Chương 49: Hoa hồng đỏ

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 49: Hoa hồng đỏ

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bối cảnh đã chuẩn bị xong, đoàn phim bắt đầu quay. Chỉ có Thang Nhị Viên và Lê Xán vẫn ngồi yên tại chỗ, không tham gia vào sự bận rộn của nhân viên xung quanh.
Thang Nhị Viên nhìn sắc trời dần tối, quay sang hỏi Lê Xán: "Chúng ta có nên về không?"
Lê Xán gật đầu, kéo cậu đứng dậy: "Đi thôi, đừng ở đây làm chậm tiến độ quay của họ."
Hai người không muốn làm phiền Lý Tâm Nhiên và Thang Tam Viên, chỉ dặn trợ lý của Thang Tam Viên nhắn lại rồi lặng lẽ rời đi.
Hai người sóng vai đi ra bãi đỗ xe. Lê Xán tự nhiên mở cửa xe, nói: "Tôi đưa cậu về nhà."
"Không cần, tôi có lái xe tới."
Lê Xán mở cửa xe ghế phụ, quay đầu nhìn cậu, mím môi cười, giọng nói có chút dịu dàng: "Cậu bị thương, không tiện lái xe, tôi đưa cậu về."
"..." Thang Nhị Viên liếc nhìn vết thương "lớn" trên tay mình, yên lặng lên xe Lê Xán.
Lê Xán ngồi vào ghế lái, xoay người giúp cậu thắt dây an toàn. Khoảng cách quá gần khiến Lê Xán có thể thấy rõ từng sợi lông mi của cậu. Bốn mắt nhìn nhau, động tác của Lê Xán khựng lại một chút, rồi anh mới thu tay về, điềm nhiên như không có việc gì khởi động xe.
Trái tim Thang Nhị Viên đập loạn, cậu mất tự nhiên kéo dây an toàn, nhìn cảnh vật không ngừng lướt qua ngoài cửa sổ rồi nói: "Vương Nãi Thanh đang theo đuổi Lý Tâm Nhiên, cậu cẩn thận một chút, đừng để hắn ta nắm lấy cơ hội. Hai người họ sớm tối ở chung trong đoàn phim. Vương Nãi Thanh lại đẹp trai lịch sự, ngày nào cũng rất quan tâm Lý Tâm Nhiên..."
Lê Xán ngắt lời cậu: "Cậu thấy Vương Nãi Thanh đẹp trai lịch sự sao?"
Thang Nhị Viên suy nghĩ, tuy gương mặt Vương Nãi Thanh không quá nổi bật, nhưng dáng người hắn ta cao ráo, đứng trong đám đông vẫn rất dễ nhận thấy, vì vậy cậu gật đầu: "Ngoại hình cậu ta không tệ."
Lê Xán nhớ đến bản chất "cuồng nhan sắc" của Thang Nhị Viên, sắc mặt càng thêm lạnh lùng: "Sau này cậu bớt đến đoàn phim đi."
(*) Nhan khống: một người cuồng sắc đẹp, coi trọng sắc đẹp.
Thang Nhị Viên đang định phản bác thì điện thoại reo một tiếng. Cậu cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Chu Trạch.
"Nhị Viên, hôm nay tôi cùng bạn tụ họp ở "Ngợp trong vàng son", bọn họ muốn gặp cậu một lần, cũng mấy ngày rồi tôi cũng chưa thấy cậu, cậu tới đây cùng nhau chơi một chút có được hay không?"
Sau bữa cơm không vui hôm đó, Thang Nhị Viên không gặp lại Chu Trạch. Cậu không biết Chu Trạch đã giải thích với ba mẹ Chu thế nào, chỉ thấy sau đó Chu Trạch gửi cho cậu một tin nhắn xin lỗi ngắn gọn.
Cậu không trả lời tin nhắn đó. Hôm nay, Chu Trạch rủ cậu đi chơi, chắc là muốn làm lành với cậu.
Cậu biết hôm đó mình bỏ đi không nói một lời là không tốt lắm, thế nhưng giây phút đó, cậu chỉ muốn không nghĩ ngợi gì mà đi theo Lê Xán.
Cậu quay đầu nhìn Lê Xán, lại nghĩ đến nụ hôn mãnh liệt và bá đạo hôm đó. Môi Thang Nhị Viên như thể vẫn còn cảm giác tê dại, cậu vô thức sờ lên môi mình.
Lê Xán hơi nghiêng đầu nhìn cậu, khóe môi cong lên: "Cậu cứ nhìn tôi làm gì?"
