Chương 38: Kết hôn!?

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 38: Kết hôn!?

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Xán không hề để ý, khi anh nói ra những lời này, trong lòng có một sự sảng khoái khó tả, nỗi bực dọc đeo bám trước đó trong lồng ngực cũng theo đó mà tan biến.
Thang Nhị Viên nhíu mày đẩy tay anh ra, đôi mắt trừng lớn: "Tôi đã nói rồi, không được gọi tôi là Viên Viên."
Lê Xán cười một tiếng, giọng nói có chút dịu dàng: "Nhị Viên chẳng phải là hai cái viên sao? Tôi rất thích cái tên này, Viên Viên..."
Thang Nhị Viên hừ nhẹ: "Vậy Tiểu Thất chẳng lẽ gọi là Viên Viên Viên Viên Viên Viên Viên sao?"
Lê Xán bật cười, đưa tay vuốt má Thang Nhị Viên: "Viên Viên, cậu đáng yêu thật đấy."
Thang Nhị Viên lười không thèm sửa lại, nhưng mỗi khi Lê Xán gọi cậu như vậy, tai cậu lại nóng bừng, mặt cũng ửng đỏ, toàn thân có cảm giác lạ lùng.
Cậu ngượng nghịu chạm vào hai má đang nóng ran: "Cậu thì sao? Lý Tâm Nhiên đang ở ngoài kia, sao cậu không ra ngoài chăm sóc người ta đi, lại ở đây lãng phí thời gian với tôi làm gì?"
Thang Nhị Viên vừa nói xong không khỏi lộ ra chút oán giận. Cậu nói xong liền hối hận, không nhịn được hừ một tiếng, như thể cậu ta quan tâm lắm vậy!
Cậu không đợi Lê Xán trả lời, vội vã giục anh: "Đi ra ngoài thôi."
Nói rồi cậu đẩy Lê Xán ra, cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài trước. Lê Xán mỉm cười, ung dung theo sau cậu.
Hai người lần lượt đi ra, vẻ mặt rõ ràng vui vẻ hơn, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.
Bọn họ vừa đi qua một khúc quanh, liền nhìn thấy ở hành lang dài phía trước, Lý Tâm Nhiên đang ôm Chu Trạch từ phía sau, hai người quấn quýt không rời.
Thang Nhị Viên vội vàng lùi lại, Lê Xán với đầu nhìn thoáng qua, cũng phối hợp đứng lại cùng Thang Nhị Viên.
"Anh quên nhanh vậy sao?" Trong giọng nói của Lý Tâm Nhiên có chút nghẹn ngào, ẩn chứa nỗi đau và tình cảm sâu đậm.
Chu Trạch thở dài một tiếng: "Tâm Nhiên, trước đây chúng ta đã nói rất rõ ràng rồi, sau khi về nước, chúng ta phải quên đi nhau, bắt đầu một cuộc sống mới hoàn toàn. Những gì chúng ta đã trải qua ở nước ngoài, em quên hết rồi sao?"
Lý Tâm Nhiên không nói gì, cắn chặt môi dưới, ôm chặt cánh tay Chu Trạch.
Giọng Chu Trạch có vẻ bình thản, nhưng cũng đầy bất lực: "Trong cuộc sống này chỉ có tình yêu thì không đủ. Chúng ta ở nước ngoài, bất cứ ai cũng có thể xem thường chúng ta. Chúng ta dùng hết sức lực đi kiếm tiền, nhưng cuộc sống không hề đơn giản như chúng ta tưởng, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng cũng chẳng dễ dàng gì. Vốn chúng ta cũng là thiên chi kiêu tử, những kẻ có tiền dựa vào đâu mà coi thường chúng ta? Tâm Nhiên, chúng ta còn muốn tiếp tục hạ mình như vậy sao?"
Lý Tâm Nhiên từ từ buông lỏng vòng tay, thả Chu Trạch ra. Cô ấy dường như đã bình tĩnh lại, lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt, giọng nói cũng trở nên kiên định hơn: "Anh nói đúng."
