Chương 37

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối đó, Thang Nhị Viên chiêu đãi Chu Trạch một bữa mừng trở về. Cậu chọn một nhà hàng mình yêu thích để ăn tối. Vừa bước vào cửa, cậu đã thấy Lê Xán cùng Lí Tâm Nhiên đang ngồi ở một góc, thật chướng mắt. Chu Trạch cũng nhìn thấy, ánh mắt anh tối sầm lại.
Thang Nhị Viên có chút buồn bực, sao cậu lại quên mất nhà hàng Tây này chính là do Lê Xán giới thiệu trước đây? Khẩu vị của cậu và Lê Xán hợp nhau, ăn ý như khi thân mật. Bởi vậy, cả hai đều rất thích nơi này, mỗi lần hẹn hò riêng tư đều muốn đến đây ăn uống no say trước. Giờ đây, cậu đương nhiên muốn đưa người mình đang theo đuổi đến đây thưởng thức món ăn.
Thang Nhị Viên định quay người rời đi, nhưng người phục vụ đã dẫn cậu và Chu Trạch đến chỗ ngồi. Cậu không còn cách nào khác đành phải ngồi xuống, cách Lê Xán và Lí Tâm Nhiên không xa.
Vì từng có quan hệ với Lí Tâm Nhiên, Chu Trạch có vẻ hơi gượng gạo, lưng anh cứng ngắc, trông không được tự nhiên.
Thang Nhị Viên có thể hiểu được, dù sao Chu Trạch và Lí Tâm Nhiên cũng vừa mới chia tay chưa lâu. Mặc dù cậu không biết lý do, nhưng chắc hẳn phải có nguyên nhân riêng.
Chu Trạch không nói, cậu sẽ không hỏi. Cậu hiểu rằng, làm một người đàn ông tốt phải biết ý người khác, hơn nữa không nên quá bận tâm đến chuyện quá khứ.
Hai người đã gọi món. Thang Nhị Viên mỉm cười hỏi Chu Trạch về cuộc sống của anh ở nước ngoài: "Mấy năm qua anh sống thế nào?"
Chu Trạch lặng im suy nghĩ một lát, khuôn mặt ảm đạm, chỉ nói một câu: "Không có gì đáng nói cả."
Hiển nhiên anh không muốn nhắc đến chuyện này. Thang Nhị Viên biết ý, không hỏi thêm mà quyết định đổi sang đề tài khác.
Cậu cúi đầu suy nghĩ một lát, nhưng hiện tại vẫn không nghĩ ra đề tài nào khác. Cậu đành phải giả vờ uống nước để làm giảm sự ngượng ngùng lúc này.
Ánh mắt cậu lại không kìm được hướng về phía Lê Xán và Lí Tâm Nhiên.
Lê Xán ngồi chéo bàn phía trước Thang Nhị Viên, có một lối đi nhỏ ở giữa, đối diện với cậu. Bởi vậy, chỉ cần cậu ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy anh.
Bề ngoài Lê Xán rất đẹp trai, nếu không thì trước đây Thang Nhị Viên cũng đã chẳng có quan hệ với anh, lại còn kéo dài nhiều năm như vậy. Gương mặt anh sâu sắc, sống mũi thẳng tắp, xương quai hàm sắc cạnh. Anh mặc bộ âu phục, mỗi cử chỉ đều toát ra sức quyến rũ.
Hôm nay Lí Tâm Nhiên mặc một chiếc áo len màu trắng. Trước khi ra nước ngoài y đã rất gầy, nhưng bây giờ lại càng gầy hơn, toát lên một vẻ đẹp mong manh.
Bên cạnh bàn của y có một bình hoa tường vi quen thuộc. Thang Nhị Viên khẽ liếc mắt một cái rồi rời đi, thô tục, thật thô tục.