Thang Nhị Viên thu ánh mắt về, vành tai hơi đỏ ửng. Cậu nhanh chóng bỏ tay xuống, dường như sợ Lê Xán phát hiện cậu đang hồi tưởng lại nụ hôn.
Điện thoại lại reo một tiếng. Thang Nhị Viên cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Chu Trạch.
"Nhị Viên, tôi nhớ cậu, ra ngoài gặp một lần đi."
Thang Nhị Viên mấp máy khóe môi, ngón tay vô thức lướt nhẹ qua tin nhắn. Cậu do dự một lát rồi nói với Lê Xán: "Tôi không về nhà, cậu đưa tôi đến "Ngợp trong vàng son" đi."
Lông mày Lê Xán nhíu chặt. Dù biết "Ngợp trong vàng son" là do Lục Thành mở, Thang Nhị Viên sẽ không gặp nguy hiểm ở đó, nhưng anh vẫn không nhịn được nhíu mày: "Hẹn ai?"
"... Chu Trạch." Thang Nhị Viên vô thức dời ánh mắt đi, không hiểu sao lại có chút chột dạ.
Hai tay đang cầm vô lăng của Lê Xán bỗng siết chặt. Anh không nén được lửa giận trong lòng, không thể nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi chất vấn: "Thang Nhị Viên, cậu thích hắn ta đến vậy sao?"
Anh không rõ cơn tức giận của mình bắt nguồn từ việc Chu Trạch đối xử không tốt với Thang Nhị Viên, hay từ việc Thang Nhị Viên thích Chu Trạch. Anh chỉ biết rằng cơn giận trong lồng ngực không ngừng trào dâng, anh muốn kìm nén nhưng không thể, đây là lần đầu tiên anh nổi giận với Thang Nhị Viên, nhưng anh không thể kiểm soát nổi.
Thang Nhị Viên cúi đầu nhìn đầu ngón tay, không nói gì, bởi vì chính cậu cũng không biết câu trả lời.
Mấy năm qua, cậu vẫn cho rằng mình thích Chu Trạch. Tình cảm đó không hề phai nhạt theo thời gian và khoảng cách, ngược lại, Chu Trạch trong ký ức của cậu ngày càng rực rỡ như một đóa hồng đỏ.
Thế nhưng bây giờ cậu lại do dự, ngoài gương mặt của Chu Trạch ra, cậu còn có gì để thích hắn ta? Cậu thật sự hiểu rõ Chu Trạch sao? Đây là lần đầu tiên cậu bắt đầu nghĩ đến những vấn đề này, cũng là lần đầu tiên cậu nghi vấn về tình cảm của mình dành cho Chu Trạch.
Lần này đi gặp Chu Trạch, cậu quyết định nói rõ mọi chuyện với hắn. Mặc dù cậu vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời cho lời cầu hôn của hắn là gì, nhưng cậu cảm thấy mình không thể trì hoãn thêm nữa, lúc này nên cho Chu Trạch một câu trả lời.
Lê Xán không nói gì thêm. Hai người im lặng suốt quãng đường, không khí trong xe dường như trở nên ngột ngạt.
Lê Xán lái thẳng xe đến cổng "Ngợp trong vàng son", sau đó im lặng dừng xe.
Thang Nhị Viên im lặng một lúc, rồi xuống xe. Cậu quay đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến."
Lê Xán quay mặt đi, cáu kỉnh rút một điếu thuốc trong bao, ngậm vào miệng châm lửa.
Trời đã tối hẳn, Lê Xán tắt đèn xe. Xung quanh một vùng tăm tối, chỉ có đốm lửa thuốc lá bập bùng, chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh.
Thang Nhị Viên nhìn anh một lúc, đóng cửa xe, rồi xoay người chậm rãi đi vào "Ngợp trong vàng son".
Cậu sắp gặp "đóa hồng đỏ" trong lòng mình, nhưng lại không vui chút nào. Bước chân cậu rất nặng nề, chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt vừa nãy của Lê Xán, trong lòng cậu liền dâng lên một nỗi khó chịu không thể giải thích được.
Lê Xán nhả một làn khói, nhìn bóng lưng Thang Nhị Viên, không nhịn được đấm mạnh vào vô lăng.
Bên trong "Ngợp trong vàng son" vẫn xa hoa trụy lạc như cũ. Cách cửa phòng cũng có thể nghe thấy tiếng cười nói vang vọng. Hành lang tráng lệ khiến Thang Nhị Viên không khỏi nhớ đến chồng của anh cả mình, đoạn thời gian trước nghe nói anh ấy mất trí nhớ, cũng không biết đã hồi phục chưa.
