Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 59
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Mai đau đầu vì tiếng khóc của Thái Khả Khả, cô rút một tờ khăn giấy đưa cho cậu ta lau nước mắt: "Đừng khóc nữa."
Thái Khả Khả nghĩ Quý Mai muốn an ủi mình, cậu ta cảm động ngẩng mắt lên: "Chị Mai Mai..."
Quý Mai không kìm được nói: "Đừng lãng phí thời gian, mau nghiên cứu đi. Ai đi nấu cơm đi, tôi đói rồi."
"...Dạ." Thái Khả Khả không đợi được lời an ủi, đành ngượng nghịu lau nước mắt.
Cậu ta im lặng một lúc, rồi mới yếu ớt ngẩng đầu nhìn về phía Thang Tam Viên, buồn bã thương lượng: "Anh Tam Viên, thật sự em không biết nấu cơm. Hay là anh giúp em nấu cơm được không?"
Nói xong, cậu ta chắp tay trước ngực, bày ra vẻ đáng yêu, trong mắt còn vương nước mắt chưa kịp lau khô, trông vô cùng đáng thương.
Không, Thang Tam Viên chẳng có lòng thương xót, cậu không chút do dự từ chối: "Tôi cũng không biết nấu cơm."
Cậu vô thức lùi lại một bước, sợ Thái Khả Khả lại đột nhiên xông vào người mình.
Cậu không hề lừa Thái Khả Khả, cậu hoàn toàn không biết nấu nướng. Những năm qua, Thang Bá Đặc và Nguyên Thu không cho bảy đứa con của mình bước vào bếp. Thang Bá Đặc tin chắc rằng chỉ cần con trai không biết nấu cơm, sau này sẽ không nấu cơm cho những kẻ muốn cướp con trai ông. Bởi vậy, dù Thang Tam Viên có muốn học cũng không có cơ hội.
Hai chị em Quý Mai, Quý Lê và Nhạc Lạc Phong cũng lắc đầu, họ cũng không biết nấu cơm. Chỉ có Cố Ngạn đang khoanh tay trước ngực, đứng lười biếng một bên, không gật đầu cũng không lắc đầu.
Tất cả mọi người không khỏi chuyển ánh mắt sang anh, đầy mong chờ. Nếu Cố Ngạn cũng không biết nấu ăn, họ đành phải cố gắng tự làm, thật sự không biết món ăn mình làm ra có ăn được hay không.
Cố Ngạn nhướng mày, không nhanh không chậm mở miệng: "Tôi biết nấu cơm."
Đám người đang đói bụng nghe thấy anh biết nấu ăn, mắt ai nấy sáng bừng. Quý Lê còn coi anh như vị cứu tinh, ánh mắt dán chặt vào người anh, đầy mong đợi.
Cố Ngạn vẫn không nhúc nhích, vẻ mặt lạnh lùng như cũ: "Nhưng tại sao tôi phải nấu?"
Mọi người lập tức thất vọng. Đúng vậy, nhiều người như vậy, tại sao Cố Ngạn lại phải nấu ăn? Anh đâu có đến muộn như Thái Khả Khả, ngược lại còn là người đến sớm nhất.
Bản chất fanboy trong Nhạc Lạc Phong lại trỗi dậy, không chút nghĩ ngợi nói: "Bởi vì anh đẹp trai, có tài, lại còn có tâm địa thiện lương!"
Quý Lê sờ cái bụng xẹp lép vì đói của mình. Bình thường cô nàng ngày nào cũng chỉ thích ăn ăn ăn, giờ đã đói đến không chịu nổi, lúc này cũng không chút do dự gia nhập vào hàng ngũ nịnh bợ cùng Nhạc Lạc Phong: "Anh Ngạn chẳng những đẹp trai tài hoa, tâm địa thiện lương, mà còn là anh hùng cứu chúng tôi khỏi tình thế cấp bách! Chỉ cần anh chịu làm cơm, tôi nguyện ý đấm lưng bóp vai, bưng trà dâng nước, ngay cả rửa chân cho anh cũng được."
