Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 74
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Thang Tam Viên rời khỏi Cố gia, trời đã chập tối. Ông Cố muốn giữ cậu lại ăn cơm, nhưng cậu khéo léo từ chối, vì hôm nay cậu đã làm phiền ông Cố lâu như vậy, ông hẳn cũng mệt mỏi rồi.
Lúc ra về, cậu đồng ý có thời gian sẽ lại tới thăm ông, ông Cố mới chịu để cậu đi.
Cố Ngạn tự mình lái xe đưa cậu về nhà, nhìn cậu vào đến cửa rồi mới lái xe rời đi.
Trong miệng bất giác ngân nga một giai điệu vui vẻ, Thang Tam Viên bước vào nhà. Thang Bá Đặc thấy trời càng ngày càng tối, đang ngồi trong phòng khách lo lắng không yên chờ đợi, nghe thấy tiếng cậu về lập tức ngẩng đầu lên nhìn. Quan sát kỹ lưỡng, đôi mắt ông không khỏi mở lớn, thân hình cao lớn khẽ run rẩy, ngón tay run run chỉ vào Thang Tam Viên: "Con con con..."
Thang Tam Viên ngẩng đầu, thấy sắc mặt Thang Bá Đặc tái xanh, ngón tay run rẩy, nói chuyện cũng không lưu loát, cậu không khỏi thay đổi sắc mặt, kêu to: "Ba lớn ba sao vậy? Ba ba nhanh ra đây! Ba xem ba lớn sao vậy, có phải gọi xe cấp cứu không?"
Nguyên Thu nghe thấy cậu kêu lên, vội chạy từ trên tầng xuống, lo lắng vây quanh Thang Bá Đặc và Thang Tam Viên: "Anh sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?"
Thang Bá Đặc cuối cùng cũng nói được thành lời: "Sao con lại thay quần áo rồi?"
Nguyên Thu và Thang Tam Viên đồng thời thở phào nhẹ nhõm, xem ra thân thể Thang Bá Đặc không có vấn đề gì.
"Quần áo của con bị bẩn nên thay bộ khác." Thang Tam Viên chỉ nói một câu duy nhất. Cậu cúi đầu nhìn quần áo trên người mình một chút, không khỏi có chút khó hiểu. Bộ quần áo này là do Cố Ngạn bảo quản gia dựa theo số đo của cậu mà mua cho cậu, cậu mặc rất vừa vặn mà, sao ba lớn lại phản ứng mạnh như vậy?
Thang Bá Đặc hít sâu một hơi, ôm ngực hỏi: "...Sao lại làm bẩn quần áo?"
Thang Tam Viên ngây thơ đáp: "Vì con động vào mấy con thỏ, ba biết không, trong nhà Cố Ngạn nuôi rất nhiều thỏ, con không kìm được mà vuốt ve chúng."
Nguyên Thu đương nhiên đoán ra tại sao Thang Bá Đặc lại hỏi như vậy, không khỏi đánh nhẹ vào lưng ông một cái: "Nghĩ gì vậy? Vừa rồi làm em sợ chết khiếp."
Thang Bá Đặc biết con trai nhà mình thích thỏ, không khỏi yên lòng, vội vàng lấy lòng dỗ dành vợ: "Vừa rồi không phải anh nghĩ rằng Tam Viên và cậu nhóc nhà họ Cố kia... Aizz! Anh sợ bọn nó tiến triển quá nhanh, hẳn là nên tìm hiểu nhau kỹ càng hơn... Anh xin lỗi đã để em lo lắng, đêm nay anh bóp vai đấm lưng cho em nhé..."
Thang Tam Viên nghe thấy lời Thang Bá Đặc, lập tức nhận ra Thang Bá Đặc đang nghĩ gì, hai má không khỏi đỏ bừng, ngượng ngùng chạy về phòng mình.
...
Chương trình giải trí trước đây đã hoàn thành xong hậu kỳ rồi, cuối tuần phát sóng tập đầu tiên, tỷ lệ người xem và tiếng vang đều vượt quá dự kiến. Thang Tam Viên và Cố Ngạn lại thu hút thêm một lượng fan mới chưa xem livestream hôm trước, độ hot của cặp đôi chính thức được đẩy lên cao.
Vẫn còn hơn một tuần trước khi quay tập tiếp theo, trong thời gian đó Lâm Đại Thiên và Điền Đại Địa sắp xếp cho Thang Tam Viên tham gia buổi quay MV của Cố Ngạn, đây là điều khoản đã được thỏa thuận trước khi đồng ý hợp tác.
