Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 40: Đến tham ban
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Thang Nhị Viên đến, Thang Tam Viên đang quay phim, Lí Tâm Nhiên với vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn ảnh, vô cùng cẩn trọng. Bộ phim này là tâm huyết nhiều năm của y, nên khi quay y vô cùng nghiêm túc.
Thang Nhị Viên cũng không làm phiền họ, chỉ yên lặng đứng quan sát một bên.
Người lần này diễn cùng Thang Tam Viên là nam diễn viên mới nổi từ giới người mẫu, thân hình cao ráo, gương mặt góc cạnh, nhưng diễn xuất lại còn hơi kém. May mắn là trong phim không đòi hỏi những cảnh diễn kỹ thuật cao, chỉ cần phối hợp ăn ý với Thang Tam Viên là đủ. Toàn bộ mạch phim xoay quanh quá trình trưởng thành của nhân vật do Thang Tam Viên thủ vai.
Thang Tam Viên dù xuất thân từ ca sĩ, nhưng lại có thiên phú diễn xuất, mỗi cảnh quay gần như chỉ cần một lần là đạt.
Quan sát một lúc, ánh mắt Thang Nhị Viên không khỏi liếc nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng Lê Xán đâu.
Cậu khẽ nhíu mày, rồi lại tập trung xem em trai diễn.
Nam người mẫu kia bị NG (lỗi) một lần, Thang Tam Viên lại cùng anh ta diễn lại một lần nữa. Lần này nam người mẫu kia diễn khá tốt, cuối cùng cũng hoàn thành. Lí Tâm Nhiên hài lòng nói: "Tạm dừng một lát, chuẩn bị cho cảnh tiếp theo."
Thang Tam Viên vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thang Nhị Viên đang đứng ở trong góc, không khỏi bật cười.
Lí Tâm Nhiên cũng thấy Thang Nhị Viên, có chút ngượng ngùng mỉm cười với cậu, rồi cúi đầu thu dọn đồ đạc.
Thang Tam Viên đi đến trước mặt Thang Nhị Viên, khóe miệng nhếch lên trêu chọc: "Anh cũng biết sốt ruột rồi đấy à?"
Thang Nhị Viên mím môi không thừa nhận: "Em suy nghĩ nhiều rồi, anh tới thăm em thôi mà."
"Ồ..." Thang Tam Viên cố ý kéo dài giọng.
Hai má Thang Nhị Viên đỏ lên, ngay cả một câu cũng không dám hỏi về Lê Xán.
Thang Tam Viên lại rất hiểu lòng người, tìm một chỗ ngồi xuống cạnh Thang Nhị Viên, nói: "Lê Xán vừa nãy còn ở đây, giờ đang đi mua trà chiều rồi."
Đúng là chu đáo. Thang Nhị Viên bĩu môi, hỏi: "Lát nữa em còn có cảnh phải diễn không? Nếu không có thì chúng ta ra ngoài uống trà chiều đi."
Thang Tam Viên lắc đầu: "Không được, còn có một cảnh thân mật nữa."
"Cảnh thân mật?" Thang Nhị Viên giật mình, sau đó nhíu mày tỏ vẻ không đồng tình, nhỏ giọng nhắc nhở: "Em là Omega, sao có thể diễn cảnh thân mật?"
Tuy rằng Tam Viên liên tục dùng thuốc ức chế để giả dạng Beta, nhưng cậu vẫn là Omega. Khi Omega diễn cảnh thân mật, nếu quá thân mật có thể khiến thuốc ức chế mất tác dụng, sau khi tin tức tố phát tán ra sẽ rất nguy hiểm.
Thang Nhị Viên không khỏi lo lắng cho em trai, dù sao trong quá khứ Thang Tam Viên cũng chưa bao giờ tham gia những bộ phim có cảnh thân mật như vậy.
"Em vì anh mà nhận diễn bộ phim này đúng không?" Thang Nhị Viên không khỏi nhíu mày.
"Đương nhiên là không." Thang Tam Viên nở nụ cười, tỏ vẻ không sao cả mà nói: "Em vốn thích kịch bản này, hơn nữa diễn viên đóng cùng em là một Beta, tin tức tố của em sẽ không ảnh hưởng gì đến cậu ta."
