Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 58
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Hừm... Thần tượng của tôi và đối thủ ở chung một phòng ư?]
[Đối thủ biến thành bạn cùng phòng... Mẹ nó, nửa đêm đối thủ sẽ không dậy đấm thần tượng của tôi một cái chứ? Không được, đêm nay tôi sẽ không ngủ, tôi phải canh chừng buổi phát sóng trực tiếp này. Nếu trong buổi phát sóng truyền đến tiếng thét chói tai của thần tượng nhà tôi, tôi lập tức lao vào bảo vệ cậu ấy.]
[Mọi người bình tĩnh, đừng để đối phương thêm nhiệt, đối thủ mà hút thêm một fan mới là sau này lúc chúng ta bỏ phiếu lại có thêm một đối thủ nữa!]
...
Khu bình luận vô cùng náo nhiệt. Trong biệt thự, mọi người đã lần lượt lên tầng, ai nấy đều vào phòng thu xếp hành lý. Chỉ có Thái Khả Khả như lời cậu ta nói lúc trước, đến phòng bếp chuẩn bị cơm trưa.
Vali của Cố Ngạn đã sớm được để trên tầng hai khi anh đến vào buổi sáng, cho nên lúc lên tầng anh hành động rất tự nhiên, cầm vali của Thang Tam Viên lên, dễ dàng xách lên trên tầng.
Thái Khả Khả lập tức lườm anh một cái khinh thường, khẽ hắng giọng nũng nịu với Thang Tam Viên: "Anh Tam Viên, nếu đã có người bằng lòng mang vali cho anh rồi, anh giúp em mang vali lên tầng đi. Vali nặng lắm, em không cầm nổi..." Cậu ta nói xong thì chớp chớp đôi mắt to tròn của mình.
Thang Tam Viên: "..." Vậy lúc nãy cậu đã xách vali từ bậc thang bên ngoài vào bằng cách nào?
Bước chân của Cố Ngạn dừng lại, ánh mắt chuyển sang Thái Khả Khả, khẽ nheo mắt lại. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau với Thái Khả Khả, cánh tay anh đang xách vali bỗng nhiên run lên, đột nhiên "Ái chà" một tiếng: "Anh Tiểu Tam, anh mau tới đây giúp em nâng vali với. Vali này nặng quá, cánh tay người ta đau quá, anh không đau lòng người ta sao?"
Thái Khả Khả: "..." Đúng là một đóa sen trắng cực phẩm.
Vẻ mặt của Thang Tam Viên nhất thời méo mó, lần sau khi chuẩn bị diễn thì xin hãy cho tôi chuẩn bị trước một chút đã.
Cậu khẽ ho khan một tiếng, bước qua, cùng Cố Ngạn xách chiếc vali "nặng trĩu" kia, sau đó quay đầu lạnh lùng nói: "Khả Khả, cậu tìm người khác giúp cậu đi."
Hai người không chút do dự bỏ mặc Thái Khả Khả, cùng đi lên tầng. Cố Ngạn lúc đi lên còn cố ý "Aizz" một tiếng: "Vẫn là anh Tiểu Tam biết thương người nhất."
Khuôn mặt Thái Khả Khả bình tĩnh, đứng tại chỗ, thở phì phì giậm chân. Xem ra lần này cậu ta gặp phải đối thủ rồi, cậu ta phải càng cố gắng hơn nữa mới được, tuyệt đối không để Cố Ngạn "cướp mất" Thang Tam Viên, đối tượng tuyệt hảo để gây chuyện. Bằng không, công sức trước đó của cậu ta đều đổ sông đổ biển! Cậu ta thu lại cảm xúc, khẽ ngẩng mắt nhìn camera xung quanh, lộ ra vẻ mặt mất mát, cúi đầu rũ vai đi vào bếp.
Khu bình luận lại nổ ra một trận tranh cãi. Còn fan của Cố Ngạn thì im lặng khó tả, một số fan còn vội vàng xem có hoạt động mê tín nào của thời phong kiến có thể cứu vãn được thần tượng của mình không. Thần tượng của mình trở nên như thế này, trừ khi bị ma nhập, chứ tuyệt đối không thể nào trở nên như vậy được!
Căn phòng trên tầng hai rất rộng rãi. Nhạc Lạc Phong chọn căn phòng ở giữa. Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn xách hành lý, đi vào căn phòng ngoài cùng bên phải. Phòng này có một cái cửa sổ rất lớn, sáng sủa, phía bệ cửa sổ còn đặt vài chậu cây nhỏ, nhìn qua rất đáng yêu. Hai chiếc giường đơn được đặt sang hai bên. Trong phòng có một cái bàn thấp, bên trên bày một số trái cây đã được rửa sạch.
