Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 52: Gặp hai baba
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Thang Nhị Viên về nhà, kỳ phát tình đã qua vài ngày. Những ngày này cậu đều ở cùng Lê Xán, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào rạng rỡ, toàn thân trên dưới đều là mùi hương của Lê Xán.
Cậu nhún nhảy lên cầu thang, vui vẻ ngân nga một bài hát. Đi được một nửa thì gặp Thang Tam Viên vừa về nhà. Cậu không khỏi giảm tốc độ, giả vờ như không có chuyện gì, thản nhiên hỏi Thang Tam Viên: "Sao lại có thời gian về thế, hôm nay không cần quay phim sao?"
"Hôm nay phim đã đóng máy rồi." Thang Tam Viên nhìn thấy ánh mắt cậu, lập tức tò mò đi tới tra hỏi: "Em nghe nói anh dùng chai rượu đập vỡ đầu gã hoa hồng đỏ của anh rồi?"
"..." Thang Nhị Viên không muốn trả lời chút nào.
Cậu xoa đầu, trong lòng có chút chán nản, nghĩ rằng mấy ngày nay cậu và Lê Xán bận rộn vượt qua kỳ phát tình, không ngờ tin tức lại lan nhanh đến thế. Ngay cả Thang Tam Viên, người trước đó còn đang bận quay phim, cũng đã biết. Xem ra chuyện này gần như đã lan truyền khắp nơi rồi.
Cậu nghĩ đến Lí Tâm Nhiên, người trong đoàn phim với Thang Tam Viên, không nhịn được hỏi: "Tâm Nhiên đến bệnh viện gặp Chu Trạch sao?"
Thật ra trong lòng Thang Nhị Viên không tán thành việc Lí Tâm Nhiên lại đi tìm Chu Trạch. Thang Nhị Viên cảm thấy, nếu hiện tại Chu Trạch chỉ biết đến tiền bạc thì kiểu tình cảm chân thành như của Lí Tâm Nhiên, nếu có đến cũng chỉ tự chuốc lấy nhục nhã. Hẳn là y cũng nên nhanh chóng giải quyết dứt khoát mới phải. Với lại Chu Trạch bây giờ đang trong bệnh viện, người trong nhà chắc chắn sẽ đến thăm hắn, nếu như Lí Tâm Nhiên gặp phải ba Chu mẹ Chu ở đó, hai người chắc chắn sẽ khó chịu với y, khiến y khó xử.
Thang Tam Viên nghe vậy thì cười: "Khi Tâm Nhiên nghe được tin tức, quả thực muốn đến bệnh viện thăm tên cặn bã đó. Nhưng cậu ấy chưa kịp rời khỏi đoàn phim đã bị Vương Nãi Thanh kiên quyết giữ lại. Mà hơn nữa, không biết Vương Nãi Thanh đã làm gì, lại để bản thân bị sốt. Mấy ngày nay Tâm Nhiên bận rộn chăm sóc cậu ta, căn bản không còn thời gian đến bệnh viện thăm gã tệ bạc đó."
Thang Nhị Viên không nhịn được bật cười. Xem ra có Vương Nãi Thanh ở đây, Lí Tâm Nhiên sẽ không còn thời gian để nhớ đến Chu Trạch.
Thang Tam Viên nói tiếp về việc Chu Trạch bị thương, cười lớn: "Lúc em nghe tin anh đánh Chu Trạch, suýt nữa thì cười chết. Nghe nói Chu Trạch vừa khoác lác về tình cảm sâu đậm của anh dành cho hắn thì bị một chai rượu đập vào đầu. Chắc khoảng thời gian này hắn sẽ không còn mặt mũi gặp ai nữa."
Nói đến chuyện ngày đó, tai Thang Nhị Viên hơi đỏ, cậu mất tự nhiên vẫy tay áo. Hiện tại cậu cũng không còn quan tâm đến Chu Trạch. Chu Trạch làm gì hay sống ra sao, đã không còn liên quan đến cậu nữa. Về phần chai rượu kia, cậu cũng không hối hận, muốn trách thì trách bản thân Chu Trạch mà thôi.
Thang Tam Viên cười đủ rồi, móc chìa khóa xe ném cho Thang Nhị Viên. Hôm nay cậu đã lái chiếc xe Thang Nhị Viên đỗ ở đoàn làm phim về nhà. Khi cậu đến gần, mũi bỗng nhiên giật giật, sau đó xích lại gần Thang Nhị Viên, khoa trương hít một hơi thật sâu.