Lúc này Thang Nhị Viên mới yên tâm đôi chút: "Sao đột nhiên lại chọn phim có cảnh thân mật thế?"
Thang Tam Viên vuốt tóc, cười nói: "Đột nhiên em muốn thử xem."
Thang Nhị Viên nhìn em trai như vậy, đang có tâm trạng muốn trêu chọc, không khỏi chế nhạo: "Em diễn cảnh thân mật, không lo lắng Cố Ngạn sẽ ghen sao?"
Vẻ mặt Thang Tam Viên cứng lại một chút, rồi có chút mất mát nói: "Cậu ta sẽ không quan tâm đâu. Anh cũng không phải không biết, em với cậu ta chỉ xào CP (tạo cặp đôi giả) thôi mà, cũng không thật sự hẹn hò."
"Anh còn tưởng hai đứa phim giả tình thật chứ." Thang Nhị Viên xem qua chương trình hai bọn họ tham gia, cậu cảm thấy sự ỷ lại của Thang Tam Viên vào Cố Ngạn không giống như đang giả vờ chút nào.
Nhắc tới Cố Ngạn, vẻ mặt Thang Tam Viên rõ ràng trở nên ảm đạm đi không ít, bưng cốc nước lên uống một ngụm.
Lí Tâm Nhiên hoàn thành công việc của mình, đứng yên tại chỗ một lúc lâu rồi đi về phía Thang Nhị Viên.
Thang Nhị Viên cảm thấy có một bóng người đổ trên đầu mình, ngẩng đầu lên thì thấy Lí Tâm Nhiên đang đứng trước mặt cậu.
Lí Tâm Nhiên ngại ngùng cười: "Nhị Viên, nếu có thời gian, tôi có thể nói chuyện với cậu không?"
Thang Nhị Viên có chút ngạc nhiên, tuy rằng cậu với Lí Tâm Nhiên có biết nhau, nhưng bình thường chỉ chào hỏi xã giao.
Tuy rằng không biết Lí Tâm Nhiên muốn nói cái gì, nhưng cậu vẫn gật đầu đồng ý: "Được."
Lí Tâm Nhiên cười, ngồi xuống bên cạnh cậu. Thang Tam Viên đứng lên, để lại hai người, nói với Thang Nhị Viên: "Em đến phòng trang điểm trang điểm lại."
Thoạt nhìn Lí Tâm Nhiên có vẻ hơi câu nệ, rõ ràng y muốn nói chuyện với Thang Nhị Viên, nhưng sau khi ngồi xuống lại trầm mặc một lúc lâu không nói gì. Y nhìn vào khoảng không vô định, có chút xuất thần, không biết đang nghĩ gì.
Thang Nhị Viên không thúc giục y, chỉ ngồi đó chơi điện thoại, chờ y nói.
Một lát sau, Lí Tâm Nhiên hoàn hồn, áy náy nở nụ cười nhìn Thang Nhị Viên, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, tôi mất tập trung."
Thang Nhị Viên cất điện thoại, ngẩng đầu nhìn y: "Không sao cả."
Lí Tâm Nhiên cúi thấp đầu: "Thật ra tôi tìm cậu là mong cậu có thể đối xử tốt với Chu Trạch một chút."
"..." Thang Nhị Viên nghĩ thầm, hóa ra không chỉ mình cậu là bạn giường cũ tuyệt vời nhất Đế quốc, mà còn có cả Lí Tâm Nhiên – bạn trai cũ tuyệt vời nhất Đế quốc nữa.
Nhưng cậu không có nghĩa vụ phải hứa hẹn với Lí Tâm Nhiên, chỉ hỏi: "Cậu còn chưa quên được Chu Trạch sao?"
Lí Tâm Nhiên cười khổ một tiếng: "Tôi cần chút thời gian."
Dù sao mối quan hệ có chút khó xử, hai người lại trầm mặc trong chốc lát.
"...Hai người vì sao lại chia tay?" Thang Nhị Viên lúc đầu cũng không tò mò chuyện này, nhưng thấy Lí Tâm Nhiên đau khổ như muốn phó thác Chu Trạch cho cậu, cậu đành phải hỏi.
