Chương 48: Phát sinh biến hóa

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 48: Phát sinh biến hóa

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Nãi Thanh rất nhanh đã mang trợ lý riêng tới. Dưới sự hướng dẫn của trợ lý, hắn tự mình cầm túi chườm đá để chườm cho Lí Tâm Nhiên, động tác hết sức cẩn thận, như thể Lí Tâm Nhiên là một cô búp bê thủy tinh dễ vỡ.
Thang Nhị Viên bên cạnh yên lặng nhìn Vương Nãi Thanh tất bật lo lắng, trong mắt cậu lóe lên vẻ thích thú, cậu cảm thấy mình đã phát hiện ra điều gì đó.
Mãi cho đến khi vết sưng đỏ trên mặt Lí Tâm Nhiên đã giảm bớt, Vương Nãi Thanh mới chịu rời đi để chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo, theo thợ trang điểm đi.
Vương Nãi Thanh ân cần với Lí Tâm Nhiên đến thế, không hề giống thái độ mà một diễn viên bình thường nên có với đạo diễn. Thang Nhị Viên giật mình, máu hóng chuyện trong cậu nổi lên. Cậu nhân lúc Vương Nãi Thanh rời đi, kề sát tai Lí Tâm Nhiên: "Cậu quy tắc ngầm với cậu ta rồi?"
Lí Tâm Nhiên bị dọa đến liên tục xua tay, mặt y cũng tái mét: "Không có, đương nhiên không có..."
Thang Nhị Viên không kìm được cười hai tiếng, đùa cợt xong, cậu mới trêu chọc hỏi: "Cậu ta đang theo đuổi cậu à?"
"Cậu ta... Cậu ta..." Lí Tâm Nhiên từ từ bỏ tay xuống, hai má dần đỏ lên. Y ngượng ngùng cúi đầu nghịch chiếc máy quay phim trong tay, cứ lắp bắp 'cậu ta' mãi mà chẳng nói nên lời.
Thang Nhị Viên nhìn nét hồng hào trên khuôn mặt y, nụ cười trên môi cậu càng lúc càng rộng. Cậu nghiêng sang bên ghế hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Đằng nào ở đây cũng chán, nói một chút cho tôi đi."
Lí Tâm Nhiên ngập ngừng mãi, ngẩng đầu thấy vẻ tò mò trong mắt Thang Nhị Viên vẫn không hề giảm bớt, mới đỏ mặt mở miệng, đứt quãng mà nói: "Mấy ngày trước cậu ta tới tìm tôi, nói kỹ thuật diễn của cậu ta không tốt, muốn để tôi chỉ đạo cậu ta một chút. Tôi nhìn thấy thái độ học tập của cậu ta rất nghiêm túc, nên tôi đã chỉ dạy cậu ta một chút... Từ ngày đó về sau... Cậu ta liền bắt đầu như thế này..."
"Cậu ta tìm cậu chỉ dạy cái gì?"
Lí Tâm Nhiên cầm lấy chén nước, nhấp một ngụm nước, ánh mắt y lảng tránh: "Giường, cảnh giường chiếu..."
"..."
Thang Nhị Viên chẳng chút chần chừ cầm điện thoại di động lên, lạnh lùng nhắn tin mách lẻo cho Lê Xán: "Anh có tình địch."
Lê Xán không hỏi về chuyện tình địch, chỉ trả lời một câu: "Tôi sẽ đến ngay lập tức."
Thang Nhị Viên đặt điện thoại xuống, bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề. Cậu tiến lại gần ngửi mùi tin tức tố trên người Lí Tâm Nhiên.
Mùi tin tức tố của Lí Tâm Nhiên rất tinh khiết. Dựa vào mùi hương, có lẽ y chưa từng bị đánh dấu.
Thang Nhị Viên hơi kinh ngạc hỏi: "Cậu cùng Chu Trạch ra nước ngoài nhiều năm như thế, vì sao cậu ta không đánh dấu cậu? Hay là... trước khi về nước, cậu đã phẫu thuật xóa bỏ dấu hiệu?"
Cậu cùng Lê Xán không đánh dấu thì còn có thể hiểu được, dù sao bọn họ cũng chỉ là quan hệ bạn tình. Thế nhưng Lí Tâm Nhiên và Chu Trạch là người yêu, hơn nữa còn định ra nước ngoài định cư cả đời, sao nhiều năm như thế mà vẫn chưa đánh dấu? Với lại, họ ở nước ngoài cũng không hề kết hôn.
