Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 6: Chuyện sáng sớm và thang máy
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Thành ôm Omega của mình vào lòng, cảm thấy vô cùng thỏa mãn, chìm vào giấc mộng đẹp cùng mùi hương ngọt ngào.
Ánh nắng ban mai chiếu vào nhà, Lục Thành chậm rãi mở mắt ngáp một cái.
Thang Nhất Viên đang nằm trong lòng anh, khẽ cựa quậy như còn chưa yên giấc.
Lục Thành đột nhiên khựng lại, nhìn xuống, thấy Thang Nhất Viên nằm gọn trong lồng ngực mình, anh sửng sốt một chút, sau đó mới nhớ ra mình đã kết hôn với đối thủ.
Thang Nhất Viên hơi ngẩng đầu, hàng mi khẽ rung, mở to mắt nhìn anh một cái, sau đó lại vùi đầu vào vai anh, uể oải lẩm bẩm: "Em còn muốn ngủ nữa..."
Lục Thành: ". . . . . ."
Đối thủ không đội trời chung của anh lại đang... làm nũng ư? Lại một ngày mới bắt đầu, đẩy Lục Thành đến bờ vực sụp đổ.
Thang Nhất Viên nhắm mắt ngửi thấy mùi của Lục Thành trên người mình, liền biết tối hôm qua khi cậu ngủ say, Lục Thành đã thầm phóng thích tin tức tố. Cậu nở nụ cười. Mấy hôm trước Lục Thành nằm viện hôn mê, mùi hương quen thuộc của anh trên người cậu cũng phai nhạt đi ít nhiều. Giờ đây, lại được tin tức tố của Lục Thành bao bọc, khiến toàn thân cậu thư thái như đắm mình trong đại dương.
Trước kia Thang Nhất Viên sẽ được Lục Thành hôn một cái chào buổi sáng, nhưng lần này nụ hôn quen thuộc không xuất hiện. Cậu nhíu mày, mở mắt ra, khuôn mặt cũng dần dần trở nên tỉnh táo.
Lục Thành nhìn Thang Nhất Viên vừa mới tỉnh dậy, ánh mắt còn chút mơ màng... Tại sao buổi sáng mà đối thủ vẫn xinh đẹp như vậy!
Lục Thành cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy nữa, sẽ bị đối thủ nắm mũi dắt đi, nên cố ý lạnh giọng nói: "Cậu giấu Nguyễn Phi ở đâu?"
Mới sáng sớm đã nghe thấy tên người yêu cũ của chồng mình, thật sự là không thể vui vẻ nổi.
Sắc mặt Thang Nhất Viên tối sầm, vẻ buồn ngủ tan biến, ánh mắt trở nên hoàn toàn tỉnh táo. Cậu lặng lẽ rời khỏi lồng ngực Lục Thành, giọng điệu bình thản: "Bốn năm trước hai người đã chia tay, cậu ta và Trầm Tây Nhiên đã đến tinh cầu Khế Khắc."
Lục Thành khó có thể tin nổi, nhíu mày: "Sao có thể như vậy?"
Sao anh lại có thể chia tay với Nguyễn Phi? Vì sao Nguyễn Phi lại đi cùng cái tên thanh mai trúc mã kia?
Lục Thành nhớ Trầm Tây Nhiên. Trầm Tây Nhiên và Nguyễn Phi lớn lên cùng nhau trong trại trẻ mồ côi. Trầm Tây Nhiên học tại trường nghệ thuật đối diện với cao trung Tinh Tế. Thỉnh thoảng anh ta sẽ đến gặp Nguyễn Phi. Lục Thành đã gặp Trầm Tây Nhiên vài lần, một người có khuôn mặt bình thường, lạnh lùng, chính trực, là Beta giống Nguyễn Phi.
À, không đúng... chỉ có Trầm Tây Nhiên là Beta.
