Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 65: Theo đuổi
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Tam Viên khẽ động mắt, ngón tay vô thức bóc viên kẹo bơ cứng cho vào miệng. Vị ngọt khiến cậu ăn ngon đến híp cả mắt lại, trong chớp mắt đã quên đi sự ngượng ngùng ban nãy.
Cố Ngạn đã cho cậu kẹo bơ cứng, một người tốt bụng như vậy chắc chắn cũng sẽ giữ bí mật về tin tức tố cho cậu.
Cậu không kìm được mỉm cười, ngẩng đầu hỏi Cố Ngạn: “Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? Rao hàng như những người khác sao?”
Hai nhóm kia có nhiều tiền như vậy, bọn họ phải càng cố gắng hơn mới được.
Cố Ngạn nhìn quanh. Xung quanh là cảnh sông nước núi non xanh biếc, bên bờ sông, từng tốp các bác trai bác gái đang thong dong tự tại. Thỉnh thoảng có làn gió nhẹ thổi qua, tiếng cười nói không ngớt.
“Các bác ấy sẽ muốn ăn củ sen sao?” Thang Tam Viên nhìn nhóm bác trai bác gái đang say sưa khiêu vũ, không kìm được hỏi một câu.
Cố Ngạn cong môi, cúi đầu lấy điện thoại ra tìm kiếm gì đó. Mãi một lúc sau, anh vẫn chăm chú nhìn vào điện thoại, không ngẩng đầu lên mà nói: “Anh Tiểu Tam, anh đến chỗ tổ chương trình nói là muốn một tấm bảng gỗ giống nhóm Quý Mai, có thể viết chữ, và cần thêm một cây bút đánh dấu nữa.”
Thang Tam Viên gật đầu, lập tức đi tìm tổ chương trình lấy những thứ Cố Ngạn dặn.
Cố Ngạn nhận lấy bút, vừa nhìn điện thoại vừa viết lên tấm ván gỗ.
[Bổ máu tăng khí huyết, làm dịu cơn khát, thanh nhiệt giải độc, hạ huyết áp, làm đẹp da...]
Thang Tam Viên đứng nhìn bên cạnh anh một lúc, mới phát hiện những gì anh viết là giá trị dinh dưỡng và công dụng của củ sen.
Thang Tam Viên: “...” Đúng là muốn bán cho nhóm các bác trai bác gái xung quanh đây mà.
Người lớn tuổi chú trọng nhất là việc dưỡng sinh, Cố Ngạn viết giá trị dinh dưỡng của củ sen ra, quả nhiên đã thu hút ánh mắt mọi người, nhóm bác trai bác gái dần dần đều vây quanh.
Một bác trai đeo kính đi tới nhìn kỹ một chút, sau đó hỏi: “Chàng trai, những gì cháu viết là thật sao?”
Dù sao Cố Ngạn cũng không học y, chỉ nói đúng sự thật: “Trong sách y học nói như vậy ạ.”
Một bác gái trẻ trung mặc váy dài màu đỏ, tay cầm quạt giấy đang khiêu vũ, mỉm cười hỏi: “Hai đứa đẹp trai như vậy, là nhờ ăn củ sen sao?”
Cô em bên cạnh bà cũng không kìm được bật cười.
Cố Ngạn và Thang Tam Viên biết các bác không có ác ý, chỉ phối hợp mỉm cười theo.
Bác gái kia lại hỏi: “Có thể cho các bác nếm thử củ sen hai đứa bán không?”
“Đương nhiên có thể.” Thang Tam Viên lấy túi đồ ăn thử mà bọn họ đã chuẩn bị sẵn ra, cắm một chiếc xiên nhỏ vào rồi đưa cho bác gái. Vì là người lớn tuổi, Thang Tam Viên đã chọn củ sen gạo nếp, không phải loại củ sen cay.
Bác gái mặc váy đỏ lại từ chối, giọng nói đầy kiên quyết: “Bác muốn ăn cay, mấy đứa đừng xem thường người lớn tuổi chúng ta chứ, chúng ta ăn cay còn giỏi hơn mấy đứa đó nhiều.”