Trong giọng nói của Chu Trạch có chút đau khổ: "Tâm Nhiên, anh yêu em, nhưng chỉ có tình yêu thì không đủ. Anh không muốn tiếp tục cuộc sống như vậy, hãy để nó trở về đúng quỹ đạo. Ở nơi này chúng ta có gia thế, có tiền tài, địa vị, thứ duy nhất chúng ta không thể có là nhau. Trước đây là anh sai lầm, không nên nhất thời xúc động mà đưa em ra nước ngoài."
"Không." Lý Tâm Nhiên lắc đầu: "Lúc trước rời đi là do chúng ta cùng quyết định, về nước cũng là chúng ta cùng quyết định. Em cũng không trách anh, hôm nay em nhất thời không kiềm chế được cảm xúc, mất bình tĩnh, sau này em sẽ không như vậy nữa. Anh có thể an tâm tiếp tục cuộc sống mới của mình, em cũng sẽ cố gắng bắt đầu cuộc sống mới của mình."
"Tâm Nhiên, anh rất xin lỗi..."
...
Lê Xán nhìn thấy Chu Trạch và Lý Tâm Nhiên chưa có ý định dừng cuộc nói chuyện, anh không khỏi bĩu môi, không còn hứng thú lắng nghe nữa. Họ chỉ là hai kẻ bỏ trốn khỏi gia đình rồi bị thực tế đánh bại mà thôi, câu chuyện cũ rích này thật nhàm chán.
Anh khẽ nhướng mày, nhìn Thang Nhị Viên, gợi ý: "Hay là... chúng ta quay lại hôn thêm một lát nữa nhé?"
Thang Nhị Viên liếc nhìn Chu Trạch và Lý Tâm Nhiên còn đang dây dưa, cũng chẳng còn hứng thú muốn xem tiếp, vì thế một tay túm lấy cà vạt Lê Xán, kéo anh vào một ban công nhỏ phía sau cửa sổ cách đó không xa.
Lê Xán mỉm cười đi theo cậu, đẩy cậu vào tường, tay anh không quên giữ lấy gáy cậu, sau đó trực tiếp đặt môi mình lên môi cậu.
...
Hai người tránh ở trong một góc, bí mật trao nhau nụ hôn mãnh liệt.
Chờ hai người trở về, Chu Trạch và Lý Tâm Nhiên đã ngồi vào chỗ của mình. Sắc mặt cả hai đều bình tĩnh, không nhìn ra chút cảm xúc dao động nào. Nếu không phải Lê Xán và Thang Nhị Viên vừa nãy còn chứng kiến cuộc đối thoại gay gắt của họ, hẳn đã nghĩ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Thang Nhị Viên không đề cập đến những gì cậu nhìn thấy vừa rồi, chỉ mỉm cười ngồi xuống.
Chu Trạch ngửi thấy mùi Alpha trên người Thang Nhị Viên, mỉm cười, khôn ngoan không hỏi thêm.
Thang Nhị Viên phản ứng lại, trong lòng thầm mắng Lê Xán, cậu hơi xấu hổ giải thích: "Tôi vừa mới gặp Lê Xán ở toilet."
"Ừm..." Chu Trạch mỉm cười gật đầu, cũng không có ý định tra hỏi.
Nhìn vẻ chẳng hề để ý của Chu Trạch, Thang Nhị Viên cảm thấy hơi mất hứng, thực ra cậu mong Chu Trạch có thể truy hỏi vài câu.
Chu Trạch im lặng một lúc, sau đó đột nhiên hỏi: "Nhị Viên, cậu còn thích tôi không?"
Anh ta hỏi thẳng thừng đến mức Thang Nhị Viên sững sờ. Cậu do dự một giây, sau đó gật đầu.
Cậu có thích Chu Trạch hay không ư? Đương nhiên là thích. Hoa hồng đỏ là sự kiên trì của cậu bao năm nay, cũng như Chu Trạch vậy. Dù Chu Trạch có mất đi hào quang trước đây, cậu vẫn thích anh ta như cũ. Nếu không cậu cũng sẽ không vì Chu Trạch về nước mà đi đón tiếp anh ta.