Một lần nữa Lục Thành cảm thấy tức giận vì anh là người cuối cùng biết rằng Nguyễn Phi là một Omega. Nói thế nào đi nữa thì anh cũng đã từng là bạn trai cũ của Nguyễn Phi, thế nhưng anh lại không hề biết cậu ta là một Omega. Thậm chí Nguyễn Phi còn không để anh nắm tay, cứ tưởng Nguyễn Phi ngại ngùng nên không quan tâm lắm, hóa ra Nguyễn Phi là muốn che giấu thân phận Omega.
Lục Thành suy nghĩ một chút, cũng không trách được, Omega thật sự cần phải ngụy trang nếu muốn lớn lên trong cô nhi viện. Ôi, thật là một Omega đáng thương.
Thang Nhất Viên ngồi dậy nhấp một ngụm nước để trên đầu giường. Nước trong cốc đã để qua đêm nên hơi lạnh, cậu khó khăn nuốt xuống. "Em đã nhắc nhở anh rằng Nguyễn Phi và Trầm Tây Nhiên có quan hệ rất tốt, đã vượt quá ranh giới bạn bè. Anh không thể xen vào giữa họ đâu, do anh không tin thôi."
Lục Thành chau mày, rất tức giận. Giọng điệu Thang Nhất Viên mỗi lần nhắc nhở anh đều là châm chọc, khiêu khích, anh còn cho rằng Thang Nhất Viên cố ý chọc giận anh, anh cũng không hề nghĩ đó là sự thật!
Lục Thành không muốn tin rằng mối quan hệ của anh và Nguyễn Phi vừa chớm nở đã kết thúc nhanh chóng như vậy, thật sự tổn hại đến uy nghiêm của một Alpha.
"Cậu ấy đã đồng ý ở bên cạnh tôi, sao có thể thích tên thanh mai trúc mã kia? Tôi không tin, cậu ấy chắc chắn có điều gì khó nói."
Thang Nhất Viên cười lạnh, nghĩ thầm trong lòng, ngay từ đầu người Nguyễn Phi thích là Trầm Tây Nhiên, đồng ý ở bên anh là để lừa anh. Cậu ta chẳng những cho anh một cái mũ xanh mướt đội lên đầu, còn lấy tiền của anh, cho tất cả mọi người biết là anh bị lừa.
Trong lòng cậu đã muốn nhẫn tâm, nhưng cuối cùng lại không đành lòng cho Lục Thành nhận cú sốc bị cắm sừng thêm lần nữa. Cậu không nói lời nào, đứng dậy, vào phòng để đồ lấy một bộ âu phục xuống từ trên mắc. "Hôm nay anh mặc bộ này."
Hôm nay Lục Thành có một cuộc hội nghị chính thức, cần phải mặc trang trọng một chút.
Ánh mắt Lục Thành ghét bỏ nhìn bộ âu phục: "Đi học mà mặc âu phục có khi người khác lại coi rằng tôi là một ông chú."
Thang Nhất Viên nhẹ giọng nói: "Anh đã tốt nghiệp hai năm trước, hơn nữa còn tiếp quản Lục Thị, hiện là chủ tịch của Lục Thị. Đi làm cần phải mặc âu phục."
Lục Thành vừa tỉnh dậy, trong đầu có chút rối rắm, cuối cùng cũng có phản ứng, bây giờ đã là bốn năm sau, anh không còn là học sinh nữa.
"Còn ba tôi thì sao? Tại sao tôi lại tiếp quản công ty?" Mặt Lục Thành tái mét, trong đầu anh thoáng chốc tràn ngập những ý nghĩ khủng khiếp: "Chẳng lẽ ba tôi ..."
Thang Nhất Viên nhanh chóng cắt ngang. "Ba rất tốt, rất khỏe mạnh, nhưng ba nói rằng ba rất ghét mùi tiền, muốn sống một cuộc sống điền viên mà ông hằng mong ước, vì vậy ba đã giao công ty cho anh."