Thang Nhị Viên và Lê Xán ở bên nhau ba năm. Họ ăn ý trên giường, hợp khẩu vị, chỉ có gu thẩm mỹ về hoa hồng đỏ và hoa tường vi thì tuyệt đối không hợp nhau, vẫn khinh bỉ nhau như cũ.
Thang Nhị Viên dời tầm mắt. Lê Xán đang rót rượu vang đỏ cho Lí Tâm Nhiên, anh cười dịu dàng đến lạ, như đang kể chuyện cười, khiến Lí Tâm Nhiên che miệng cười khúc khích.
Thang Nhị Viên không nhịn được hừ một tiếng. Khi ở bên cậu, Lê Xán nào có dịu dàng và ngọt ngào như vậy? Mỗi lần gặp mặt đều chỉ biết vồ vập đòi hỏi, cùng lắm thì nán lại một chút sau những phút triền miên.
Không hiểu vì sao, Thang Nhị Viên bỗng thấy không vui. Tâm trạng vốn đang tốt đẹp của cậu bỗng chùng xuống.
Khi người phục vụ đến hỏi cậu muốn uống loại rượu vang đỏ nào, Thang Nhị Viên không chút nghĩ ngợi, tức giận nói: "Một chai bia lạnh!"
Cậu cảm thấy lúc này mình cần một ly bia lạnh để dập tắt cơn tức giận.
Không khí tĩnh lặng trong một giây. Cậu ngẩng lên, thấy đôi mắt mở to của Chu Trạch và nụ cười khó xử của người phục vụ. Trong nháy mắt, cậu sực tỉnh, nhận ra đây là một nhà hàng Tây.
Nhân viên phục vụ hết sức giữ thái độ lịch sự nói: "...Thưa ngài, rất xin lỗi, chúng tôi không có bia ở đây."
Thang Nhị Viên mỉm cười nhã nhặn, khéo léo nói: "Tôi nói đùa thôi."
Cậu khẽ liếc nhìn chai rượu vang trên bàn Lê Xán: "Cho tôi một chai rượu vang đỏ đời 82 là được rồi."
"Vâng thưa ngài..." Nhân viên phục vụ rời đi.
Thang Nhị Viên cúi đầu sửa lại cổ áo, không hề nhìn về phía bàn Lê Xán nữa. "Hoa hồng đỏ" giấu trong lòng nhiều năm nay đang ở ngay trước mặt, cậu phải thể hiện thật tốt, không thể mất mặt như vừa rồi.
Bò bít tết nhanh chóng được bưng lên. Chu Trạch chậm rãi ăn, dáng vẻ anh cắt từng miếng bít tết nhỏ trong mắt Thang Nhị Viên trông vô cùng đẹp mắt.
"Hương vị thế nào?" Thang Nhị Viên nhẹ giọng hỏi.
Chu Trạch gật đầu, sau đó cười khổ: "Đã nhiều năm rồi tôi chưa được ăn một món bò bít tết đắt tiền như vậy."
Gia đình Chu Trạch sở hữu mấy công ty, cũng là người trong giới thượng lưu tại thủ đô, vốn có thể ngang hàng với Lê gia. Đáng tiếc, mấy năm gần đây cha của Chu Trạch nghe theo lời tình nhân, nhiều lần đưa ra quyết định sai lầm, gần như làm Chu gia kiệt quệ. Chu gia giờ đây chỉ còn lại cái vỏ rỗng tuếch, miễn cưỡng giữ được thể diện. Trong khi đó, sau khi Lê Xán tiếp quản, Lê gia có mấy dự án lớn đều kiếm được rất nhiều tiền, kinh doanh phát đạt, mở rộng quy mô gấp mấy lần, Chu gia đã sớm không thể sánh kịp.
