Chương 32: Để anh tắm cho em

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 32: Để anh tắm cho em

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Thành thực sự đã đau lòng một lúc vì tiểu Thành Thành, sau đó mới tiếp tục xem xét những điều cần lưu ý khi mang thai, đồng thời nghiêm túc ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ.
Anh viết một lúc, chợt nhớ ra mình vẫn chưa báo tin Omega mang thai cho mọi người! Một tin vui như vậy đương nhiên phải nhanh chóng chia sẻ.
Đầu tiên, anh thông báo tin Thang Nhất Viên mang thai trong nhóm bạn thân, nhận về sự ghen tị và ngưỡng mộ của họ, khiến anh vô cùng hài lòng. Sau đó, anh gọi điện báo tin cho cả hai bên gia đình. Nguyên Thu biết chuyện liền bắt đầu nấu canh bổ dưỡng cho Thang Nhất Viên bồi bổ cơ thể. Ba Lục thì vui vẻ nói rằng năm nay ông sẽ không dùng gậy đánh Lục Thành. Lục Thành rất vừa ý với kết quả này, cảm ơn ba Lục rồi cúp máy.
Thang Nhất Viên cũng đã báo tin vui cho các em trong nhóm, mọi người đều rất phấn khởi. Cậu lười biếng cầm cốc nước uống một ngụm, tựa vào vai Lục Thành, tiện miệng hỏi: "Anh nói xem, tên bé thứ hai định đặt thế nào?"
Lục Thành vừa thông báo cho mọi người xong, anh cầm sách lên xem nghiêm túc. Nghe Thang Nhất Viên hỏi, anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Lục Nhị Thang thì sao?"
"Lục Nhị Thang..." Thang Nhất Viên khẽ nhíu mày, cảm thấy cái tên này nghe không hay lắm.
Cậu muốn hỏi ý kiến mọi người, liền mở điện thoại nhắn vào nhóm: Lục Thành nói muốn đặt tên cho bé thứ hai là Lục Nhị Thang.
Hai đồng tiền: ...Từ chối cái tên này, có biết bị gọi là tiểu nhị đau khổ cỡ nào không. (Anh hai tên là Thang Nhị Viên)
Ba đồng tiền: Có biết bị gọi là tiểu tam đau khổ cỡ nào không!!!
Bốn đồng tiền: ...May mắn thay mình là người thứ tư.
Năm đồng tiền: Bỗng nhiên cảm thấy tiểu Ngũ nghe rất hay.
Sáu đồng tiền: Ba chúng ta đặt tên đúng là "đất đá trôi" của giới đặt tên mà!
Bảy đồng tiền: Từ "nhị" này vừa chỉ số đếm, lại có nghĩa rộng ra là không chuyên chú, không trung thành. "Thang" (canh) là một loại thực phẩm được hầm chín từ nước.
Mọi người: Bé bảy, nói tiếng người đi.
Bảy đồng tiền: ...Cái tên này rất khó nghe.
Thang Nhất Viên gật đầu đồng ý. Bé bảy đã thấy tên này khó nghe thì đúng là hơi khó nghe thật.
Cậu ngẩng đầu lên từ điện thoại, nhìn Lục Thành nói: "Cái tên này không hay, đổi tên khác đi."
Lục Thành lại nghĩ ngợi: "Lục Viên Viên."
Thang Nhất Viên lại hỏi trong nhóm: Lục Thành muốn gọi là Lục Viên Viên, mấy đứa thấy sao?
Mọi người: ...Anh rể muốn "một gọi tám ứng" hay sao? (Một lần gọi tám người trả lời)
Thang Nhất Viên tưởng tượng một chút, ở Thang gia mà gọi một tiếng "Viên Viên" thì tất cả mọi người đều trả lời. Cậu rùng mình một cái, không cần thêm một "Viên" nào nữa đâu!
Thang Nhất Viên vươn tay chọc vào cơ ngực Lục Thành: "Đổi tên khác đi."