Thang Tam Viên bật cười trước vẻ kiêu hãnh của bác gái, liền lấy những lát củ sen cay ra cho mọi người ăn thử.
Các bác trai bác gái chia nhau mỗi người một miếng. Sau khi nếm thử, bác gái không khỏi cảm thán: “Hương vị coi như không tệ, hai chàng trai này thái độ tốt như vậy, chúng ta mua ủng hộ hai đứa nhiều một chút.”
Vị bác trai đeo kính gật đầu: “Quan trọng nhất là tốt cho cơ thể. Công dụng này phù hợp với bệnh trạng của tôi. Tôi muốn mua thêm nhiều một chút.”
“Tôi cũng mua một ít, tiện thể làm đẹp.”
...
Dưới sự phát động của bác gái váy đỏ, các bác trai bác gái khác đều ùn ùn kéo đến mua, quầy hàng của họ trở nên nhộn nhịp chưa từng có. Cố Ngạn thu tiền rồi đưa cho Thang Tam Viên, Thang Tam Viên đếm tiền không xuể.
Thái Khả Khả chỉ có thể đứng nhìn từ xa, tức đến mức quên cả việc tỏ ra yếu đuối, dồn hết sức lực kêu lớn tiếng: “Bán củ sen đây! Bán củ sen đây! Củ sen vừa to vừa ngọt! Đã mua tuyệt đối không lỗ!”
....
“Đống củ sen này là ai trong hai đứa làm vậy?” Bác gái váy đỏ rảnh rỗi không có việc gì làm, ngồi xổm bên cạnh nói chuyện với Thang Tam Viên, cười cười hỏi chuyện một cách cởi mở.
Thang Tam Viên vừa vội vàng lấy tiền, vừa chỉ vào Cố Ngạn, cười nói: “Là em ấy làm ạ.”
Bác gái tán thưởng nhìn Cố Ngạn từ trên xuống dưới mấy lượt, càng nhìn càng thấy hài lòng: “Không ngờ cậu trai này còn trẻ thế mà nấu ăn ngon như vậy, trông cũng đẹp trai nữa, đã có người yêu chưa?”
Ở tuổi này, họ cũng không nghe những ca khúc thịnh hành, cho nên không ai nhận ra Cố Ngạn, chỉ coi anh là một người bình thường bán củ sen.
Cố Ngạn nhìn Thang Tam Viên một chút, khóe miệng khẽ cong lên, trả lời bác gái: “Con sẽ sớm có thôi ạ.”
Bác gái nghe xong liền tỉnh cả người: “Vậy là vẫn chưa có, chàng trai, còn trẻ phải có cho mình nhiều sự lựa chọn chứ, bác giới thiệu cho con mấy người nhé?”
Cố Ngạn lắc đầu, cười nhạt: “Không cần đâu ạ, con đã có người mình thích rồi.”
“Vậy thật là đáng tiếc...” Bác gái tiếc nuối cảm thán một tiếng, lại chuyển ánh mắt sang Thang Tam Viên: “Chàng trai, con thì sao? Mặc dù tài nấu ăn của con không tốt bằng cậu ấy, nhưng cũng đẹp trai giống như cậu ấy, bác cũng giới thiệu cho con mấy người nhé? Những chuyện khác bác không biết, nhưng trong vòng trăm dặm quanh đây, nhà nào có cô con gái tốt, có đứa con trai ngoan, bác đều nắm rõ trong lòng bàn tay.”
Thang Tam Viên vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, bác mua nhiều củ sen ủng hộ chúng con là được rồi.”
“Củ sen thì phải mua, nhưng giới thiệu người yêu cũng phải làm chứ, chàng trai, con muốn tìm đối tượng như thế nào? Hiện tại còn trẻ cứ không vội vàng, về sau hối hận thì đã muộn rồi.” Bác gái ngồi xổm lâu, chân có lẽ đã hơi tê, vừa giơ tay ra đấm đấm chân, vừa không ngừng nói.
Người chị em tốt ngồi cạnh bác gái quan sát Thang Tam Viên một hồi, bỗng nhiên “Ái chà!” một tiếng: “Tôi bảo sao mà nhìn quen mắt thế, đây không phải chàng trai trong bộ phim truyền hình đang chiếu trên TV sao? Tên cũng đặc biệt dễ nhớ, tên... tên là Thang Tam Viên!”
