Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 8: Gậy mát xa có thể nói chuyện sao?
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt Lục Thành hơi đỏ lên, vội vàng gọi trợ lý vào.
Trợ lý mở cửa phòng làm việc, đảo mắt một lượt quanh phòng rồi nhanh chóng thu về, trên mặt nở nụ cười tươi, không hề liếc nhìn mà mang cơm trưa vào phòng. Hắn tự động bỏ qua chiếc cổ áo xộc xệch, mái tóc bù xù của phu nhân Chủ tịch, và cả chiếc áo sơ mi của Chủ tịch đang vắt trên ghế. Thậm chí, trợ lý còn nín thở, lo lắng ngửi thấy mùi gì đó lạ thường.
Trợ lý tự nghĩ mình đã che giấu rất tốt, nhưng không biết vẻ mặt như thể muốn chứng kiến cảnh 'văn phòng play' của sếp đã sớm tố cáo hắn.
Lục Thành: ". . . . . ."
Anh cảm thấy trợ lý ngốc nghếch này có lẽ đã hiểu lầm gì đó.
Thang Nhất Viên không được tự nhiên chỉnh lại tóc, sau đó cúi đầu sửa lại cổ áo, cuối cùng gấp áo của Lục Thành để sang một bên.
Trợ lý cười thầm trong lòng, nhất định là che giấu sự thật. Không gì có thể thoát khỏi ánh mắt tinh tế bậc nhất của hắn. Chủ tịch nhất định là cầm thú, ở trong văn phòng chà đạp phu nhân. Không chừng Chủ tịch mất trí nhớ còn cùng phu nhân chơi mấy trò sắm vai kỳ quái, ví dụ như: Sói lớn xấu xa mất trí nhớ ăn sạch sẽ bé thỏ trắng bé nhỏ vô tội, chàng công lạ mặt cưỡng ép tiểu kiều thê nhu nhược, bảy đêm nuông chiều, anh là người mà em yêu nhất,...
Cẩu độc thân tuyệt đối không ghen tỵ!
Lục Thành nhìn bộ dáng đang mơ màng của trợ lý, lại còn cười một cách đáng khinh, vội vàng ho nhẹ một tiếng cắt ngang.
Cái tên trợ lý ngu ngốc này rốt cuộc là do kẻ ngu xuẩn nào tuyển vào vậy!
Trợ lý được Chủ tịch đích thân tuyển vào công ty cuối cùng cũng hoàn hồn, nở một nụ cười bình thường trở lại, giả vờ như vừa rồi chẳng suy nghĩ gì, bình tĩnh sắp xếp từng hộp cơm lên bàn.
Hắn biết phu nhân của Chủ tịch ở văn phòng có lẽ còn làm mấy 'vận động tiêu hao thể lực' với Chủ tịch, cho nên bữa cơm được chuẩn bị rất phong phú, nào là hải sản, thịt bò, đủ loại khác nhau.
Thang Nhất Viên đột nhiên thấy buồn nôn, cảm thấy có chút dầu mỡ, không kìm được mà né tránh.
Lục Thành cầm lấy đôi đũa đưa cho Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên gần như không kìm nén được cơn buồn nôn, lắc đầu với Lục Thành, "Bây giờ em không ăn đâu."
"Yếu ớt." Lục Thành thu lại đũa, nói với trợ lý: "Lấy một phần cơm khác đến, phải là cháo yến xào ngũ sắc, củ sen chiên giòn, cá hồi tươi sống, tôm tươi ướp lạnh với chanh, ...."
Sau khi đọc một loạt tên món ăn, Lục Thành cũng ngớ người ra.
Thang Nhất Viên ngẩng đầu nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, Lục Thành sửng sốt, lúng ta lúng túng dừng lại. Biểu cảm của Thang Nhất Viên đủ để nói lên rằng những gì anh vừa nói đều là thứ Thang Nhất Viên thích ăn. Trong lòng anh có chút buồn bực, vẫy tay bảo trợ lý rời đi: "Trước mắt chỉ thế này thôi."
Sau khi trợ lý rời khỏi, Lục Thành cúi đầu, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Không ngờ bốn năm sau, anh đã quá quen thuộc với khẩu vị của đối thủ... nhất định là do anh lén viết ra thói quen ăn uống của đối thủ để có thể bắt thóp đối thủ! Muốn dùng cái này để tra tấn cậu ta.