Gia đình Lí Tâm Nhiên thuộc dòng dõi thư hương, cha mẹ đều là giáo sư đại học. Nhưng họ lại không được lòng Chu gia, vì Chu gia coi trọng môn đăng hộ đối, chê gia đình Lí Tâm Nhiên không có thế lực. Ngược lại, người nhà Lí Tâm Nhiên cũng chê nhà Chu Trạch chỉ biết đến tiền. Bởi vậy, hai nhà đều cực lực phản đối và ngăn cản hai người họ qua lại.
Năm đó, Chu Trạch còn trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết. Hai nhà đều không đồng ý, anh liền trực tiếp đưa Lí Tâm Nhiên ra nước ngoài. Thời điểm họ đi, tràn đầy khát khao về cuộc sống ở nước ngoài, còn tuyên bố nhất định phải xây dựng được sự nghiệp rồi mới trở về nước.
Hiện tại xem ra, những năm tháng ở nước ngoài của họ thật tồi tệ. Ít nhất từ vẻ mặt của Chu Trạch có thể thấy, những ký ức ở nước ngoài không hề tốt đẹp đối với anh.
Thang Nhị Viên đau lòng nhíu mày, cậu bắt đầu động viên: "Anh lẽ ra phải được ăn những món ăn tinh xảo như thế này. Về sau có thời gian, tôi sẽ cùng anh ăn nhiều hơn nữa."
Chu Trạch thoải mái cười lên, khuôn mặt anh cũng dịu đi đôi chút.
Thang Nhị Viên hiểu anh, trong lòng anh có sự kiêu ngạo, nói như vậy nhất định anh sẽ vui vẻ.
Chu Trạch cười nhẹ: "Nhị Viên, cậu vẫn luôn đối với tôi tốt như vậy, nhiều năm rồi cũng không thay đổi."
Chu Trạch cười, lòng Thang Nhị Viên nhẹ bẫng như mây trời. Nụ cười trên mặt cậu càng thêm rực rỡ: "Anh vui, tôi cũng vui."
Từ xa, Lê Xán nhìn thấy nụ cười ngốc nghếch trên khuôn mặt Thang Nhị Viên thì không khỏi cau mày.
Hừ, cười chẳng đẹp chút nào, vẫn là nụ cười khi ở trên giường đẹp nhất.
Anh càng nghĩ càng miên man, những ký ức tươi đẹp không ngừng xuất hiện trong đầu khiến anh không khỏi hơi mất tập trung.
Lí Tâm Nhiên nói xong, ngẩng đầu nhìn anh đang ngẩn người, không khỏi gọi một tiếng: "Lê Xán?"
"...Hả?" Lê Xán sực tỉnh, vẻ mặt dịu dàng nhìn về phía Lí Tâm Nhiên.
Lí Tâm Nhiên cười, nhỏ giọng nói: "Lê Xán, tôi vừa mới nói tôi có việc muốn nhờ cậu giúp đỡ."
Nếu có thể giúp được Lí Tâm Nhiên, Lê Xán đương nhiên sẽ rất vui. Anh cười nói: "Có chuyện gì thì cứ nói đi."
Lí Tâm Nhiên mím môi: "Cậu biết không, tôi học chuyên ngành đạo diễn chuyên nghiệp. Hiện tại tôi đã có trong tay một kịch bản tốt, mấy năm nay tôi vẫn luôn chuẩn bị, muốn chuyển thể kịch bản thành phim, nhưng ở nước ngoài..."
Lí Tâm Nhiên dừng một chút, gương mặt thoáng trầm xuống trong giây lát. Y uống một ngụm nước rồi tiếp tục: "Ở nước ngoài không dễ chuyển thể thành phim. Hiện tại tôi vừa mới về nước, không biết nên tìm ai đầu tư. Tôi nghe nói nhà cậu có mở một công ty giải trí, cho nên..."
Lê Xán hiểu rõ, gật đầu nói: "Công ty của tôi đúng lúc có thể đầu tư."
Lí Tâm Nhiên nở một nụ cười, trong giọng nói pha lẫn một chút thở phào: "Cậu cũng không hỏi là kịch bản gì sao?"