Thang Nhị Viên vội vàng kéo cổ áo ngăn cản một chút, chột dạ lùi lại phía sau: "Ngửi gì mà ngửi?"
"Ngửi mùi có người bị đánh dấu đó." Thang Tam Viên cười đùa đứng thẳng người, sờ cằm, cố ý trầm ngâm: "Sao em ngửi mùi này giống mùi của Lê Xán vậy? Chẳng phải anh nói hai người chỉ là quan hệ bạn tình thôi sao?"
Hai má Thang Nhị Viên lập tức đỏ bừng, làm một động tác cắt cổ, uy hiếp: "Em biết quá nhiều, anh muốn giết em diệt khẩu."
Thang Tam Viên vội vàng phối hợp cầu xin tha thứ, hô lớn: "Viên Viên, tha mạng!"
Thang Nhị Viên hơi nhíu mày: "Hả?"
Thang Tam Viên lập tức đổi giọng: "Không đúng, không phải Viên Viên..."
"Ừm..." Thang Nhị Viên hài lòng nhẹ gật đầu, vừa định buông cậu ra, Thang Tam Viên lại nói: "Là phu nhân Lê tha mạng mới phải."
Hai má Thang Nhị Viên đỏ lên, tay vung qua người Thang Tam Viên, nhưng không có mấy sức lực. "Tiểu Tam, em có thể đi rồi."
Cậu nói xong thì không cho Thang Tam Viên cơ hội phản bác, chạy thẳng về phòng. Cậu vừa trải qua kỳ phát tình, cả người ê ẩm rã rời, đặc biệt là phần eo, hiện tại chỉ muốn nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon.
Mặc dù bây giờ vẫn là ban ngày, nhưng chuyện đầu tiên khi cậu trở về phòng chính là tắm, sau đó mặc áo ngủ thoải mái rồi leo lên giường, sẵn sàng nghỉ ngơi lấy lại sức. Dù sao thì mấy ngày nay cũng rất "vất vả."
Trước khi ngủ, cậu không nhịn được lấy điện thoại ra, tìm ảnh chụp Lê Xán trong album ảnh, duỗi ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng chọc nhẹ vào mặt Lê Xán trong tấm ảnh. Tấm hình này là hôm qua cậu tranh thủ lúc Lê Xán ngủ mà chụp lén. Trong tấm ảnh Lê Xán chỉ lộ ra một bên mặt góc cạnh, hai mắt nhắm nghiền, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng.
Hiện tại Thang Nhị Viên vừa mới bị đánh dấu, trong lòng sinh ra cảm giác ỷ lại vào Lê Xán, hận không thể dính lấy Lê Xán mọi lúc mọi nơi. Hiện tại vừa mới tách ra, cậu lại bắt đầu có chút nhớ anh rồi.
Thang Nhị Viên đỏ mặt, chột dạ nhìn quanh một chút, sau đó không nhịn được nhẹ nhàng hôn lên bức ảnh. Cậu chỉ chạm nhẹ rồi nhanh chóng rời đi, cứ như sợ bị người khác phát hiện vậy.
Điện thoại vừa lúc có tiếng thông báo, cậu bị dọa đến giật mình, trượt tay làm rơi điện thoại xuống giường.
Hóa ra là tin nhắn của Lê Xán, cậu bình ổn hơi thở, vội vàng mở tin nhắn.
"Về nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng chạy lung tung khắp nơi, lát nữa anh sẽ đến gặp em."
"Eo đau thế này, sao mà chạy lung tung được..." Thang Nhị Viên nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng khóe miệng lại không kìm được cong lên. Cậu nhắn lại "Biết rồi" rồi nghiêng đầu ngủ thiếp đi trên gối.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, ánh nắng dịu nhẹ. Cậu nằm trên giường uể oải vươn vai, sau đó đi dép lê xuống tầng với tâm trạng vui vẻ.
Cậu vừa đi xuống tầng thì phát hiện Lê Xán đang ngồi trên ghế sô pha, đối mặt với Thang Bá Đặc. Không biết họ đang nói gì, biểu cảm của Thang Bá Đặc có chút nghiêm túc, còn Nguyên Thu ngồi bên cạnh thì lại tươi cười rạng rỡ.
Thang Nhị Viên chớp mắt, xác nhận người ngồi dưới tầng thật sự là Lê Xán, cậu liền nhanh chóng chạy xuống, mặt mày rạng rỡ vỗ vai Lê Xán: "Sao anh lại đến đây?"
