Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 82: Giải quyết hiểu nhầm (Kết thúc)
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Tam Viên nhìn vẻ mặt Cố Ngạn không hề giả dối, thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt hơi ướt dần trở nên rõ ràng. Cậu dừng lại một chút rồi hỏi: "Vậy em thích Từ Giang Bạch sao?"
"Đương nhiên là không." Cố Ngạn trả lời không chút do dự.
Ánh mắt Thang Tam Viên dần lấy lại bình tĩnh: "Vậy miếng ngọc bích trên cổ em sao lại giống với ngọc bích trên cổ cậu ta?"
Cố Ngạn nghe vậy liền kéo miếng ngọc bích trên cổ mình xuống, xoa xoa một chút rồi nói: "Đây là do mẹ để lại cho em. Năm đó bà cùng mẹ của Từ Giang Bạch cùng nhìn trúng khối ngọc bích, hai người đã dùng khối ngọc đó chế tác thành hai mặt dây chuyền, một cho em và một cho Từ Giang Bạch."
Cố Ngạn ngẩng đầu hỏi: "Từ Giang Bạch nói với anh thế nào?"
Thang Tam Viên mấp máy khóe môi, lặp lại một lần những lời Từ Giang Bạch đã nói ngày hôm đó.
Sau khi nghe xong, sắc mặt Cố Ngạn trầm xuống. Anh ôm Thang Tam Viên vào lòng, nhìn ánh mắt vẫn còn ngấn nước của cậu, nhẹ giọng hỏi: "Anh ghen sao?"
Thang Tam Viên dù không muốn thừa nhận nhưng vẫn khẽ gật đầu, trong lòng cậu tràn ngập chua xót và khó chịu.
Lông mày Cố Ngạn giãn ra, nở nụ cười, xoa xoa mái tóc mềm của Thang Tam Viên, nhỏ giọng giải thích: "Năm đó hai bên ba mẹ quả thật có ý định muốn gán ghép hai người chúng em đính hôn. Em lúc đó tuy còn nhỏ tuổi, nhưng vẫn từ chối. Em biết mình căn bản không thể thích hắn, lúc ấy may mắn ông nội cũng cảm thấy không nên can thiệp sâu vào chuyện tình cảm của con cháu, cho nên ủng hộ ý nghĩ của em. Em cùng Từ Giang Bạch chưa từng đính hôn, Từ Giang Bạch đã lừa anh đấy."
Trong lòng Thang Tam Viên nhẹ nhõm hẳn, khẽ "ừm" một tiếng. Trong ngực Cố Ngạn có mùi hương dễ chịu, thanh khiết mà ấm áp, cơ thể cứng đờ của Thang Tam Viên dần thả lỏng, tựa vào lòng Cố Ngạn, mọi bực bội, bất an trong lòng cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa.
Cố Ngạn nói tiếp: "Sở dĩ ông nội ghét hắn là vì tai nạn xe cộ của ba mẹ em và Từ gia cũng do hắn gây ra."
Thang Tam Viên sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.
Cố Ngạn cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn một cái lên trán của cậu, vẻ mặt thoáng buồn: "Ngày xảy ra tai nạn xe cộ ấy, Từ gia cùng ba mẹ em đang cùng ăn cơm. Từ Giang Bạch lớn hơn em mấy tuổi, lúc đó đang học trung học. Ban đầu hắn có tính cách khá trung thực, nhưng sau khi lên cấp ba tính cách lại thay đổi rất nhiều, giao du với một đám bạn hư hỏng. Ngày hôm đó, hắn bỗng nhiên gọi điện thoại cho mẹ nói những lời khó nghe. Ba mẹ hai nhà lo lắng cho hắn, nên lái xe đến mấy hộp đêm hắn thường lui tới để tìm. Ba mẹ hắn tìm thấy hắn trước, sau đó báo cho ba mẹ em đến. Thế nhưng không biết Từ Giang Bạch đã dùng thứ gì ở hộp đêm mà khiến tinh thần bất ổn, giật tay lái xe, cho nên mới dẫn đến tai nạn xe cộ, đúng lúc đâm trúng xe ba mẹ em."
Thang Tam Viên nghe được chau mày, không khỏi cảm thấy thổn thức. Chuyện này do Từ Giang Bạch gây ra, thảo nào ông Cố không muốn gặp hắn.