Lục Thành thầm khen bản thân đã chịu đựng nhục nhã trong bốn năm qua.
Trợ lý tuy hơi ngốc nhưng xử lý mọi việc rất gọn gàng và nhanh chóng. Đồ ăn mà Lục Thành vừa nói đã nhanh chóng được chuyển đến.
Nhìn những món ăn thanh đạm, không biết có phải do tâm trạng ảnh hưởng hay không, Thang Nhất Viên bất giác cầm đũa lên, ăn rất ngon miệng.
Lục Thành cười lạnh, lột một con tôm ném vào bát Thang Nhất Viên. Anh vừa nghĩ đến một phương pháp mới để tra tấn đối thủ, chính là nuôi béo đối thủ.
Ai bảo đối thủ lúc ăn cơm cũng đẹp muốn chết như vậy chứ.
Trước khi mất trí nhớ, chắc hẳn anh cũng nghĩ như vậy. Anh viết ra chế độ ăn uống của đối phương, sau đó nấu những món ăn yêu thích của đối phương trong mỗi bữa ăn để anh có thể nuôi béo đối phương.
Chà, anh thực sự là một Alpha xấu xa.
Lục Thành cuối cùng cũng tìm được lý do hợp lý, rất vui sướng, cúi đầu chuyên tâm bóc tôm cho Thang Nhất Viên. Sau đó, thỏa mãn nhìn Thang Nhất Viên ăn hết một đĩa tôm con con, bắt đầu xoa xoa hai tay, giả vờ bình tĩnh hỏi: "Cậu còn cách kỳ phát tình bao lâu?"
Bản thân Lục Thành không hề nhận ra sự háo hức trong giọng điệu của mình.
Hai má Thang Nhất Viên đỏ bừng. Tuy rằng đã là vợ chồng già rồi, nhưng Lục Thành hỏi thẳng như vậy khiến cậu cảm thấy có chút ngại ngùng. Nuốt con tôm cuối cùng vào miệng, giọng nhỏ như muỗi kêu hỏi, "Anh, anh hỏi vậy để làm gì?"
"Tôi muốn xem khi nào cái máy mát xa lớn của tôi sẽ có tác dụng..."
Lục Thành nói xong mới giật mình phản ứng. Thế mà anh lại nói những lời trong suy nghĩ của mình ra miệng. Anh dừng lại, ngẩng đầu, vẻ mặt 'thôi xong rồi' nhìn về phía Thang Nhất Viên.
Một phút sau, từ văn phòng Chủ tịch vang lên một tiếng gào thét vang trời, "... Cút!"
. . . . .
Thang Nhất Viên tức giận, cả buổi chiều không nói chuyện với Lục Thành. Cậu ngồi một mình trên sô pha cắm đầu vào đọc sách chuyên ngành. Phòng làm việc im lặng, Lục Thành lúng túng nhìn tài liệu, rồi lại lén nhìn Thang Nhất Viên, cố gắng bắt chuyện.
"Thời tiết hôm nay không tệ, trời xanh, nhất định rất nắng."
Đầu Thang Nhất Viên cũng không ngẩng lên một chút.
"Cửa sổ trong văn phòng này rất tốt, hình như đều làm bằng thủy tinh."
Thang Nhất Viên vẫn im lặng.
"Cái bàn này cũng xịn, nhìn qua là biết tiền nào của nấy."
.....
Nói mấy lần cũng không nhận được phản hồi, Lục Thành chán nản nhìn Thang Nhất Viên, có chút cắn rứt lương tâm hỏi: "Cậu, cậu có nghe thấy tôi nói chuyện hay không?"
Thang Nhất Viên rốt cục ngẩng đầu, nhìn anh một cách thản nhiên: "Máy mát xa biết nói chuyện sao?"
Lục Thành: ". . . . . ."
Miệng anh mấp máy hồi lâu mà không nói được lời nào, đành gác lại một bên, tiếp tục im lặng.
Alpha nói rằng anh ấy thừa nhận rằng Omega của mình đã ghét bỏ cái 'máy mát xa' này rồi!
Lúc tan tầm, Thang Nhất Viên yên lặng đi phía sau Lục Thành. Hai người đến thang máy chuyên dụng của Chủ tịch, không nói một lời. Bấm thang máy mãi mà không thấy phản ứng, hóa ra thang máy bị hỏng, họ phải chuyển sang thang máy bình thường.