Thang Tam Viên mở vali thu dọn đồ đạc, lấy ra những thứ cần dùng hàng ngày rồi bày ra từng thứ một.
Cố Ngạn mang vali của mình vào, Thang Tam Viên phát hiện ngoài chiếc vali đơn giản, anh còn mang theo một cây đàn guitar.
Thang Tam Viên nhìn chiếc đàn guitar kia nhiều hơn vài lần. Sau khi cậu đồng ý đẩy thuyền với Cố Ngạn, cậu đã lên mạng tìm hiểu thông tin về anh. Anh chơi guitar và piano rất tốt, Cố Ngạn thường dùng hai nhạc cụ này khi sáng tác.
Cố Ngạn đột nhiên hỏi: "Anh muốn nghe tôi đánh đàn không?"
Cố Ngạn khi đối mặt với Thái Khả Khả thì khác hẳn. Lúc này, khí chất toàn thân anh có vẻ hơi lạnh, nhưng ánh mắt nhìn Thang Tam Viên lại vô cùng tập trung, con ngươi đen nhánh sáng ngời, khiến người ta khó có thể nhìn thấy cảm xúc bên trong.
Bị Cố Ngạn phát hiện bản thân nhìn chăm chú vào đàn guitar, Thang Tam Viên bất giác có chút xấu hổ, tai nóng bừng. Cậu do dự một chút, thuận theo ý mình mà gật đầu.
Khóe miệng Cố Ngạn cong lên, giọng nói dịu dàng lướt qua: "Lát nữa sẽ đàn cho anh nghe."
Tim Thang Tam Viên đột nhiên hẫng một nhịp. Cậu nhìn Cố Ngạn đối diện, bỗng nhiên có chút căng thẳng, cũng sinh ra một chút hối hận. Cậu muộn màng nhận ra cậu là một Omega, Cố Ngạn lại là một Alpha. Ở cùng một chỗ như này... Tuy rằng cậu luôn mang thuốc ức chế bên người, nhưng có vẻ có chút nguy hiểm khi cùng ở trong một căn phòng như thế này.
Khi cậu vẫn đang nghĩ ngợi, dưới tầng bỗng nhiên truyền đến những tiếng loảng xoảng, tiếp theo là tiếng thét chói tai của Thái Khả Khả.
Hai người biến sắc, không biết dưới tầng có chuyện gì, vội vàng chạy xuống với tốc độ nhanh nhất. Nhạc Lạc Phong, Quý Mai, Quý Lê cũng đều chạy xuống, tất cả mọi người vội vã chạy về phía phòng bếp.
Mọi người đẩy cửa phòng bếp ra, sửng sốt, dừng lại động tác. Chỉ thấy phòng bếp vừa nãy còn sạch sẽ chỉnh tề, không lâu sau đã trở nên lộn xộn. Đồ dùng làm bếp cũng loạn hết cả lên, một đống lộn xộn chất chồng. Cá vẫn còn vùng vẫy trong chậu nước, đậu phụ được cắt một nửa rơi vãi trên mặt đất, mặt đất đầy vết nước. Trận loảng xoảng vừa rồi hẳn là do tiếng va chạm của xoong chảo khi rơi xuống. Nơi này giống như đã trải qua một cơn giông bão vậy.
Thái Khả Khả một tay cầm dao, một tay giơ bàn tay trái lên. Mọi người nghe tiếng hét chói tai vừa rồi của cậu ta đều nghĩ tay cậu ta bị làm sao. Họ nhanh chóng xúm lại nhìn, quan sát hồi lâu cuối cùng cũng tìm ra được vết thương. Chỉ thấy trên ngón tay giữa của Thái Khả Khả có một vết cứa nho nhỏ, lộ ra một chút tơ máu, mắt ai không tinh còn có thể không nhìn thấy miệng vết thương.
Thái Khả Khả giơ ngón tay, vẻ mặt đáng thương nhìn về phía Thang Tam Viên, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: "Hu hu hu... Anh Tam Viên, đau quá..."
Mọi người: "..." Cậu cũng kêu thật đúng lúc, nếu không lúc chúng tôi tới thì có lẽ miệng vết thương của cậu đã khép lại rồi.