Thế nhưng nhớ tới thái độ của Cố Ngạn đối với hắn ngày hôm đó, Thang Tam Viên không khỏi nghiêng đầu, mím môi, nói: "Ngày đó vừa nghe nói anh ta bị bẩn quần áo, em liền lập tức đi ra ngoài tìm anh ta..."
Đây mới là điều Thang Tam Viên để ý nhất, Từ Giang Bạch nói thế nào không quan trọng, quan trọng là thái độ Cố Ngạn đối với hắn.
Bởi vì Thang Tam Viên nghiêng mặt, Cố Ngạn có thể trông thấy vành tai trắng nõn mềm mại của cậu. Cố Ngạn không nhịn được tới gần, dán lên tai cậu, hơi thở ấm áp phả vào tai cậu: "Em cùng Từ Giang Bạch quen biết từ nhỏ, có mấy phần tình nghĩa lúc nhỏ, nhưng ngày ấy em ra ngoài tìm hắn, là bởi vì ông nội."
Anh dừng lại một chút, rồi nói: "Ông nội cùng ông của Từ Giang Bạch năm đó là bạn cùng chung hoạn nạn, ông nội Từ đã cứu mạng ông nội. Ông nội là người mạnh miệng mềm lòng, mặc dù một mực không muốn gặp Từ Giang Bạch, nhưng mà vẫn luôn vụng trộm giúp đỡ việc làm ăn của Từ Giang Bạch. Nếu như không có hỗ trợ của ông nội, cái việc làm ăn của hắn sớm đã không thể tiếp tục được. Ngày ấy ông nội không nói ra ngoài miệng, nhưng em lại biết là ông mềm lòng. Em không muốn ông nội tức giận, vì vậy em ra ngoài và đưa Từ Giang Bạch vào."
"Hóa ra là như vậy." Thang Tam Viên chớp mắt, vì khó chịu của chính mình mấy ngày nay mà cảm thấy có chút xấu hổ.
Cố Ngạn xoa xoa phần tóc sau đầu cậu, không nhịn được cúi đầu hôn vành tai của cậu, khàn giọng: "Lần sau có chuyện gì trực tiếp đi hỏi em, không nên suy nghĩ bậy bạ."
Thang Tam Viên khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: "Anh lo lắng sẽ quấy rầy việc tập nhảy của em."
Cố Ngạn ra vẻ nghiêm túc nói: "Anh không để ý tới em mới là chậm trễ việc tập nhảy của em. Mấy ngày qua em vẫn luôn nghĩ về anh, tâm phiền ý loạn, không cách nào tập trung tinh thần, đành phải sớm về nước tới tìm anh."
Thang Tam Viên "A" một tiếng, áy náy chớp mắt, lo lắng hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Hiện tại anh ra nước ngoài cùng em, còn kịp không?"
Cố Ngạn cười, đưa tay bóp má Thang Tam Viên, khóe miệng anh cong lên, cười nói: "Còn may là chồng anh thông minh, những vũ đạo kia đã học xong toàn bộ rồi."
"Vậy là tốt rồi..." Thang Tam Viên thở dài một hơi, chỉ lo vui vẻ, không quan tâm phản bác lại xưng hô của Cố Ngạn. Cậu giơ tay lên vô tội xoa xoa bên mặt bị bóp đến đỏ, không nghĩ tới xoa hai lần, Cố Ngạn lại bóp vào má còn lại. Cậu nâng đôi mắt ngấn nước tủi thân liếc nhìn Cố Ngạn.
Cố Ngạn mặt lạnh hôn môi cậu, thấp giọng hỏi: "Vừa rồi diễn cảnh giường chiếu rất vui vẻ sao."
Thang Tam Viên còn chưa kịp nói chuyện, đôi môi nóng bỏng của Cố Ngạn đã thuận theo cái cổ trắng như tuyết chuyển qua bên trên tuyến thể của cậu, môi Cố Ngạn nhẹ nhàng mài trên tuyến thể của cậu, mang đến từng cơn tê dại.
Thang Tam Viên biết Cố Ngạn muốn làm gì, mặc dù có chút sợ, lại thuận theo chờ đợi trong ngực anh, không có phản đối, cũng không có từ chối.
Cố Ngạn nhẹ nhàng mút mấy lần bên trên tuyến thể của cậu, sau đó liếm láp rồi khẽ cắn.
Đầu tiên Thang Tam Viên cảm giác phần gáy truyền đến một cơn đau nhói, sau đó tin tức tố của Cố Ngạn lan tràn trong cơ thể của cậu, từng lỗ chân lông đều thư thái, thoải mái đến vô cùng.