Nếu đã đánh dấu rồi lại xóa bỏ, Thang Nhị Viên không kìm được mà nhíu mày. Cậu nghe nói phẫu thuật xóa bỏ dấu hiệu rất đau đớn, còn để lại một số di chứng, rất nguy hiểm. Cho nên Omega nếu không phải bất đắc dĩ, sẽ không ai đi làm phẫu thuật đó.
Vẻ mặt Lí Tâm Nhiên trở nên buồn bã, khẽ cười khổ một tiếng, nói: "Tôi chưa từng bị đánh dấu. Chu Trạch nói cậu ta không muốn bị bản năng Alpha trói buộc, cũng không muốn tôi bị bản năng trói buộc. Cậu ta nói chúng tôi ra nước ngoài là để tìm kiếm tự do, cho nên không nên bị tin tức tố của nhau ràng buộc chặt chẽ, nên trải nghiệm và tận hưởng sự tự do thực sự, cả về mặt tinh thần lẫn thể xác."
Thang Nhị Viên kinh ngạc chớp chớp mắt. Mặc dù là hoa hồng đỏ của cậu, nhưng cậu cũng không kìm được cảm thấy Chu Trạch có chút cặn bã, giống như một số người đàn ông cứ nói về việc theo đuổi tình yêu đích thực, nhưng thực chất chỉ muốn viện cớ để không kết hôn mà thôi.
Lí Tâm Nhiên cúi đầu cười khổ, có chút thất vọng mất mát nói: "Bản năng sở dĩ gọi là bản năng, cũng là bởi vì khi một Alpha thích một Omega, sẽ muốn đánh dấu người đó, chiếm hữu người ấy. Đến bây giờ tôi mới hiểu ra được, cậu ấy không chịu đánh dấu tôi, có lẽ chỉ bởi vì không đủ yêu, hoặc là nói, cậu ấy không yêu tôi đến mức mất lý trí."
Thang Nhị Viên im lặng một lát, nghĩ muốn khuyên Lí Tâm Nhiên: "Ai mà chẳng từng gặp vài ba tên cặn bã khi còn trẻ?". Thế nhưng cậu lại nghĩ, cảm thấy cậu không nên chửi bới người mà mình từng xem là hoa hồng đỏ trong lòng suốt nhiều năm, mà với tư cách của cậu, nói lời như vậy cũng không quá phù hợp. Cậu xoắn xuýt mãi mà chẳng nói được lời nào.
Thang Nhị Viên không nói gì, Lí Tâm Nhiên với ánh mắt đầy mong đợi nhìn chằm chằm Thang Nhị Viên. Y vừa chứng kiến sự dũng cảm của Thang Nhị Viên, điều này khiến y có cái nhìn mới về Omega. Thang Nhị Viên chính là thần tượng mới trong mắt của y, cho nên y muốn nghe ý kiến của Thang Nhị Viên về mọi chuyện, không khỏi mong chờ Thang Nhị Viên có thể nói ra vài lời chí lý để y thông suốt.
Thang Nhị Viên: "..."
Đây là ánh mắt gì vậy? Thang Nhị Viên bị cậu nhìn đến mức nghi ngờ nhân sinh, đang muốn chạy trốn thì vừa lúc Lê Xán đến.
Lê Xán vội vã từ trong hội nghị chạy tới, lo lắng suốt cả đoạn đường, trên trán lấm tấm mồ hôi. Anh thấy Thang Nhị Viên không sao cả, đang thong dong ngồi đó cười nói vui vẻ, không khỏi dừng chân. Tâm trạng hỗn loạn cũng dần bình tĩnh lại. Anh thở hổn hển, đợi khi hô hấp đều đặn trở lại mới bước tới.
"Không bị sao chứ?"
Thang Nhị Viên ngẩng đầu nhìn anh, chỉ tay vào Lí Tâm Nhiên: "Tâm Nhiên bị đánh một cái vào mặt."
"Còn cậu?"
Thang Nhị Viên lắc đầu: "Không sao."
Lê Xán nhìn gương mặt Lí Tâm Nhiên một chút: "Vất vả rồi."
Lí Tâm Nhiên lắc đầu mỉm cười: "Không sao đâu, nhờ có Nhị Viên ở đây."
Y nói xong lại cúi đầu tập trung nghịch máy quay.
Lê Xán nhìn Thang Nhị Viên từ đầu đến chân, nắm lấy tay cậu, nhìn mu bàn tay đang bị thương của cậu, hỏi: "Vậy còn bàn tay này là sao?"