Khi Lâm Đại Thiên thông báo cho Thang Tam Viên biết chuyện này, hắn có chút do dự hỏi: "Cuối MV sẽ có một cảnh hôn, em đồng ý không?" Trước kia hắn chưa từng sắp xếp cảnh hôn cho Thang Tam Viên, lúc trước tìm Điền Đại Địa hợp tác vội vàng quá mức, không suy nghĩ nhiều đã đồng ý, hiện tại không hiểu sao lại có cảm giác như bán con, không khỏi thầm nghĩ vì để vứt bỏ cái kẻ bám dai như đỉa Thái Khả Khả kia, họ đã hy sinh quá nhiều.
Phản ứng đầu tiên của Thang Tam Viên là hỏi: "Người hôn là Cố Ngạn sao?"
Lâm Đại Thiên không suy nghĩ nhiều mà trả lời: "Ừm, Đại Địa nói lần này Cố Ngạn sẽ đích thân tham gia quay MV, cho nên bạn diễn của em là Cố Ngạn."
Thang Tam Viên nghĩ đến nụ hôn thoáng qua trên bãi cỏ hôm trước, hai má bất giác đỏ bừng. Tuy rằng vẫn có chút căng thẳng, nhưng dù sao cậu cũng đã hôn anh một lần rồi, lần này chắc cũng không quá khó khăn.
Cậu cũng không suy nghĩ lâu đã đồng ý, nếu nụ hôn đầu trên màn ảnh là với Cố Ngạn, ít nhất cậu sẽ không cảm thấy khó chịu như vậy.
Lâm Đại Thiên và Điền Đại Địa nhanh chóng sắp xếp việc ghi hình, chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày bấm máy.
Album lần này của Cố Ngạn chủ yếu là những bản tình ca ngọt ngào, nhẹ nhàng, vì vậy chủ đề của MV cũng xoay quanh những cảnh hẹn hò ngọt ngào. Thang Tam Viên đã lấy kịch bản ra xem, việc quay cũng không có vấn đề gì, ngoại trừ cảnh hôn, các cảnh khác không quá khó.
Ngày quay MV, Cố Ngạn không để Lâm Đại Thiên đến đón cậu, mà tự mình lái xe đưa cậu đến studio.
Các nhân viên làm việc nhìn thấy hai người họ cùng đi đến, ai nấy đều hơi kinh ngạc. Hai người hiện đang có tin đồn tình cảm, lại còn công khai xuất hiện cùng nhau như vậy, cùng nhau quay MV, thế này là không sợ bị đồn thổi hay là họ thật sự đang yêu đương?
Có người đoán họ đang yêu nhau, nhưng cũng có người không đồng tình, trong giới giải trí thật giả lẫn lộn, làm gì có nhiều tình yêu đích thực như vậy.
Mỗi người một suy nghĩ, ánh mắt Cố Ngạn lướt qua một cách không nặng không nhẹ, mọi người vội cúi đầu giả vờ bận rộn.
Thang Tam Viên và Cố Ngạn cùng nhau chào hỏi đạo diễn rồi đi vào phòng thay đồ. Chuyên viên trang điểm chỉ trang điểm nhẹ nhàng cho cả hai, cả hai đều có làn da đẹp nên việc trang điểm cũng nhanh chóng. Sau khi trang điểm xong, trợ lý phục trang mang đến bộ trang phục cho cảnh quay đầu tiên.
Thang Tam Viên nhìn bộ trang phục, cậu lập tức ngượng ngùng. Hóa ra đó là một bộ đồ hình thỏ, đôi tai hồng và chiếc đuôi trông rất dễ thương. Dù Thang Tam Viên rất thích, nhưng có nhiều người xung quanh nhìn như vậy, mặc bộ này có chút xấu hổ.
Cố Ngạn nói: "Tiểu Tam à, để em phải chịu thiệt rồi, đây là trang phục cần thiết cho MV."
Điền Đại Địa đứng ở bên cạnh giả vờ không để ý, anh ta nghĩ đến tiền lương của mình, quyết định không nói cho Thang Tam Viên biết rằng bộ đồ thỏ này là do Cố Ngạn đề nghị thêm vào.
Thang Tam Viên vốn thích trang phục thỏ, nghe Cố Ngạn nói như vậy liền không còn chần chừ nữa, khẽ gật đầu, đi vào phòng thay đồ và mặc bộ đồ thỏ vào.