Cố Ngạn cho cậu một cái đánh dấu tạm thời, sau đó lấy miếng ngọc bích đeo lên cổ cậu: "Miếng ngọc này là vật trân quý nhất của em, còn anh là người mà em trân quý nhất."
Chân Thang Tam Viên như nhũn ra, trên da vẫn còn xúc cảm từ cái hôn của Cố Ngạn, toàn thân bất giác khẽ run rẩy. Cậu sờ miếng ngọc trên cổ, trên mặt nở nụ cười, ghé vào tai Cố Ngạn nói: "Cảnh giường chiếu vừa rồi không phải anh diễn."
Cố Ngạn nghi hoặc một chút, Thang Tam Viên tiến đến bên tai anh nói một lần chuyện vừa rồi, anh không khỏi bật cười, ôm Thang Tam Viên đang run chân vào trong ngực, cho cậu một nụ hôn ngọt ngào lại dịu dàng.
Giữa trưa, hai người cùng nhau về Cố gia ăn cơm, ông Cố đương nhiên vui vẻ, so với bình thường ăn nhiều hơn một bát cơm.
Khi Cố Ngạn đưa Thang Tam Viên về nhà, anh gặp lại Từ Giang Bạch vẫn chưa từ bỏ ý định như cũ ở cửa Cố gia.
Từ Giang Bạch nhìn hai người sánh bước bên nhau, dường như không có chút rạn nứt mà ngược lại, tình cảm càng thêm ngọt ngào, không khỏi tối tăm mặt mũi tức giận nhìn Thang Tam Viên.
Cố Ngạn đứng trước mặt Thang Tam Viên, nhíu mày lạnh lùng nhìn hắn: "Từ Giang Bạch, tốt nhất anh đừng lại nói lung tung cái gì, nếu không anh đừng trách tôi không niệm tình quan hệ hai nhà trước kia."
Từ Giang Bạch tựa hồ rất e ngại Cố Ngạn, trong nháy mắt, hai gò má trở nên cực kỳ tái nhợt, trên mặt lộ ra một tia thống khổ, giọng nói mang theo chỉ trích: "Cậu rõ ràng không yêu cậu ta, tại sao lại ở cùng một chỗ với cậu ta? Tôi thích cậu nhiều năm như vậy, cậu không thể nhìn tôi một cái sao?"
Thang Tam Viên đi ra từ phía sau Cố Ngạn, không chút sợ hãi nhìn về phía Từ Giang Bạch, nắm chặt tay Cố Ngạn không rời, giống như một chú thỏ đang bảo vệ thức ăn của mình.
Cố Ngạn không khỏi mỉm cười xoa đầu cậu, rồi cũng nắm chặt lấy tay cậu.
Từ Giang Bạch chế giễu Thang Tam Viên, giọng điệu u ám: "Lần trước đúng là tôi lừa gạt cậu, mặc dù anh Ngạn không thích tôi, nhưng trong lòng vẫn luôn có một người. Nếu cậu không tin, cậu có thể tự mình hỏi."
Cố Ngạn nhìn Từ Giang Bạch với ánh mắt lạnh lùng: "Làm sao anh biết tôi có người mà mình thích?"
Sắc mặt Từ Giang Bạch trở nên khó coi: "Tôi cũng là tình cờ phát hiện, tôi không biết người cậu thích là ai, nhưng tôi biết cậu đã thích người đó từ rất lâu rồi. Bên cạnh phòng ngủ có một căn phòng đặc biệt chỉ dùng để đặt những món đồ liên quan đến người đó, trước đây tôi từng muốn vào, nhưng quản gia không cho phép. Tôi chỉ biết người đó thích thỏ, nên cậu cũng nuôi rất nhiều thỏ trong biệt thự cổ."
Thang Tam Viên nghe xong lời cuối cùng của hắn, hai má cậu dần đỏ bừng lên, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.
Từ Giang Bạch nhíu mày nhìn Thang Tam Viên, vô cùng khó hiểu nói: "Tôi nói anh Ngạn có người thích, cậu đỏ mặt cái gì? Chẳng phải sắc mặt cậu ta nên trắng bệch không còn chút máu sao? Thang Tam Viên tốt nhất có thể hất tay áo bỏ đi, triệt để cãi vã chia tay Cố Ngạn thì càng tốt."