Chương 73: Người xa lạ

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 73: Người xa lạ

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba người đang chìm vào sự im lặng đến lạ lùng thì quản gia đi tới, phá vỡ bầu không khí: "Lão gia, Từ tiên sinh lại tới."
Ông Cố nghe tới tên hắn, sắc mặt tối sầm hẳn đi, nụ cười trên mặt biến mất không còn dấu vết, môi mím chặt không vui.
Lông mày Cố Ngạn khẽ nhíu lại một chút, nhưng không rõ rệt như ông Cố.
Thang Tam Viên rõ ràng cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm hẳn xuống cùng với sự thay đổi sắc mặt của hai người, không khỏi khẽ ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn bọn họ một chút.
Ông Cố đặt chén trà xuống, trong giọng điệu có chút chán ghét mà nói: "Bảo nó về đi."
Sắc mặt quản gia do dự, rồi mở miệng nói: "Thế nhưng nhìn qua hôm nay Từ tiên sinh có chút tả tơi..."
Ông Cố ngẩng đầu liếc hắn, hắn mới nói tiếp: "Xe của Từ tiên sinh dường như bị hỏng ở gần đây, Từ tiên sinh nói điện thoại di động của hắn đúng lúc hết pin, không gọi được xe cứu hộ, cho nên đành phải tự mình thử sửa. Kết quả là làm bẩn quần áo, bây giờ cả người dơ bẩn không tiện về nhà."
Ông Cố hừ nhẹ một tiếng: "Thật là trùng hợp."
Cố Ngạn mím môi, ngẩng đầu lên nói với ông Cố: "Con ra ngoài xem một chút."
Ông Cố ừm một tiếng đầy tùy ý, xem như ngầm đồng ý.
Cố Ngạn quay đầu nói với quản gia: "Ông để Từ Giang Bạch đợi ở cửa một lát."
"Vâng." Quản gia lui ra ngoài.
Cố Ngạn nắm tay Thang Tam Viên đi lên lầu, dặn dò: "Anh tắm trước, em sẽ quay lại ngay."
Thang Tam Viên ngoan ngoãn gật đầu, cùng đi theo Cố Ngạn lên tầng.
Cố Ngạn một đường đưa cậu về phòng của mình, để cậu tắm rửa trong căn phòng này. Thang Tam Viên quan sát xung quanh một chút, phòng của Cố Ngạn cũng sạch sẽ gọn gàng như anh, mọi thứ trong phòng đều được xếp đặt ngăn nắp, lấy tông trắng đen làm chủ đạo, nhưng không hề u ám, ngập tràn ánh nắng từ cửa sổ, khiến cả căn phòng bừng sáng.
Bộ quần áo mới mà Cố Ngạn nhờ người mua chưa được mang về, vì vậy anh đã tìm một chiếc áo sơ mi và quần của mình để Thang Tam Viên mặc tạm.
Thang Tam Viên nhận lấy quần áo của Cố Ngạn, cầm trong tay, áo quần thoang thoảng mùi hương dễ chịu, tai cậu không khỏi đỏ bừng.
Cố Ngạn nhìn thấy vành tai đỏ ửng của cậu, khẽ cong khóe miệng, nhỏ giọng hỏi: "Những bộ quần áo này đều được giặt sạch sẽ rồi, anh Tiểu Tam ngại mặc đồ của em sao? Nếu ngại thì em có thể sang phòng bên cạnh lấy cho anh một bộ quần áo mới khác."
"...Thế này được rồi." Thang Tam Viên lắc đầu, vị Từ tiên sinh kia còn đang chờ ở cổng, cậu không thể làm mất thời gian của Cố Ngạn.
Cố Ngạn cười, đi vào phòng tắm lấy đồ dùng vệ sinh ra xong, Thang Tam Viên cầm quần áo đi vào phòng tắm, đỏ mặt nói với Cố Ngạn: "Em đi trước đi."