Khi cậu đi ra, cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cậu, sau đó đều nín thở. Bộ đồ thỏ mặc trên người cậu, cứ như được thiết kế riêng cho cậu vậy. Đôi tai dài thật dài rủ xuống đỉnh đầu Thang Tam Viên, khuôn mặt trắng nõn trong bộ đồ thỏ trông càng đáng yêu hơn, đôi mắt trong veo, đen láy mở to. Khi thấy mọi người đang nhìn mình, Thang Tam Viên trông như một chú thỏ nhỏ đang hoảng sợ, lông mi dài cong vút, bờ môi đỏ bừng hơi hé, để lộ hàm răng trắng và đều tăm tắp bên trong.
... Thật đáng yêu.
Ý niệm này đồng thời xuất hiện trong đầu mọi người, nhưng họ chỉ dám bị sự dễ thương làm cho muốn thổ huyết trong lòng, ngay cả nhìn nhiều cũng là một điều xa xỉ. Chỉ có Cố Ngạn là đưa tay sờ vào đôi tai thỏ của Thang Tam Viên.
...Họ cũng rất muốn chạm vào! Những người khác im lặng theo dõi, không khỏi cảm thấy ghen tị.
Cố Ngạn mặc một chiếc áo sơ mi màu sáng, quần tây thẳng thớm, tôn lên đôi chân dài miên man của anh, toát lên vẻ trẻ trung, đầy sức sống. Khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt sáng lanh lợi, anh tuấn tiêu sái, khiến người ta không khỏi nheo mắt.
Thang Tam Viên hai mắt sáng ngời nhìn anh, thầm khen trong lòng: "Đẹp trai quá!"
Hai nhân vật chính đã vào đúng vị trí, quá trình quay phim sắp sửa bắt đầu.
Cảnh đầu tiên là lần đầu tiên họ vô tình gặp nhau trong MV, cảnh yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Thang Tam Viên ở khu vui chơi, mặc đồ con thỏ bán bóng bay. Cố Ngạn nhìn thấy cậu, liền đứng đó một lúc lâu, lấy hết can đảm bước tới mua một quả bóng bay.
Thang Tam Viên chọn một quả đẹp nhất đưa cho anh. Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, tình yêu đã nảy mầm trong tim họ.
Cố Ngạn và Thang Tam Viên đã có kinh nghiệm đi công viên giải trí cùng nhau, mà giữa họ lại vô cùng ăn ý. Cảnh quay này diễn ra suôn sẻ, gần như chỉ một lần là đạt.
Sau đó, theo sự sắp xếp của đạo diễn, họ quay thêm một vài cảnh nữa, lần lượt là cảnh hẹn hò đầu tiên, uống chung một cốc cà phê trong quán. Lấy lý do cùng chia tiền thuê nhà, hai người chuyển đến sống cùng một nhà. Hai người dù chưa tỏ tình, nhưng không khí lại cứ mập mờ, ám muội. Trong lúc quét dọn vệ sinh, ngón tay họ dần dần chạm vào nhau, cuối cùng nắm chặt lấy, mười ngón đan xen. Họ chụp rất nhiều ảnh chung, dán lên tường trong phòng, hai người cùng cười vui vẻ ngắm nhìn những bức ảnh khác nhau.
Trong những bức ảnh này, họ ngày càng thân mật, tình yêu trong mắt họ như muốn tràn ra, dường như chỉ còn một nụ hôn mới có thể khẳng định mối quan hệ của họ.
Những cảnh này nối tiếp nhau, Cố Ngạn và Thang Tam Viên như trải qua một quá trình yêu mến nhau. Trong lòng Thang Tam Viên cảm thấy ấm áp như thời tiết hôm nay, hóa ra yêu đương có cảm giác như vậy. Trước kia quay phim cậu chưa từng cảm nhận được sự ngọt ngào, vậy mà trong MV này, cậu lại cảm nhận được rõ ràng.
Bầu không khí ghi hình thoải mái, nhẹ nhàng. Cố Ngạn và Thang Tam Viên vô cùng ăn ý, tốc độ ghi hình cũng được nâng cao rất nhiều. Vẻ mặt đạo diễn tươi cười rạng rỡ, các nhân viên làm việc cũng rất vui vẻ, chỉ là ánh mắt không ngừng tìm tòi nghiên cứu giữa Cố Ngạn và Thang Tam Viên, như muốn quan sát sự tương tác của họ xem rốt cuộc là họ đang diễn hay đang mập mờ yêu đương.