Cậu nghĩ là Lê Xán nói chờ chút đến gặp cậu là muốn gọi cậu ra ngoài gặp, không nghĩ là Lê Xán trực tiếp đến nhà cậu.
"Anh đến thăm hai phụ thân." Lê Xán cong môi mỉm cười, nắm tay Thang Nhị Viên kéo cậu ngồi xuống bên cạnh. Anh đã đánh dấu Thang Nhị Viên, lẽ ra phải đến gặp hai phụ thân, để họ yên tâm.
Thang Nhị Viên lén lút nhìn Thang Bá Đặc và Nguyên Thu đối diện một chút, đỏ mặt ngồi ngay ngắn lại. Sau đó cậu lại lén lút dịch chuyển, xích đến vị trí gần Lê Xán hơn, khi đã dán chặt lấy Lê Xán thì dừng lại, nắm thật chặt tay anh, mười ngón đan xen.
Ánh mắt Nguyên Thu ân cần nhìn Lê Xán và Thang Nhị Viên, dịu dàng mỉm cười, vờ như không thấy những động tác nhỏ của con trai. Ông nhẹ nhàng căn dặn vài câu, toàn bộ quá trình Lê Xán đều chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng phối hợp gật đầu.
Suốt thời gian đó, khuôn mặt Thang Bá Đặc ngồi đối diện vẫn lạnh lùng, lông mày nhíu chặt nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Khó nhọc nuôi lớn con trai, giờ lại sắp bị "cướp" mất một đứa, làm sao ông có thể không tức giận? Tuy nhiên, ông không hề phản đối, bởi lẽ người bạn đời sau này của con trai đương nhiên phải do chính con trai chọn, chỉ cần con trai đồng ý là được. Hơn nữa, nhìn con trai lúc vừa xuống tầng, khoảnh khắc nhìn thấy Lê Xán đã cười tít cả mắt, ông đã hiểu rõ, trái tim con trai mình đã sớm bay theo Lê Xán rồi.
May mắn là Lê Xán so với Chu Trạch còn tốt hơn nhiều. Ông nghe nói chuyện Chu Trạch bị Thang Nhị Viên đánh vỡ đầu, cũng biết đầu đuôi câu chuyện. Điều đầu tiên ông muốn làm là đập thêm hai chai rượu lên đầu Chu Trạch, nếu không phải Nguyên Thu ngăn lại, đầu Chu Trạch hiện tại chắc đã "nở hoa" rồi.
Kết quả là hôm nay cha của Chu Trạch còn đến tìm ông, nói bóng nói gió ý rằng Chu gia bọn họ rộng lượng, có thể không so đo chuyện Thang Nhị Viên đánh Chu Trạch, nhưng muốn Thang Bá Đặc nể tình lần này mà bỏ qua, để ông về sau giúp đỡ bọn họ nhiều chút. Thang Bá Đặc nghe vậy thì tức giận, lập tức đuổi cha của Chu Trạch ra ngoài, cuối cùng còn không nhịn được đạp cho ông ta một cái.
Cho nên hiện tại Thang Bá Đặc nhìn Lê Xán rất thuận mắt. Ít ra, người nhà họ Lê so với nhà họ Chu tốt hơn nhiều, Lê Xán cũng so với Chu Trạch tốt hơn rất nhiều.
Nếu như Thang Nhị Viên dẫn Chu Trạch trở lại, ông khẳng định sẽ không nhịn được mà đuổi đánh Chu Trạch ra ngoài.
Nguyên Thu trò chuyện với Lê Xán một lúc, rất hài lòng với biểu hiện của anh. Ông vui vẻ giữ Lê Xán lại ăn cơm tối, tươi cười rạng rỡ, quả thực đã coi Lê Xán như người trong nhà, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng dành cho anh.
Lê Xán đương nhiên vui lòng, lập tức vui vẻ đồng ý, trông anh rất khiêm tốn và lễ phép, khiến Nguyên Thu càng nhìn càng vừa ý.
Nguyên Thu đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa tối. Vừa quay đầu lại, ông thấy Thang Bá Đặc vẫn còn nghiêm mặt ngồi đó, trừng mắt nhìn Lê Xán, hệt như bị người ta cướp mất bảo vật vậy.
Nguyên Thu vẫy tay về phía ông: "Lại đây giúp em nấu cơm."
Mỗi lần con rể đến nhà đều là vẻ mặt này, thật chẳng ra đâu vào đâu cả.