Trong lúc mọi người đều nhìn vào, bác gái váy đỏ nhìn kỹ một chút, vỗ đùi cái đét đứng bật dậy: “Không phải chứ, chị không nói tôi còn không nhận ra đó!”
“Là minh tinh đó!”
“Thảo nào lớn lên đẹp trai như vậy, vừa nãy tôi còn nói lớn lên đẹp trai thế mà đi bán củ sen thì thật đáng tiếc, hóa ra là minh tinh.”
“Mấy người nhìn xem, người đứng bên cạnh không phải là người quay phim sao? Lúc nãy chúng ta chỉ tập trung nhìn hai chàng trai khôi ngô này, thế nên mới không để ý thấy.”
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, mặc dù Thang Tam Viên đã quen với những ánh nhìn chăm chú của đám đông. Nhưng lúc này, bị nhóm bác trai bác gái này vây quanh, cậu không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ.
Mắt của bác gái váy đỏ càng sáng bừng lên, vỗ vai Thang Tam Viên nói: “Minh tinh như mấy đứa có phải là không lo tìm đối tượng không? Nhưng mà cũng phải tung lưới rộng rồi tập trung tuyển chọn sau chứ. Mấy cô gái, cậu nhóc bác định giới thiệu cho mấy đứa đều rất được. Mấy đứa cứ kết bạn với nhau trước, rồi từ từ tìm hiểu nhau sau.”
Thang Tam Viên bị sự kiên trì của bác gái làm cho “bó tay”, cũng không biết phải làm sao. Cố Ngạn bán xong củ sen trong tay bỗng nhiên đứng dậy, tiến đến bên tai bác gái không biết đã nói những gì. Âm thanh quá nhỏ, xung quanh lại quá ồn ào, Thang Tam Viên không nghe thấy anh nói gì.
Ánh mắt bác gái thay đổi, rồi lấp lánh đảo qua đảo lại giữa Thang Tam Viên và Cố Ngạn mấy vòng. Cuối cùng, bà vỗ mạnh vào lưng Cố Ngạn, vẻ mặt đầy thấu hiểu: “Chàng trai, cố lên! Bác gái cũng từng là người trẻ, hiểu mà, hiểu mà.”
Thang Tam Viên hơi kinh ngạc nhìn họ một chút, há miệng muốn trả lời vấn đề trước đó của bác gái: “Bác à, chuyện giới thiệu đối tượng bác vừa mới nói...”
“Giới thiệu cái gì mà giới thiệu!” Bác gái tỏ vẻ không tán đồng, trách móc: “Chàng trai, con phải biết trân quý người trước mắt, không thể vì còn trẻ mà đa tình như vậy, bất cứ ai giới thiệu đối tượng cũng không được để ý, có biết không hả.”
Thang Tam Viên: “...” Sao bác lại có thể thay đổi nhanh đến vậy? Nhóm chị em tốt của bác gái cầm điện thoại đi tới, cười nói với Thang Tam Viên: “Chàng trai, chụp ảnh chung với chúng ta đi, khó lắm mới được một lần gặp minh tinh, chúng ta muốn chụp một bức ảnh khoe với mấy người chị em khác một chút.”
“Được ạ.” Thang Tam Viên lễ phép mỉm cười, đi đến chụp ảnh cùng họ.
Mọi người vây Thang Tam Viên vào giữa, sau khi chụp ảnh xong vẫn giữ cậu lại không muốn buông, mấy bác gái còn nhiệt tình khoác tay cậu: “Ôi chao, chàng trai, da cháu thật đẹp, bình thường dùng sản phẩm chăm sóc da nào vậy?”
Thang Tam Viên hơi lúng túng lắc đầu: “Bình thường cháu không dùng sản phẩm chăm sóc da đặc biệt nào cả, chỉ là baba của cháu thỉnh thoảng sẽ nấu chút canh cho cháu uống thôi.”