Chỉ không biết tại sao, thời điểm cậu gật đầu, vô thức liếc nhìn Lê Xán.
Lê Xán và Lý Tâm Nhiên dường như đã ăn xong, hoặc có lẽ Lý Tâm Nhiên không muốn ăn tiếp, chỉ thấy bọn họ nói mấy câu, liền đứng dậy muốn rời đi. Lê Xán còn ga lăng đứng dậy kéo ghế giúp Lý Tâm Nhiên.
Nếu bọn họ rời đi, nhất định phải đi qua bàn của Thang Nhị Viên và Chu Trạch. Thang Nhị Viên ngượng nghịu thẳng lưng, chỉnh lại mái tóc đang rối bù.
Lê Xán và Lý Tâm Nhiên đi về phía cửa như dự đoán.
Thời điểm bọn họ đi ngang qua bàn của Thang Nhị Viên, Chu Trạch đúng lúc mở miệng: "Vậy cậu có đồng ý kết hôn với tôi không?"
Cả người Lê Xán đột nhiên khựng lại, sắc mặt Lý Tâm Nhiên trắng bệch, nhưng hai người bọn họ cũng không quay đầu lại, một lát sau nhấc chân tiếp tục đi về phía trước.
Sự chú ý của Thang Nhị Viên dồn cả vào Lê Xán và Lý Tâm Nhiên. Sau khi hai người họ đi xa, cậu mới nhận ra Chu Trạch vừa nói gì, không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn Chu Trạch: "Cậu nói muốn kết hôn với tôi?"
Cậu không nghe nhầm đấy chứ? Chu Trạch không hề uyển chuyển từ chối cậu, cũng không đề nghị qua lại với cậu, mà trực tiếp muốn kết hôn với cậu? Chu Trạch mỉm cười dịu dàng, cũng không chút nào sốt ruột, chỉ tiếp tục lặp lại: "Nhị Viên, tôi muốn kết hôn với cậu."
"Có phải... đột ngột quá không?"
Ngày mà Thang Nhị Viên chờ mong bấy lâu cuối cùng cũng đến, nhưng tim cậu lại không đập nhanh như tưởng tượng, cũng không kích động đến mức la hét, mà chỉ bình tĩnh hỏi.
Chu Trạch mỉm cười: "Trước đây tôi không rõ ràng, nhưng bây giờ tôi hiểu rằng cậu mới là người thật sự thích hợp với tôi."
Là thích hợp, chứ không phải yêu. Điều này chứng tỏ anh ta chỉ muốn một người bạn đời có địa vị tương xứng.
Có thể kết hôn với Chu Trạch rõ ràng là điều mà Thang Nhị Viên vẫn luôn hy vọng, nhưng khi chuyện này thật sự xảy ra, cậu lại không biết phải làm gì.
Cậu đan các ngón tay vào nhau, mày nhíu lại đầy rối rắm: "Tôi..."
Cậu muốn đồng ý, nhưng lời đồng ý lại không thể thốt ra khỏi miệng.
Chu Trạch nhìn sắc mặt rối rắm của cậu, am hiểu lòng người, dịu dàng nói: "Tôi biết tôi nói như vậy rất đột ngột, cậu có thể không cần trả lời tôi trước, chờ cậu suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi là được."
Thang Nhị Viên khẽ cắn môi gật đầu, đầu óc rối bời, nhất thời không tìm ra manh mối nào.
Cậu vốn tính toán ăn cơm xong sẽ hẹn Chu Trạch đi uống rượu ở quán bar, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm, nhưng sau khi bị Chu Trạch "cầu hôn", tâm sự chất chồng, ăn cơm cũng chẳng còn thấy ngon miệng. Sau khi ăn xong, cậu cũng không mời mọc gì thêm, ai về nhà nấy.
....