Ngay cả Lâm Đại Thiên đứng bên cạnh cũng không khỏi thắc mắc liệu hai người đã quen nhau từ lâu rồi hay không, nếu không thì làm sao mối quan hệ lại có thể tiến triển nhanh chóng đến thế? Nếu không phải hắn xác định là hai người chỉ mới quen nhau không lâu, hắn cũng muốn nghi ngờ họ đang yêu đương thật sự.
Hắn vui mừng nghĩ, nếu cặp đôi "Tam Cố" không hot thì đúng là chuyện lạ. Đến hắn còn cảm thấy họ đứng cùng nhau thật xứng đôi biết bao. Nhưng mà, hắn cũng cảm thấy bầu không khí giữa hai người họ có gì đó rất kỳ lạ, giống như không chỉ đơn thuần là xào couple, nhưng cũng không biết kỳ lạ ở chỗ nào.
Hắn không nhịn được chọc Điền Đại Địa bên cạnh, hỏi nhỏ: "Cậu có thấy bầu không khí giữa họ có chút kỳ lạ không?"
Điền Đại Địa nhìn hắn không nói lời nào, sau đó đưa ly trà sữa chưa uống trong tay mình cho hắn.
Lâm Đại Thiên cảm động cầm ly trà sữa trong tay, lập tức quên đi nghi ngờ vừa rồi: "Đại Địa, cảm ơn cậu."
Điền Đại Địa: ". . ."
Trong lòng anh ta thầm lặng trả lời câu hỏi của Lâm Đại Thiên vừa rồi: bầu không khí giữa họ không kỳ lạ, chính là sự mập mờ ngọt ngào đến chói mắt, xào couple chẳng qua là để che mắt cậu, nên cậu mới không nhìn thấy mà thôi.
Dự kiến cảnh quay sẽ mất hai ngày, nhưng vì diễn xuất của Thang Tam Viên và Cố Ngạn quá xuất sắc, nên gần như chỉ cần một ngày là hoàn thành việc ghi hình.
Thang Tam Viên hôm nay đã thay mấy bộ quần áo, mỗi cảnh một bộ. Hiện tại cậu đã thay bộ quần áo cuối cùng, cũng sắp bắt đầu quay cảnh cuối cùng, cảnh quan trọng nhất của MV - Cảnh hôn.
Thang Tam Viên mặc quần áo đi ra, ngồi xuống ghế dài.
Trời đã dần tối, cảnh này phải quay vào buổi tối, xung quanh đen như mực, chỉ có ngọn đèn đường phía trên đầu cậu phát ra ánh sáng vàng ấm áp. Những nhân viên xung quanh đang bận rộn, khí thế ngất trời, cậu lại không khỏi cảm thấy hồi hộp. Trong lòng cậu dù đã sớm chuẩn bị kỹ càng, nhưng có nhiều người ở đây nhìn cậu và Cố Ngạn hôn nhau, trong lòng cậu ít nhiều vẫn có chút xấu hổ.
Cố Ngạn đứng phía sau đạo diễn xem đoạn video vừa quay, dáng người cao gầy rất nổi bật trong đám đông. Thang Tam Viên chỉ liếc mắt một cái rồi vội thu lại ánh mắt, không dám nhìn thêm, bởi vì ánh mắt cậu cứ vô tình rơi vào môi Cố Ngạn, gương mặt không hiểu sao nóng bừng lên.
Cố Ngạn nhìn sang phương hướng của Thang Tam Viên một chút, sau đó đi tới nhéo má cậu, bóc vỏ một viên kẹo bơ cứng bỏ vào miệng cậu: "Lát nữa cứ nhìn anh là được, đừng để ý đến người khác."
Thang Tam Viên ngậm viên kẹo bơ cứng trong miệng, hương vị sữa ngọt ngào lan tỏa trong miệng, giọng điệu của cậu nhẹ nhõm hơn một chút, cúi đầu đáp: "Vâng."
Cố Ngạn khẽ mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cậu, bản thân mình cũng bóc một viên kẹo bơ cứng bỏ vào miệng, lặng lẽ ngồi bên cạnh Thang Tam Viên.
Bởi vì cảnh hôn tiếp theo sẽ quay là trọng tâm chính của MV lần này, đạo diễn kiểm tra xong video vừa quay thì đi tới, muốn nói lại kịch bản cho hai người một lần nữa.
