Chương 33: Không phải con anh?

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 33: Không phải con anh?

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi sáng, Lục Thành tỉnh dậy sảng khoái, ngồi dậy vươn vai. Thang Nhất Viên vẫn đang ngủ say, khuôn mặt trắng nõn tựa vào chiếc gối mềm mại, hơi thở đều đều. Lục Thành không kìm được cúi xuống hôn lên vầng trán mịn màng của cậu, hôn thêm vài cái nữa mới miễn cưỡng đứng dậy.
Phòng khách dưới tầng đầy ắp đồ đạc. Canh bổ của Nguyên Thu, các loại dược liệu, hoa quả và rau củ mà ba Lục gửi đến đều chất thành đống trong phòng khách. Quản gia đang bận rộn sắp xếp, mọi người đều rất vui vẻ.
Sau khi Lục Thành ăn sáng, nhờ quản gia chăm sóc Thang Nhất Viên xong, anh mới tràn đầy tinh thần đi làm.
Anh không còn là người như trước nữa, anh còn phải nuôi ba bảo bối, cho nên phải cố gắng nỗ lực, khiến Lục thị không ngừng phát triển. Anh quyết định mở rộng thêm một vài dự án cho Lục thị.
Trên đường Lục Thành vào văn phòng, trợ lý đi phía sau anh báo cáo tình hình công ty. Lục Thành giơ tay ngắt lời anh ta: "Trước tiên tìm hai vệ sĩ đáng tin cậy để bảo vệ Nhất Viên. Khi Nhất Viên đi ra ngoài thì để họ đi theo, cần phải đảm bảo an toàn cho Nhất Viên."
"Phu nhân không thích có vệ sĩ đi theo cậu ấy." Trợ lý nhắc khéo. Lúc chủ tịch cùng phu nhân mới kết hôn, chủ tịch từng phái vệ sĩ theo bảo vệ thì đều bị phu nhân từ chối. Cậu ấy nói không quen bị người khác nhìn chằm chằm, chủ tịch đành phải chiều theo.
"Không sao, tôi sẽ tự mình nói chuyện với Nhất Viên." Lục Thành không khỏi lộ vẻ đắc ý, khóe môi cong lên, giả vờ bình tĩnh nói: "Nhất Viên mang thai, thời kỳ đặc biệt, em ấy sẽ đồng ý."
Các ngươi mau đến mà ngưỡng mộ Alpha may mắn như ta đây~
Trợ lý lập tức nở nụ cười nịnh nọt: "Chúc mừng chủ tịch, ngài thật có phúc, nhất định sẽ là một đứa nhỏ đáng yêu."
Sếp ơi, tâm trạng ngài đang tốt như vậy, có thể tăng tiền lương hay không? Trợ lý đầy mong chờ.
Lục Thành càng vui vẻ, cười tủm tỉm tiếp tục khoe khoang: "Đứa nhỏ đã được một tháng rưỡi, rất khỏe mạnh. Anh có thời gian thì chú ý tìm hiểu đồ dùng trẻ con cho tôi, ngẫm lại cũng nên nhanh chóng sắp xếp phòng cho con."
Trợ lý nghe thấy lời anh nói thì sắc mặt cứng đờ, nụ cười trên môi đông cứng lại, vẻ mặt có chút không thể tin được, do dự hỏi: "Đứa nhỏ... đã được một tháng rưỡi?"
"Ừ, làm sao vậy?" Lục Thành kỳ lạ nhìn anh ta một cái, sao vẻ mặt anh ta lại như vừa ăn phải ruồi bọ vậy, đứng đơ ra tại chỗ.
Trợ lý nhìn chằm chằm đỉnh đầu Lục Thành, vẻ mặt khó xử, muốn nói lại thôi.
"Có việc gì thì nói thẳng." Lục Thành nhíu mày không hài lòng, đường đường là trợ lý của Lục thị, cứ ấp a ấp úng thế này thì ra thể thống gì nữa.