Lí Tâm Nhiên cười chua xót: "...Trước đây chúng tôi cảm thấy có tình yêu là đủ rồi, ra ngoài xã hội mới biết, không có tiền sẽ không có tôn nghiêm. Không có tôn nghiêm thì nói gì đến tình yêu? Nó đã sớm bị những chuyện củi gạo dầu muối tương dấm trà (*) ăn mòn rồi, cuối cùng chỉ còn oán hận lẫn nhau. Một khi đã như vậy, chi bằng nhanh chóng chấm dứt để trở lại quỹ đạo, đừng tiếp tục cản trở nhau."
(*) những thứ vật chất cần thiết trong cuộc sống hằng ngày
Thang Nhị Viên không nói gì. Một là vì cậu thấy Lí Tâm Nhiên đang đau lòng vì tình yêu của mình nên không muốn làm phiền. Hai là cậu không đồng tình với cách Lí Tâm Nhiên nhìn nhận tình yêu với Chu Trạch. Trong cuộc sống, dù có tiền hay không, đều có những nỗi phiền muộn riêng. Không có tình yêu nào thuận buồm xuôi gió hoàn toàn. Còn về tôn nghiêm thì không hề liên quan đến tiền bạc. Họ chỉ là không kiên trì nổi nữa mà thôi. Ba năm trước, Chu Trạch có thể liều lĩnh đưa Lí Tâm Nhiên rời đi, nhưng ba năm sau Chu Trạch lại không thể.
Thang Nhị Viên quan niệm về tình yêu rất đơn giản, cậu cho rằng tình yêu chỉ nên là chuyện tình yêu. Đã yêu thì ở bên nhau, không thích thì buông bỏ. Yếu tố bên ngoài không nên là lý do để hết yêu.
Thang Nhị Viên đang suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lê Xán bước vào.
Thư ký đi phía sau anh, trong tay còn cầm theo trà chiều.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên người Lê Xán, như được dát một lớp vàng, Thang Nhị Viên không khỏi nheo mắt lại.
Lê Xán nhìn thấy Thang Nhị Viên thì bước chân khựng lại một chút, sau đó nhanh chóng bước tới, tươi cười hớn hở: "Viên Viên, sao cậu lại tới đây?"
Biểu hiện của Lê Xán rất bình thường, thư ký phía sau anh lại hoảng hốt. Thư ký biết gần đây Lê Xán đang theo đuổi Lí Tâm Nhiên, còn đang thầm đổ mồ hôi thay Thang Nhị Viên. Thang Nhị Viên sao lại tìm đến đây? Còn ngồi cùng Lí Tâm Nhiên, đây, đây là đến bắt gian sao? Thang Nhị Viên trả lời: "Đến thăm Tam Viên."
Lê Xán cũng không nghĩ nhiều, chỉ phất tay bảo thư ký chia trà chiều đã mua, còn tự mình chọn lựa đồ ăn, chọn mấy món Thang Nhị Viên thích ăn đưa cho cậu.
Thư ký lo lắng nhìn Thang Nhị Viên, thấy cậu rất bình tĩnh nhận lấy đồ Lê Xán đưa cho, hai người tỏ ra bình thường, trận Tu La Tràng (*) trong tưởng tượng của anh ta cũng không xảy ra. Lúc này anh ta mới thở phào nhẹ nhõm, không khỏi nghĩ thầm, những người có tiền trong chuyện tình yêu quả nhiên thành thục đến mức anh ta không thể hiểu nổi!
(*) chỉ chiến trận thảm khốc
Lê Xán đưa thức ăn cho Thang Nhị Viên, lát sau mới nhớ tới Lí Tâm Nhiên, vội vàng nở một nụ cười tươi rói, cầm lấy sandwich và trà sữa dịu dàng đưa cho Lí Tâm Nhiên: "Tâm Nhiên, ăn chút gì đi."
Lí Tâm Nhiên nhìn sandwich trong tay anh, cười cười, chỉ nhận lấy trà sữa: "Trong bánh mì kẹp có trứng, tôi không ăn được trứng."
Lê Xán xấu hổ cười, rụt tay về: "Vậy tôi đổi cho cậu cái khác nhé?"
Lí Tâm Nhiên lắc đầu: "Không cần đâu, tôi không đói bụng, uống trà sữa là được."