Thái Khả Khả cảm giác được sự im lặng của mọi người, lại yếu ớt nói thêm một câu: "Em, em sợ máu...."
Quý Mai nhanh chóng lấy ra một miếng băng cá nhân từ trong túi. Thái Khả Khả còn chưa kịp phản ứng, Quý Mai đã nhanh chóng dán miếng băng vào tay cậu ta, che kín vết thương: "Tốt rồi, như vậy sẽ không nhìn thấy, không cần phải sợ."
"...Chị Mai Mai, chị luôn mang theo băng cá nhân à?" Vẻ mặt Thái Khả Khả mờ mịt nhìn Quý Mai.
"Ừm, đi giày mới bị cọ chân, dán miếng này vào rất hiệu quả." Quý Mai hào phóng chia sẻ kinh nghiệm của mình.
Thái Khả Khả muốn nhân cơ hội mà rơi lệ cũng phải cố nén lại: "... Cảm ơn chị Mai Mai."
Quý Mai hào phóng vỗ vai cậu ta: "Không có gì đâu."
Thái Khả Khả: "..."
Cậu ta buồn bực cúi thấp đầu, sau đó ngẩng đầu muốn nhân cơ hội tìm kiếm an ủi từ Thang Tam Viên, chỉ thấy Cố Ngạn khẽ cong môi, trên mặt hình như mang theo ý cười.
Thái Khả Khả trợn tròn mắt, vẻ mặt như sắp khóc, tức giận chỉ vào Cố Ngạn: "Tay tôi bị thương mà cậu còn cười nhạo tôi?"
"Tôi không có."
Thái Khả Khả nhìn cái miệng vẫn đang cong lên của anh, không chút do dự chỉ trích: "Vậy sao khóe miệng của cậu lại cong lên?"
Cậu ta muốn cho fan đang xem trực tiếp thấy rõ bộ mặt thật của Cố Ngạn, tốt nhất là thu hút fan của Cố Ngạn thành fan của mình. Có hai vị lưu lượng lớn Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn ở đây, cậu ta không lo fan không tăng lên.
Cố Ngạn không chút để ý nhìn cậu ta một cái, thờ ơ nói: "Tôi đây là sợ đến run rẩy khóe miệng." Anh nói xong còn mềm nhũn người, yếu ớt ngả vào vai của Thang Tam Viên: "Bởi vì tôi cũng sợ máu, anh Tiểu Tam, em chóng mặt quá..."
Thái Khả Khả tức giận đến đỏ bừng mặt, rất lâu cũng không lên tiếng.
Sao lại có người da mặt dày hơn cậu ta vậy chứ!
Thang Tam Viên còn đang cứng đờ, vẫn chưa tìm ra cách phối hợp với màn diễn của Cố Ngạn thì cái nồi bên cạnh đột nhiên bốc cháy.
Thái Khả Khả sợ đến mức lập tức nhảy dựng lên, những người khác cũng không khỏi la lên.
Vẻ mặt Cố Ngạn nghiêm lại, ôm Thang Tam Viên vào lòng lui về phía sau hai bước, sau đó đẩy Thang Tam Viên ra phía sau, bước lên rất nhanh, cắt đứt nguồn điện, đậy nắp nồi. Động tác nhanh chóng, dứt khoát dập tắt lửa.
Thái Khả Khả sợ đến mức sắc mặt trắng bệch lao vào người Thang Tam Viên, giữ chặt. Thang Tam Viên khẩn trương nhìn Cố Ngạn, lo lắng anh gặp nguy hiểm, tạm thời không để ý tới cậu ta.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh hãi này trong chương trình phát sóng trực tiếp, các fan sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.
[Trời ạ, tôi sợ chết khiếp, tại sao ngọn lửa lại đột nhiên bùng lên?]
[Ngạn Ngạn ơi, chuyện này nguy hiểm quá, lần sau gặp phải thì chạy ngay đi!]
[Thái Khả Khả này bị ngốc à? Tự mình đòi nấu ăn, kết quả không chỉ làm lộn xộn mà còn làm cháy nồi. Không biết thì đừng có làm ra vẻ, cậu ta có biết chuyện đó nguy hiểm thế nào không?]
[Ngạn Ngạn đẹp trai quá, tôi đã quên béng cái tên mít ướt vừa nãy rồi. Tôi vẫn có thể yêu anh vạn năm, làm fan vợ của anh cả đời!]