Trợ lý do dự một lúc lâu, quan sát sắc mặt của anh, khẽ mở miệng, giọng đứt quãng: "Hai tháng trước... Ngài đi công tác ở thành phố bên cạnh, đi suốt một tháng... Tháng này ngài mới về, ngày đầu tiên về liền bị mất trí nhớ, cho nên... đứa nhỏ được một tháng rưỡi... ừm..."
Trợ lý không nói tiếp, nhưng ý tứ rất rõ ràng: Chủ tịch, cách đây một tháng rưỡi ngài vẫn còn ở thành phố bên cạnh, cách xa phu nhân mà!
Lục Thành lảo đảo một chút, suýt chút nữa ngã khuỵu.
Vì sao anh lại nhìn thấy được ánh sáng xanh quen thuộc? Trợ lý vội vàng đỡ chủ tịch, nhíu mày đầy bối rối, còn cảm thấy có lỗi với sếp, nói xong còn lo gây xung đột gia đình cho sếp.
Lục Thành miễn cưỡng giữ giọng nói ổn định: "Thời điểm đi công tác, tôi chưa từng về nhà lần nào sao?"
Trợ lý cúi gằm mặt, không dám nhìn vẻ mặt tái mét của chủ tịch, nói một cách chi tiết: "Thời điểm ngài đi công tác, ngài cũng không về lần nào, phu nhân cũng không đến..."
Trong chuyến công tác, ngày nào anh ta cũng tiễn chủ tịch về phòng và rời đi sau khi báo cáo xong công việc trong ngày, vì vậy anh ta khá chắc chắn chủ tịch vẫn luôn ở thành phố bên cạnh. Tháng đó anh ta cũng không gặp mặt phu nhân, cũng không nghe chủ tịch nói phu nhân có đến.
Anh ta nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Phu nhân không phải loại người như vậy, trong chuyện này có thể có hiểu lầm..."
Không khí như đóng băng lại, chỉ còn tiếng lầm bầm của trợ lý.
Tai Lục Thành ù đi, bàn tay lớn vung lên, trầm giọng nói: "Đi ra ngoài."
"...Vâng." Ánh mắt đồng tình của trợ lý liếc nhanh qua bóng dáng của anh, lặng lẽ khẽ bước ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng lại, Lục Thành đã không còn vẻ bình tĩnh vừa rồi, lảo đảo ngồi phịch xuống ghế.
Hu hu hu... Làm sao bây giờ? Tiểu Thành Thành, một tháng rưỡi trước rốt cuộc mình có được dùng tới hay không?
... Chẳng lẽ Nhất Viên ngoài anh ra, còn có một người Alpha khác?
Không, không thể nào.
Lục Thành lập tức phủ nhận ý nghĩ này. Ngay cả khi Thang Nhất Viên còn là đối thủ của anh, anh cũng tin tưởng nhân phẩm của Thang Nhất Viên. Sau khi kết hôn, cậu ấy không thể nào ra ngoài...
Nhưng mà đứa nhỏ được một tháng rưỡi, nếu anh không hề về nhà, Thang Nhất Viên cũng không đến tìm... Chẳng lẽ là cậu ấy say rượu làm càn?
Thang Nhất Viên ở nhà cô đơn buồn bã vì anh đi công tác nên đi uống rượu say rồi phát sinh quan hệ với người khác?
Có lẽ.
Omega chắc chắn không hề muốn, tất cả là do rượu.
Hay Omega bị người khác lừa gạt? Hoặc là xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị người khác ép buộc? Omega gặp kỳ phát tình mà anh lại không ở bên?
Lục Thành nghĩ tới hàng triệu lý do, nhưng lại không dám gọi cho Thang Nhất Viên để hỏi cậu ấy. Anh lo lắng nghe được câu trả lời không mong muốn, lại sợ nghe được quá nhiều chi tiết.