Cố Ngạn cười đi ra ngoài, cho đến khi nghe thấy tiếng nước chảy bên trong, mới không trêu cậu nữa, quay người xuống lầu, đóng chặt cửa rồi mới yên tâm rời đi.
Thang Tam Viên nghe tiếng chân anh đã đi xa, không khỏi thở phào một hơi, Cố Ngạn đứng ở ngoài cửa, không hiểu sao cậu cảm thấy có chút căng thẳng, dòng nước ấm áp xối lên người cậu, nơi này là nơi riêng tư của Cố Ngạn, cậu lại xông vào mất rồi.
Cậu do dự một lát, đưa sữa tắm lên mũi ngửi nhẹ, là mùi hương đặc trưng của Cố Ngạn.
Cậu tắm nhanh chóng, thay quần áo của Cố Ngạn. Cố Ngạn lớn hơn cậu, cũng cao hơn cậu, áo trên người cậu hơi dài nên cậu đành phải xắn tay áo lên, quần cũng rất dài, cậu lại ngồi xuống xắn ống quần.
Mặt cậu hơi đỏ, không biết là do tắm nước nóng quá, hay là ngượng ngùng, cậu luôn cảm thấy mặc quần áo của Cố Ngạn, dùng sữa tắm của Cố Ngạn như thế này giống như bị mùi của Cố Ngạn bao vây hoàn toàn, giống như bị đánh dấu chủ quyền vậy, cả người đều toát ra hương vị của Cố Ngạn.
Cậu ngồi yên lặng trong phòng Cố Ngạn một lúc, đợi mãi không thấy Cố Ngạn quay lại, cậu đành mở cửa bước ra. Vừa mở cửa, cậu thấy anh đang đi cùng một người đàn ông trẻ tuổi tiến đến.
Người đàn ông kia hẳn là Từ Giang Bạch, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt dài nhỏ, rõ ràng rất đẹp trai, nhưng làn da quá tái nhợt khiến hắn trông hơi u ám, mắt thâm quầng, không có vẻ tươi sáng mà một người trẻ tuổi nên có, không hiểu sao Thang Tam Viên cảm thấy có chút bất an.
Cố Ngạn nhìn thấy Thang Tam Viên, bước nhanh đến, mỉm cười, đưa tay sờ lên gương mặt còn hơi ẩm ướt của cậu: "Tắm xong rồi?"
Thang Tam Viên khẽ gật đầu, nhìn Từ Giang Bạch phía sau, Từ Giang Bạch cũng nhìn hắn.
Hắn vừa mới thấy Thang Tam Viên từ trong phòng Cố Ngạn đi ra, rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó đôi mắt bất giác mở to kinh ngạc. Hiện tại hắn nhìn thấy quần áo Thang Tam Viên đang mặc rõ ràng quá dài, lông mày khẽ nhíu lại.
Cố Ngạn chú ý tới ánh mắt Thang Tam Viên hướng về phía Từ Giang Bạch, quay người giới thiệu một cách hờ hững: "Đây là Từ Giang Bạch."
Thang Tam Viên gật đầu về phía Từ Giang Bạch: "Xin chào."
Từ Giang Bạch không nhúc nhích, cứng đờ nhìn Thang Tam Viên, một lát sau lộ ra vẻ bừng tỉnh: "Anh là minh tinh gần đây tham gia chương trình kia cùng với Anh Ngạn?"
Thang Tam Viên có chút lúng túng gật đầu một cái, cậu luôn cảm thấy ánh mắt Từ Giang Bạch nhìn cậu có chút kỳ lạ. Cảm giác kỳ lạ không nói nên lời, nhưng điều mà cậu có thể chắc chắn là biểu hiện trong mắt Từ Giang Bạch nhất định không phải là ý tốt, thậm chí còn ẩn chứa một tia khinh thường.
Cố Ngạn quay đầu lại hờ hững nhìn Từ Giang Bạch một cái, toát ra vẻ xa cách bẩm sinh: "Cậu đi tắm trước đi."
