Chương 39: Chuyện đóng phim

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 39: Chuyện đóng phim

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Thang Nhị Viên ngắt máy, cậu nghĩ ngợi rồi lại gọi điện cho Thang Tam Viên.
“Alo, Viên Viên.” Giọng Thang Tam Viên nghe đầy vui vẻ.
“Không được gọi anh là Viên Viên!”
Thang Tam Viên thong thả nói: “Ồ... Chỉ có Lê Xán mới được gọi thôi.”
Thang Nhị Viên càng tức giận: “Cậu ấy cũng không được!”
Thang Tam Viên không nhịn được cầm điện thoại bật cười.
Thang Nhị Viên bị em trai chọc cười đến hai má đỏ bừng, bực bội cau mày: “Anh gọi cho em là có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì vậy?” Giọng nói của Thang Tam Viên vẫn còn vương tiếng cười, hỏi một cách thờ ơ.
Thang Nhị Viên mím môi: “Gần đây em có lịch trình gì không?”
“Có, gần đây em chưa chọn được kịch bản ưng ý, nếu không có kịch bản tốt thì đúng lúc em có thể nghỉ ngơi một thời gian, hoặc tham gia mấy chương trình tạp kỹ.”
Cậu vốn là một ca sĩ, đồng thời cũng tham gia đóng phim truyền hình, lượng fan rất đông đảo, cũng không cần thường xuyên xuất hiện trên TV để củng cố độ nổi tiếng. Vì vậy, hiện tại cậu đang kén chọn kịch bản, chỉ chọn những kịch bản có tính thử thách hoặc mang ý nghĩa sâu sắc.
Thang Nhị Viên khẽ ừm, sau đó nói nghiêm túc: “Lê Xán có một người bạn tên là Lí Tâm Nhiên, bộ phim gần đây cậu ấy đang quay muốn mời em đóng, đến lúc đó...”
Thang Tam Viên nghe thấy tên của Lí Tâm Nhiên thì tỉnh táo hẳn, ngắt lời anh trai, dồn dập hỏi: “Lí Tâm Nhiên? Là người trước kia Lê Xán theo đuổi sao? Cậu ấy đã về nước rồi à?”
“Ừm.” Thang Nhị Viên do dự một lát, ngón tay vô thức mân mê chiếc móc khóa trên điện thoại, nói giúp Lê Xán: “Chờ đến lúc Lê Xán đưa kịch bản cho em, em xem kịch bản ra sao, nếu kịch bản không tệ thì em đồng ý đi. Lí Tâm Nhiên học đạo diễn rất nhiều năm, tác phẩm chắc hẳn cũng không tồi.”
Thang Nhị Viên cảm thấy Lê Xán theo đuổi Lí Tâm Nhiên lâu như vậy, ngẫm lại cũng chẳng dễ dàng gì. Giờ đây cơ hội đang ở ngay trước mắt, Thang Nhị Viên muốn giúp Lê Xán, dù sao cậu rất nhanh đã sắp kết hôn với Chu Trạch, mà Lê Xán vẫn còn giậm chân tại chỗ, thật sự đáng thương hại.
Làm bạn tình nhiều năm như vậy, tuy không có tình cảm nhưng cậu vẫn có thể giúp đỡ.
Thang Tam Viên ngẩn ra, cảm thấy không thể tin được: “Không phải chứ? Thang Nhị Viên, anh lại vĩ đại đến thế sao? Anh không sợ Lê Xán sẽ chỉ thích Lí Tâm Nhiên thôi sao?”
Giọng nói Thang Nhị Viên trầm xuống một chút: “Người Lê Xán thích vẫn luôn là Lí Tâm Nhiên mà, anh cũng không thích cậu ấy, cậu ấy muốn thích ai thì cứ thích.”
“Anh không quan tâm?”
“Anh quan tâm cái gì chứ...” Thang Nhị Viên cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ vui vẻ hơn một chút, như thể nguyện vọng bấy lâu đã thành sự thật, sau đó phấn khởi nói: “Hôm nay Chu Trạch cầu hôn anh, có lẽ, anh sắp kết hôn với cậu ấy rồi.”