Đám người: "..." Vì được ăn no mà cô liều thật đấy.
Đến lượt Thái Khả Khả và Quý Mai, sắc mặt cả hai đều tối sầm. Hai người nghẹn nửa ngày cũng không khen nổi, cuối cùng Quý Mai cắn răng nói: "Cậu đi làm cơm, chúng tôi quét dọn vệ sinh."
Cố Ngạn không bình luận gì, khẽ cười, quay đầu nhìn về phía Thang Tam Viên.
"..." Thang Tam Viên mím môi: "Nếu như cậu nấu cơm, tôi sẽ..."
Quét dọn vệ sinh, đấm lưng bóp vai, bưng trà dâng nước đều đã bị bọn họ nói hết rồi. Thang Tam Viên còn chưa nghĩ ra mình có thể làm gì, bụng lại đột nhiên đói đến kêu ùng ục một tiếng.
Cố Ngạn không nhịn được cong môi nở nụ cười, vẻ mặt nghiêm nghị dịu đi, bầu không khí căng thẳng ban đầu cũng giãn ra.
Nhạc Lạc Phong và Quý Lê vội vàng nhân cơ hội làm nũng: "Anh Ngạn à, anh nấu cơm cho chúng tôi đi."
Thang Tam Viên ngượng ngùng đỏ mặt, hôm nay vì muốn đến sớm, cậu còn chưa ăn sáng, lúc này đã sớm đói bụng.
Cố Ngạn đưa tay chạm nhẹ vào mái tóc mềm mại của Thang Tam Viên một chút, không tiếp tục làm khó bọn họ, quay đầu sắp xếp: "Tôi đi làm cơm, Quý Mai, Quý Lê, hai người dọn dẹp phòng một chút. Lạc Lạc, cậu đi quét sạch sẽ sân đi, tiện thể đem chăn mền trong phòng đi phơi một chút."
Mọi người lập tức vui vẻ đáp ứng. Nơi này phía trước không có thôn, phía sau không có cửa hàng, muốn gọi đồ ăn giao đến cũng không được. Nếu Cố Ngạn không nấu cơm cho họ, họ sẽ rất đói bụng. Mà Cố Ngạn sắp xếp hợp tình hợp lý, họ vô thức muốn nghe theo anh.
"Cậu..." Cố Ngạn quay đầu nhìn về phía Thái Khả Khả: "Vào trong sân tắm rửa cho chó đi."
Hôm qua trời mới mưa, con chó cũng đã lăn lộn mấy vòng trên vũng bùn trong sân, bộ lông trắng muốt của nó sớm đã biến thành màu sô cô la.
Thái Khả Khả không muốn nghe theo lời Cố Ngạn, nhưng cậu ta vừa gây họa, cũng không dám lên tiếng phản đối, chỉ bực bội quay đầu lại.
Thế nhưng cậu ta nghĩ lại, nếu ra ngoài tắm rửa cho chó, mặc dù hơi bẩn một chút, nhưng cậu ta có thể thể hiện sự quan tâm của mình trước mặt khán giả! Thực tế còn tốt hơn so với việc quét dọn vệ sinh.
Nghĩ đến đây, cậu ta cảm thấy việc này được sắp xếp rất tốt, lập tức vui vẻ cong môi, khẽ gật đầu, vẫn không quên cộng điểm với khán giả: "Mặc dù tôi có chút sợ chó, nhưng nhiệm vụ vừa cực khổ vừa khó khăn như vậy không thể làm phiền các vị tiền bối, để tôi hoàn thành đi."
Cậu ta nghĩ, nếu như có thể cùng Thang Tam Viên đi tắm rửa cho chó thì tốt hơn, như thế có thể khiến đám fan hâm mộ nhìn bộ dạng cậu ta cùng Thang Viên chơi đùa với chó, hình ảnh kia nhất định rất ấm áp hài hòa, nhóm fan couple lại có thêm rất nhiều đề tài để biên tập, nói không chừng còn có thể thuận tiện kéo thêm một số fan nhập hố.