Lục Thành bị chọc cười, không nghĩ ngợi liền nói: "Lục Nhất Nhất đi."
Dù sao anh cảm thấy cái tên Thang Nhất Viên là cái tên hay nhất, anh muốn chọn một từ trong tên cậu.
Thang Nhất Viên nghĩ ngợi, cho rằng cái tên này nghe cũng được, viết rất dễ dàng.
Cậu lại hỏi trong nhóm: Lục Nhất Nhất thì sao?
Mọi người: Lục Thang Thang, Lục Nhất Nhất... hai người còn muốn sinh đứa thứ ba đặt là Lục Viên Viên hay sao?
Thang Nhất Viên: ...
Các em trai biểu thị: Xem ra anh rể cũng là một "đất đá trôi" mới nổi trong giới đặt tên mà!
Chuyện đặt tên đành tạm thời gác sang một bên, dù sao em bé cũng phải mấy tháng nữa mới sinh, từ từ nghĩ cũng được.
Thang Bá Đặc – "đất đá trôi đời đầu" – cầm điện thoại lên trước khi đi ngủ, đọc lịch sử trò chuyện trong nhóm, không khỏi lau nước mắt ở khóe mắt. "Mấy đứa có biết một lúc có bảy đứa con, lão ba già này khó nhớ cỡ nào không?"
Ông sẽ không thừa nhận rằng lúc trước đặt tên mấy đứa như vậy chỉ là vì dễ nhớ mà thôi.
Ông sờ mái tóc dày trên đầu, năm đó nếu không phải nghĩ tới cái tên Thang Viên (bánh trôi) dễ nhớ như vậy, nơi này không chừng đã sớm hói rồi.
...
Lục Thành dốc hết tinh thần học tập từ trước đến nay, đọc kỹ những lưu ý khi mang thai và ghi chép lại tất cả những điểm quan trọng. Giờ đây, anh cuối cùng cũng có chút tự tin rằng mình có thể chăm sóc tốt cho Omega đang mang thai.
Hãy để anh ấy, một Alpha chăm chỉ, thông minh và có năng lực, cố gắng vì Omega đang mang thai!
Đầu tiên... bắt đầu từ việc tắm rửa.
Lúc Thang Nhất Viên đang tắm, Lục Thành chặn cửa nhất định muốn vào: "Để anh giúp em tắm, em một mình ở bên trong nhỡ ngã thì sao?"
"Sẽ không đâu, em sẽ cẩn thận, tự em tắm là được." Thang Nhất Viên liên tục từ chối, đỏ mặt đẩy anh ra.
"Anh sẽ lo lắng nếu em ở bên trong. Điều thứ năm cần đề phòng khi mang thai là cẩn thận để không bị ngã." Mặc cho Thang Nhất Viên phản đối, Lục Thành vẫn tươi cười chen vào.
Thang Nhất Viên bất lực nhìn anh, thương lượng: "Lúc em tắm thì mở cửa, có chuyện gì anh cũng có thể nghe thấy."
Lục Thành không chút do dự nghiêm khắc từ chối: "Không được, nếu như em ngã xuống, cho dù anh có nghe thấy tiếng chạy tới thì cũng không kịp đỡ em."
Đầu tiên, Lục Thành đổ đầy nước ấm vào bồn tắm, kiểm tra nhiệt độ nước, sau đó đưa tay kéo đai áo ngủ của Thang Nhất Viên, nghiêm giọng nói: "Anh giúp em cởi, tuyệt đối không làm bậy..."
Thang Nhất Viên không còn cách nào khác, hơi nhắm mắt lại, đỏ mặt để anh cởi bỏ áo choàng tắm trên người.
Lục Thành cố nén rung động trong lòng, bế ngang Thang Nhất Viên đang trần trụi đặt vào trong bồn tắm đầy nước ấm.
Thang Nhất Viên thu mình vào trong nước, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, khuôn mặt đỏ bừng vì hơi nước, cả người như trái đào chín mọng, khiến Lục Thành mặt đỏ tim đập.
