Chương 51: Đánh dấu

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 51: Đánh dấu

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Nhị Viên vẫn còn ngơ ngẩn đứng đó, đôi mắt dần trở nên ướt át, mùi hương ngọt ngào từ cơ thể cậu từ từ lan tỏa.
Lê Xán cảm thấy có gì đó không ổn, anh đưa tay chạm vào má cậu, hỏi: "Viên Viên, cậu sao vậy?"
Gương mặt Thang Nhị Viên có chút nóng, toàn thân đỏ bừng, cả người lúc này có chút run rẩy.
"Tôi... hình như tôi đến kỳ phát tình." Thang Nhị Viên ngẩng đầu nhìn anh, khẩn trương nắm lấy ống tay áo của anh. Cảm giác nhiệt độ trong cơ thể càng ngày càng cao khiến cậu không khỏi hoảng sợ.
Lê Xán biến sắc, anh nghiêm túc cởi áo khoác choàng lên người cậu, nhẹ giọng trấn an: "Không sao đâu, có tôi ở đây, đừng sợ."
Anh trực tiếp bế Thang Nhị Viên lên bước ra ngoài.
Thang Nhị Viên tựa đầu vào vai Lê Xán, hoang mang lo sợ ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào vai anh, tham lam hít hà mùi tin tức tố trên người anh.
Thế nhưng vì ở bên ngoài, mùi trên người Lê Xán quá nhạt, cậu rất vất vả mới bắt được một chút mùi hương. Cậu bất mãn dùng răng nhẹ nhàng cắn vào bả vai Lê Xán, như một chú mèo con đang mài răng.
Lê Xán vươn tay vuốt đầu cậu để trấn an, giọng nói anh chứa đựng ma lực khiến người ta yên tâm: "Đừng nóng vội..."
Thang Nhị Viên khẽ hừ một tiếng, chậm rãi buông ra, dụi dụi khuôn mặt vào vai anh.
Mỗi lần đến kỳ phát tình, cơ thể chưa được đánh dấu sẽ sản sinh một sự khó chịu không tên. Trước kia, Thang Nhị Viên từng nghĩ cảm giác này hoàn toàn xuất phát từ cơ thể mình, nhưng giờ đây cậu không khỏi nghi ngờ, liệu có phải trong lòng cậu đã vô thức nảy sinh bất mãn vì Lê Xán chưa đánh dấu cậu hay không.
Lê Xán bước đi rất nhanh, tránh đám đông hết mức có thể, luôn che chắn Thang Nhị Viên trong lòng, không để ai phát hiện ra sự bất thường của cậu.
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, ánh mắt nặng trĩu nhìn chung quanh, vẻ mặt vô cảm có chút biến sắc. Omega phát tình ở bên ngoài rất nguy hiểm, anh nhất định phải chú ý cẩn thận, đề phòng Alpha ngửi thấy tin tức tố của Thang Nhị Viên mà trở nên điên cuồng.
Thang Nhị Viên ngẩng đầu nhìn gò má của anh, không kìm được đưa tay chạm vào khóe môi đang mím chặt của anh, sau đó khẽ cười một tiếng.
Lê Xán đưa cậu lên xe, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngồi trên xe, anh gọi điện thoại cho thư ký, một bên dặn thư ký đến bệnh viện giải quyết chuyện của Chu Trạch, đồng thời không hề kiêng dè giải phóng tin tức tố ra khỏi cơ thể, để mùi hương của anh hoàn toàn bao trùm lấy Thang Nhị Viên.
Thang Nhị Viên ngồi ở ghế phụ, trong xe đóng chặt, quanh thân đều là hương vị của Lê Xán. Nhiệt độ trên người cậu cũng giảm xuống. May mắn kỳ phát tình cũng chỉ vừa đến, đây cũng không phải lần đầu tiên cậu trải qua kỳ phát tình, nên phản ứng ban đầu sẽ không quá mãnh liệt. Chỉ cần cậu bình an lên xe thì sẽ không còn đáng sợ nữa.