Thang Tam Viên kinh ngạc đến mức suýt không nói nên lời: “Anh nói ai? Người mà ba năm trước anh từng thích ấy à? Chu Trạch? Cậu ấy cũng trở về rồi sao?”
Thang Nhị Viên gật đầu: “Ừm, về cùng với Lí Tâm Nhiên.”
“Bọn họ chia tay rồi sao?” Thang Tam Viên vẫn còn đang trong cơn kinh ngạc, nếu cậu nhớ không lầm, lúc Chu Trạch rời đi vẫn còn hẹn hò với Lí Tâm Nhiên.
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Không biết, anh không hỏi.”
Thang Nhị Viên nhớ tới cảnh Chu Trạch tranh cãi với Lí Tâm Nhiên, thầm nghĩ trong lòng, có lẽ là bởi vì tiền.
“Ồ...” Thang Tam Viên nói thẳng toẹt: “Vậy anh và Lê Xán muốn nhân cơ hội này mà tận dụng mọi cách để rước mỹ nhân về?”
Tuy rằng lời Thang Tam Viên nói là sự thật, nhưng nghe chói tai quá, Thang Nhị Viên quyết định đính chính lại: “Là sau khi hai bọn họ chia tay thì mới công khai theo đuổi một cách đường hoàng.”
Thang Tam Viên bị anh mình chọc cho bật cười một trận, mãi mới nhịn được cười, cuối cùng hỏi nghiêm túc: “Cho nên anh với Lê Xán thực sự chỉ là quan hệ bạn tình thôi sao?”
“Đương nhiên.” Thang Nhị Viên đương nhiên đáp.
Có gì mà phải nghi ngờ chứ? Mấy năm nay bản thân cậu vẫn luôn giới thiệu Lê Xán cho các anh em của mình như vậy, bọn họ chỉ có quan hệ bạn tình, tuyệt đối không có quan hệ khác.
“Ồ...” Thang Tam Viên kéo dài giọng đầy ẩn ý: “Em biết rồi, nếu kịch bản hay, em sẽ đóng.”
Sau khi ngắt máy, Thang Nhị Viên chạm chạm vào tên Lê Xán trên điện thoại, lẩm bẩm nói: “Tôi thật sự là một người bạn tình tuyệt vời và tinh tế nhất, về sau nếu cậu có thể kết hôn với Lí Tâm Nhiên phải nhớ cảm ơn tôi thật tử tế đấy.”
Cậu đặt điện thoại xuống, duỗi tay nằm ngửa trên giường, trong lòng bỗng nhiên thấy trống rỗng đôi chút. Nếu là trước đây, cậu đã sớm gọi một cuộc điện thoại hẹn gặp riêng tư với Lê Xán rồi, nhưng mà giờ đây... Quên đi, thói quen này nên sửa đi thôi.
Sáng hôm sau, Nguyên Thu đến gõ cửa phòng Thang Nhị Viên: “Nhị Viên, dậy đi.”
Thang Nhị Viên chùi mắt, miễn cưỡng ngồi dậy mở cửa cho Nguyên Thu, giọng khàn khàn đặc trưng của buổi sáng sớm: “Có chuyện gì vậy ba ba?”
Nguyên Thu giúp cậu vuốt lại mái tóc rối bù, cười dịu dàng: “Có người đến tặng đồ cho con, mau sửa soạn lại rồi xuống lầu tiếp người ta đi.”
Thang Nhị Viên làm nũng cọ cọ vào tay Nguyên Thu, sau đó nghi hoặc chớp mắt, ai đến tặng đồ cho cậu? Cậu rửa mặt qua loa rồi mặc nguyên quần áo ở nhà đi xuống dưới tầng.
Khi bước xuống bậc thang cuối cùng, Thang Nhị Viên nhìn thấy thư ký của Lê Xán đang ngồi trên ghế sofa uống trà.
Thư ký nhìn thấy Thang Nhị Viên thì đứng lên, đầu tiên mỉm cười, sau đó đưa món đồ trong tay cho Thang Nhị Viên: “Thang thiếu gia, đây là đồ vật Lê tổng nhờ tôi mang đến cho cậu.”