Thang Tam Viên lúc này mới chú ý tới trên người Từ Giang Bạch lấm lem những vết đen, xem ra là do sửa xe mà dính phải, thế nhưng mặt và cánh tay hắn lại rất sạch sẽ, không hề giống dáng vẻ vừa sửa xe xong.
"Được, Anh Ngạn." Thời điểm Từ Giang Bạch nhìn về phía Cố Ngạn, sắc mặt hắn dịu hẳn đi, hắn khẽ gật đầu, định đi về phía phòng Cố Ngạn.
Cố Ngạn nhíu mày ngăn hắn, giọng điệu hơi cứng nhắc: "Cậu đi sang phòng khách bên cạnh tắm rửa."
Từ Giang Bạch rõ ràng khựng lại một chút, hắn liếc nhìn phòng Cố Ngạn, giọng điệu mềm mỏng như đang nài nỉ: "Anh Ngạn, em muốn tắm rửa ở phòng của anh."
Cố Ngạn mím môi tỏ vẻ không vui, từ chối không chút do dự: "Phòng tôi không tiện."
Một tia u ám xẹt qua mắt Từ Giang Bạch, hắn chỉ vào Thang Tam Viên nói: "Anh ta cũng vừa mới đi ra khỏi phòng của anh đấy thôi, tại sao anh ta tắm trong phòng anh thì được?"
Hắn cố gắng giữ ngữ khí bình thản, nhưng vẫn không giấu nổi sự không cam lòng và phẫn nộ.
Cố Ngạn nhìn hắn một cái thật sâu, trong mắt thoáng hiện vẻ thiếu kiên nhẫn: "Chuyện này không liên quan đến cậu."
Từ Giang Bạch không cam tâm muốn nói tiếp, thế nhưng đối diện với ánh mắt Cố Ngạn, khí thế rõ ràng yếu đi. Hắn im lặng một lát, mím môi, cuối cùng nuốt ngược vào những lời muốn nói: "Em nghe anh, Anh Ngạn, anh đừng giận."
Giọng Cố Ngạn bình thản: "Tôi không hề tức giận."
Từ Giang Bạch yên tâm mỉm cười: "Vậy em đi tắm rửa, quần áo..." Ánh mắt đầy ẩn ý dừng lại trên quần áo Thang Tam Viên một lát.
Nhưng Cố Ngạn không cho hắn cơ hội nói hết câu, nói thẳng: "Tôi sẽ bảo quản gia đưa quần áo mới cho cậu."
Vẻ mặt Từ Giang Bạch tối sầm lại, chỉ đành đồng ý, trong mắt lóe lên vẻ không cam tâm, nhưng vẫn đi về hướng phòng khách.
Thang Tam Viên cảm thấy bầu không khí giữa hai người họ có chút kỳ lạ, đặc biệt là ánh mắt Từ Giang Bạch nhìn Cố Ngạn, vừa nịnh nọt vừa không cam lòng.
Cậu đang thất thần nhìn theo bóng lưng Từ Giang Bạch, Cố Ngạn đột nhiên đứng chắn trước mặt cậu, một mảng bóng râm che khuất tầm mắt cậu.
Mãi đến khi cậu dời tầm mắt sang Cố Ngạn, Cố Ngạn mới hài lòng cong môi, nhìn ánh mắt cậu, nói nửa thật nửa đùa: "Anh Tiểu Tam, không thể cứ nhìn chằm chằm người khác như vậy, em sẽ ghen mất."
Thang Tam Viên chớp mắt, sau đó không khỏi khẽ bật cười, nghĩ rằng Cố Ngạn lại bị Bạch Liên hoa nhập rồi.
Cố Ngạn tiến đến gần ngửi thấy mùi hương của chính mình, liền nở nụ cười hài lòng, khom người, ngồi xuống bên chân cậu, đưa tay đến ống quần cậu.
Thang Tam Viên cúi đầu nhìn xuống, hóa ra không biết từ lúc nào, ống quần vừa xắn đã bị tuột ra, vì quá dài mà gần như chạm đất, Cố Ngạn đưa tay xắn lại lần nữa cho chắc chắn.