Khi Thang Nhị Viên bước vào, Chu Trạch và bạn bè của hắn đã đến. Căn phòng rộng rãi ngồi đầy người, tất cả đang nâng ly cạn chén.
Ánh mắt Thang Nhị Viên lướt một vòng quanh phòng. Trong phòng tràn ngập mấy tên công tử dốt nát, vô công rỗi nghề. Trước kia Chu Trạch rất xem thường những người này, mỗi lần nhìn thấy bọn họ đều dùng ánh mắt khinh bỉ.
Thang Nhị Viên từng chơi với những người này vài lần trước đây, cũng vì vậy mà mấy lần nhận được ánh mắt lườm nguýt của Chu Trạch. Không ngờ bây giờ Chu Trạch lại chơi bời cùng họ.
Thang Nhị Viên không khỏi có chút thở dài, nhưng cũng có thể hiểu được. Dù sao những người này thực lực không có bao nhiêu, nhưng tài lực gia tộc của họ lại không thể xem thường. Ngược lại, nhà họ Chu ngày càng suy yếu, thậm chí không bằng mấy người này. Chu Trạch muốn đưa Chu thị về quỹ đạo một lần nữa, không thể thiếu sự giúp đỡ của họ.
Thang Nhị Viên chỉ đơn giản chào hỏi bọn họ. Sau khi lớn lên, đã lâu cậu không liên lạc với những người này, thậm chí không có mấy ai cậu nhớ được tên. Chỉ có một người tên Lý Ích, có quan hệ khá tốt với cậu, những năm qua thường xuyên đi chơi cùng nhau.
Chu Trạch thấy Thang Nhị Viên đến thì rất vui mừng, mỉm cười đứng dậy, nhẹ nhàng nói: "Nhị Viên, cậu đến rồi à?"
Thang Nhị Viên gật đầu với hắn, vẻ mặt có chút xa cách. Động tác của Chu Trạch khựng lại một chút, sau đó hắn lại cười, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình: "Đến đây ngồi đi."
Thang Nhị Viên không nói gì thêm, giẫm lên hạt hoa quả và vụn thức ăn trên sàn đi tới, ngồi xuống cách Chu Trạch một cánh tay.
Chu Trạch đưa một ly rượu cho cậu. Cậu cầm trong tay nhưng không uống, bởi vì là Omega, khi ở bên ngoài cậu luôn rất cẩn thận. Cậu không quen uống rượu do người khác đưa, ngay cả Chu Trạch cũng vậy, cậu không thể tin tưởng Chu Trạch tuyệt đối.
Chu Trạch mỉm cười với cậu, đột nhiên đưa một bông hồng đỏ cho cậu, ánh mắt nóng rực và dịu dàng nhìn chằm chằm vào cậu: "Nhị Viên, cậu có thể đến đây khiến tôi rất vui, tặng cậu."
Thang Nhị Viên nhìn bông hồng đỏ trong tay hắn thì ngẩn người. Cậu đã tặng cho Chu Trạch nhiều hoa hồng đỏ như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Chu Trạch tặng lại cậu. Cậu lúng túng nhận lấy, có chút không quen mà nói: "Cảm ơn."
Mấy vị công tử kia đã hơi say. Thấy Thang Nhị Viên ngồi cạnh Chu Trạch, lập tức bưng ly rượu đến mời.
"Hiếm khi gặp được Thang thiếu gia, hôm nay phải uống thật đã."
"Đúng vậy, đúng vậy, trước tiên phải uống ba ly!"
"Hôm nay vui vẻ, không say không về!"
Tiếng cười nói và niềm vui xung quanh vẫn tiếp tục không ngừng, nhưng Thang Nhị Viên lại có chút lạnh nhạt ngồi đó, không mấy hứng thú.
Chu Trạch thấy cậu không mấy hăng hái, liền khéo léo đứng lên đỡ rượu: "Nào nào nào, chúng ta sang bên này uống, Nhị Viên hôm nay không khỏe, tôi uống thay cậu ấy."
Dù sao lần trước ở phòng ăn đã xảy ra chuyện ồn ào không vui, lần này hắn phải thể hiện thật tốt, không thể lại để Thang Nhị Viên bỏ đi trước.
Đám công tử nghe Chu Trạch nói vậy, bắt đầu ồn ào: "Cả người không khỏe sao? Có phải là có thai rồi không?"