Lê Xán nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt sâu sắc: "Tôi tin tưởng ánh mắt của cậu. Phim cậu muốn quay nhất định sẽ không tệ."
Anh không quan tâm bộ phim có thành công hay không, chỉ cần có thể làm cho Lí Tâm Nhiên vui vẻ là được.
Lí Tâm Nhiên đỏ mặt cúi đầu: "Tôi cũng hy vọng cậu có thể để Thang Tam Viên của công ty cậu đến đóng vai nam chính trong bộ phim của tôi, khí chất của cậu ấy rất thích hợp."
Lí Tâm Nhiên này thật đúng là công phu sư tử ngoạm(*). Thang Tam Viên xuất thân là thần tượng, sau đó chuyển sang làm diễn viên, hiện giờ đang trên đà phát triển và là một trong những nghệ sĩ nổi tiếng nhất năm. Năm nay cậu ấy muốn tiến vào màn ảnh rộng, phát triển theo hướng điện ảnh. Tác phẩm điện ảnh đầu tay đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi. Lí Tâm Nhiên là một đạo diễn vô danh, tác phẩm đầu tiên đã muốn mời cậu ấy diễn, nếu không có Lê Xán thì căn bản không thể nào.
"Tam Viên... Những người khác không được sao?" Lê Xán do dự một chút. Thang Tam Viên đúng là một nghệ sĩ trong công ty của anh, nhưng cậu ấy lại là em trai Thang Nhị Viên. Vì có quan hệ với Thang Nhị Viên, Lê Xán cũng không muốn cậu ấy chịu thiệt thòi, vẫn luôn cho cậu ấy sự tự do lớn nhất, từ trước đến nay kịch bản đều do chính cậu ấy tự mình chọn lựa. Hơn nữa, Thang Tam Viên lại có tính tình nóng nảy, nếu cậu ấy không thích kịch bản, cho dù Lê Xán có yêu cầu cậu ấy diễn thì cậu ấy cũng sẽ không đồng ý.
Lí Tâm Nhiên kiên trì, giọng nói có chút vội vàng:"Tôi đã quan sát rồi, khí chất của cậu ấy trong giới giải trí là phù hợp nhất với kịch bản này. Nhân vật chính trong kịch bản cũng là một ca sĩ thần tượng giống như cậu ấy. Nếu như cậu ấy diễn, trong phim nếu sử dụng giọng thật của cậu ấy thì cũng sẽ mang đến cho người xem cảm giác chân thật, dễ dàng dẫn dắt người xem chú ý vào nội dung cốt truyện. Hơn nữa, tôi đã xem qua tác phẩm của cậu ấy, kỹ năng diễn xuất của cậu ấy rất tốt, tôi tin tưởng cậu ấy sẽ thể hiện được cái hồn của nhân vật này. Hiện tại đúng lúc cậu ấy muốn phát triển theo hướng phim điện ảnh, tôi nghĩ đến chỉ có cậu ấy là thích hợp nhất mà thôi. Lê Xán, cậu giúp tôi đi..."
"Hoa tường vi" trong lòng Lê Xán bao năm nay nhỏ giọng thỉnh cầu anh, đương nhiên anh muốn mở miệng đồng ý. Nhưng anh nhìn Thang Nhị Viên đang ngồi cách đó không xa, đúng lúc dừng lại lời định nói. Anh muốn hỏi qua ý kiến của Thang Nhị Viên và Thang Tam Viên, để cho họ tự quyết định. Vì thế, anh mím môi, không đưa ra ý kiến ngay mà nói: "Chờ tôi về công ty xem lịch trình của Thang Tam Viên một chút rồi sẽ trả lời cậu."
Lí Tâm Nhiên gật đầu. Có thể để Lê Xán hứa hẹn như vậy đã là tốt lắm rồi, trong lòng y rất rõ ràng, cũng không thể đòi hỏi Lê Xán lập tức đáp ứng.