Từ Giang Bạch quay đầu lại liền thấy Cố Ngạn ngồi xổm dưới đất xắn ống quần cho Thang Tam Viên, sắc mặt lập tức lạnh xuống. Cố Ngạn từ trước đến nay đều cao ngạo, xa cách, khó gần, hắn chưa từng thấy Cố Ngạn thân thiết với ai như vậy.
Ánh mắt hắn u ám trừng Thang Tam Viên một cái, sau đó tức giận đóng sầm cửa phòng khách.
Thang Tam Viên không để ý đến ánh mắt Từ Giang Bạch, mà vẫn cúi đầu nhìn Cố Ngạn, mặt cậu không hiểu sao nóng bừng, tim đập nhanh loạn xạ.
Cậu nhìn đỉnh đầu Cố Ngạn, không khỏi nhẹ giọng hỏi: "Em đối với mọi người đều tốt như vậy sao?"
Động tác trên tay Cố Ngạn không ngừng lại, giọng nói trầm thấp: "Sẽ không, em chỉ đối tốt với Omega của riêng em thôi."
Hóa ra là vì cậu đang giả làm Omega của anh nên mới có được ưu ái này, Thang Tam Viên bỗng nhiên cảm thấy ghen tị với Omega tương lai của Cố Ngạn.
....
Thời điểm Từ Giang Bạch tắm rửa xong đi xuống, Thang Tam Viên và Cố Ngạn đang cùng ông Cố uống trà, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, bầu không khí hài hòa, ấm áp.
Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ đố kỵ, ba người họ ngồi cùng một chỗ như thế này, bầu không khí hòa hợp đến nỗi hắn chẳng thể nào chen vào được, cứ như hắn chỉ là một người ngoài cuộc, còn họ lại giống như người một nhà.
Hắn đứng ở góc cầu thang, im lặng dừng lại một lúc rồi mỉm cười bước đến, giọng thánh thót chào hỏi: "Ông ơi, đã lâu không gặp."
Ông Cố hờ hững nhìn hắn một cái, "Ừm" một tiếng coi như trả lời.
Thái độ ông Cố lạnh nhạt, Từ Giang Bạch lại không hề nản lòng, cứ như không để ý đến sắc mặt lạnh nhạt của ông Cố, cười nói: "Ông, lá trà con biếu ông chưa? Những lá trà đó đều là con vất vả lắm mới mua được, thanh ngọt vừa miệng, chắc hẳn rất hợp khẩu vị của ông."
Ông Cố nhắm hờ mắt liếc hắn một cái: "Nhưng lá trà cậu gửi tôi đều gửi trả lại cho cậu, chưa từng nhận, đương nhiên không biết mùi vị thế nào, cậu không cần mua cho tôi nữa, tôi cũng không cần trà của cậu, tôi thích trà cháu dâu tương lai tặng hơn."
Từ Giang Bạch tất nhiên biết ông Cố chưa từng nhận mấy lá trà đó, hắn cố tình hỏi như vậy, chỉ là muốn ông Cố biết tấm lòng của hắn mà thôi.
Về phần "cháu dâu tương lai" trong lời ông Cố, hắn không biết ông Cố đang ám chỉ Thang Tam Viên, chỉ cho là ông Cố đang từ chối khéo. Dù sao hắn cũng xem qua chương trình trực tiếp của Cố Ngạn, Thang Tam Viên dù có khác biệt với những người khác nhưng Cố Ngạn cũng chỉ mới quen anh ta một tuần, với tính cách của Cố Ngạn, tuyệt đối sẽ không nhanh chóng tùy tiện thích một người như vậy, cùng lắm cũng chỉ là có chút hảo cảm thôi, chưa đến mức có thể khiến ông Cố gọi là "cháu dâu".