Tất cả mọi người đều bật cười, ánh mắt lướt nhẹ qua vùng bụng phẳng lì của Thang Nhị Viên. Nhìn thấy những ánh mắt mập mờ kia, trong lòng Thang Nhị Viên lại dâng lên một trận bực bội.
Chu Trạch không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ cười lớn nói: "Uống rượu đi, uống rượu..."
Nói xong, hắn dẫn đầu uống một ly rượu, kéo mọi người sang một bên so tài tửu lượng.
Xung quanh coi như yên tĩnh hơn một chút. Thang Nhị Viên nới lỏng cổ áo. Hôm nay, từ lúc cậu bước xuống xe Lê Xán, tâm trạng đã không tốt lắm.
Lý Ích ngồi cạnh cậu, cầm ly rượu trong tay: "Nhị Viên, bạn với bè gì chứ, hai người muốn kết hôn cũng không nói cho tôi. Chu Trạch nói ra tôi mới biết được."
"Kết hôn?" Thang Nhị Viên liếc nhìn Chu Trạch đang uống rượu cách đó không xa. Chu Trạch cũng không chú ý đến bên này.
Lý Ích gật đầu, gạt tàn thuốc trong tay, hút hai hơi, như vô tình nói: "Đúng vậy, Chu Trạch nói hai người sắp kết hôn rồi. Vừa rồi Vương Đạt đã ký hợp đồng với hắn, nếu không phải vì chú Thang, bây giờ dựa vào tình hình nhà họ Chu, ai dám ký hợp đồng với nhà hắn chứ?"
Thang Nhị Viên khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn hắn, hắn cũng bình tĩnh nhìn Thang Nhị Viên.
Thang Nhị Viên biết Lý Ích đang nhắc nhở cậu: nếu cuộc hôn nhân giữa cậu và Chu Trạch vẫn chưa được định, cậu nên làm rõ càng sớm càng tốt; nếu đã định rồi, đừng để Chu Trạch lợi dụng, không thể để hắn mượn danh Thang tướng quân mà phô trương thanh thế, đến lúc đó gây phiền phức cho Thang tướng quân thì không hay.
Thang Nhị Viên không rõ trong lòng mình đang thất vọng với Chu Trạch, hay là đã thành thói quen rồi. Cậu chỉ ngẩng đầu mỉm cười cảm kích với Lý Ích, im lặng không nói gì.
Thấy cậu đã hiểu, Lý Ích cũng không nói thêm, thuận tay gạt tàn thuốc đi.
Thang Nhị Viên nhìn chằm chằm điếu thuốc đã tắt trong gạt tàn một lúc, trong đầu toàn là vẻ mặt của Lê Xán.
Cậu đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi, cầm bông hồng đỏ trên tay đứng lên, nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Lý Ích gật đầu, như không có chuyện gì xảy ra mà đi hát. Chu Trạch đang say sưa mơ màng, cũng không để ý đến việc Thang Nhị Viên bước ra khỏi phòng.
Thang Nhị Viên ra khỏi căn phòng chướng khí mù mịt, không nhịn được thở nhẹ ra một hơi. Cậu không đi vào phòng vệ sinh mà chậm rãi đi ra ban công bên ngoài. Gió đêm hơi lạnh, cậu nhìn bóng đêm mịt mờ, nhắm mắt lại. Bị gió lạnh thổi, cái đầu có phần hỗn loạn của cậu trở nên tỉnh táo hơn nhiều.
Cậu lại mở mắt ra như thể đã hạ quyết tâm, ánh mắt nặng trĩu nhìn chằm chằm vào những ánh đèn phía xa.
Đối với cậu mà nói, Chu Trạch giống như một dòng suối xanh nhìn từ xa xăm. Cậu vốn tưởng rằng dòng suối xanh ấy nhất định phải ngọt ngào thanh khiết, nhưng khi thực sự nếm thử, cậu mới nhận ra đó chỉ là một loại nước trắng bình thường mà thôi.
Cậu không thể tiếp tục lừa mình dối người. Chu Trạch cũng không phải là "đóa hồng đỏ" trong lòng cậu, mà chỉ là một người khách qua đường đi ngang qua cánh đồng hoa hồng mà thôi.
Cậu nhìn chằm chằm đóa hồng đỏ Chu Trạch tặng trong tay một lúc lâu, cuối cùng buông lỏng tay, nhìn bông hoa từ từ biến mất trong màn đêm.