“Tuổi trẻ thật là tốt, nhìn làn da non nớt này, trông thật xinh đẹp...” Một vị bác gái vừa nói còn muốn đưa tay ra sờ mặt Thang Tam Viên, dù sao cũng là lần đầu tiên thấy minh tinh ở khoảng cách gần như vậy, rất hiếm có.
Cố Ngạn đột nhiên đi tới, kéo Thang Tam Viên ra khỏi đám đông, thành công ngăn cản bàn tay đang tới gần của bác gái.
Nhóm bác gái trách yêu Cố Ngạn một chút: “Chàng trai đừng keo kiệt như vậy chứ, để chúng ta sờ một chút thì có sao đâu.”
Bác gái váy đỏ mỉm cười nói giúp Cố Ngạn: “Chuyện của mấy người trẻ, mấy bà không hiểu đâu.”
Cố Ngạn đứng chắn trước người Thang Tam Viên, khuôn mặt lạnh lùng nở một nụ cười hoàn hảo: “Thật ra cháu cũng là minh tinh, mọi người không thể bất công như vậy, chỉ thích anh Tiểu Tam thôi chứ.”
Nụ cười của Cố Ngạn từng lập kỷ lục bán chạy nhất cho một tạp chí nổi tiếng, lúc này lập tức khiến nhóm bác gái mê mẩn, thành công thu hút sự chú ý của mọi người đều hướng về anh.
Thang Tam Viên không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm, mọi người đều quá nhiệt tình, cậu có chút không ứng phó nổi.
Đầu tiên mọi người đều kinh ngạc ồ lên, sau khi hết kinh ngạc, lại hỏi Cố Ngạn một vấn đề giống như trước: “Chàng trai, cháu chụp một bức ảnh cùng chúng ta được không?”
Cố Ngạn mỉm cười gật đầu, khẽ nói với Thang Tam Viên: “Anh Tiểu Tam, anh về trông quầy hàng đi.”
“Được.” Thang Tam Viên trở lại gian hàng tiếp tục bán củ sen. Nhờ có những nhóm bác trai bác gái này, càng nhiều người tụ tập trước quầy hàng, củ sen đã bán gần hết.
Cố Ngạn lần lượt được kéo đi chụp ảnh, ai cũng hừng hực khí thế, Cố Ngạn đều mỉm cười rất hợp tác với mọi người. Chờ mọi người cuối cùng thả anh trở về, những củ sen ở quầy hàng đã được bán hết. Thang Tam Viên hài lòng đếm tiền, rồi cẩn thận cất tiền đi.
Bác gái váy đỏ trước khi đi còn không quên dặn dò Thang Tam Viên: “Chàng trai, phải trân trọng người trước mắt nhé!”
Thang Tam Viên mỉm cười gật đầu, cùng Cố Ngạn vẫy tay chào tạm biệt mọi người. Nhìn nhóm bác trai bác gái đi dần xa, cả hai không khỏi cùng thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cố Ngạn và Thang Tam Viên nhìn nhau cười. Thang Tam Viên tránh camera nhỏ giọng hỏi: “Vừa nãy em nói gì với bác gái vậy?”
Cậu hết sức tò mò Cố Ngạn đã dùng cách gì mà có thể khiến bác gái trong nháy mắt bỏ đi ý định giới thiệu đối tượng. Cậu muốn học hỏi một chút, lần sau gặp lại chuyện tương tự, có thể dùng cùng một phương pháp.
Cố Ngạn nhìn cậu với vẻ thâm sâu khó đoán: “Em nói em muốn theo đuổi anh.”
“...” Thang Tam Viên ngạc nhiên một chút, sau đó lộ ra vẻ mặt đã hiểu, hạ giọng nói: “Em thật thông minh, vậy mà có thể nghĩ ra cách này để bác gái biết khó mà lui.”
“...” Hồi lâu Cố Ngạn đều không nói gì thêm, một mình chìm vào suy nghĩ nào đó.
Thang Tam Viên thu dọn quầy hàng, nghi ngờ liếc nhìn anh một cái: “Em sao vậy?”
Cố Ngạn không nói gì, chỉ nhìn cậu một cái, rồi bóc một viên kẹo bơ cứng cho vào miệng.