Chương 64: Tranh đấu

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 64: Tranh đấu

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau bữa ăn, đội ngũ đạo diễn mang đến nhiệm vụ của ngày hôm nay: bán củ sen. Các đội sẽ thi đấu theo nhóm phòng, bán số củ sen đã hái được hôm qua, thời gian kết thúc là mười một giờ trưa. Thứ hạng được tính dựa trên tổng số tiền kiếm được của mỗi đội. Nhóm kiếm được nhiều tiền nhất sẽ được đi công viên giải trí vào buổi chiều, nhóm xếp thứ hai được nghỉ ngơi trong biệt thự, còn nhóm cuối cùng phải chuẩn bị bữa tối cho tất cả mọi người, đồng thời phục vụ mọi người trong bữa ăn.
Thái Khả Khả nghe xong không đồng tình: "Tại sao lại chia nhóm theo phòng? Chẳng lẽ không phải nên bốc thăm quyết định sao?"
Phó đạo diễn ngượng nghịu gãi mũi. Hắn cũng không thể nói rằng, vốn dĩ là muốn bốc thăm, thế nhưng sau ngày hôm qua, đạo diễn cảm thấy hiện tại Thang Tam Viên và Cố Ngạn đang rất được chú ý, không thể bỏ lỡ sức hút này. Nhất định phải cho họ cơ hội ở cùng một chỗ để tạo thêm nhiều phản ứng hóa học, cho nên mới đổi thành kiểu chia nhóm như thế này.
Thái Khả Khả không nhận được câu trả lời, khó chịu nhíu mày, âm thầm hạ quyết tâm, dù có thế nào, cậu ta tuyệt đối không thể để Thang Tam Viên và Cố Ngạn giành được vị trí đầu tiên!
Nếu để Cố Ngạn và Thang Tam Viên cùng đi công viên giải trí, chẳng lẽ độ hot của cặp đôi 'Tam Cố' lại không tăng vọt? Đó chính là công viên giải trí, là thánh địa hẹn hò của biết bao nhiêu cặp tình nhân, ai biết Cố Ngạn và Thang Tam Viên sẽ làm những gì ở đó. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cặp đôi "Khả Viên" mà cậu ta dày công xây dựng bấy lâu sẽ bị lu mờ, cho nên cậu ta nhất định phải giành hạng nhất.
Những người khác cũng nhao nhao muốn để Thang Tam Viên và Cố Ngạn làm những người cuối cùng, dù sao chỉ khi Cố Ngạn nấu cơm thì mới có bữa ăn ngon! Những người khác mà nấu cơm... thật không thể tưởng tượng được.
Thang Tam Viên: "..." Đạo diễn, ông thực sự định để cho cặp đứng chót nấu cơm à? Hai nhóm khác đều dồn hết sức lực, lập tức sốt sắng mang vác củ sen, để đội ngũ đạo diễn giúp họ chuyển đến thị trấn nhỏ bên cạnh. Ai nấy đều muốn nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường, tranh thủ bán càng nhiều càng tốt!
Thang Tam Viên cũng muốn nhanh chóng hành động, nhưng Cố Ngạn lại giữ cậu lại, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không vội."
Thang Tam Viên mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng vẫn nghe lời dừng bước. Cậu cảm thấy Cố Ngạn có lẽ đã có cách giải quyết.
Cố Ngạn khẽ mỉm cười, mang củ sen vào bếp, Thang Tam Viên cũng vội vàng đi theo.
Cố Ngạn đặt củ sen xuống, quay đầu lại, nhìn thấy Thang Tam Viên đang đi theo sau, không khỏi mỉm cười, hỏi: "Nếu anh chạm vào củ sen thì có bị dị ứng không?"
Thang Tam Viên lắc đầu: "Không đâu, chỉ có ăn mới có thể dị ứng."
Cố Ngạn đưa củ sen cho cậu, nhẹ giọng nói: "Vậy giúp em rửa sạch số củ sen này."