Đạo diễn ngồi xuống đối diện hai người, trầm giọng nói: "Cảnh quay cuối cùng của MV này là cảnh tình cảm thăng hoa nhất trong tất cả các cảnh. Hai người phải thể hiện sự không muốn xa rời của nhau, trong ánh mắt chứa đựng tình cảm dành cho đối phương, cảm giác tình yêu cuồng nhiệt. Cảm giác tự nhiên toát ra từ ánh mắt, để người xem chỉ nhìn qua đã cảm nhận được hai người yêu nhau, tốt nhất có thể khiến người ta cảm nhận sâu sắc sự ngọt ngào giữa hai người, cái kiểu mà muốn ở bên nhau không rời ấy."
Hắn dừng lại và quay đầu nhìn về phía Cố Ngạn. Thang Tam Viên dù sao cũng là diễn viên, muốn diễn cái cảm giác quyến luyến đó hẳn là không khó. Ngược lại hắn có chút lo lắng cho Cố Ngạn. Cố Ngạn là một ca sĩ, kinh nghiệm diễn xuất vốn ít ỏi, tính tình từ trước đến nay đều lạnh nhạt. Hắn cùng Cố Ngạn hợp tác nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa từng thấy Cố Ngạn nhiệt tình với ai, như thể tất cả mọi người đều không lọt vào mắt Cố Ngạn.
Cho nên hắn lo lắng Cố Ngạn không thể thể hiện sự dịu dàng, yêu thương cần có trong MV. Thế nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, nhìn lên liền thấy ánh mắt dịu dàng của Cố Ngạn đang nhìn chằm chằm vào khóe miệng Thang Tam Viên, sau đó đưa tay ra lau khóe miệng còn dính nước đường của cậu.
"..." Đạo diễn cảm thấy vừa rồi có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều, Cố Ngạn không cần hắn phải chỉ đạo.
Hiện tại trong mắt Cố Ngạn đã dịu dàng đến mức muốn tan chảy, nếu như lại tăng thêm chút nữa, e rằng sẽ dìm chết khán giả.
Hắn trầm mặc một hồi, ho nhẹ một tiếng rồi tiếp tục giải thích kịch bản: "Tóm lại, hai người phải thể hiện cảm giác mới yêu cuồng nhiệt, mang theo sự thăm dò, tìm tòi lẫn nhau, tình cảm từng bước một trở nên bền chặt. Ánh mắt tốt nhất là luôn như có như không quấn quýt lấy nhau, sợ hãi bị đối phương phát hiện, lại khát vọng được đối phương phát hiện, tình cảm đã đến lúc nồng thắm nhất, là thuận nước đẩy thuyền mà tiến đến hôn nhau. Bên trong nụ hôn mang theo sự dịu dàng, quyến luyến, tình yêu sâu đậm dành cho nhau, diễn ra một cách thật tự nhiên..."
Đạo diễn cúi đầu nói hồi lâu, ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, thanh âm lập tức dừng lại, lần nữa chìm vào im lặng.
... Hai người có thể đừng liếc mắt đưa tình nữa, quay đầu lại nhìn tôi một cái được không? Làm ơn để ý một chút đến vị đạo diễn rất có trách nhiệm này được không!
Đạo diễn chán nản rời đi, hắn cảm thấy sự lo lắng vừa nãy là thừa thãi. Hai người kia không cần diễn, hắn không muốn xem, quá mệt mỏi.
Hắn lập tức để tất cả nhân viên vào vị trí, chuẩn bị quay.
Chuyên viên ánh sáng và quay phim vào vị trí, Cố Ngạn và Thang Tam Viên mặt đối mặt. Trong lúc chuyên viên ánh sáng và quay phim đang tìm góc độ, bọn họ liền lặng lẽ nhìn nhau, ấp ủ tình cảm.
Vì MV chủ yếu theo đuổi sự hoàn mỹ, cho nên bối cảnh nơi này rất xinh đẹp. Bầu trời đầy sao, ánh trăng thuần khiết sáng trong, con đường ngày thường ồn ào cũng trở nên yên tĩnh.
Ngay khi tiếng bảng phim vang lên, nhân viên liền nhóm lửa những chiếc đèn Khổng Minh đã chuẩn bị kỹ càng từ trước. Vô số ngọn đèn Khổng Minh ở sau lưng họ chậm rãi bay lên, lóe ra ánh sáng, theo gió bay lãng đãng, như đèn đuốc rực rỡ.
Ánh sáng ấm áp chiếu vào gương mặt Cố Ngạn, làm dịu đi đường quai hàm sắc bén của anh. Thang Tam Viên nhìn anh, ánh mắt không khỏi trở nên dịu dàng.