Thang Bá Đặc nghiêm mặt đứng dậy đi theo Nguyên Thu vào bếp, vô cảm đóng cửa bếp. Vừa xoay người, thân thể to lớn của ông lập tức nhào vào lòng Nguyên Thu, đè nén tiếng nức nở: "Hu hu hu... lại có heo đến nhổ cải trắng nhà chúng ta..."
Nguyên Thu không nể tình chút nào mà nói: "Năm cây cải trắng còn lại của ông cũng sẽ sớm bị nhổ thôi."
Thang Bá Đặc khóc càng lớn tiếng, người cha già này thật sự rất đau lòng.
Nguyên Thu bị ông gào đến nhức cả tai, không nhịn được véo lỗ tai ông, tức giận: "Chỉ có ông mới sinh được củ cải trắng thôi à?"
Lê Xán nghe thấy tiếng thét chói tai của Thang Bá Đặc vọng ra từ bếp, nhìn về phía phòng bếp có chút lo lắng hỏi: "Bác trai sẽ không sao chứ?"
Thang Nhị Viên lơ đễnh liếc nhìn phòng bếp. Với cậu, tiếng thét chói tai đó đã sớm thành thói quen. Cậu kéo Lê Xán đi lên tầng, vừa đi vừa nói: "Không có chuyện gì đâu, baba đang dạy ông ấy đạo lý cuộc đời thôi."
Lê Xán nhớ tới khuôn mặt dịu dàng của Nguyên Thu cùng dáng dấp uy phong cao lớn của Thang Bá Đặc: "..."
Thang Nhị Viên nắm tay anh, hai ba bước đã lên tầng, sau đó trực tiếp dẫn anh đến phòng mình.
Đây là lần đầu tiên Lê Xán đến phòng của Thang Nhị Viên. Nơi này tràn ngập hơi thở của Thang Nhị Viên, anh như thể xâm nhập vào lãnh địa cá nhân của cậu, trong lòng thoáng có chút kích động không kìm được.
Anh đánh giá xung quanh một chút. Căn phòng của Thang Nhị Viên được trang trí đơn giản và phong cách, có sự ấm cúng trong từng chi tiết nhỏ. Ánh nắng chiếu vào khiến căn phòng trở nên rộng rãi và sáng sủa, tổng thể rất thoải mái và đẹp mắt, vừa nhìn là biết Thang Nhị Viên tự mình thiết kế.
Lê Xán từ phía sau ôm chặt lấy Thang Nhị Viên, nhìn căn phòng mỉm cười nói: "Sau này nhà của chúng ta cũng sẽ do em tự mình thiết kế, được không?"
Tai Thang Nhị Viên đỏ lên, lắp bắp nói: "Cái gì, cái gì mà nhà của chúng ta cơ?"
Lê Xán cười nhẹ, kéo vai Thang Nhị Viên để cậu quay người lại, sau đó nhìn vào mắt cậu, trịnh trọng nói: "Viên Viên, chúng ta kết hôn nhé?"
Thật ra hôm nay anh đã đặt người làm nhẫn riêng. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, anh có thể trao cho Thang Nhị Viên một lời cầu hôn chính thức.
Thế nhưng ngay vào giờ phút này, anh lại không thể chờ đợi mà nói ra chuyện cầu hôn. Anh muốn kết hôn với Thang Nhị Viên, anh muốn cùng Thang Nhị Viên tạo dựng một ngôi nhà.
Thang Nhị Viên đầu tiên là có chút ngượng ngùng cúi thấp đầu, sau đó bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, nhướng mày hỏi: "Kết hôn? Vậy lúc kết hôn, bó hoa em cầm trong tay hay lúc trang trí sân, anh muốn chọn hoa gì?"
"Đương nhiên là..." Giọng Lê Xán ngừng lại, sau đó cứng đờ.
Từ nhỏ đến lớn, trong tưởng tượng của anh, ngày kết hôn, trên mặt đất nhất định phải phủ đầy hoa tường vi, ngay cả hoa cài trên ngực anh cũng là hoa tường vi. Anh muốn dùng hoa tường vi để làm một đám cưới lãng mạn nhất. Nhưng bây giờ...
Lê Xán xoắn xuýt nhíu mày, nhất thời không thốt nên lời.
"Thẩm mỹ không thống nhất thì làm sao kết hôn? Không kết!"
Thang Nhị Viên hầm hừ đẩy anh ra, không chút lưu tình từ chối.
Lần thứ nhất Lê Xán cầu hôn, kết cục là thất bại.