Thang Nhị Viên rụt tay lại. Mắt Lê Xán sao mà tinh thế, không ai thấy cậu bị thương, vậy mà Lê Xán lại phát hiện ra.
Hoa tường vi của anh đang ở ngay đây, sao anh lại ở trước mặt hoa tường vi động chạm với mình? Cậu vội vàng nháy mắt với Lê Xán, ra hiệu rằng hoa tường vi đang ở ngay bên cạnh, anh đừng quên giữ khoảng cách.
Lê Xán lại làm như không thấy lời nhắc nhở thiện ý của cậu, vẫn nắm chặt tay cậu không buông, dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay cậu: "Tôi hỏi cậu đó? Ai làm cậu bị thương?"
"...Đánh người." Thang Nhị Viên thở dài. "Lê Xán, anh còn mắt như mù thế này, con đường tình duyên của anh sẽ còn gian nan lắm đấy."
Nghe Thang Nhị Viên trả lời, Lê Xán không kìm được bật cười: "Viên Viên cũng thật là lợi hại."
Thang Nhị Viên kiêu ngạo hất cằm.
Lê Xán rất muốn nắm lấy cằm cậu mà hôn, nhưng đáng tiếc ở đây có quá nhiều người, chỉ đành tạm gác ý nghĩ này sang một bên.
Lê Xán đưa hộp y tế tới, sau đó ngồi xuống bên cạnh Thang Nhị Viên, nắm lấy tay cậu, từng chút một thoa thuốc cho cậu. Vừa thoa thuốc, anh cũng không kìm được trầm giọng dặn dò: "Lần sau đừng bốc đồng như thế, chờ tôi tới."
"Giọng điệu của anh cứ như ba tôi vậy."
Lần nào Thang Bá Đặc cũng luôn nói như vậy.
Lê Xán: "..."
Lê Xán: "Gọi ba ba đi."
Thang Nhị Viên: "..." Anh nghĩ nhiều rồi.
Lê Xán khẽ cười, tiếp tục cầm tăm bông nhúng thuốc, tập trung xử lý vết thương cho Thang Nhị Viên. Vết thương trên tay Thang Nhị Viên tuy nhìn nhỏ, nhưng khi chạm vào thuốc lại đau đến mức khiến cậu rụt ngón tay, hít một hơi khí lạnh.
Lê Xán cau mày, cúi đầu nhẹ nhàng thổi vào vết thương của Thang Nhị Viên, sau đó mới tiếp tục bôi thuốc. Chờ khi xử lý xong vết thương trên tay Thang Nhị Viên thật tốt, Lê Xán buông tay cậu, đứng lên, mang theo người của mình, không nói một lời đi về phía đoàn phim bên cạnh.
Thang Nhị Viên không biết Lê Xán giải quyết như thế nào, chỉ một lát sau, đạo diễn đoàn phim bên cạnh mang theo phó đạo diễn tới, phía sau còn là một đám nhân viên vừa rồi gây chuyện. Khi đến, bọn họ liền cúi người không ngừng xin lỗi, thái độ như thể chỉ hận không thể quỳ xuống tại chỗ.
Đạo diễn tổ bên cạnh có nỗi khổ riêng. Phó đạo diễn là em trai của ông, từ nhỏ đã không học hành, sau khi lớn lên cũng không có tài cán gì. Nên ông đưa hắn đến làm phó đạo diễn trong đoàn làm phim, để phó đạo diễn có việc làm qua ngày. Trải qua mấy ngày nay, phó đạo diễn làm mưa làm gió trong đoàn làm phim, bắt nạt diễn viên mới, ông đều nhắm mắt cho qua. Dù sao ông cũng chỉ có một đứa em trai này, ông cảm thấy chiều chuộng hắn cũng được. Thế nhưng không ngờ bây giờ lại xảy ra chuyện lớn thế này, có hối hận cũng đã muộn.
Đạo diễn không nói thêm lời xin lỗi nào. Trên mặt phó đạo diễn cũng không còn vẻ hung hăng càn quấy như vừa rồi. Kiểu người như hắn đúng là mềm nắn rắn buông.
Vương Nãi Thanh trang điểm xong đi tới, vừa hay nhìn thấy một màn này, không kìm được xùy một tiếng: "Trở mặt cũng thật là nhanh."
Nghe thấy Vương Nãi Thanh châm chọc khiêu khích, mặt phó đạo diễn đen lại, mím môi, không dám phản bác nửa câu.