"Anh giúp em tắm..." Lục Thành ho nhẹ một tiếng, đưa tay sờ lên làn da Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên đỏ mặt rũ mắt xuống, lông mi dài rũ xuống, giống như hai cây cọ nhỏ, lướt qua lướt lại trong lòng Lục Thành, khiến anh cảm thấy không chịu nổi.
Lục Thành nhìn thẳng vào xương quai xanh của Thang Nhất Viên, anh đưa tay ra xoa nắn. Làn da trắng của cậu ngay lập tức trở nên hồng hào, Lục Thành cảm thán từ tận đáy lòng: "Thật xinh đẹp."
Anh không nhịn được đến gần và phát hiện một nốt ruồi nhỏ màu đỏ trên xương quai xanh Thang Nhất Viên. Nốt ruồi nhỏ màu đỏ đặc biệt dễ thấy trên làn da trắng mịn, nhìn kỹ thì nó lại có hình trái tim, anh không khỏi trầm trồ: "Dễ thương quá..."
Ôi... muốn hôn một cái.
Lông mi Thang Nhất Viên run lên, khẽ cắn môi dưới.
Lục Thành dừng lại: "Sao vậy? Anh làm em đau à?"
Thang Nhất Viên đỏ mặt lắc đầu, xấu hổ đến mức hận không thể trốn vào trong nước. Trước khi anh chồng mất trí nhớ, mỗi lần anh đều thích hôn lên nốt ruồi đỏ nhỏ của cậu, hôn đến mức nó phải đỏ au lên mới buông tha. Cậu nghĩ đến ký ức xấu hổ trước đây, thân thể lại có chút nóng lên.
Ngón tay của Lục Thành lưu lại trên nốt ruồi đỏ nhỏ rất lâu, nhẹ nhàng xoa xoa, ngón tay không tránh khỏi chạm vào làn da Thang Nhất Viên.
Làn da của Thang Nhất Viên vốn đã mịn màng, lại càng trở nên mềm mại dưới làn nước. Lục Thành không nhịn được cảm thán: "Làn da thật mềm..."
Hai má Thang Nhất Viên càng ngày càng đỏ, cậu không nhịn được trừng mắt nhìn anh, giọng nói mỏng như muỗi tức giận: "Đừng có bình luận!"
Là một Alpha nghe lời, Lục Thành đành phải ngoan ngoãn im lặng, cố gắng không để sự chú ý của mình tập trung vào làn da trắng nõn và mềm mại của Omega, giữ nhịp thở đều, nhìn không chớp mắt.
Một bên anh tắm cho Thang Nhất Viên, một bên khóe miệng cong lên, lại không nhịn được cười tủm tỉm.
Khi tỉnh lại, anh không chỉ có một bảo bối lớn, mà bảo bối lớn còn sinh cho anh hai đứa nhỏ. Có Alpha nào may mắn hơn anh không?
Alpha làm nũng là tuyệt nhất!
Hi hi hi, Thành Thành yêu em.
Trong lòng Lục Thành vừa vui vẻ vừa ngọt ngào. Sau khi rửa sạch Omega thơm tho mềm mại, anh nhẹ nhàng lấy khăn lau khô, sau đó nhanh chóng lấy áo ngủ mặc cho Omega, lau khô tóc rồi ôm cậu trở về giường.
Thang Nhất Viên vừa chạm vào giường liền nhanh chóng trốn vào trong chăn bông, mặt đỏ đến sắp cháy. Nghĩ đến mấy tháng sau vẫn sẽ tắm như vậy, cậu chỉ muốn chui vào chăn không muốn ra ngoài.
Lục Thành đi xuống nhà hâm nóng một ly sữa rồi lên lầu, kéo Thang Nhất Viên từ trong chăn ra, nhìn cậu từng chút một uống sữa.
Sau khi Thang Nhất Viên uống xong sữa, Lục Thành nhanh chóng đi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau đó nằm lên giường, nóng lòng muốn ôm Omega thơm ngọt vào lòng.