Y nói xong liền đứng lên, đến xem cảnh tiếp theo được bố trí ra sao.
Thang Nhị Viên nhìn thấy y đi xa, cắn miếng bánh dứa bản thân thích ăn, không chút thương tiếc cười nhạo Lê Xán: "Ngay cả Lí Tâm Nhiên thích gì cậu cũng không biết, không theo đuổi được đúng là đáng đời."
Lê Xán nhíu mày: "Thế cậu biết Chu Trạch thích ăn gì không?"
"..." Cậu thật sự không biết.
Thang Nhị Viên hung hăng cắn một miếng bánh dứa. Quả thật cậu không hiểu Chu Trạch đủ sâu, nhưng cậu chỉ cần biết mình thích Chu Trạch là đủ rồi.
Lê Xán duỗi ngón tay ra, lau nước sốt trên khóe môi cậu.
Thang Tam Viên vừa trang điểm xong bước ra, tình cờ nhìn thấy cảnh này, không khỏi cong khóe môi. Thân thiết thế này, còn nói chỉ là quan hệ bạn tình thôi sao? Cậu đưa mắt nhìn vết thương nhỏ vô tình cứa phải trên tay, sau đó mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia trêu tức.
Lê Xán xoa tay, không nhịn được hỏi: "Cậu nói xem, cậu và Tâm Nhiên vì sao lại thích cái tên Chu Trạch đó chứ?"
"Vì cái mặt đó!" Thang Nhị Viên không chút do dự trả lời. Mặc dù cậu không biết Lí Tâm Nhiên thích gì ở Chu Trạch, nhưng cậu thì thích khuôn mặt của Chu Trạch. Trong lòng Chu Trạch có cậu hay không, cậu căn bản không quan tâm, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt của Chu Trạch là được rồi.
"...Nông cạn!" Lê Xán nhất thời nghẹn lời, chỉ vào bản thân mình: "Tôi không đẹp trai sao?"
"Đẹp trai." Thang Nhị Viên nhìn kỹ anh vài lần, không thể không thừa nhận Lê Xán đẹp trai hơn Chu Trạch.
"Vậy vì sao cậu ở cùng tôi ba năm mà không thích tôi?" Lê Xán nói xong không khỏi có chút tức giận. Cái tên Chu Trạch kia chẳng những giả vờ tỏ vẻ, còn không chịu trách nhiệm, rốt cuộc thì hắn ta có gì là tốt chứ?
Thang Nhị Viên vô tội chớp mắt, coi đó là điều đương nhiên: "Chính là như cậu vĩnh viễn không cầm lấy hoa hồng, giống như tôi vĩnh viễn không chạm vào hoa tường vi vậy."
Lê Xán khó hiểu: "Chuyện này thì liên quan gì đến hoa hồng chứ?"
Mắt Thang Nhị Viên tràn ngập ý cười, cười khanh khách nhớ lại: "Năm đó lần đầu tiên tôi thấy Chu Trạch là ở trong một cánh đồng hoa hồng. Hoa hồng tôi thích nhất cùng với khuôn mặt hợp gu thẩm mỹ của tôi, khiến tôi chỉ nhìn một lần đã thích cậu ta. Thời điểm đó tôi đã nghĩ nhất định phải theo đuổi được cậu ta."
Khi đó, Thang gia đi du xuân ở ngoại thành, cậu một mình đi dạo trên cánh đồng. Khi Chu Trạch đang chụp ảnh giữa cánh đồng hoa hồng, cậu vừa ngẩng đầu đã thấy Chu Trạch, hơn nữa còn là vừa gặp đã yêu. Mỗi lần cậu nghĩ lại, cậu vẫn nhớ về ánh nắng ngày hôm đó và hương thơm hoa hồng lan tỏa trong không khí. Chu Trạch tựa như một cảnh đẹp trong ký ức của cậu, có lẽ không quá quan trọng, nhưng lại không thể thiếu.
Thang Nhị Viên thích Chu Trạch, tựa như thích hoa hồng, bởi vì đẹp, nên cố chấp.
Lê Xán cũng rất tốt, đáng tiếc anh lại không phải đóa hồng mà cậu yêu thích.
"Nông cạn!" Lê Xán không thể phản bác, chỉ có thể tức giận nói.