Thang Tam Viên lập tức gật đầu, nhận lấy củ sen, mang đến vòi nước, rửa sạch bùn đất bên ngoài củ sen, để lộ ra phần ngó sen sạch sẽ. Sau đó dưới sự chỉ dẫn của Cố Ngạn, cậu lấy một chậu nước đầy, cho vào một ít muối và giấm trắng, ngâm củ sen vào. Một lát sau, lại vớt củ sen ra rửa sạch dưới vòi nước.
Cố Ngạn không biết đang chuẩn bị cái gì, trước tiên lục trong tủ lạnh một lúc, sau đó lấy ra một ít nguyên liệu, rồi tiếp tục bận rộn. Thang Tam Viên đoán chừng có thể Cố Ngạn muốn chế biến củ sen thành món ăn để bán.
Thang Tam Viên sau khi rửa sạch củ sen thì đưa cho Cố Ngạn, Cố Ngạn cầm lấy củ sen cười nói: "Rửa thật là sạch."
Được khen, Thang Tam Viên không kìm được cười tươi, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Cố Ngạn đặt củ sen lên thớt, cầm dao thái xuống, động tác dứt khoát, gọn gàng. Vừa thái củ sen vừa nói với Thang Tam Viên: "Anh đi nghỉ ngơi một lát đi, em làm xong củ sen sẽ gọi anh."
"Để anh ở lại giúp em đi." Thang Tam Viên không muốn ngồi không, bèn lau tay.
Tay Cố Ngạn không dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Thang Tam Viên, ánh mắt tràn đầy ý cười, trầm giọng nói: "Ngoan, nghe lời."
"...Được rồi." Thang Tam Viên tự động đỏ bừng mặt, vội vã chạy khỏi bếp.
Cậu không khỏi có chút chán nản, rõ ràng cậu lớn tuổi hơn Cố Ngạn, vậy mà cứ như thể Cố Ngạn đang chăm sóc cậu vậy.
Bên trong phát sóng trực tiếp, tất cả mọi người đều thấy sự thân mật này, vội vàng đánh chữ:
[Tình yêu của người khác sao mà chua chát quá!]
[Cố Ngạn không chỉ đẹp trai, giàu có mà còn biết nấu ăn nữa chứ! Đây là thần tượng kiểu thần tiên nào vậy trời.]
[Cố Ngạn vì muốn đi khu vui chơi với Thang Tam Viên mà cũng liều mình thật, chưa từng thấy cậu ấy nghiêm túc thi đấu như vậy khi tham gia chương trình.]
[Không nghe không nghe, tôi chỉ biết lúc Ngạn Ngạn nấu ăn trông thật đẹp mắt, từng động tác đều đẹp như thể bước ra từ truyện tranh vậy, Em yêu anh!!!]
[Trước đây tôi luôn cảm thấy Cố Ngạn có vẻ xa cách, nhưng xem xong chương trình này, tôi thấy cậu ấy cũng là người bình thường như chúng ta vậy, cảm giác như khoảng cách đã được rút ngắn rất nhiều, tôi muốn làm fan của cậu ấy!]
...
Trên khu bình luận không ngừng thảo luận, Thang Tam Viên chạy tới cho Tiểu Ngốc ăn cơm.
Tiểu Ngốc cúi đầu ăn ngấu nghiến, cái đuôi ve vẩy vui vẻ. Thang Tam Viên ngồi xổm sang một bên nhìn say sưa. Không biết qua bao lâu, cậu nghe thấy Cố Ngạn gọi mình, mới vội vàng chạy về.
Cố Ngạn đã chế biến số củ sen đó thành món củ sen cay và củ sen gạo nếp, đựng trong từng túi nhỏ.
"Đợi chút nữa bán với giá mười tệ một túi, vừa đơn giản tiện lợi, lại không cần cân đo đong đếm."
Thang Tam Viên ngoan ngoãn gật đầu. Những củ sen kia Cố Ngạn làm ra rất đẹp mắt và tinh xảo, chỉ nhìn thôi cũng đủ biết là rất ngon. Nếu như không phải Thang Tam Viên không thể ăn củ sen, nhất định cậu cũng muốn nếm thử. Mà những củ sen này có cả vị ngọt lẫn vị cay, người mua có thể chọn hương vị mà họ muốn. Điều này thực sự thuận tiện hơn nhiều khi bán, mà những củ sen này có thể bán đắt hơn một chút so với củ sen chưa chế biến.