[Lần này phải cảm ơn đối thủ, nếu không thì nguy hiểm thật sự. Nếu Viên Viên nhà tôi bị thương một sợi tóc, tôi sẽ liều mạng với Thái Khả Khả!]
[Tôi có nhìn nhầm không? Phản ứng đầu tiên của Cố Ngạn vừa rồi là ôm Thang Tam Viên vào lòng? Ngọt ngào quá đi mất, có ai là fan của cặp đôi này không? Tôi muốn tìm fandom.]
Trong khoảng thời gian ngắn, đủ thứ chuyện được bàn tán, chỉ có người hâm mộ của Thái Khả Khả là im như thóc, biết lần này mình sai, cũng không dám phản bác, chỉ có thể tiếp tục yên lặng nhìn chằm chằm màn hình.
Lâm Đại Thiên đang xem trực tiếp cũng không nhịn được muốn cho Cố Ngạn một cái like: "Trong tình huống nguy cấp như vậy mà Cố Ngạn còn có thể nghĩ đến việc đẩy thuyền, thật sự lợi hại!"
Xem ra chỉ cần có Cố Ngạn ở đây, hắn không lo không đẩy được thuyền nữa rồi!
Điền Đại Địa im lặng trong chốc lát, lặng lẽ đưa gà rán trong tay cho Lâm Đại Thiên.
Lâm Đại Thiên nhìn thấy gà rán, cảm động đến rơi nước mắt: "Đại Địa, cậu quả nhiên giống nghệ sĩ nhà cậu, đều là người tốt bụng!"
Điền Đại Địa: "..." Hy vọng sau này anh ta vẫn còn có thể nói như vậy.
Sau khi xác nhận nồi không có vấn đề gì, Cố Ngạn lạnh lùng đẩy Thái Khả Khả ra khỏi Thang Tam Viên, nghiêm giọng hỏi: "Cậu thật sự không biết nấu ăn?"
Thái Khả Khả có chút chột dạ nhìn anh, ánh mắt láo liên: "Đây là lần đầu tiên tôi xuống bếp, nhưng tôi có chuẩn bị thực đơn rồi. Tôi cứ nghĩ nấu ăn đơn giản lắm, cứ làm theo công thức trên thực đơn là được..."
Cậu ta vốn nghĩ muốn nhân cơ hội quay chương trình để tạo dựng hình tượng chịu khó, đảm đang, cho nên trên đường đã lên thực đơn. Cậu ta vốn tràn đầy tin tưởng, nhưng không ngờ nấu ăn thoạt nhìn dễ dàng, kỳ thật lúc thật sự làm từng bước cũng không đơn giản. Giờ cậu ta lại gây ra tai họa như vậy, trong lòng rất hối hận. Sớm biết cứ giữ hình tượng công tử bột, mười ngón tay không dính nước cũng tốt rồi.
Người khác nhìn cậu ta, không ai nói lời nào, trong phút chốc đều tức giận đến không thốt nên lời. Là cậu ta tự nói muốn nấu ăn, mọi người cứ nghĩ cậu ta nói không biết nấu ăn là khiêm tốn, không ngờ cậu ta lại thật sự không biết. May mắn có Cố Ngạn ở đây, nếu không không biết hậu quả sẽ như thế nào.
Trong lòng tổ tiết mục cũng sợ hãi. Nếu mọi người ở trong này xảy ra chuyện, tổ tiết mục biết giải thích sao với người hâm mộ đây! Tất cả đều là minh tinh lớn, nếu trên mặt họ có vết sẹo nào, có muốn bồi thường cũng không bồi thường nổi.
Thái Khả Khả tự biết mình gây họa, ôm mặt khóc nức nở, nước mắt giàn giụa: "Em chỉ là muốn làm chút cơm cho các tiền bối, hu hu hu, rất xin lỗi, đều là lỗi của em..."
Một bên cậu ta khóc nức nở, một bên lao vào người Thang Tam Viên. Thang Tam Viên phản ứng cực nhanh, trốn ra sau lưng Cố Ngạn.
Thái Khả Khả nhìn thấy gương mặt khó hiểu của Cố Ngạn, đành phải bỏ đi ý tưởng nhào vào trong lồng ngực Thang Tam Viên. Trong phút chốc cậu ta còn không nhịn được mà thật lòng bật khóc.
Mạng của cậu ta sao lại khổ như vậy, rõ ràng là cơ hội đẩy thuyền tuyệt vời, lại cố tình gặp phải sát tinh Cố Ngạn cản đường!