Chương 83: (Anh tư) Bao dưỡng

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 83: (Anh tư) Bao dưỡng

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong hộp đêm lớn nhất tinh tế, ánh đèn nhiều màu sắc rực rỡ, sàn nhảy đông nghịt người, tiếng nhạc chói tai vang vọng, đây là thời điểm náo nhiệt nhất trong đêm.
Giữa đám đông ồn ào, một thanh niên xinh đẹp, thanh tú ngồi trên ghế sofa, tay nhẹ nhàng đung đưa ly rượu. Cổ áo hơi rộng để lộ chiếc cổ trắng ngần dưới ánh đèn, gương mặt trắng nõn đẹp đẽ tinh xảo. Đôi mắt xinh đẹp hơi rũ xuống, có thể thấy rõ từng sợi lông mi, đôi mày cậu khẽ nhíu lại, lộ rõ vẻ không vui.
Lí Phi ôm một Beta vừa dụ dỗ được trong lòng, bưng ly rượu ngồi xuống cạnh thiếu niên, cười hỏi: "Thang thiếu, hôm nay sao lại có thời gian ghé qua đây vậy?"
Hắn là chủ của hộp đêm này, cũng là bạn bè quen biết nhiều năm với Thang Tứ Viên.
Thang Tứ Viên hơi ngẩng đầu nhìn hắn, nói: "Tôi sợ rằng nếu tôi không đến ủng hộ cậu, hộp đêm của cậu sẽ sớm đóng cửa mất."
Lí Phi cười lớn, nói với người pha chế: "Mau đưa cho Thang thiếu mấy chai rượu ngon đi, chọn những chai thật đắt tiền ấy."
Thang Tứ Viên chiều theo hắn, hai người trêu chọc nhau vài câu. Đang nói chuyện thì một người đàn ông hơi mập đi tới, dừng lại trước mặt Thang Tứ Viên, trên tay cầm một ly rượu.
Lí Phi không nhịn được cười khi thấy cảnh này. Thang Tứ Viên quá xinh đẹp, mỗi lần đến đây đều thu hút ong bướm, luôn có mấy kẻ không biết điều đến gần rồi tự chuốc lấy nhục nhã.
Người đàn ông kia cúi đầu nở một nụ cười tự cho là đẹp trai, nhìn khuôn mặt mê người của Thang Tứ Viên rồi nói: "Anh là Vương Đại, cậu có thể gọi anh là anh Vương, tiểu mỹ nhân, anh mời cậu một chén rượu được không?"
Hắn ta hỏi rất lịch sự, nhưng trong mắt lại tràn đầy dục vọng không che giấu được. Ánh mắt hắn nhìn Thang Tứ Viên như muốn lột sạch cậu vậy.
Thang Tứ Viên ngẩng đầu trầm mặc, im lặng nhìn hắn, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lẽo. Vương Đại bị cậu nhìn, trong lòng nổi lên một trận lửa nóng, yết hầu không kìm được nhấp nhô, nuốt nước bọt.
Đôi mắt hẹp dài của Thang Tứ Viên hơi nheo lại, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, lạnh lùng phun ra một chữ: "Cút!"
Vương Đại bị từ chối có chút mất mặt, nhưng Thang Tứ Viên thực sự quá mê người, hắn không nỡ để vụt mất một báu vật như vậy. Thế là hắn lại tiến tới, không cam lòng, nói: "Những thứ khác anh Vương đều không có, chỉ có nhiều tiền. Chỉ cần cậu đồng ý theo anh một khoảng thời gian, cậu muốn bao nhiêu tiền? Anh đều có thể cho cậu."
Lí Phi nghe xong, không nhịn được vỗ đùi cười ha hả: "Thang thiếu, anh ta muốn bao nuôi cậu!"
Ánh mắt Thang Tứ Viên thâm trầm, nhìn về phía Vương Đại, im lặng một lúc. Khóe miệng bỗng cong lên đầy lãnh lẽo, cậu tiến đến bên tai Vương Đại nhỏ giọng hỏi: "Anh biết Yến Tần Dã không?"
"Yến Tần Dã? Đương nhiên là biết, sao lại đột nhiên nhắc đến hắn?" Vương Đại không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, đương nhiên hắn biết một nhân vật nổi tiếng như Yến Tần Dã.
Yến Tần Dã là một luật sư có tiếng tăm, mấy năm nay danh tiếng của anh ở tinh tế vang xa. Thủ đoạn cứng rắn dứt khoát càng khiến anh trở thành luật sư hàng đầu tinh tế. Nghe nói chỉ cần anh đồng ý, không có vụ kiện nào mà anh không thắng. Từ sau khi tốt nghiệp, chỉ qua mấy năm ngắn ngủi anh đã có được vị thế như ngày hôm nay, điều đó cho thấy khả năng của anh xuất chúng đến mức nào.