Thang Nhị Viên về nhà tắm rửa xong, cả người nhẹ nhõm, sảng khoái nằm trên giường, nhưng rồi lại không nhịn được bứt rứt, vò đầu bứt tóc.
Tại sao cậu lại không đồng ý lời cầu hôn của Chu Trạch ngay lập tức? Người đó chính là hoa hồng đỏ, người trong lòng cậu mà, còn do dự gì nữa? Cơ hội một khi bỏ lỡ sẽ không quay lại thì phải làm sao!
Ngay lúc Thang Nhị Viên đang hối hận không thôi, điện thoại vang lên. Thang Nhị Viên, với mái tóc bị mình vò thành tổ chim, bắt máy.
"Chúc mừng cậu đã đạt được điều cậu mong muốn."
Sau những lời này còn có một biểu tượng cảm xúc cười xấu xa, người gửi là bạn tình họ Lê.
Thang Nhị Viên bĩu môi, nhanh chóng hoạt động ngón tay đáp lại.
"Cảm ơn ngài."
Lê Xán nhanh chóng gọi lại cho cậu. Thang Nhị Viên chậm rãi nhấn nghe máy.
Giọng Lê Xán có chút vội vàng, không giấu được vẻ sốt ruột: "Cậu đồng ý rồi? Không nhẫn, không hứa hẹn, ngay cả hoa hồng cũng là cậu tự mua, Thang Viên Viên, cậu đừng để mình chịu thiệt thòi như vậy chứ?"
Thang Nhị Viên buồn bực nghẹn lời, giọng rầu rĩ: "...Tôi còn chưa đồng ý."
Lê Xán vừa nghe xong, giọng nói rõ ràng vui vẻ hơn, ngữ khí cũng trầm tĩnh lại: "Biểu hiện không tồi."
Thang Nhị Viên chán nản cầm lấy điện thoại: "Tôi đang hối hận đây, cậu nói xem lúc đó tôi sao lại ngây ra như vậy chứ? Chu Trạch đổi ý thì phải làm sao bây giờ, hay là... bây giờ tôi gọi điện cho Chu Trạch, nói tôi đã đồng ý rồi?"
"Không có gì phải hối hận hết, nếu cậu đồng ý anh ta ngay lập tức, ngược lại anh ta sẽ không biết quý trọng cậu. Của không chiếm được thì càng quý." Lê Xán lơ đễnh nói.
"...Là như vậy sao?" Thang Nhị Viên có chút nghi ngờ, không ngừng đấu tranh nội tâm.
Lê Xán không chút do dự gật đầu: "Đúng vậy, cậu nghe tôi, chuyện tình cảm này không ai hiểu rõ hơn tôi đâu."
Thang Nhị Viên nghe vậy thì cười lạnh một tiếng: "Tôi lại quên mất, Lê thiếu gia trước đây phong lưu, đa tình đến mức nào!"
(Câu gốc: Vạn bụi hoa trung quá, phiến diệp không dính thân, ý nói đi qua vạn bụi hoa nhưng không có một phiến lá dính thân, tức là yêu đương nhiều nhưng không động lòng với ai cả.)
Trước đây Lê Xán xứng đáng với danh xưng công tử ăn chơi khét tiếng. Trong nhà có tiền, lại đẹp trai, đương nhiên trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi. Đáng tiếc trong nhà dạy dỗ nghiêm khắc. Lúc anh không chút nào do dự bước qua tuổi mười tám, đúng lúc anh muốn bắt đầu vui vẻ lăn giường, anh gặp Lý Tâm Nhiên. Anh khí thế ngất trời theo đuổi Lý Tâm Nhiên, không còn thời gian quan tâm đến những bóng hồng khác. Sau đó Lý Tâm Nhiên ra nước ngoài với Chu Trạch, anh lại dây dưa không rõ ràng với Thang Nhị Viên, suốt ba năm cũng không tìm ai khác.
Vậy mà anh lại chỉ chung thủy với một người bạn tình, đôi khi Lê Xán nghĩ lại còn thấy đó là một kỳ tích.