"Bây giờ chúng ta lên đường thôi?" Thang Tam Viên đã bắt đầu mong chờ được bán số củ sen này rồi.
"Chờ một lát..." Cố Ngạn không biết từ đâu lấy ra một chiếc mũ rơm đội lên đầu Thang Tam Viên, vươn tay thắt hai sợi dây qua cằm cậu, buộc thành một chiếc nơ, sau đó mỉm cười: "Được rồi, đi thôi."
Thang Tam Viên đưa tay sờ chiếc mũ rơm trên đầu, khẽ gật đầu.
Đội ngũ đạo diễn chở họ đến một thị trấn gần đó, chỉ để lại các quay phim, còn lại để mặc họ tự do phát huy.
Cố Ngạn và Thang Tam Viên đi loanh quanh chợ một lúc thì gặp Thái Khả Khả và Nhạc Lạc Phong đứng hai bên. Họ bày củ sen trong một chiếc giỏ tre, thỉnh thoảng lại cất giọng rao hàng.
Thái Khả Khả đang nắm chặt trong tay một xấp tiền, có chừng mười tờ... Nói tóm lại, chắc cũng phải gần một trăm tệ. Nhìn thấy Cố Ngạn và Thang Tam Viên, cậu ta lập tức khẽ hừ một tiếng, khoa trương vỗ vỗ xấp tiền, vẻ mặt đầy khoe khoang.
"..." Nếu như không phải sợ Thái Khả Khả mượn cơ hội tạo tin đồn tình cảm (xào CP), Thang Tam Viên thật muốn hợp tác vỗ tay tán thưởng cậu ta.
Nhạc Lạc Phong vui vẻ chạy tới trước mặt bọn họ, vẻ mặt phấn chấn nói: "Anh Ngạn, Anh Tam Viên, tối nay em muốn ăn tôm rim tỏi, sườn xào chua ngọt, chân giò kho tộ, còn có canh tôm cà chua..."
Cố Ngạn nhíu mày cắt ngang lời hắn: "Cậu tự tin bọn tôi sẽ là những người đứng cuối cùng đến thế sao?"
Nhạc Lạc Phong hơi xấu hổ gãi đầu: "Bọn em vừa gặp được một khách hàng lớn, bán được một đống củ sen với giá năm mươi tệ. Chị Quý Mai và Quý Lê cũng không tệ, hai người đến muộn như vậy, chắc chắn không thể đuổi kịp bọn em đâu."
"Cũng không chắc đâu." Thang Tam Viên hơi ngẩng cằm, bị chạm đúng vào lòng hiếu thắng. Cậu cảm thấy có tài nấu nướng của Cố Ngạn, bọn họ tuyệt đối sẽ không đứng cuối.
Thái Khả Khả không nói gì, nhưng càng vỗ mạnh vào đống tiền trên tay.
Cố Ngạn cố ý liếc mắt nhìn tiền trong tay cậu ta, khoa trương: "Anh Tiểu Tam nhìn kìa, cậu ta đang khoe khoang, lát nữa chúng ta nhất định phải kiếm nhiều hơn cậu ta mới được."
Thái Khả Khả không nhịn được bật cười khẩy: "Đừng có nói sớm quá, thật sự không biết sự đời, tiền bạc không dễ kiếm như vậy đâu, không phải ai cũng có đầu óc kinh doanh như tôi."
Thang Tam Viên trong lòng khẽ động, chợt bắt chước dáng vẻ của Cố Ngạn, nhập vai 'hoa sen trắng': "Không quan trọng, có Ngạn Ngạn ở đây, kiếm nhiều hay ít thì tôi cũng vui vẻ cả."
Cậu nói rồi nháy mắt với Cố Ngạn.
Vẻ mặt Thái Khả Khả như sụp đổ, khóe miệng giật giật, ném tiền trong tay vào ngực Nhạc Lạc Phong, không chút do dự quay lưng đi, coi như không thấy gì.
Đôi cẩu nam nam này cứ thế mà thể hiện tình cảm!