Thang Tứ Viên dùng thanh âm chỉ hai người có thể nghe được khẽ nói: "Tôi đang bao nuôi anh ta, anh dám chắc có thể bao nuôi được cả hai chúng tôi chứ?"
"…Cậu đang nói đùa sao?" Vương Đại kinh ngạc nhìn cậu.
Thang Tứ Viên cũng không trả lời, chỉ cười nhạt.
Trên mặt Vương Đại lộ ra vẻ sợ hãi. Mặc dù hắn không tin lời Thang Tứ Viên nói, nhưng thấy cậu dám lấy Yến Tần Dã ra để đùa cợt như vậy, hắn cũng biết Thang Tứ Viên không phải nhân vật đơn giản, vội vàng chán nản rời đi.
Lí Phi ở bên cạnh thấy vậy không khỏi cười lớn, hướng về bóng lưng của Vương Đại giơ ngón giữa.
Sau khi Vương Đại rời đi, Thang Tứ Viên lại trở về dáng vẻ lãnh đạm, nhưng vì bị Vương Đại quấy rầy, sắc mặt cậu còn tệ hơn lúc nãy.
Mặc dù Lí Phi không nghe thấy cụ thể những gì Thang Tứ Viên nói với người đàn ông kia, nhưng nhìn bộ dạng hoảng hốt của hắn, hắn cho rằng Thang Tứ Viên lại mang Yến Tần Dã ra hù dọa tên đó. Hắn không khỏi mỉm cười hỏi: "Thang thiếu, sao hôm nay cậu lại tự mình đến hộp đêm? Không phải Tần Dã đã nói nếu không có anh ta đi cùng, thì không để một mình cậu đến đây sao?"
Thang Tứ Viên khẽ nhấp một ngụm rượu, cúi đầu hừ một tiếng. Yến Tần Dã chẳng qua chỉ là bạn giường mà cậu bao nuôi từ cao trung mà thôi, có tư cách gì mà quản cậu? Yến Tần Dã không cho phép, chẳng lẽ cậu không thể tự mình đến sao? Huống chi, đã vài ngày cậu không gặp Yến Tần Dã.
Sắc mặt cậu có chút khó coi và u ám, cậu cầm bình rượu trên bàn rót vào ly, sau đó bưng ly lên, nâng ly với Lí Phi, ngẩng đầu uống cạn rượu.
Lí Phi nhìn Thang Tứ Viên uống vui vẻ như vậy, cũng sảng khoái uống cạn rượu trong ly. Uống xong, hắn đặt ly rỗng xuống bàn, vỗ nhẹ vào mông Beta, bảo hắn rời đi một lát.
Beta không nghe theo, cứ cọ cọ Lí Phi không chịu rời đi, ánh mắt lại không nhịn được chạy về phía Thang Tứ Viên. Cho đến khi Lí Phi cho hắn một nụ hôn, hắn mới bằng lòng lắc mông rời khỏi chỗ ngồi.
Sau khi hắn rời đi, Lí Phi tự mình rót đầy ly rượu cho Thang Tứ Viên: "Nói đến Yến Tần Dã, tôi có nghe nói về một số chuyện liên quan tới anh ta, không biết có đúng không?"
Thang Tứ Viên hơi nhướng mắt: "Chuyện gì?"
Lí Phi nói: "Tôi nghe nói anh ta đã khiến Lí Đông Cường rớt đài, lúc này Lí Đông Cường đáng lẽ nên bị giam ở ngục giam thủ đô rồi."
Vẻ mặt Thang Tứ Viên cứng lại. Cái tên Lí Đông Cường này nhiều năm rồi cậu chưa nghe lại, nhưng vẫn khắc sâu ấn tượng như cũ.
Hóa ra gần đây Yến Tần Dã đang bận đối phó với Lí Đông Cường. Vậy thì khó trách Yến Tần Dã gần đây đi sớm về muộn, cả ngày không thấy bóng người, bận rộn đến độ ngay cả khi cậu triệu Yến Tần Dã về nhà sớm "thị tẩm", Yến Tần Dã cũng không có thời gian. Nỗi phiền muộn trong lòng Thang Tứ Viên khẽ tiêu tan, rượu trong miệng cũng trở nên dễ uống hơn chút.