Lúc trước hắn coi thường Lí Tâm Nhiên là một đạo diễn mới không có danh tiếng, tính tình lại dễ bắt nạt, nên không hề sợ hãi mà ức hiếp y. Nào ngờ lần này lại chọc phải người không nên chọc, ngay cả tên Omega giơ tay đánh người kia cũng là con trai của đại tướng quân lừng lẫy.
Lê Xán nắm tay Thang Nhị Viên, nhìn vết thương trên tay cậu, sau đó ngẩng đầu nhìn phó đạo diễn, ánh mắt anh lộ ra vẻ lạnh lẽo: "Năm cái."
Vết thương nhỏ trên tay Thang Nhị Viên có tổng cộng năm cái.
Phó đạo diễn nhìn thấy vết thương trên tay của Thang Nhị Viên đã thấy mặt mình đau rát. Những vết thương đó là do Thang Nhị Viên đấm vào mặt hắn! Hắn thậm chí còn chưa chạm vào Thang Nhị Viên dù chỉ một ngón tay.
Đáng thương cho hắn, hiện tại mặt đã sưng thành đầu heo, nhưng đối mặt với ánh mắt Lê Xán lại không khỏi run rẩy, trong lòng run lên từng đợt.
Anh của hắn nói, những người trước mặt này, không ai có thể chọc vào được! Đặc biệt là vị Lê tổng này, nắm giữ ngành giải trí, hơn nửa tài nguyên của giới thời trang! Đắc tội anh ta chẳng khác nào bị phong sát trong giới này. Huống chi những vệ sĩ mà anh ta mang theo, bắp tay của tên nào tên nấy đều to hơn, còn gì đáng sợ hơn thế này chứ?
Hắn đúng là mắt mù mới dám đi bắt nạt những người này.
Hắn bối rối một lúc, suy nghĩ một lát rồi hạ quyết tâm tàn nhẫn, giơ tay tát cho mình liên tiếp năm cái tát, mỗi cái đều vang lên tiếng chát chúa, dùng hết sức lực.
"Là tôi không đúng, là tôi không tốt, thật sự xin lỗi. Nếu mọi người còn giận, cứ đấm tôi để trút giận, tôi tuyệt đối không đánh lại..."
Thang Nhị Viên nhìn phó đạo diễn đang nơm nớp lo sợ ở đối diện, kề sát tai Lê Xán nhỏ giọng nói: "Anh sao lại giống mấy tên đầu đường xó chợ chuyên đi bắt nạt kẻ yếu thế hả?"
"Hắn yếu ớt ư?" Lê Xán nhíu mày, quay đầu khẽ cắn vành tai Thang Nhị Viên: "Nếu như tôi là đại ca, vậy cậu chẳng phải là tay chân số một của tôi sao?"
Thang Nhị Viên chẳng chút chần chừ cho anh một cái cùi chỏ, để anh cảm nhận một chút năng lực của tay chân số một.
Lê Xán ôm bụng kêu đau một tiếng, nhìn Thang Nhị Viên, không dám trêu chọc cậu nữa. Anh ngẩng đầu mất kiên nhẫn vẫy tay, ánh mắt thâm trầm: "Đi thôi, đừng có lần tiếp theo."
Giọng nói của anh không lớn, lưng phó đạo diễn lại lạnh toát mồ hôi, vội vàng cúi đầu xuống, lúng túng đáp lời.
"Vâng vâng vâng, không dám nữa, không dám nữa..." Đạo diễn bên cạnh không ngừng đáp lời, lùi lại kéo phó đạo diễn đi.
Phó đạo diễn kinh hồn bạt vía đi sau lưng đạo diễn, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Lần này hắn bị dạy cho một bài học nhớ đời. Những người trước kia bị hắn bắt nạt trong đoàn làm phim đều đang xem trò hề của hắn, không biết ở sau lưng sẽ cười nhạo hắn ra sao. Nhất thời hắn không còn mặt mũi nào để ngẩng đầu lên, cũng không dám tùy tiện bắt nạt người khác nữa.
Thang Tam Viên vừa lúc trở về, chỉ có một mình cậu, Cố Ngạn đã đi mất rồi. Tâm trạng cậu rất vui vẻ, trong miệng còn ngâm nga ca khúc mới trong album.
Cậu nhìn thấy đoàn đạo diễn bên cạnh dẫn theo một đám người ủ rũ trở về, bước chân không khỏi dừng lại một chút. Trong số những người đó cậu rất chú ý tới phó đạo diễn, cái mặt sưng vù, đủ mọi màu sắc kia. Thang Tam Viên không nỡ nhìn thẳng, vừa nhìn đã biết là kiệt tác của nhà họ Thang.