Tinh thần của cậu so với vừa nãy tỉnh táo hơn một chút, ngoại trừ chân tay mềm nhũn, toàn thân phát nhiệt ra thì những thứ khác đều bình thường. Cậu tìm về một chút lý trí, nhớ tới những chuyện vừa mới phát sinh kia, quay đầu nhìn Lê Xán hỏi: "Tại sao cậu lại đi vào đó, còn đột nhiên đánh nhau với Chu Trạch?"
Cậu tưởng rằng sau khi Lê Xán đưa cậu đến đã sớm rời đi.
Lê Xán nghe thấy cậu còn thời gian nghĩ đến Chu Trạch, mặt lập tức tối sầm lại. Anh ném điện thoại Thang Nhị Viên vào ngực cậu, sau đó với vẻ mặt bình tĩnh kể lại chuyện vừa rồi đã xảy ra, cuối cùng thô bạo kéo dây an toàn cho cậu.
Nghe thấy những gì Chu Trạch nói, Thang Nhị Viên không hề cảm thấy khó chịu, chỉ khẽ nhếch miệng: "Ồ, vậy thì khó trách cậu ta đột nhiên muốn kết hôn với tôi."
Dù sao trước đó cậu quyết định cùng Chu Trạch nói rõ ràng, cũng không muốn cùng Chu Trạch kết hôn, cho nên bây giờ nghe Chu Trạch nói những lời này, cũng không thể nói là thất vọng. Dù sao đối với cậu Chu Trạch đã là một người không quá quan trọng, từ trước đến nay cậu cũng sẽ không có cảm xúc thừa thãi với những người không quan trọng.
Tuy nhiên, những phản ứng thờ ơ bình thản này của Thang Nhị Viên lọt vào lỗ tai Lê Xán lại mang một ý nghĩa khác.
Anh không thể tin nổi nhìn về phía Thang Nhị Viên, giọng điệu ẩn chứa sự tức giận: "Cậu không tức giận sao?"
"Có gì mà phải tức giận? Cậu ta lại không thích tôi, việc đột nhiên muốn kết hôn với tôi bao giờ cũng có nguyên nhân." Thang Nhị Viên bình tĩnh nói, trên mặt không có chút tức giận. Kỳ thật cậu đã sớm dự đoán được mục đích Chu Trạch đột nhiên muốn kết hôn với cậu sẽ không đơn giản như vậy, chỉ có điều cậu không quan tâm, hiện tại cậu cũng không cần phải quan tâm.
Lê Xán tức đến mức mặt lúc xanh lúc trắng, anh tức giận đùng đùng nói: "Như vậy mà cậu cũng đồng ý kết hôn với tên đó sao?"
"...Đồng ý chứ, dù sao thứ tôi thích là gương mặt cậu ta, có thể kết hôn cùng cậu ta, tôi vui còn không kịp." Thang Nhị Viên cố ý đùa Lê Xán một câu, nhưng nhớ tới chai rượu vừa nãy dùng để đập Chu Trạch, cậu lại chột dạ sờ chóp mũi.
Lê Xán tức giận đến nói không ra lời, cúi đầu lập tức chặn lấy đôi môi Thang Nhị Viên, không muốn nghe cậu tiếp tục nói thêm nữa.
Thang Nhị Viên cong môi, ôm cổ anh, nhân lúc thở dốc giữa những nụ hôn liên tiếp, nói với giọng mềm mại: "Lừa cậu thôi, tôi không muốn kết hôn với Chu Trạch đâu."
Giọng nói mềm mại của cậu khiến trái tim Lê Xán tê dại. Anh lập tức trao cho cậu một nụ hôn mãnh liệt hơn, bá đạo ôm chặt cậu vào lòng, môi lưỡi quấn quýt không thể tách rời.
Nếu không phải Lê Xán vẫn giữ được chút lý trí, cân nhắc đến địa điểm không phù hợp, thì anh đã thật sự muốn đè cậu xuống đây, mạnh mẽ chiếm đoạt cậu rồi.
Lê Xán miễn cưỡng tìm lại một chút lý trí, cho Thang Nhị Viên một cái đánh dấu tạm thời, sau đó buông cậu ra, nổ máy xe nhanh chóng rời khỏi nơi xa hoa đó.