Thang Nhị Viên chào anh ta, sau đó cầm lấy đồ, nghi hoặc mở ra. Trong túi có rất nhiều thứ, là đồng hồ mới của nhãn hiệu A, khuy măng sét phiên bản năm nay của nhãn hiệu B, còn có sô cô la thơm lừng từ tinh cầu C... Tất cả những thứ cậu nói ngày hôm qua, trừ kem hoa anh đào ra, tất cả đều ở đây.
Thang Nhị Viên mở to mắt ngạc nhiên: “...Cậu không tặng nhầm người đấy chứ?”
Không phải cậu đã bảo Lê Xán đưa Lí Tâm Nhiên những thứ này sao?
“Không có, Lê tổng tự mình dặn dò tôi mang đến tặng cậu.” Thư ký nói xong, không quên nói thêm vài lời tốt đẹp về tổng tài nhà mình: “Tất cả đều là Lê tổng tự mình mua, nhưng hôm nay ngài ấy có cuộc họp quan trọng nên mới nhờ tôi mang đến. Lê tổng còn nói, hiện giờ thời tiết đang nóng, kem hoa anh đào nếu mang đến đây sẽ bị chảy, để hôm khác ngài ấy tự mình đưa Thang thiếu gia đi ăn.”
Thang Nhị Viên nghe xong gật đầu, khẽ nói lời cảm ơn: “Đã làm phiền cậu một chuyến rồi.”
Thư ký vội vàng xua tay: “Không phiền gì đâu ạ, vậy tôi xin phép về trước.”
Thang Nhị Viên tự mình tiễn anh ta ra ngoài, sau đó mở điện thoại nhắn tin cho Lê Xán: “Những thứ này, tôi bảo cậu mua cho Lí Tâm Nhiên, không phải cho tôi.”
Tin nhắn của Lê Xán cũng nhanh chóng được gửi đến: “Không phải những thứ này là những thứ gần đây cậu muốn sao?”
Được rồi, bạn tình quả thật rất hiểu cậu, những thứ ngày hôm qua cậu nói quả thật đều là những thứ cậu muốn.
“...Cảm ơn.” Thang Nhị Viên trả lời, cũng không hề từ chối thêm mà nhận lấy hết.
“Đang họp, thật là chán.”
“Cố chịu đi.”
Thang Nhị Viên tắt điện thoại không chút thông cảm, mở hộp sô cô la ra và ăn.
Hmm... Không hổ là sô cô la sang xịn từ tinh cầu C, quả nhiên ăn rất ngon.
Buổi tối, Thang Nhị Viên nhận được điện thoại của Thang Tam Viên.
Thang Tam Viên dường như đang ăn trái cây, thỉnh thoảng có tiếng cắn trái cây giòn rụm, giọng nói nghe không rõ ràng: “Hôm nay Lê Xán đưa kịch bản đến cho em rồi, em đã xem qua kịch bản một lần, không tệ, nội dung phim rất cuốn hút, đúng lúc em chưa từng diễn thể loại này, nên em quyết định nhận lời.”
“Ừm.” Thang Nhị Viên cũng không bất ngờ, chỉ cần kịch bản đủ hay, Thang Tam Viên sẽ không bỏ lỡ nó.
Thang Tam Viên uống một ngụm nước, giọng nói cuối cùng cũng rõ ràng hơn, cười nói: “Chờ sau khi em vào đoàn phim, có cần em giúp anh trông chừng Lê Xán không?”
“Đương nhiên không cần!” Thang Nhị Viên rất coi thường việc Thang Tam Viên luôn cảm thấy giữa cậu và Lê Xán có gì đó ngoài quan hệ bạn tình.
“Được, vậy anh có thời gian hãy đến thăm đoàn em.” Giọng nói của Thang Tam Viên có vẻ vui vẻ, dường như cậu ấy rất mong Thang Nhị Viên đến thăm đoàn.
“Nếu có thời gian anh sẽ đi, tuy nhiên gần đây anh rất bận rộn, có lẽ sẽ không có thời gian.”
Giọng nói của Thang Tam Viên có ý trêu chọc: “Nói không chừng vài ngày tới anh sẽ có thời gian ngay thôi.”