Lục Thành hừ một tiếng, không phục lắm, "Ông già kia nói thì có vẻ quang minh chính đại lắm, chẳng qua là muốn được lười biếng."
Thang Nhất Viên nhớ tới bộ dạng vui vẻ khi cha Lục giao công ty cho Lục Thành, không khỏi thở dài, xem ra anh chồng mất trí nhớ vẫn rất hiểu rõ ba mình.
Lục Thành đắm chìm trong những cú sốc của tình yêu tan vỡ và rằng anh đã là một "ông chú" trong xã hội, ngồi im lặng trên giường một lúc lâu.
Thang Nhất Viên bỏ mặc anh ngồi nghĩ về cuộc sống, đi vệ sinh cá nhân.
Lúc ăn sáng, Lục Thành mới xuống tầng. Anh đã thay bộ quần áo Thang Nhất Viên chuẩn bị: áo sơ mi trắng cùng quần âu phẳng phiu tôn lên dáng người cao ráo. Áo khoác được anh tùy tiện cầm trên tay, trông anh tràn đầy năng lượng, bước xuống cầu thang với vẻ chỉnh tề, tự tin. Có vẻ như anh cuối cùng cũng đã thoát khỏi cú sốc "chia tay".
Thang Nhất Viên bị vẻ đẹp trai của chồng thu hút trong chốc lát, nhưng cậu nhanh chóng thu lại ánh mắt, đưa miếng sandwich vào miệng. Dù chồng mất trí nhớ nhưng vẫn rất đẹp trai, Thang Nhất Viên thầm nghĩ, quyết định tha thứ cho sự ngốc nghếch của anh.
Lục Thang Thang cắn miếng sandwich giống hệt ba mình. Bàn tay bé xíu ngoan ngoãn cầm một quả cà chua nhỏ đưa cho ba lớn.
Sau khi Lục Thành nhận lấy cà chua nhỏ, tâm trạng của anh rốt cuộc cũng vui vẻ lên, xem ra cuộc sống bốn năm sau cũng không tệ lắm.
Ăn sáng xong, Lục Thành mặc áo khoác. Mặc dù hiện tại mất trí nhớ, nhưng công việc kinh doanh của công ty đang phát triển không ngừng, anh vẫn cần phải đến xử lý công việc.
Thang Nhất Viên uống hết ngụm sữa cuối cùng, sau đó đứng dậy, "Em đi với anh."
Lục Thành hơn Thang Nhất Viên hai tuổi, đã tốt nghiệp và tiếp quản Lục Thị. Thang Nhất Viên vì sinh Lục Thang Thang nên đã tạm nghỉ học một năm. Hiện tại cậu vẫn đang theo học tại trường Đại học Tinh Tế, và đang trong kỳ nghỉ hè nên khá nhàn rỗi.
Hôm nay là chuyến đi đến công ty đầu tiên của Lục Thành sau khi bị mất trí nhớ. Cậu lo lắng rằng Lục Thành sẽ mắc sai lầm trong việc xử lý công việc của công ty, hơn nữa sáng nay có một buổi họp với ban giám đốc, cậu đi theo mới có thể yên tâm.
Lục Thành hừ nhẹ, nâng cằm lên, "Không cần."
Ai biết đối thủ không đội trời chung có muốn nhìn anh bị xấu mặt hay không.
Thang Nhất Viên phớt lờ sự phản đối của anh, giơ tay giúp anh sửa lại cổ áo.
Nhiệt độ từ ngón tay Thang Nhất Viên truyền qua lớp áo mỏng chạm vào làn da Lục Thành. Vành tai Lục Thành gần như đỏ bừng, anh không thể thốt ra lời phản bác nào nữa.
Chà, đã bốn năm trôi qua, thủ đoạn làm anh nói không lên lời của đối thủ càng ngày càng lợi hại. Anh dừng lại ở thời điểm bốn năm trước, đến bây giờ quả nhiên anh không còn là đối thủ của kẻ không đội trời chung này nữa.