Thang Tam Viên bỗng nhiên cảm nhận được niềm vui khi làm 'hoa sen trắng', không nhịn được cười với Cố Ngạn: "Ngạn Ngạn, chúng ta đi kiếm tiền thôi."
Cố Ngạn cong môi, chạm nhẹ khóe mắt Thang Tam Viên: "Được, anh Tiểu Tam."
Thái Khả Khả tức giận không quay đầu lại, Thang Tam Viên và Cố Ngạn vui vẻ đi về phía trước.
Phía trước không xa, hai chị em Quý Mai và Quý Lê cũng đang bán hàng, dường như họ đã nghĩ ra một chiến lược tiếp thị. Trên ván gỗ viết, người mua trên 20 tệ có thể chụp ảnh chung, hơn 50 tệ sẽ được cung cấp công thức dưỡng nhan bí truyền. Nhưng vì các loại mỹ phẩm dùng trong công thức bí mật của họ quá đắt và khó mua, nên chiến lược tiếp thị này dường như không được đón nhận.
Thời tiết hôm nay rất nóng, mặt trời chiếu gay gắt. Quý Mai và Quý Lê hai má ửng hồng vì nắng, nhưng lại tràn đầy năng lượng.
"Chúng ta đi đâu bán hàng đây?" Thang Tam Viên thu tầm mắt lại, hỏi. Các điểm đông đúc quanh đây đã bị hai đội chiếm mất, chỉ còn cách đi nơi khác.
Cố Ngạn nhìn xung quanh, chỉ vào hồ nước cách đó không xa nói: "Tới đó đi. Ở đó có cây xanh, có gió mát."
Thang Tam Viên phóng tầm mắt nhìn tới, nơi đó đúng là có bóng mát và không khí trong lành, nhưng lại không náo nhiệt bằng bên này, chỉ có một nhóm cô chú đang thong thả kéo đàn nhị và nhảy quảng trường. Cậu gật đầu cùng Cố Ngạn đi qua đó.
Quý Lê nhìn thấy bọn họ đi vào chỗ có bóng cây, ánh mắt đầy ao ước, không nhịn được nói với Quý Mai: "Chị, ở đó xem ra có gió mát đó."
Quý Mai xoa mồ hôi trên trán, liếc mắt nhìn phương hướng của bọn: "Mát mẻ thì ích gì? Kiếm được tiền mới là bản lĩnh thực sự, tranh thủ bán tiếp đi, đêm nay em muốn nấu cơm à?"
Quý Lê nghĩ đến những món ăn 'đen tối' của mình và chị, vội vàng lắc đầu, tăng âm lượng rao hàng.
Cố Ngạn và Thang Tam Viên đi tới dưới bóng cây, bày các túi củ sen ra, đặt lên chiếc bàn gỗ mà ban tổ chức cung cấp.
Thang Tam Viên đang định rao hàng, Cố Ngạn tranh thủ lúc quay phim đang điều chỉnh thiết bị, từ trong túi móc ra một viên kẹo bơ sữa ném vào tay cậu.
Thang Tam Viên nhận lấy, thấy đó là kẹo bơ sữa con thỏ trắng. Thỏ trên giấy gói làm mắt cậu sáng rực, nhưng nhìn thấy đó là kẹo bơ sữa, khuôn mặt cậu lại không khỏi đỏ bừng.
Cố Ngạn đột nhiên cúi người xuống, nhìn chằm chằm hai má ửng hồng của Thang Tam Viên, trầm giọng cười nói: "Xem ra tối qua em không có ngửi nhầm, pheromone của anh thật sự có vị kẹo bơ sữa."
Thang Tam Viên đỏ mặt không nói nên lời, nắm chặt viên kẹo bơ sữa trong lòng bàn tay, trong ngực nóng lên, mặt cũng càng lúc càng nóng.
Cố Ngạn bóc giấy gói kẹo bơ sữa ra, cho viên kẹo vào miệng, nhìn cậu rồi cong môi cười: "Thật ngọt."
---------------------------------------------------------
củ sen cay
củ sen gạo nếp
tôm rim tỏi
sườn xào chua ngọt
chân giò kho tộ
canh tôm cà chua
kẹo bơ sữa con thỏ trắng