Trong lúc ghi hình, Thang Tam Viên luôn tập trung vào diễn xuất, nhưng lần này trong đầu cậu không nghĩ ra bất kỳ kỹ năng diễn xuất nào, chỉ làm theo cảm xúc của mình. Các nhân viên xung quanh dần dần trở nên mờ nhạt, những chiếc đèn Khổng Minh cũng trở nên xa xôi, mờ nhạt, chỉ có Cố Ngạn là gần trong gang tấc. Tựa như Cố Ngạn đã nói vừa nãy, Thang Tam Viên chỉ thấy anh, trong đầu trống rỗng không nhìn thấy ai khác.
Càng đến gần, họ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, mang theo mùi kẹo bơ cứng ngọt ngào, mùi tươi mát xông vào mặt. Môi của hai người chậm rãi lại gần, trao cho nhau nụ hôn mềm mại, ẩm ướt.
Không thể nghi ngờ, nụ hôn này rất dịu dàng. Lúc bắt đầu mang theo sự run rẩy và thăm dò, càng về sau càng trở nên cuồng nhiệt, cả người đều trở nên nhẹ nhàng. Họ giống như muốn xâm nhập vào trái tim của nhau, mãnh liệt và xúc động, cướp lấy từng hơi thở của nhau.
Nụ hôn nóng bỏng khiến Thang Tam Viên quên mất cả suy nghĩ, mà chỉ ôm chặt lấy vạt áo của Cố Ngạn, vô thức đưa mình lại gần anh hơn.
Cố Ngạn cảm nhận được động tác nhỏ của cậu, nhẹ nhàng xoa phần gáy của cậu, dần dần làm sâu thêm nụ hôn này, dùng môi răng an ủi cậu.
Đạo diễn nhìn màn hình kích động không thôi. Hai người họ biểu diễn hoàn toàn phù hợp với chuyển biến tình cảm trong MV. Xem ra cảnh này một lần là có thể đạt, hôm nay có thể sớm tan làm.
Nhưng sau khi xem một lúc, hắn không nhịn được dời ánh mắt đi, đồng thời quyết định hô "cắt" chậm một chút. Để họ hôn thêm một lúc, dù sao họ hôn đến mức khó lòng dứt ra, dáng vẻ triền miên quả thực khiến người ta khó mà chia cắt họ. Nếu bây giờ mà hô "cắt", hắn sẽ cảm thấy mình là một tội nhân mất.
Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi các nhân viên làm việc đều liên tiếp nhìn qua, trong ánh mắt chứa đựng sự kinh ngạc và nghi hoặc, đạo diễn mới rốt cục hô một tiếng: "Cắt!"
Tâm trí của Thang Tam Viên từ từ nhận được tín hiệu rằng cậu cần dừng lại. Cố Ngạn giữ lấy gáy cậu, cậu mới nửa nhắm nửa mở đôi mắt ngậm nước, thậm chí có chút oán trách nhìn Cố Ngạn.
Cố Ngạn nhếch miệng cười, môi của họ mới dần dần tách ra.
Thang Tam Viên đầu óc rối bời, đỏ mặt thở dốc, run rẩy vì nụ hôn mãnh liệt, mạnh mẽ vừa rồi. Bản năng của Omega khiến cơ thể cậu như mềm nhũn ra, giống như không thể đứng thẳng được nữa.
Cố Ngạn kịp thời dang hai tay ôm lấy cậu, để cậu tựa vào ngực mình.
Gương mặt Thang Tam Viên đỏ bừng, vành tai cũng đỏ, môi càng đỏ tươi, chỉ có đôi mắt là ngập nước. Cậu áp mặt vào lồng ngực Cố Ngạn, cảm nhận được tiếng tim đập bên trong, khẽ thở dốc. Xung quanh rất yên tĩnh, các nhân viên làm việc đi tới đi lui dọn dẹp đạo cụ, không có ai đến quấy rầy họ. Họ giống như tách biệt với tất cả mọi người, chỉ có họ lặng lẽ dựa vào nhau tạo thành một thế giới nhỏ độc lập.
Đợi hô hấp dần dần bình ổn, Thang Tam Viên hơi ngẩng đầu nhìn Cố Ngạn, trong mắt lộ ra vẻ không muốn xa rời mà chính cậu cũng không hề hay biết.
Cố Ngạn nhìn vào đôi mắt sáng trong của cậu, khẽ cong khóe môi, hơi cúi đầu xuống, một nụ hôn dịu dàng đáp xuống trán Thang Tam Viên.