Lê Xán lái xe đến khách sạn quen thuộc của hai người với tốc độ nhanh nhất, sau đó một mạch ôm Thang Nhị Viên lên tầng.
Khung cảnh quen thuộc khiến Thang Nhị Viên yên lòng một chút. Hoặc đúng hơn, không phải khung cảnh quen thuộc giúp cậu bình tĩnh, mà là chính Lê Xán đã quen thuộc.
Lê Xán thả cậu xuống, nhìn vào phòng tắm, khẽ cong môi, nụ cười ẩn chứa ý tứ khó hiểu: "Cùng tắm chứ?"
Đôi mắt Thang Nhị Viên phủ một tầng hơi nước mỏng manh nhìn anh, sau đó cậu đưa tay níu vạt áo trước ngực Lê Xán, lộ ra một nụ cười quyến rũ xinh đẹp, kéo anh vào trong phòng tắm.
Quần áo của hai người vương vãi dọc đường. Tiếng nước trong phòng tắm vang lên liên hồi, những âm thanh ám muội không ngừng phát ra.
Không biết qua bao lâu, Lê Xán bế Thang Nhị Viên ra khỏi phòng tắm, cẩn thận đặt cậu lên chiếc giường mềm mại, đắp chăn cho cậu. Thang Nhị Viên chạm vào chăn, không kìm được cọ xát ga giường, những sợi tóc nhỏ vương vãi trên khuôn mặt cậu.
Điện thoại của Lê Xán kêu lên, là tin nhắn của thư ký. Thư ký nói hắn đã chạy tới bệnh viện, Chu Trạch đã kiểm tra, không có vấn đề gì, đã băng bó đầu, chỉ là não có chút chấn động, cần ở lại viện quan sát mấy ngày.
Lê Xán chỉ nhìn qua rồi ném điện thoại vào một góc. Ngoài Thang Nhị Viên ra, anh cũng không để ý đến bất cứ điều gì khác.
Cơ thể Thang Nhị Viên càng ngày càng nóng, kỳ phát tình vẫn chưa qua. Cậu khẽ cắn môi dưới, kìm nén tiếng thở dốc sắp trào ra, đầu lưỡi vô thức liếm qua đôi môi ẩm ướt. Gương mặt cậu ửng hồng, ánh mắt tan rã, khắp phòng tràn ngập mùi tin tức tố thơm ngọt của cậu.
Ánh mắt Lê Xán không rời nhìn chằm chằm vào đôi môi ửng hồng của Thang Nhị Viên, yết hầu anh khẽ nhấp nhô, ánh mắt si mê đong đầy dục vọng bị kiềm chế.
Thang Nhị Viên đối mặt với ánh mắt của anh, gương mặt càng trở nên đỏ. Đôi mắt Lê Xán sâu thẳm như muốn hút lấy cậu, cậu cảm thấy nhịp tim mình lại bắt đầu đập loạn xạ, từng hồi từng hồi dữ dội.
Lê Xán cố nén nhiệt độ thân thể, đưa bàn tay đến sau gáy của Thang Nhị Viên, nhẹ nhàng ma sát tuyến thể của cậu, nhìn chằm chằm vào mắt Thang Nhị Viên, trầm giọng nói: "Viên Viên, tôi muốn đánh dấu cậu."
Anh không muốn đợi thêm một phút giây nào nữa. Hiện tại anh chỉ muốn đánh dấu Thang Nhị Viên, để Thang Nhị Viên hoàn toàn thuộc về anh, cũng chỉ thuộc về một mình anh. Anh muốn trên cơ thể cậu tràn ngập hương vị của mình, để cho tất cả mọi người nhìn thấy Thang Nhị Viên đều biết cậu thuộc về anh.
"...Hả?" Cơ thể Thang Nhị Viên càng ngày càng nóng, đôi môi ướt át khó nhịn hôn lên cằm Lê Xán, căn bản không nghe rõ anh nói gì.
Lê Xán cảm nhận được nụ hôn của cậu, hai mắt tối sầm lại, giọng nói càng thêm trầm thấp, mang theo mê hoặc: "Viên Viên, tôi nói tôi muốn đánh dấu cậu vĩnh viễn, cậu có bằng lòng không?"