Thang Nhị Viên không bình luận gì thêm, sau khi tắt điện thoại, thay bộ quần áo rộng rãi thoải mái, yên tâm đi ngủ.
Trong một tuần tiếp theo, Thang Nhị Viên không gặp Lê Xán, nhưng thỉnh thoảng vẫn nói vài câu với Lê Xán qua điện thoại.
Suy cho cùng, họ rất bận, bận theo đuổi người mình thích.
Thang Nhị Viên và Chu Trạch đã có vài lần gặp mặt, nhưng cậu vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng cho Chu Trạch. Cậu muốn đồng ý lời cầu hôn của Chu Trạch, chỉ là không biết vì sao, mỗi lần gặp mặt, cậu đều không thốt nên lời. Đúng lúc Chu Trạch cũng rất thấu hiểu, cũng không hỏi gì, chỉ là ngày càng quan tâm cậu, càng ngày càng dịu dàng, có thể nói là một người tình hoàn hảo, nhưng Thang Nhị Viên chỉ cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó.
Bộ phim truyền hình của Lí Tâm Nhiên đã bắt đầu quay. Y đã chuẩn bị kịch bản này từ rất lâu rồi, những công việc khác cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Y chỉ chờ Thang Tam Viên đồng ý, sau khi Thang Tam Viên đồng ý thì chỉ việc tranh thủ lịch trình gần đây của cậu ấy để lập tức bấm máy. May mắn thay, đây là một bộ phim truyền hình hiện đại, không cần nhiều bối cảnh phức tạp.
Hôm nay là cuối tuần, Thang Nhị Viên nhàn rỗi ngủ thẳng đến chín giờ sáng mới tỉnh giấc, mơ mơ màng màng mở mắt, vẫn còn chút lười biếng, nằm lì trên giường không muốn rời đi.
Cậu chán nản cầm điện thoại đặt cạnh giường lên, chẳng biết từ lúc nào Thang Tam Viên đã gửi một tấm ảnh cho cậu.
Thang Nhị Viên vừa mở ra đã thấy là ảnh Lí Tâm Nhiên và Lê Xán đang ăn cơm cùng nhau. Nhìn động tác và biểu cảm, khá thân mật, chắc hẳn quan hệ đã có tiến triển tốt.
Thang Nhị Viên nhìn chằm chằm bức ảnh một lát, bĩu môi tỏ vẻ không quan tâm rồi tắt ảnh đi.
Thang Tam Viên còn nhắn một câu.
“Nếu anh không đến, Lê Xán sẽ bị người khác cướp mất đấy.”
Thang Nhị Viên hừ mũi, thờ ơ đặt điện thoại xuống, cậu mới không thèm quan tâm.
Một lát sau, Thang Nhị Viên ăn mặc gọn gàng, bảnh bao đi xuống tầng dưới.
Ánh nắng bên ngoài vừa phải, mặt trời chiếu vào trong nhà. Nguyên Thu đang cắm hoa, Thang Bá Đặc lúng túng giúp đỡ bên cạnh, bị Nguyên Thu mắng hai câu vì tội làm phiền.
Thang Nhị Viên bước tới, hôn chụt một cái lên má hai người: “Chào buổi sáng hai ba ba.”
Nguyên Thu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sức sống của cậu con trai thứ hai, không khỏi mỉm cười yêu chiều nói: “Bữa sáng ở trên bàn, ra ăn sáng đi.”
“Con không ăn, con có việc phải ra ngoài một chuyến.” Thang Nhị Viên lắc đầu, bước chân không ngừng, đi thẳng ra ngoài.
Thang Bá Đặc vội vàng hỏi: “Đi đâu vậy?”
Thang Nhị Viên cũng không quay đầu lại mà đáp: “Đi thăm đoàn Tam Viên.”
Nguyên Thu vội vàng gọi với theo: “Tiện thể giúp ba mang bình canh cho Tam Viên...”
Đáng tiếc Thang Nhị Viên đi nhanh quá, đã đi xa rồi, cũng không nghe thấy gì.
Thang Bá Đặc nhìn bóng lưng vội vã rời đi của con trai, bất đắc dĩ lắc đầu: “Chỉ là đi thăm đoàn một chuyến mà thôi, sao lại vội vàng đến thế...”