần không ngờ tới anh lại chính là cái tên đàn ông thô lỗ kia.
...Bây giờ anh nói chiếc nhẫn này rất đẹp thì còn kịp không nhỉ?
Anh nhìn chiếc nhẫn trên tay Thang Nhất Viên, rồi đến cách trang trí trong nhà hàng và pháo hoa bên ngoài. Hóa ra tất cả đều do anh chuẩn bị.
Ôi! Đúng là lãng mạn đến chết người!
Thang Nhất Viên quơ quơ chiếc nhẫn. Lục Thành lập tức vui vẻ chạy tới, quỳ một gối xuống.
Trong ký ức của anh, đây là lần đầu tiên cầu hôn Thang Nhất Viên, nên trái tim anh đập thình thịch đầy hồi hộp.
Ôi! Trước kia anh là một chủ tịch bá đạo, nhưng hôm nay, cuối cùng anh đã tìm thấy được tình yêu đích thực và thuần khiết!
Anh trịnh trọng từng chút một đeo nhẫn vào ngón tay Thang Nhất Viên. Kích cỡ vừa vặn.
Ngón tay của Thang Nhất Viên trắng nõn, thon thả. Sau khi đeo nhẫn vào, nó đẹp đến mức Lục Thành không thể rời mắt.
Ai vừa nói chiếc nhẫn này không đẹp mắt? Anh không nhớ, đây rõ ràng là chiếc nhẫn tốt nhất trên thế giới này.
Lục Thành không nhịn được hơi cúi xuống, hôn nhẹ lên ngón tay đeo nhẫn của Thang Nhất Viên.
Tay Thang Nhất Viên run lên một chút. Nhìn thấy sự dịu dàng lấp lánh trong mắt Lục Thành, vành tai cậu lặng lẽ đỏ lên.
Trở thành bạn đời của Lục Thành là quyết định mà cậu sẽ không bao giờ hối hận.
Lục Thành ngẩng đầu. Pháo hoa phía sau Thang Nhất Viên nở rộ, vừa sáng ngời vừa xinh đẹp. Mà trên khuôn mặt trắng nõn của cậu, có chút ửng đỏ, còn xinh đẹp hơn cả pháo hoa, nở rộ trong tim anh.
Lục Thành không nhịn được ngẩng đầu, đè gáy Thang Nhất Viên xuống, hôn cậu thật sâu.
Nhóm nhân viên không biết từ lúc nào đã lặng lẽ rời đi, không một tiếng động. Trong phòng rất yên tĩnh, Thang Nhất Viên nhắm mắt lại, chỉ có thể nghe thấy âm thanh pháo hoa bên ngoài.
Không biết qua bao lâu, môi của hai người mới dần dần rời nhau.
"Ô..." Môi Lục Thành vừa rời đi, Thang Nhất Viên đã không nhịn được khó chịu nôn khan hai tiếng.
Lục Thành trợn tròn mắt không thể tin được, anh sững sờ tại chỗ.
Một giây trước còn ngọt ngào trao nhẫn, giây tiếp theo Omega đã bị anh làm cho chán ghét đến nôn ói.
...Trên đời này còn có Alpha nào thảm hại hơn anh không? Lục Thành như bị giáng một đòn chí mạng, vẻ mặt hoảng hốt tiến đến vỗ lưng Thang Nhất Viên.
"Ừm..." Hai tay Thang Nhất Viên đặt lên vai anh, đẩy anh ra xa. Cậu không nhịn được lại nôn khan một tiếng. May mắn là cậu chỉ buồn nôn chứ chưa phun ra.
Lục Thành nhìn thấy mình bị đẩy ra xa, Thang Nhất Viên thực sự ghét bỏ anh rồi.
Anh rất buồn và lo lắng cho Thang Nhất Viên, nhưng anh chỉ biết đứng nhìn từ xa.
Cảm giác buồn nôn trong cổ họng Thang Nhất Viên dần dần lắng xuống. Vừa quay đầu lại, cậu thấy Lục Thành đang ngơ ngác đứng đó.