Thang Nhất Viên giúp anh bẻ cổ áo, sau đó đi ra ngoài trước.
Lục Thành mở miệng thở dốc, không còn cách nào khác là đi theo.
Lục Alpha tỏ vẻ vô cùng tức giận!
Có rất nhiều công ty trực thuộc tập đoàn Lục Thị, tham gia vào nhiều ngành nghề khác nhau, dự án quan trọng nhất là nghiên cứu cơ khí và trí não. Công ty có diện tích rộng lớn, kiến trúc mới lạ, độc đáo, là biểu tượng của khoa học kỹ thuật trên tinh cầu.
Trên đường đi, Thang Nhất Viên giải thích tình hình công ty cho Lục Thành và giới thiệu sơ qua về các nhân viên cấp cao, để anh không bị lúng túng khi gặp mà không gọi được tên.
Vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu nên Lục thị không thông báo chuyện Lục Thành bị thương và mất trí nhớ.
Hai tay Lục Thành ôm ngực, ngoài mặt giả vờ không kiên nhẫn, trên thực tế anh rất cẩn thận nghe từng câu Thang Nhất Viên nói.
Giọng nói của Thang Nhất Viên trong trẻo và ngọt ngào, anh rất hưởng thụ việc nghe cậu nói.
Chỉ số IQ cao của Lục Thang Thang là thừa hưởng từ Lục Thành, nên việc ghi nhớ tên và thân phận của họ đối với anh thực ra không thành vấn đề. Đến lúc xe dừng, anh cơ bản đã nắm được tình hình công ty.
Hai người cùng nhau bước vào công ty. Đang là giờ cao điểm làm việc, tầng một có rất nhiều nhân viên đang đứng đợi thang máy.
Mọi người nhìn thấy Thang Nhất Viên thì có chút kinh ngạc. Họ theo quy củ chào hỏi, nhưng ánh mắt lại không nhịn được mà quan sát cậu. Trong công ty không ai là không biết Chủ tịch Lục rất cưng chiều Omega của mình và cũng giấu người rất kỹ, không dễ dàng đưa cậu ra mắt mọi người. Vì vậy, trừ các cấp cao của công ty ra, rất ít người từng gặp Thang Nhất Viên. Cùng lắm thì họ chỉ thấy cậu qua ảnh trong văn phòng chủ tịch. Giờ đây, khi nhìn thấy người thật, mọi người không khỏi nhìn thêm vài lần, thầm nghĩ: Omega đẹp như vậy, khó trách mỗi khi tan tầm Chủ tịch lại vội vã chạy về nhà.
Lục Thành nhíu mày, toàn thân anh phát lạnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người. Những người này đang nhìn Omega của anh, dù cố ý hay vô ý, điều này khiến một Alpha vốn có ý thức lãnh thổ mạnh mẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Thang Nhất Viên biết quá rõ tính chiếm hữu mạnh mẽ của chồng mình, nên cố ý trêu chọc anh, đi về phía thang máy dành cho nhân viên.
Lục Thành cau mày, nhanh chóng giữ chặt cậu, lạnh lùng nói: "Có thang máy dành riêng cho chủ tịch."
Thang Nhất Viên liếc nhìn thang máy chuyên dụng, khẽ nói: "Đó là thang máy dành riêng cho chủ tịch nên chỉ anh được đi thôi, em đi thang máy bình thường là được rồi."
Lục Thành cau mày. Để Thang Nhất Viên chen chúc với bao nhiêu Alpha, Beta, Omega khác, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đấy đã khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Trong một không gian chật hẹp như thang máy, có người còn vô tình phóng thích tin tức tố, bám vào người Thang Nhất Viên, phá hủy mùi hương mà anh đã để lại trên cơ thể cậu.
Trong lòng Lục Thành tức giận, hận không thể giấu Thang Nhất Viên đi, không cho ai nhìn thấy.