Đang là giờ cao điểm, thang máy đông nghịt người. Nhìn thấy Lục Thành và Thang Nhất Viên bước vào, trong nháy mắt không một tiếng động.
Lục Thành nhíu mày nhìn những người trong thang máy, để Thang Nhất Viên đứng ở trước mặt anh, vô thức che chắn cho cậu khỏi những người xung quanh.
Thang Nhất Viên đang tức giận, đương nhiên không muốn, xoay người định tránh sang một bên.
Lục Thành đột nhiên dùng sức ấn chặt vai cậu, trầm giọng nói: "Nhất Viên, nghe lời."
Thang Nhất Viên sửng sốt, sau đó mới bình tĩnh lại. Trong chốc lát còn tưởng chồng mình đã trở lại bình thường.
Nhân viên trong thang máy liên tục lùi về phía sau, tất cả đều dạt vào sâu bên trong thang máy, tránh xa Chủ tịch. Khí thế áp đảo của Alpha quá mạnh mẽ!
Sau khi thang máy mở ra, Lục Thành nóng lòng kéo Thang Nhất Viên ra ngoài.
Thang Nhất Viên đã lâu không cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của chồng, cũng không phản kháng, ngoan ngoãn để anh nắm tay.
Lục Thành không dùng tài xế, mà tự mình lái xe đưa Thang Nhất Viên về nhà.
Mặc dù Thang Nhất Viên ngoan ngoãn, nhưng cậu vẫn coi Lục Thành như một cái 'máy mát xa lớn' không biết nói chuyện. Anh nói gì cậu cũng chỉ coi như không nghe thấy. Cuối cùng Lục Thành cũng hiểu thế nào là lấy đá đập vào chân mình.
Lục Thành bĩu môi. Anh nghĩ, thân là một Alpha, anh phải dỗ dành Omega của mình trước đã. Nên khi đi ngang qua một quán trà sữa thì quyết định dừng xe.
Thang Nhất Viên nhìn anh, ra vẻ không hiểu.
Lục Thành chạy xuống xe, một lát sau thì cầm một ly sữa lắc và một ly trà hoa quả quay lại xe. Anh cầm ly trà hoa quả, còn ly sữa lắc thì đưa cho Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên cầm lấy ly trà sữa, phát hiện là sữa lắc vị khoai môn, ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Lục Thành.
Lục Thành chọc ống hút vào ly sữa lắc giúp Thang Nhất Viên, sau đó ngại ngùng xoa mũi: "Tôi nhớ rõ trước kia cậu thích uống loại này."
Được uống ly sữa lắc mình thích, liệu cái 'máy mát xa lớn' này giờ có thể nói chuyện rồi chăng? "Lúc đó, anh để ý em thích uống sữa lắc khoai môn sao?" Hai mắt Thang Nhất Viên sáng lên, có chút mong đợi nhưng cũng có chút xấu hổ.
Lục Thành không để bụng, nói: "Nhớ kỹ, lúc đó mặt cậu lúc nào cũng lạnh tanh, vậy mà lại thích uống loại sữa lắc trông có vẻ ngây thơ này."
Lục Thành nói xong không nhịn được nở nụ cười. Thời điểm đó anh cười nhạo mọi người không biết rằng 'mỹ nhân lạnh lùng' trong miệng họ thực ra là một 'em bé' thích uống sữa.
Thang Nhất Viên tự động bỏ qua hai chữ "ngây thơ".
Tim cậu lúc này tràn đầy ngọt ngào, không khỏi có chút bực mình vì dễ dàng bị một ly sữa lắc 'dụ dỗ'! Nhưng cậu không thể kiềm chế được niềm vui trong lòng, vì vậy cậu đã trút giận bằng cách uống một ngụm sữa lắc, ngay lập tức cả người lẫn tâm trạng đều trở nên thoải mái, vui vẻ.
Uống ngon quá.
Lục Thành thấy Thang Nhất Viên đã nói chuyện, vui mừng khởi động xe.
Thang Nhất Viên nhìn ly trà hoa quả được đặt qua một bên, hỏi: "Anh không uống?"
Lục Thành đang lái xe, rất bất tiện, vì vậy nói: "Về đến nhà sẽ uống sau".
"Đá trong đó để lâu sẽ tan hết đấy." Thang Nhất Viên thấp giọng lẩm bẩm, do dự một chút, rồi cầm ly trà hoa quả đưa đến bên môi Lục Thành.