Tay anh đặt sau lưng Thang Nhất Viên, nhẹ nhàng mát xa eo cậu. Trong sách nói trong thời kỳ mang thai, nếu thường xuyên mát xa cho Omega sẽ giúp giai đoạn mang thai vất vả của Omega trở nên thoải mái hơn một chút. Đương nhiên, anh tự động xem nhẹ chữ "Giai đoạn mang thai lúc sau."
Động tác của Lục Thành không dừng, chậm rãi xoa bóp. Ánh mắt anh chậm rãi quấn quýt lấy Thang Nhất Viên, anh tự nhiên cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ bừng của cậu.
Thang Nhất Viên đỏ mặt ôm lấy cổ anh, thuận theo nằm trong lồng ngực anh, đỏ mặt đón nhận nụ hôn của anh. Thời gian mang thai, Omega rất yếu ớt, cần Alpha ở bên làm bạn và trấn an.
Lục Thành không nhịn được tiếp tục hôn, lại không nhịn được ôm cậu, bám dính lấy nhau.
Tay anh nhẹ nhàng lướt qua tuyến thể sau gáy Thang Nhất Viên, xoa nắn, khiến Thang Nhất Viên run rẩy không ngừng, mềm nhũn nằm trong lòng anh.
Lục Thành dịu dàng hôn lên tuyến thể Thang Nhất Viên, hương vị tin tức tố ngọt ngào trên người cậu dần dần tản ra, khiến Lục Thành kích động đến mê muội.
Mùi tin tức tố của Alpha tràn ngập trong không khí, lưu lại trong cơ thể Thang Nhất Viên, cảm giác an tâm ấm áp dâng lên trong lòng.
"Ưʍ..." Đợi đến khi Thang Nhất Viên không nhịn được nhẹ nhàng nức nở, Lục Thành mới hồi phục tinh thần.
Một lúc sau, Lục Thành buông Thang Nhất Viên ra, chống tay lên giường, thở hồng hộc, cố gắng trấn an tiểu Thành Thành.
Mấy lần đột ngột dừng lại, tiểu Thành Thành sắp mất bình tĩnh rồi!
Ôi~ Omega thơm ngọt ngay trong lồng ngực, đáng tiếc không được ăn.
Anh không khỏi ghen tị với chính mình trước khi mất trí nhớ, tại sao lúc trước anh thì phóng túng, còn đến lượt mình thì phải nhẫn nại.
... Không biết anh và Thang Nhất Viên trước kia đã thử những tư thế gì rồi.
Lục Thành nhìn ngọn đèn trên nóc nhà, tâm tư giống như con ngựa hoang, không khỏi bắt đầu tưởng tượng sau khi Omega sinh con, anh muốn làm với Omega theo cách này, cách nọ, cách này và cách đó!
Thang Nhất Viên đỏ mặt thở đều, ngẩng đầu nhìn Lục Thành đang nhìn chằm chằm vào nóc nhà, nửa ngày cũng chưa thấy cử động, không nhịn được hỏi: "Anh đang nghĩ gì vậy?"
Lục Thành suy nghĩ đến thất thần, không nghĩ ngợi liền nói ra tưởng tượng của mình: "Em bị người ba hèn nhát không yêu thương em bán đi, lại còn bị một ông chủ xấu bỏ thuốc đưa cho anh. Em ôm lấy cổ anh, quyến rũ anh, cởi quần áo trên người ra, áo sơ mi rơi trên khuỷu tay em, em nhẹ giọng khóc nức nở cầu anh ôm em. Anh là một người chính trực, một Alpha không bị sắc đẹp hấp dẫn, đương nhiên từ chối em không chút do dự. Em lại tiếp tục quấn lấy anh, năn nỉ gọi anh là 'chồng ơi giúp em'. Anh miễn cưỡng đồng ý, bắt nạt em đến hai mắt phiếm hồng, một bên thì kêu 'chồng ơi' một bên thì cầu xin anh chậm lại..."
Thang Nhất Viên: "...Anh tỉnh táo lại đi."
Ba Thang đánh người rất đau đấy.