Lục Thành ôm ngực, cảm thấy trái tim như rỉ máu. Anh chỉ tưởng tượng đến cảnh Omega thơm ngọt mềm mại của mình lăn lộn trên giường với người khác liền đau lòng đến mức sắp tan vỡ.
Nhưng anh cũng không thể hỏi. Anh lo lắng sẽ khiến Omega nhớ lại những điều không hay, làm tổn thương Omega yếu ớt.
Nếu Omega không tự nguyện làm điều đó, thì việc anh ép hỏi sẽ gây ra vết thương thứ hai.
Anh không dám.
Anh cũng đang băn khoăn không biết có phải trước khi mất trí nhớ mình đã đối xử không tốt với Omega khiến cậu ấy không vui, hay là ngay từ đầu họ chỉ là kết hôn giả, chỉ là muốn cho Lục Thang Thang một gia đình, nên Omega mới ra ngoài tìm sự an ủi.
Anh không biết gì về cuộc sống hôn nhân của họ trước khi mất trí nhớ, vì vậy hiện tại anh không có bất kỳ manh mối nào.
Lần đầu tiên anh nhận ra mình và Thang Nhất Viên có một khoảng cách bốn năm, cũng là lần đầu tiên anh muốn tìm lại tất cả ký ức của bốn năm đó.
Lục Thành đau lòng ôm ngực, trong đầu suy nghĩ rất nhiều, nhưng anh cũng không dám đi xác minh, huống chi là chất vấn Omega.
Không sao, tất cả đã kết thúc rồi. Những lỗi lầm anh đã phạm trước khi mất trí nhớ, hãy để anh sau khi mất trí nhớ chuộc lại. Nếu trước kia anh đối xử không tốt với Thang Nhất Viên, thì trong tương lai hãy để anh đối xử tốt với cậu ấy gấp trăm lần, gấp ngàn lần.
Lòng Lục Thành đau như cắt từng khúc ruột, cũng không còn sức mà nhúc nhích, trước mắt anh như có một lớp hơi nước.
Anh không kìm được vươn tay ôm lấy chính mình. Trên đời này làm sao lại có Alpha đáng thương như vậy? Đều là lỗi lầm trước khi anh mất trí nhớ, sao sau khi mất trí nhớ lại là anh phải gánh chịu?
Anh thực sự muốn khóc. Hãy để anh, Alpha đáng thương, đau khổ này, trong văn phòng vắng người này, tha hồ để những giọt nước mắt đau khổ của mình rơi xuống!
Cửa văn phòng chủ tịch đóng chặt suốt một ngày. Không ai biết rằng chủ tịch anh minh uy vũ của họ trốn bên trong mà khóc thầm.
Mãi cho đến khi hết giờ làm, Lục Thành mới loạng choạng đứng dậy với đôi mắt đỏ hoe.
Anh quyết định cho dù đứa trẻ trong bụng Thang Nhất Viên không phải con anh, anh cũng sẽ không nói ra là mình biết. Anh sẽ nuôi đứa trẻ đó như con ruột của mình, chỉ cần Omega có thể mãi mãi ở bên anh, còn những chuyện khác... không quan trọng...
Lục Thành lau nước mắt khóe mi. Cuối cùng anh cũng nếm trải một tình yêu hèn mọn, hóa ra lại cay đắng đến thế.
Chuông điện thoại vang lên, Lục Thành chậm rãi cúi đầu liếc nhìn. Là điện thoại của bạn thân. Anh chậm rãi bắt máy, cả người dường như mất hết sức lực, giọng nói cũng yếu ớt: "Gì..."
Bạn thân sửng sốt: "Lục ca, cậu bị bệnh à?"
"Không..." Giọng nói của Lục Thành yếu ớt như mất hết hồn vía, vừa khô vừa khàn như đã lâu không uống nước.