Lục Thành ngẩn người ra, nhìn Thang Nhất Viên cầm ly trà hoa quả, bất giác cúi đầu uống một ngụm.
"Uống ngon không?" Giọng Thang Nhất Viên ngọt ngào, hỏi anh.
"... Rất ngon." Lục Thành nhìn về phía trước, vành tai hơi đỏ.
Thang Nhất Viên nhấp một ngụm sữa lắc, vui vẻ nói: "Cái này uống cũng rất ngon."
Lục Thành như bị ma xui quỷ khiến, anh hỏi cậu: "Tôi có thể nếm thử một chút không?"
Lục Thành đợi một lát không nhận được câu trả lời, quay đầu thì thấy Thang Nhất Viên đang ngậm ống hút, mặt thì đỏ lên.
Lục Thành kìm nén ham muốn véo má cậu. Vừa lúc gặp đèn đỏ, lập tức dừng xe.
Xe vừa dừng lại, Thang Nhất Viên cầm ly sữa đưa lên môi anh, "Đây, em cho anh nếm thử."
Khóe môi Lục Thành cong lên, anh cảm thấy 'đối thủ' như vậy có chút đáng yêu.
Nguy rồi, có vẻ như não anh hỏng thật rồi.
Một bên Lục Thành khinh thường bản thân, một bên cúi đầu uống sữa lắc như bị mê hoặc. Ly sữa lắc thơm, ngọt và ngon, nhất là khi được 'đối thủ' đích thân đút cho, dường như lại càng ngon miệng hơn bội phần. Anh gật đầu nói thật: "Thật sự rất ngon."
Anh nói xong thì liếm môi, vẫn còn vương vấn chút vị ngọt chưa tan hết.
Thang Nhất Viên cong môi, câu nói đồng tình của Lục Thành khiến cậu rất vui vẻ. Cậu bất giác đưa ly sữa lên môi nhấp một ngụm.
Đây có được tính là hôn gián tiếp không?
Đầu Lục Thành hơi choáng váng, nhìn đôi môi đỏ tươi của Thang Nhất Viên, hai má nóng rực, đột nhiên cảm thấy không khí trong xe hơi loãng, vội vàng mở cửa sổ.
Một quảng cáo đang chiếu trên màn hình lớn ở quảng trường ngoài cửa sổ xe. Người trên đó trông rất quen mắt. Lục Thành nhìn kỹ một chút, người trong quảng cáo có chút giống với Thang Nhất Viên, hình như anh đã thấy cậu trước đó ở Thang gia.
Anh suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Đây là... Thang Tam Viên?"
Thang Nhất Viên nhìn theo ánh mắt của anh, gật đầu, "Ừ."
Lục Thành thu hồi ánh mắt, "Cậu ấy là ca sĩ hay diễn viên?"
"Diễn viên."
Đèn đỏ rất nhanh đã kết thúc, Lục Thành khởi động xe, nói: "Nếu anh nhớ không lầm, cậu ấy cũng là một Omega như em, làm diễn viên sẽ không bất tiện sao?"
Hầu hết các diễn viên đều là Beta hoặc Alpha. Nếu Omega gặp phải cảnh thân mật trong quá trình quay sẽ rất nguy hiểm. Ngay cả ca sĩ, nếu tin tức tố phát tán trong concert cũng có thể gây bạo loạn. Vì vậy, Omega đặc biệt hiếm trong giới giải trí... Còn Alpha thì có tính chiếm hữu cực cao, ít ai muốn Omega của mình xuất hiện trên TV và được mọi người săn đón.
Thang Nhất Viên lấy ly trà hoa quả đưa cho Lục Thành uống một hụm, sau đó nói: "Tam Viên rất chú trọng kịch bản, sẽ cố gắng chọn những cảnh không thân mật, với lại cậu ấy còn dùng thuốc ức chế nên mọi người đều nghĩ cậu ấy là Beta."
Lục Thành uống xong trà hoa quả, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"À, hóa ra cậu ấy giả làm Beta."
......Bầu không khí tốt đẹp trong xe biến mất ngay lập tức.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Lục *máy mát xa lớn* đúng là chuyên gia phá hỏng bầu không khí.
—
Cháo yến xào ngũ sắc
Củ sen chiên giòn
Cá hồi tươi sống
Tôm tươi ướp lạnh với chanh
Sữa lắc khoai môn