"Vậy để tôi gửi kịch bản cho cậu, cậu xem qua một chút."
"Được." Lê Xán gật đầu đồng ý.
Lí Tâm Nhiên cong môi cười, nụ cười ấy khiến lòng Lê Xán như nở hoa, vô thức anh cũng nở một nụ cười.
Từ khóe mắt, anh nhìn thấy Thang Nhị Viên lấy khăn giấy lau khóe miệng cho Chu Trạch, nụ cười trên mặt anh không khỏi cứng đờ.
Anh không nhịn được bĩu môi, "Bẩn chết đi được."
Lí Tâm Nhiên phía đối diện nhìn thấy vẻ chán ghét trên mặt anh, không khỏi sờ lên hai má mình: "Có chuyện gì vậy?"
Lê Xán vội vàng rụt ánh mắt lại, cười với y: "Không có việc gì."
Khóe mắt anh đảo qua, nhìn thấy Thang Nhị Viên đứng dậy đi về hướng nhà vệ sinh, vì thế lại nói thêm một câu: "Tôi đi nhà vệ sinh một lát."
Lí Tâm Nhiên gật đầu. Lê Xán mỉm cười đứng dậy, sau đó nhanh chóng đi theo Thang Nhị Viên vào nhà vệ sinh.
Thang Nhị Viên đang rửa tay. Sau khi Lê Xán đi vào, cậu hơi ngẩng đầu nhìn anh, sau đó vẻ mặt không chút thay đổi tiếp tục rửa tay.
Lê Xán nghiêng người sang một bên, khoanh tay nhìn cậu, vẻ mặt không rõ là vui hay tức giận.
Sau khi lau khô tay, cậu chậm rãi liếc nhìn anh qua gương, trong lời nói mang theo sự giận dữ mà chính cậu cũng không hề nhận ra: "Lê công tử, rượu vang đỏ uống có ngon không?"
Khi Thang Nhị Viên hỏi, khóe mắt cậu hơi hếch lên, lộ ra vẻ quyến rũ, khiến ngọn lửa trong lòng Lê Xán bùng lên dữ dội.
Hai người nhìn nhau một cái. Lê Xán trực tiếp kéo Thang Nhị Viên vào trong buồng vệ sinh bên cạnh, sau đó hôn cậu.
Cả hai đều dùng sức mà hôn nhau, cơn tức giận không tên mà họ đè nén cả đêm không có chỗ trút, chỉ khi cắn xé nhau, họ mới cảm thấy nhẹ nhõm một chút.
Thang Nhị Viên ngẩng đầu, dùng sức hôn mạnh lên môi Lê Xán, cắn một cái vào môi dưới của anh.
Lê Xán đáp trả bằng nụ hôn càng thêm mãnh liệt, ôm chặt cậu vào lòng. Anh đã không còn chút phong độ như khi ở trước mặt Lí Tâm Nhiên, chỉ còn sự mạnh mẽ chiếm đoạt.
Hôn xong, hai người đều thở dốc không ngừng. Môi Thang Nhị Viên hơi sưng lên vì nụ hôn, hai mắt cậu đỏ bừng và ẩm ướt.
Lê Xán cảm thấy khí tức bị đè nén trong lồng ngực thoáng tan đi một chút. Anh đưa tay xoa nhẹ đôi mắt ửng đỏ của Thang Nhị Viên, ngón tay dần dần trượt xuống, nắm lấy cằm cậu nhẹ nhàng vuốt ve.
Thang Nhị Viên hơi nghiêng đầu.
Anh tiến đến bên tai Thang Nhị Viên, giọng nói trầm thấp khẽ cười: "Viên Viên, Chu Trạch ở ngay bên ngoài, em lại ở đây hôn tôi."
(*): Ẩn dụ việc Lí Tâm Nhiên ra yêu cầu quá cao