Nhưng giọng điệu hắn rõ ràng đã ảm đạm đi một chút, giọng nói mang theo chút tủi thân: "Lần nào con đến thăm ông, ông cũng đang bận rộn, con đã lo lắng cho sức khỏe của ông nhiều lắm. Bây giờ thấy ông khỏe mạnh như vậy, con liền thấy yên tâm."
Giọng điệu ông Cố lạnh nhạt: "Tôi cũng không cần cậu phải nhọc lòng, nếu không có chuyện gì, cậu về đi."
"Ông, đừng đối xử với cháu như vậy ..." Từ Giang Bạch thì thầm một câu, nhìn về phía Cố Ngạn cầu cứu, dường như cũng không muốn rời đi, chỉ yếu ớt gọi một tiếng: "Anh Ngạn..."
Cố Ngạn hơi nhướng mắt nhìn hắn một cái, khẽ nói: "Tôi sẽ bảo quản gia tiễn cậu."
Khuôn mặt Từ Giang Bạch vốn trắng, giờ như bị rút hết máu, trở nên càng thêm tái nhợt, hắn nhẹ nhàng cắn môi, không cam tâm khẽ gật đầu: "Được...vậy em đi trước, có thời gian lại đến thăm ông."
Ông Cố nghe vậy nhìn hắn một cái, ánh mắt nặng nề mà nói: "Đừng gọi tôi ông nội, tôi với cậu không có quan hệ gì, chỉ có cháu của tôi và cháu dâu tương lai mới có thể gọi tôi là ông nội."
Từ Giang Bạch cúi thấp đầu, sắc mặt ảm đạm không rõ, một lúc lâu mới trả lời một câu: "Vâng, ông... Ông Cố."
Hắn nói xong, ngẩng đầu nhìn Cố Ngạn một cái, rồi cuối cùng quay người đi ra ngoài, nắm chặt bàn tay đang buông thõng của mình.
Thang Tam Viên hơi kinh ngạc nhìn ông Cố, cậu không nghĩ tới ông Cố, người trước mặt cậu từ ái hiền lành, lại có thể có một mặt nghiêm nghị, vô tình như vậy. Giờ đây ông Cố mới có chút giống với vị chính khách cứng rắn trên TV.
Cậu nhìn vẻ lạnh nhạt trên mặt ông Cố, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn, may mà vừa rồi ông Cố không đối xử với cậu bằng gương mặt này, nếu không chắc chắn cậu sẽ sợ đến mức không nói nên lời, nghĩ đến đây cậu không khỏi có chút bội phục Từ Giang Bạch.
Cố Ngạn nắm chặt tay cậu, dường như để cậu yên tâm, xoa xoa mu bàn tay cậu.
Thang Tam Viên mỉm cười với Cố Ngạn, tuy rằng có chút tò mò về thân phận của Từ Giang Bạch, nhưng cậu và Cố Ngạn mới quen nhau mấy ngày, không đủ tư cách để thăm dò chuyện trong nhà anh, nên cũng không hỏi nhiều.
Sau khi Từ Giang Bạch đi, bầu không khí ngột ngạt trong phòng dần tan đi, trở lại vẻ bình thản như trước khi hắn đến. Đến bữa trưa, ông Cố lại biến thành ông Cố hiền lành.
Bữa cơm nhà họ Cố chuẩn bị rất phong phú, trên bàn bày rất nhiều món Thang Tam Viên thích ăn, còn củ sen mà cậu không ăn được thì không hề xuất hiện trên bàn, xem ra Cố Ngạn đã sớm dặn dò nhà bếp.
Bữa cơm diễn ra vui vẻ, chủ khách đều hài lòng. Cố Ngạn thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Thang Tam Viên, không khiến cậu cảm thấy gò bó hay khó chịu chút nào. Ông Cố mặc dù nghiêm khắc, nhưng lúc ăn cơm cũng không có quá nhiều quy tắc. Ban đầu Thang Tam Viên cho rằng ông sẽ tuân theo quy tắc 'thực bất ngôn, tẩm bất ngữ' (*), không ngờ rằng lúc ăn cơm, ông Cố chẳng những cười nói vui vẻ, còn thỉnh thoảng kể vài câu chuyện cười khiến bầu không khí thêm hài hòa, thú vị.