Thang Nhất Viên bất đắc dĩ sờ bụng. Cậu cũng không biết tại sao lại đúng lúc như vậy, mỗi lần Lục Thành tiếp cận đều đúng vào lúc cậu buồn nôn.
Lục Thành lo lắng Thang Nhất Viên lại thấy ghê tởm, nên đứng rất xa, không dám chạm vào cậu. Trông anh lúc này thật tội nghiệp.
Trên đường về nhà, Lục Thành luôn giữ khoảng cách một mét với Thang Nhất Viên, vì sợ anh lại làm cho cậu cảm thấy khó chịu.
Thành Thành cứ thế tủi thân đến sắp khóc.
Lúc ngủ, anh không nói lời nào, ôm gối đi về phía ghế sô pha.
Thang Nhất Viên bất lực thở dài: "Anh đi đâu vậy?"
Lục Thành nắm chặt gối, tủi thân cúi đầu: "Anh ngủ ở trên sô pha..."
Anh dừng lại, thận trọng hỏi: "Anh ngủ cùng phòng với em, em cũng sẽ cảm thấy chán ghét đúng không?"
Thang Nhất Viên nhất thời không nói nên lời, mím môi: "Em ngủ một mình sẽ hơi lạnh..."
Lục Thành giật mình sửng sốt một chút, rồi bắt đầu đi tìm điều khiển: "Anh sẽ mở điều hòa cho em."
(Ghi chú: ở đây là điều hòa hai chiều.)
Tên ngốc này.
Thang Nhất Viên dùng sức kéo anh lên giường. Bản thân cậu nằm gọn trong lồng ngực anh, ngượng ngùng khẽ quát: "Ôm em ngủ đi!"
Lục Thành nằm cứng đờ, do dự hỏi: "Em sẽ không cảm thấy... anh sao?"
Anh thật sự không thể nói lên hai chữ "ghét bỏ". Huhu, Omega của anh ghét bỏ anh, anh vừa nghĩ đến đã muốn khóc.
Thang Nhất Viên thở dài. Cậu không muốn làm Lục Thành mừng hụt, nên chưa nói cho anh biết rằng mình có thể có thai. Cậu muốn đợi kết quả xét nghiệm chính xác rồi mới nói, nhưng nhìn Lục Thành như vậy, cậu vẫn nên nói cho anh biết.
Thang Nhất Viên cầm lấy bàn tay Lục Thành, đặt lên bụng mình, đỏ mặt nói: "Sở dĩ em thấy buồn nôn, là vì có thể là có bé con."
Động tác của Lục Thành cứng đờ, hô hấp ngưng trệ. Pháo hoa tối nay lại như đang nổ tung trong đầu anh, khiến đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác vui sướng tràn ngập trong lồng ngực.
Anh và Thang Nhất Viên lại có thêm một bé con? Anh không nhớ mình đã ngạc nhiên thế nào khi Thang Nhất Viên mang thai Lục Thang Thang, chỉ biết lúc này anh mừng đến mức muốn nhảy dựng lên. Nhưng anh lại không dám nhúc nhích, chỉ cẩn thận đưa tay đến vuốt ve nhẹ nhàng trên bụng Thang Nhất Viên.
Giống như vừa có được một bảo bối, anh ôm chặt lấy Thang Nhất Viên không buông, nhưng cũng không dám dùng sức quá mạnh.
Thang Nhất Viên nhìn thấy nụ cười ngày càng rạng rỡ của anh, không khỏi mỉm cười. Cậu để tay anh chạm nhẹ vào bụng mình, rồi dựa vào vòng tay anh mà chìm vào giấc ngủ.
Lục Thành không hề buồn ngủ chút nào. Anh kích động chớp mắt. Omega không những không ghét bỏ anh, mà còn mang thai con của anh, một sinh mệnh nhỏ bé sẽ gắn kết họ lại với nhau.
Trên đời này còn có Alpha nào may mắn hơn anh không?
Tối nay, anh đã hoàn thành buổi hẹn hò đầu tiên, cầu hôn, rồi lại có con... Tốc độ nhanh như ngồi tên lửa vậy.
Huhu... ba! Con sắp có một củ cải trắng!