Anh cho rằng nguyên nhân là do Thang Nhị Viên quá hợp với anh, nên đối với người khác anh thấy nhàm chán. Chỉ khi ở bên Thang Nhị Viên, anh mới có thể dốc hết tinh thần và thể lực của mình.
Uổng công anh mang danh công tử ăn chơi, cuối cùng lại chỉ ngủ với một mình Thang Nhị Viên, nói ra chưa chắc ai đã tin.
Anh kinh nghiệm "đầy mình" nói: "Vì vậy, trong chuyện tình cảm cậu có cái gì không hiểu cứ việc nói với tôi."
Thang Nhị Viên khẽ cười, không nhịn được đả kích anh: "Nếu như anh có bản lĩnh như vậy, thì làm sao đến bây giờ vẫn không theo đuổi được Lý Tâm Nhiên?"
Lê Xán nghẹn họng một lát: "... Rồi sẽ theo đuổi được ngay thôi."
"Ồ..."
Thang Nhị Viên thầm nghĩ, vẫn là chính cậu nhanh chân hơn, Chu Trạch vừa về nước đã cầu hôn cậu rồi. Nếu cứ theo tốc độ phát triển hiện tại, Lê Xán mà không đuổi kịp Lý Tâm Nhiên, chỉ sợ phải độc thân đến dự tiệc cưới của cậu và Chu Trạch mất.
Nghĩ đến điều này, cậu không khỏi cảm thấy có chút vui sướng, nóng lòng muốn nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của Lê Xán.
Lê Xán hắng giọng một tiếng, đổi chủ đề: "Đúng rồi, Tâm Nhiên muốn Tam Viên đóng phim điện ảnh của cô ấy, cậu cảm thấy thế nào?"
"Gọi thân mật thế..." Thang Nhị Viên nhỏ giọng nói thầm một tiếng, rồi thờ ơ nói: "Cậu muốn tìm Tam Viên đóng thì hỏi tôi làm gì? Cậu mới là ông chủ của em ấy mà."
"Nếu cậu đồng ý, ngày mai tôi sẽ nói chuyện với Tam Viên."
Thang Nhị Viên muốn nói tiếp, dặn dò Lê Xán không cần vì Lý Tâm Nhiên mà ép buộc Thang Tam Viên làm những việc cậu ấy không muốn. Lê Xán liền nói tiếp: "Tôi hiểu tính cách của Tam Viên, nếu cậu ấy không muốn tôi cũng sẽ không ép buộc."
Thang Nhị Viên nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, giọng dịu đi một chút, không nhịn được hỏi: "Nếu Tam Viên không đồng ý, cậu không sợ 'hoa tường vi' của cậu giận sao?"
Lê Xán cười như không có gì: "Không sao, nếu Tâm Nhiên giận, tôi có cách dỗ cô ấy."
Thang Nhị Viên gật đầu: "Dỗ cô ấy thì được, nhưng ngàn vạn lần đừng tặng hoa tường vi nữa, tầm thường lắm. Cậu tặng hoa tường vi cho cô ấy lâu như vậy rồi, cô ấy có lẽ đã sớm thấy phiền rồi."
Hiếm khi Lê Xán không phản bác, mà lại nghiêm túc thảo luận: "Cậu nghĩ tôi nên tặng cô ấy cái gì?"
Thang Nhị Viên nghĩ nghĩ, vô thức nói ra những thứ cậu muốn: "Đồng hồ mới ra của nhãn hàng A, một chiếc khuy măng sét của nhãn hàng B, sô cô la thơm lừng từ tinh cầu C, còn có kem hoa anh đào ở gần khách sạn của cậu..."
Thang Nhị Viên nói xong, hai người đều cảm thấy là lạ. Làm bạn tình, không đúng, là *từng* làm bạn tình, tại sao họ lại phải quan tâm đến đời sống tình cảm của nhau nhiều đến thế?
....
Sau nửa phút im lặng, cả hai không nói một lời, giận dỗi cúp máy.