(*)Khi ăn không bàn luận, khi ngủ không nói chuyện
Thang Tam Viên không khỏi thầm nghĩ ông Cố thật là một ông lão tiến bộ, ở cùng ông thật là một chuyện vui vẻ.
Ông Cố không quên nhấn mạnh rằng mình là một ông già thời thượng, lấy điện thoại ra thêm phương thức liên lạc của Thang Tam Viên, nói là lúc rảnh rỗi không có chuyện gì muốn tâm sự cùng "cháu dâu tương lai."
Thang Tam Viên vốn có chút áy náy vì chuyện liên thủ với Cố Ngạn lừa gạt ông Cố, đương nhiên sẽ không từ chối, nếu như cậu cùng ông Cố trò chuyện, có thể khiến ông Cố vui vẻ một chút, đó cũng là chuyện tốt, đương nhiên cậu bằng lòng.
Sau bữa trưa, ông Cố cũng đã lớn tuổi, thể lực không còn chống đỡ được nữa, ông để Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn tự do chơi đùa, còn mình thì lên lầu nghỉ ngơi.
Sau khi ông Cố đi, Cố Ngạn nắm tay Thang Tam Viên đến bên một cây đàn dương cầm. Chiếc đàn dương cầm này màu trắng tinh, từ kiểu dáng và độ mòn có thể thấy được, chiếc dương cầm này đã ở đây khá lâu, nhưng cây đàn được giữ gìn rất tốt, hẳn là có chú ý bảo dưỡng.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu lên cây dương cầm, Cố Ngạn đứng trước cây dương cầm, ngón tay ấn nhẹ vài phím đàn, những nốt nhạc vang lên theo đầu ngón tay.
Cố Ngạn nhìn dương cầm, trong ánh mắt thoáng qua vẻ dịu dàng, khóe miệng cong lên, giọng nói hơi trầm xuống: "Cây dương cầm này là do mẹ em để lại lúc bà còn sống. Trước kia bà rất thích âm nhạc, cũng rất thích chơi đàn dương cầm."
Thang Tam Viên đưa tay sờ lên mặt đàn bóng loáng, do dự một chút, không khỏi hỏi: "Bác trai và bác gái tại sao trẻ như vậy mà đã..."
"Là tai nạn xe cộ, xe của họ va chạm với xe nhà Từ Giang Bạch, lúc ấy ba mẹ Từ Giang Bạch cũng qua đời rồi, chỉ có hắn sống sót. Gia đình họ Cố và họ Từ vốn là bạn bè của nhau, nhưng lại xảy ra chuyện như thế này." Cố Ngạn trầm giọng đáp, không nói nhiều lời nữa, chỉ là ngẩng đầu khẽ cười với Thang Tam Viên: "Để em chơi một bản nhạc cho anh nghe."
Thang Tam Viên cảm thấy dáng vẻ của anh có chút thương cảm, có lẽ là đang nhớ về ba mẹ mình, nên chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì, yên lặng ở bên anh, nhìn anh chơi đàn.
Cố Ngạn ngồi trước dương cầm, những ngón tay trắng nõn và mảnh khảnh lướt trên phím đàn đen trắng, những giai điệu kỳ diệu không ngừng vang lên.
Cố Ngạn chơi guitar thì ngang tàng, không gò bó, nhưng Cố Ngạn chơi piano lại giống một chàng hoàng tử kiêu ngạo.
Thang Tam Viên lặng lẽ nhìn anh, tim đập theo từng nốt nhạc, Ánh nắng chiều chiếu vào người anh, phủ lên người anh một lớp ánh vàng, mang theo sự ấm áp khiến lòng người bình yên.
Thang Tam Viên dường như có chút hiểu được vì sao fan của Cố Ngạn lại đông đến thế, một người tốt đẹp và tỏa sáng như vậy, ai mà không thích.