"Cậu không biết sao?" Lí Phi nhìn dáng vẻ không biết của cậu hơi kinh ngạc. Những năm gần đây mặc dù hắn không biết quan hệ chân chính giữa Thang Tứ Viên và Yến Tần Dã, nhưng Thang Tứ Viên ở chung một chỗ với Yến Tần Dã, so với hắn thì Thang Tứ Viên dù sao cũng nên nắm bắt tin tức nhanh nhẹn hơn mới đúng.
Thang Tứ Viên khẽ "Ừm" một tiếng, cũng không giải thích thêm.
Lí Phi hơi xúc động nói: "Thật không ngờ Yến Tần Dã có thể đạt được như ngày hôm nay. Tôi nhớ lúc anh ta còn đi học, là thời điểm nhà anh ta vừa rớt đài, trưa đến ngay cả mì tôm anh ta cũng không được ăn, mỗi buổi sáng đều chỉ ăn chút bánh bao (*), nhìn quá là tội nghiệp."
(*) Loại bánh bao không có nhân luôn :((
Thang Tứ Viên giống như Lí Phi, cũng nhớ tới Yến Tần Dã lúc còn đi học, không khỏi tỉnh táo hơn một chút. Cậu im lặng một lúc rồi đột nhiên lên tiếng: "Anh ấy luôn là một người như vậy, có mục tiêu, đồng thời sẽ vì mục tiêu mà cố gắng từng ngày."
Tiếng nhạc xung quanh quá lớn, giọng Thang Tứ Viên lại quá nhỏ. Lí Phi không nghe thấy, không khỏi dựa gần vào cậu: "Cậu nói cái gì?"
Trên người hắn nồng nặc mùi rượu, Thang Tứ Viên hơi cúi người né về phía sau: "Tôi nói là uống rượu đi."
Lí Phi lập tức vui lên, cầm ly rượu cụng với Thang Tứ Viên, vui vẻ nói: "Hiếm có một ngày Thang thiếu hăng hái như vậy, hôm nay chúng ta không say không về."
Hai người uống hết ly này đến ly khác. Thang Tứ Viên không say, nhưng cả người trở nên uể oải. Một tay cậu đỡ đầu, lưng tựa vào ghế sofa, hai má dần dần ửng đỏ, đôi môi đỏ mọng càng thêm lộng lẫy. Tầm nhìn của cậu trở nên mông lung, cặp mắt đào hoa ướt át dường như có thể chảy ra nước.
Vương Đại đứng nhìn từ xa, trong mắt để lộ chút tham lam. Hắn vừa mới bị Thang Tứ Viên dùng Yến Tần Dã dọa. Chờ đến khi tỉnh táo lại, hắn mới phản ứng được: Yến Tần Dã là nhân vật thế nào, làm sao có thể bị một Omega bao nuôi?
Vừa rồi hắn nghĩ Thang Tứ Viên nói như vậy ắt phải có quan hệ gì với Yến Tần Dã, cho nên mới bị hù dọa. Hiện tại suy nghĩ kỹ một chút, Thang Tứ Viên nói khoa trương như vậy, nhất định là đang lừa hắn mà thôi. Ngay cả một lý do có thể khiến người ta tin tưởng Thang Tứ Viên còn chẳng buồn nghĩ, quả thực coi hắn là đồ đần mà đùa bỡn. Hắn không khỏi tức giận, nhìn ánh mắt Thang Tứ Viên dần trở nên mờ mịt, hắn ngửa đầu uống một chai bia. Lửa trong người không những không tắt đi mà ngược lại, ngọn lửa trong cơ thể càng bùng cháy dữ dội.
Hắn nhìn Thang Tứ Viên, đôi mắt hơi híp lại, chắc chắn hắn phải đoạt bằng được tên thiếu gia nhỏ không biết trời cao đất dày này về tay mình!
Sau ba vòng uống rượu, Lí Phi đã uống đến mức nói lung tung, khoác vai Thang Tứ Viên nói chuyện đâu đâu. Lúc thì bàn về thiên văn địa lý, lúc thì nói về chuyện gần đây con mèo của hắn sắp sinh, thế nhưng hắn còn không biết cha của lũ mèo con là ai, không biết là con mèo hoang nào làm lớn bụng mèo nhà hắn, rồi còn không chịu trách nhiệm chạy mất, chỉ để lại con mèo bụng bầu. Về sau lũ mèo con còn phải làm mèo mồ côi, hắn nói với cậu rằng cảm thấy lũ mèo con không rõ cha đẻ của mình quá đáng thương, thậm chí còn bắt đầu khóc.
Thang Tứ Viên nghe đến nhức hết cả đầu, vẫy tay gọi Beta vừa nãy qua: "Mau đưa ông chủ Lí của mấy người đi nghỉ ngơi đi."