Cõi lòng Thái Khả Khả chờ mong, ngẩng đầu nhìn Thang Tam Viên cười tủm tỉm: "Anh Tam Viên, chúng ta cùng đi tắm rửa cho chó đi, không phải là anh rất thích động vật nhỏ sao?"
Thang Tam Viên trong lòng tất nhiên không muốn, tuy nhiên cậu còn chưa kịp lên tiếng từ chối, Cố Ngạn liền kéo cậu vào lòng, một tay ôm vai cậu, cười nói với Thái Khả Khả: "Anh Tiểu Tam không có thời gian, anh ấy muốn giúp tôi nấu cơm."
Anh nói xong thì không nhìn khuôn mặt Thái Khả Khả đang đen sạm, trực tiếp kéo Thang Tam Viên vào trong phòng bếp.
Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn đi vào phòng bếp, Cố Ngạn thuận tay đóng cửa phòng bếp lại.
Thang Tam Viên nhìn đồ đạc trong bếp có chút luống cuống, cậu chưa từng nấu cơm, lo lắng sẽ làm loạn giống như Thái Khả Khả, không dám tùy tiện động vào gì.
Cố Ngạn cúi đầu tìm kiếm một chút, lấy tỏi ra ném cho Thang Tam Viên, sau đó chỉ chỗ ngồi cạnh bàn ăn: "Anh ngồi đó bóc tỏi là được rồi."
Thang Tam Viên ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ Cố Ngạn chỉ, cúi đầu bóc tỏi, ngón tay trắng mềm cẩn thận bóc vỏ tỏi.
Cố Ngạn không khỏi mỉm cười, nhìn một lát mới thu hồi ánh mắt, tìm nguyên liệu nấu ăn, động tác lưu loát cắt đồ ăn.
Thang Tam Viên một bên bóc tỏi, một bên ngẩng đầu nhìn động tác thuần thục của anh, không khỏi có chút kinh ngạc, hỏi: "Bình thường đều là cậu tự mình nấu cơm sao?"
Lịch trình Cố Ngạn bận rộn như vậy, cậu không nghĩ tới Cố Ngạn lại thuần thục việc nấu cơm đến thế.
Cố Ngạn lắc đầu: "Trong nhà có dì nấu cơm, em không xuống bếp."
"Vậy vì sao cậu lại học nấu cơm?" Thang Tam Viên hơi nghi hoặc một chút, vô thức cùng Cố Ngạn nói chuyện giết thời gian.
Động tác trên tay Cố Ngạn không ngừng, một bên cầm nguyên liệu nấu ăn từ trong tủ lạnh, một bên cong môi: "Vì cưới vợ."
"Hả?" Thang Tam Viên sửng sốt một chút, nấu ăn thì có quan hệ gì với cưới vợ? Cố Ngạn như vô tình hay hữu ý nhìn cậu, khẽ nói: "Ông của em nói, đàn ông mà không biết làm cơm sẽ không lấy được vợ."
Thang Tam Viên không nhịn được bật cười: "Ông Cố thật là thú vị."
Cố Ngạn gật đầu, mở nồi: "Ừm, qua một thời gian nữa em dẫn anh về gặp ông."
Thang Tam Viên hiểu rõ Cố Ngạn đang nói về thỏa thuận trước đó, anh muốn cậu trở về thăm ông Cố, thế là khẽ gật đầu, ngoan ngoãn nói "Ừm"
Hai người cảm thấy cuộc đối thoại không có gì là, nhưng trên khu bình luận lại trực tiếp sôi nổi hẳn lên, số người xem trực tiếp không ngừng tăng vọt.
[Mị không nghe nhầm chứ? Mới gặp nhau có một ngày, Cố Ngạn đã muốn dẫn Thang Tam Viên về gặp ông rồi sao?]
[Đó là ông của Cố Ngạn đó! Tôi nghe người trong giới nói rằng Cố Ngạn rất giữ bí mật về gia đình mình. Cố Ngạn đã xuất đạo nhiều năm như vậy, nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy anh nói ra chuyện trong nhà, càng chưa nghe nói anh dẫn ai về gặp người nhà đó.]