Bạn thân lấy làm lạ nhìn điện thoại, sau khi chắc chắn mình không bấm nhầm số mới nói tiếp: "Lục ca, tối nay ra tụ tập đi. Mọi người hẹn nhau ăn mừng sự xuất hiện của bảo bối thứ hai nhà anh, để anh khoe khoang thỏa thích."
Nghe được câu chúc mừng "Bé con thứ hai", Lục Thành suýt chút nữa lại bật khóc.
Các cậu đang đâm nát trái tim người anh em này đấy, các cậu biết không?
Lục Thành âm thầm nuốt nước mắt cay đắng, nói: "Được."
Anh không biết đối mặt với Thang Nhất Viên thế nào, cho phép anh trốn tránh một chút, tạm thời để rượu rửa sạch vết thương trong tâm hồn anh đi.
Sau đó anh có thể giả vờ như không có chuyện gì và tiếp tục chăm sóc Omega đang mang thai.
Cuối cùng anh cũng phải thừa nhận rằng anh đã hèn mọn trong tình yêu với đối thủ của mình.
...
Trời tối sầm lại, đèn trong biệt thự vẫn sáng. Đã đến giờ ăn tối, Lục Thành vẫn chưa trở về. Thang Nhất Viên không khỏi có chút sốt ruột, thường xuyên quay đầu nhìn về phía cửa.
Quản gia chú ý đến dáng vẻ của cậu liền vội vàng giải thích: "Vừa rồi thiếu gia gọi điện nói tối nay đi ăn tiệc với bạn bè, sẽ không về ăn tối. Tôi quên nói với phu nhân."
Thật ra, ông nghĩ thiếu gia đã nói với phu nhân rồi, cho nên ông không nói. Dù sao trước kia khi thiếu gia ra ngoài tiệc tùng, cậu ấy đều giải thích trước với phu nhân.
Thang Nhất Viên cầm điện thoại lên nhìn qua, không có thông báo cuộc gọi nhỡ từ Lục Thành, cũng không có bất kỳ tin nhắn nào.
Lục Thành không gọi cho cậu, mà lại thông báo trực tiếp cho quản gia sao?
Cậu hơi nhíu mày, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Việc Lục Thành tụ tập với bạn bè là chuyện bình thường. Cậu chưa bao giờ ngăn cản việc Lục Thành tụ tập với bạn bè của mình. Cậu biết rằng Lục Thành sẽ không chơi mấy trò quá đáng, bạn bè của Lục Thành trông có vẻ bất cần, nhưng đều là người tốt, nên cậu cũng không lo lắng.
Cậu gật đầu với quản gia, cầm đũa gắp thức ăn cho Lục Thang Thang: "Ăn trước đi, không cần đợi ba lớn đâu."
Đáng tiếc, bản thân cậu cũng không có khẩu vị. Ăn xong liền lên lầu nghỉ ngơi, vừa đọc sách vừa chờ Lục Thành.
Nhưng đến mười giờ, Lục Thành vẫn chưa trở về. Thang Nhất Viên kiểm tra giờ, đặt quyển sách trên tay xuống, cuối cùng không kìm được lo lắng.
Lục Thành rất ít khi về nhà khuya như vậy, huống chi bây giờ cậu ấy còn đang mang thai. Với tính cách của Lục Thành, nhất định sẽ sớm về chăm sóc cậu ấy.
Cậu vô thức xoay chiếc nhẫn trên tay hai lần, cầm điện thoại bấm số điện thoại của Lục Thành. Một lúc lâu sau chuông mới được nhấc máy, nhưng không phải giọng Lục Thành: "Chị dâu, Lục ca uống rượu, lát nữa chúng tôi sẽ đưa cậu ấy về nhà."
Giọng nói của người bạn thân cũng hơi say.
Thang Nhất Viên khẽ nhíu mày: "Tôi đi đón anh ấy, anh gửi địa chỉ cho tôi."
"Được." Bạn thân vội vàng gửi địa chỉ.
Thang Nhất Viên cảm ơn rồi cúp máy, sau đó mặc quần áo rồi đứng dậy.