"Ưm... Bằng lòng..." Đôi mắt đào hoa của Thang Nhị Viên mờ sương, cậu mơ mơ màng màng đáp lại, không thể đợi thêm được nữa, gấp gáp ôm lấy cổ Lê Xán, giọng nói mềm mại thúc giục: "Nhanh lên..."
Lê Xán khẽ cười hai tiếng, cung kính hôn Thang Nhị Viên. Động tác trên tay anh bá đạo mà vội vàng, không thể chờ đợi thêm nữa mà chạm vào da thịt cậu.
Hai người ôm chặt lấy nhau, tưởng chừng như không thể tách rời nhau được nữa.
Đêm đen tĩnh lặng, sắc trời ngày càng tối sầm, nhưng con người lại không hề yên tĩnh, ngược lại càng ngày càng kịch liệt.
...
Một đêm ngọt ngào mãnh liệt qua đi, chờ Thang Nhị Viên tỉnh lại lần nữa đã là sáng hôm sau. Ánh mặt trời chiếu vào mắt, cậu vô thức rúc vào vòng tay Lê Xán, hai má cọ vào ngực anh một chút.
Lê Xán nhắm mắt lại, hôn lên trán cậu, sau đó ôm chặt hơn.
Thang Nhị Viên dần dần tỉnh lại, chớp chớp đôi mắt trong ngực Lê Xán, thân thể khẽ nhúc nhích, chậm rãi cảm nhận được những thay đổi của cơ thể. Cậu bị đánh dấu rồi? Khoảnh khắc tiếp theo, Lê Xán hoàn toàn tỉnh táo trong cơn đau nhói. Anh cúi đầu nhìn xuống những dấu răng trên cánh tay mình, ngây ngẩn một chút, sau đó cũng không gỡ tay ra mà vuốt tóc Thang Nhị Viên, giọng nói có chút khàn khàn: "Viên Viên, cậu sao vậy?"
Thang Nhị Viên buông lỏng miệng, ngẩng đầu trợn tròn hai mắt: "Vậy mà cậu lại đánh dấu tôi?"
Lê Xán nghe cậu nói vậy, vẻ mặt hiển nhiên tối sầm lại, miệng mím thành một đường thẳng hỏi: "Cậu không bằng lòng?"
Thang Nhị Viên bình tĩnh đánh giá cảm xúc của mình, sau đó lắc đầu. Trong lòng không có một chút cảm giác không muốn nào, ngược lại sau khi cơ thể bị đánh dấu lại thỏa mãn dị thường, tựa như mỗi lỗ chân lông đều mở ra hoan nghênh Lê Xán xâm nhập.
Lê Xán nhịn không được cười hai tiếng, thỏa mãn ôm Thang Nhị Viên trở lại trong ngực, hôn lên môi cậu một cái làm phần thưởng: "Cậu nói xem có phải chúng ta đều thích đối phương không, nếu không làm sao khi tôi đánh dấu cậu, tôi lại cảm thấy vui vẻ như vậy?"
Thang Nhị Viên nghiêm túc nghĩ, không muốn thừa nhận, mạnh miệng phủ nhận: "Không thể nào, chúng ta vui vẻ như vậy, nhất định là do bị ảnh hưởng của tin tức tố. Ngay từ đầu chúng ta cũng vì ảnh hưởng của tin tức tố và rượu mới bắt đầu lăn giường."
Lê Xán cố ý gật đầu, rất hợp tác: "Đúng vậy, cậu ngốc như vậy, sao tôi có thể thích cậu."
Thang Nhị Viên nghe xong càng không đồng ý, lại muốn há miệng hung hăng cắn anh.
Lê Xán cười lớn né tránh, hai người vui vẻ quấn quýt lấy nhau, sau đó dần dần những cái ôm càng ngày càng chặt. Trong phòng tràn ngập tin tức tố nồng đậm, hòa vào làm một không thể phân biệt được nhau.
Kỳ phát tình còn rất dài, bọn họ còn nhiều thời gian để quấn quýt bên nhau mà thảo luận xem liệu họ có thích đối phương hay không.
Về phần vấn đề này, trong lòng của hai người cũng sớm đã có đáp án.