[Quan hệ của Cố Ngạn và Thang Tam Viên sao lại phát triển vùn vụt như vậy, như ngồi tên lửa ấy! Hay là Thang Tam Viên có điểm đặc biệt, nên Cố Ngạn mới đối xử tốt với cậu ấy như vậy?]
[Fan hâm mộ của nhà bên ở đâu vậy, ta đây có thuốc trợ tim tác dụng cực nhanh, có thể hào phóng tặng cho ngươi một viên, nói không chừng mối quan hệ 2 nhà chúng ta còn có thể cứu vãn một chút.]
[Thật không ngờ, có một ngày thần tượng của mình cùng đối thủ ngồi một chỗ nấu cơm, còn bàn chuyện về nhà gặp ông, che mặt.]
[Thành thật mà nói, theo tôi thì đối thủ của chúng ta so với cái tên Thái Khả Khả kia thì tốt hơn nhiều, Hừ! Về sau sẽ không gọi là đối thủ nữa.]
[Không có ai khen tài nấu nướng của Ngạn Ngạn sao? Vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, còn là người đàn ông biết nấu cơm, Ngạn Ngạn là người đàn ông tuyệt vời nhất!]
[Hôm nay cũng bị vẻ đẹp của Ngạn Ngạn làm cho hít thở không thông, ủng hộ, ủng hộ!!! Điên cuồng ủng hộ anh!]
...
Cố Ngạn lấy nguyên liệu đã ướp gia vị ra, nhanh chóng chiên một đĩa cánh gà, đặt trước mặt Thang Tam Viên: "Ăn chút trước đi."
Thang Tam Viên ngẩn người, nhìn miếng cánh gà vàng óng, thơm ngon trước mặt, không khỏi nuốt nước bọt một cái, có chút do dự nói: "Cái này không được đâu, vẫn là chờ lúc ăn cơm ăn cùng mọi người."
"Không phải anh đói sao? Không cần chờ bọn họ, cái này là nấu cho anh ăn." Cố Ngạn nói xong cầm tỏi Thang Tam Viên đang bóc ném sang một bên, cầm khăn ướt lau tay cho cậu.
Vẻ mặt của Cố Ngạn vẫn rất điềm tĩnh, hàng mi rủ xuống khiến người ta không nhìn ra được cảm xúc của anh, nhưng đường nét nơi quai hàm lại mềm mại hơn đôi chút. Động tác rất tự nhiên, giống như hành động thân mật này vốn dĩ rất đỗi tự nhiên, làm Thang Tam Viên ngượng ngùng không dám rút tay về.
Thang Tam Viên nhìn tay của mình, một lúc lâu sau mới nói ra một chữ: "...Ừm."
Cố Ngạn lau tay cho Thang Tam Viên xong, liền buông tay ra, chỉ có ngón tay không biết là vô ý hay hữu tình nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay của cậu.
Khuôn mặt Thang Tam Viên không hiểu sao lại nóng bừng, ngồi bất động.
Cố Ngạn cong môi cười, cầm đũa gắp một cánh gà đưa lên miệng cậu, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: "Há miệng."
Thang Tam Viên ngoan ngoãn hé miệng cắn một cái, sau đó mới phản ứng được là Cố Ngạn đang đút cho mình ăn, gương mặt không khỏi càng đỏ hơn.
Nhưng sự chú ý của cậu ngay lập tức bị thu hút bởi hương vị tuyệt vời trong miệng. Tài nấu ăn của Cố Ngạn thực sự rất tốt, cánh gà được chiên rất ngon và mọng nước, giòn rụm bên ngoài, mềm mọng bên trong, ăn rất ngon.
Cố Ngạn cúi đầu, khoảng cách gần đến mức có thể nhìn thấy làn da trắng mịn và đôi môi ửng hồng của Thang Tam Viên.
Thang Tam Viên nhướng mày, hai mắt cong thành hình lưỡi liềm, ngẩng đầu nhìn anh: "Ăn rất ngon."
Khóe môi Cố Ngạn không nhịn được hơi hơi cong lên: "Xem ra ông không có lừa em."