Beta mỉm cười nhìn Thang Tứ Viên, nhìn gương mặt xinh đẹp kia của cậu, quan tâm hỏi han: "Thang thiếu cũng uống say rồi, có muốn tôi đưa cậu đi nghỉ ngơi trước không?"
"Không cần." Thang Tứ Viên cũng không ngẩng đầu lên.
Beta kia cảm thấy mất mặt, nhăn nhó dìu Lí Phi đi.
Bên tai Thang Tứ Viên cuối cùng cũng yên tĩnh. Cậu cầm ly rượu lên, vừa nhấp một ngụm thì một người liền ngồi xuống vị trí của Lí Phi. Lông mày cậu cau lại, quay đầu liền thấy tên đàn ông phiền phức vừa rồi.
Trên mặt Vương Đại lộ ra nụ cười ác ý, hắn càng tiến lại gần, đặt tay lên vai Thang Tứ Viên. Hơi rượu không ngừng phun lên người Thang Tứ Viên: "Tiểu mỹ nhân, vừa rồi cậu gạt anh."
Thang Tứ Viên bị hắn làm cho buồn nôn, suýt thì phun ra. Cậu lạnh lùng quay đầu nhìn về phía hắn, giơ tay muốn bẻ gãy cái tay thối đang đặt trên vai mình.
Còn không đợi Thang Tứ Viên kịp hành động, một bàn tay rắn chắc mạnh mẽ từ phía sau đưa tới, kéo tay của Vương Đại ra.
Vương Đại nắm cổ tay mình, đau đớn rên rỉ, đau đến suýt chút nữa bật khóc, vừa xoa cổ tay vừa chửi loạn.
Thang Tứ Viên bực mình nhìn hắn, quay đầu liền thấy một người đàn ông đứng ở phía sau. Người đàn ông mặc một bộ âu phục phẳng phiu, khí chất trầm ổn lạnh lẽo, hẳn là vừa tan tầm liền chạy tới. Cổ áo sơ mi hơi rộng mở, lộ ra chút ngang ngạnh. Khuôn mặt anh mang theo vẻ lạnh lẽo, ngũ quan tinh xảo, mặt mày sắc bén, đôi môi đẹp đẽ khẽ nhếch, lộ ra thần sắc không mấy vui vẻ.
Đau đớn trên cổ tay Vương Đại rốt cục cũng dịu đi. Hắn tức giận ngẩng đầu lên mở miệng mắng, nhưng khi nhìn rõ mặt người đàn ông, lời chưa kịp ra khỏi miệng đã quay ngoắt: "Yến... Yến Tần Dã?"
Hắn nhìn lại cẩn thận, cuối cùng xác nhận được người đàn ông trước mặt chính là Yến Tần Dã, người mà hắn đã từng nhìn thấy trên tạp chí. Hắn không khỏi mở to mắt khiếp sợ, nghĩ đến những gì Thang Tứ Viên vừa nói, sắc mặt trở nên khó coi. Chẳng lẽ bọn họ thật sự biết nhau?
Thang Tứ Viên nhìn Yến Tần Dã, nhẹ giọng hỏi: "Anh làm gì ở đây?"
Yến Tần Dã đặt ly rượu trong tay cậu xuống bàn, dùng cổ tay kéo cậu dậy, trầm giọng nói: "Đưa em về nhà."
Vương Đại hoàn hồn từ trong khiếp sợ, nhìn tiểu mỹ nhân sắp đến tay còn bị mang đi, không khỏi đau lòng. Thế nhưng hắn không dám trêu chọc Yến Tần Dã, chỉ là không cam tâm, chỉ vào Thang Tứ Viên nói với Yến Tần Dã: "Cậu ta vừa mới nói là cậu ta bao nuôi anh!"
Hắn tin rằng không ai nguyện ý bị nói như vậy, đặc biệt là một người đàn ông công thành danh toại như Yến Tần Dã. Cho dù quan hệ của anh với Thang Tứ Viên là như thế nào, nghe thấy Thang Tứ Viên thóa mạ anh như thế này, chắc chắn anh sẽ tức giận.
Hắn chờ đợi Yến Tần Dã nổi giận, nhưng không ngờ tới, Yến Tần Dã nghe thấy chẳng những không giận, ngược lại còn cong khóe miệng, dáng vẻ không quan tâm, lạnh lùng nói: "Lời em ấy nói là thật, tôi bị em ấy bao nuôi."
Vương Đại khiếp sợ tại chỗ, không nhúc nhích hồi lâu. Chờ hắn lấy lại tinh thần, xung quanh cũng sớm đã không còn bóng dáng Thang Tứ Viên và Yến Tần Dã.