Gia huấn của Thang gia: đánh người chuyên đánh vào mặt.
Ở đây ngoài cậu ra chỉ có anh hai, không cần nghĩ cũng biết là anh cậu ra tay.
Cậu đi qua, ngồi xuống bên cạnh Thang Nhị Viên.
Lê Xán còn đang nắm chặt tay Thang Nhị Viên, hết sức cẩn thận thổi vết thương cho cậu.
Thang Tam Viên nhìn vết thương nhỏ bé trên tay Thang Nhị Viên: "Chuyện gì thế này?"
Thang Nhị Viên quay đầu nhìn cậu, chậm rãi nói: "Em gọi anh tới đây mà lại chạy theo Cố Ngạn?"
Thang Tam Viên mấp máy môi: "Em không biết cậu ấy sẽ đột nhiên tới..."
"Tiểu Tam, không phải em nói hai người chỉ xào couple thôi sao? Vậy hai người lén lút thân thiết như thế để làm gì? Anh đã bắt gặp hai người hai lần rồi."
Thang Tam Viên đảo mắt, còn chưa kịp phản bác lại cách xưng hô của Thang Nhị Viên đã chột dạ quay đầu bỏ đi, giả vờ như sốt sắng hỏi trợ lý: "Vừa rồi mới xảy ra chuyện gì? Có phải có người nhân lúc tôi không có ở đây bắt nạt anh tôi phải không? Cậu mau nói cho tôi biết, tôi sẽ thay anh tôi báo thù ngay."
Thang Nhị Viên: "Haha."
Thang Tam Viên giả vờ như không nghe thấy tiếng cười lạnh của Thang Nhị Viên, mắt nhìn chằm chằm vào trợ lý, đầu cũng không quay lại dù chỉ một chút.
Trợ lý vội vàng thêm mắm thêm muối nói ra chuyện vừa xảy ra, cuối cùng cũng không quên chốt lại: "May có anh hai cậu cùng Lê tổng ở đây, cậu không thấy được tên đạo diễn trở mặt nhanh đến mức nào đâu..."
Lúc tên phó đạo diễn đến xin lỗi vừa rồi, Lí Tâm Nhiên đang bận chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo nên không có mặt. Lúc này, nghe Vương Nãi Thanh nói tay Thang Nhị Viên bị thương, y vội vàng chạy tới.
Y nhìn vết thương trên tay Thang Nhị Viên, lập tức tự trách bản thân mình vô cùng, vội vàng áy náy nói: "Nhị Viên, tôi thật sự xin lỗi, vừa nãy tôi không hề phát hiện cậu bị thương."
Thang Nhị Viên chẳng hề để ý lắc đầu, vẫy tay, cười nhạt: "Không có việc gì, chỉ là một chút vết thương nhỏ mà thôi, không cần phải lo lắng."
Lê Xán lại giữ tay cậu lại, không cho cậu vung tay lung tung, ảnh hưởng đến vết thương.
"Nhị Viên, cậu thật sự rất lợi hại!" Lí Tâm Nhiên sùng bái từ tận đáy lòng mà nói, trong mắt y tỏa ra ánh sáng đầy ngưỡng mộ.
Thang Nhị Viên không sợ hãi trước kẻ địch mạnh, không yếu đuối trước nỗi đau. Cậu đã trở thành biểu tượng của Omega trong trái tim y! Về sau y cũng muốn học tập Thang Nhị Viên, không thể tiếp tục yếu đuối như thế nữa!
Thời đại mới, Omega mới.
Thang Tam Viên ở bên cạnh vẻ mặt mờ mịt. Thực tế cậu không thể nào hiểu nổi, cậu rời đi một lúc mà thôi, quan hệ của ba người này sao lại thay đổi nhanh đến vậy?
Lê Xán, không phải anh theo đuổi Lí Tâm Nhiên sao? Nắm tay anh tôi không buông làm gì?
Lí Tâm Nhiên, cậu nhìn Lê Xán một chút, đừng có cứ nhìn chằm chằm anh tôi với vẻ sùng bái như thế được không?
Thang Nhị Viên, anh bị hai người họ nhìn chăm chú, không thấy khó xử sao?
Thang Tam Viên vì bản thân đã bỏ lỡ một màn kịch hay ho mà cảm thấy thật sự tiếc nuối.