Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 97: Nguyện ý
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vụ Yến Tần Dã trúng đạn đã gây ra chấn động lớn. Giới truyền thông thi nhau đưa tin, người dân đặc biệt quan tâm. Khi kẻ chủ mưu đứng sau là Trương Tông Lương bị phơi bày, chính phủ tinh tế đã tăng cường điều tra những kẻ đồng lõa, đứng sau Trương Tông Lương. Những kẻ từng thoát tội trước đây đều bị bắt giữ, Lý Đông Cường và Lâm Bội Tuyết cũng lần lượt phải vào tù.
Mặc dù Yến Tần Dã đang nằm viện, nhưng anh vẫn nắm rõ tiến triển của vụ án. Những kẻ coi thường pháp luật đó, anh không bỏ qua một ai, bắt giữ toàn bộ và đưa ra công lý. Nỗi oan ức của phụ thân Yến cuối cùng cũng được minh oan.
Trong tù, Lâm Bội Tuyết thừa nhận năm đó, bà ta không chịu được sự cô đơn nên đã qua lại với Trương Tông Lương. Trương Tông Lương âm thầm giật dây bà ta, khiến bà ta bỏ chứng cứ phạm tội và tiền bạc vào phòng phụ thân Yến Tần Dã. Đồng thời, cũng chính Trương Tông Lương đứng sau sai khiến bà ta làm giả lời khai, khiến phụ thân Yến Tần Dã đột nhiên bị xử oan.
Sau bao nhiêu năm, chính phủ tinh tế cuối cùng đã trả lại sự trong sạch cho phụ thân Yến Tần Dã.
Ngày tòa án tuyên bố phụ thân Yến Tần Dã vô tội, Yến Tần Dã ngồi trong căn phòng bệnh trắng toát, bất động hồi lâu.
Thang Tứ Viên nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào người anh, lặng lẽ ở bên anh, không lên tiếng quấy rầy, cũng không rời đi.
Không biết đã qua bao lâu, Yến Tần Dã cuối cùng cũng cử động, quay đầu lại mỉm cười với Thang Tứ Viên, giọng nói hơi khàn khàn nhưng lại bình thản nói: "Thìa nhỏ, tôi đã làm được rồi."
Việc anh hứa với phụ thân cuối cùng cũng làm được, thế nhưng phụ thân anh lại không thể chứng kiến.
Thang Tứ Viên tiến đến nắm chặt tay anh, nhẹ nhàng nói: "Yến bá phụ sẽ biết thôi."
Cậu còn nhớ rõ nụ cười cuối cùng của phụ thân Yến Tần Dã, cậu tin rằng lúc đó phụ thân Yến Tần Dã đã biết Yến Tần Dã nhất định có thể làm được.
"Ừm." Yến Tần Dã khẽ lên tiếng, nắm chặt tay cậu.
...
Tất cả đều đã kết thúc, Yến Tần Dã tiếp tục yên tâm dưỡng thương ở bệnh viện, còn Thang Tứ Viên... bắt đầu đi kiểm tra sức khỏe, điều dưỡng cơ thể để chuẩn bị cho việc mang thai.
Cơ thể Yến Tần Dã đã hồi phục một phần, cánh tay vẫn còn đang băng bó, bác sĩ cho phép anh xuống giường đi lại. Anh liền cùng Thang Tứ Viên làm một loạt xét nghiệm, sau đó cùng nhau đưa kết quả cho bác sĩ xem.
Hiện tại, tinh tế coi trọng việc ưu sinh (*). Trước khi mang thai, cần phải kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo cơ thể không có vấn đề gì, bổ sung đủ các chỉ số dinh dưỡng mới có thể mang thai.
(*) Ưu sinh: Ưu sinh là vấn đề quan trọng nhất trong hôn nhân và gia đình. Ưu sinh là môn khoa học sử dụng các nguyên tắc di truyền học để đảm bảo rằng con cái có khả năng sống sót bình thường. Ưu sinh đã trở thành một công nghệ y tế quan trọng và là chính sách quốc gia, nội dung chủ yếu là sử dụng công nghệ siêu âm, nhiễm sắc thể và chẩn đoán gen để tầm soát và kiểm soát trẻ sơ sinh mắc các bệnh bẩm sinh, nhằm từng bước cải thiện và nâng cao chất lượng di truyền của quần thể.
Bác sĩ đọc kỹ tất cả các kết quả xét nghiệm, sau đó ngẩng đầu nhìn Yến Tần Dã nói: "Cơ thể luật sư Yến rất tốt, vô cùng khỏe mạnh, bình thường chú ý hạn chế hút thuốc, uống rượu là được."
Khi vụ án này lan rộng, danh tiếng của Yến Tần Dã càng vang dội hơn trước. Các cụm từ như "luật sư anh dũng, không sợ sinh tử, đối đầu quan chức, báo thù cho phụ thân" mỗi ngày đều xuất hiện trên các trang đầu báo, cho nên bác sĩ vừa nhìn đã nhận ra Yến Tần Dã.
Yến Tần Dã gật đầu: "Được."
Bác sĩ quay đầu nhìn về phía Thang Tứ Viên nói: "Cơ thể của cậu cũng rất tốt, không có vấn đề gì đáng lo ngại, bình thường chú ý hạn chế ăn đồ lạnh và thức ăn cay nóng là được."
Bác sĩ nói xong, ngẩng đầu hỏi: "Hai cậu định khi nào thì có em bé?"
Gương mặt Thang Tứ Viên đỏ bừng, ngượng ngùng không đáp lời. Cậu luôn cảm thấy câu hỏi này giống như đang hỏi khi nào thì lên giường vậy.
Yến Tần Dã bên cạnh cậu lại không hề cảm thấy ngượng ngùng. Anh liếc mắt nhìn cánh tay của mình, giọng điệu có chút tiếc nuối nói: "Chờ đến khi vết thương trên cánh tay của tôi lành lại đã."
Bác sĩ với thái độ chuyên nghiệp, gật đầu không chút biến sắc nói: "Vậy là khoảng mấy tháng sau. Tốt nhất là bắt đầu uống thuốc dinh dưỡng từ bây giờ, sớm bổ sung dinh dưỡng cần thiết cho thai kỳ. Bình thường phải chú ý nghỉ ngơi nhiều, cố gắng bắt đầu cai thuốc, kiêng rượu từ bây giờ. Trong suốt thời gian mang thai, hai người cần nghỉ ngơi và giữ tâm trạng tốt."
Thang Tứ Viên gật đầu lia lịa, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại ngượng ngùng này. Yến Tần Dã thì mặt không đỏ, tim không đập, vẫn ung dung hỏi bác sĩ vài vấn đề cần chú ý.
Bác sĩ có đạo đức nghề nghiệp rất tốt, nhưng không khỏi ngẩng đầu nhìn Thang Tứ Viên một cái, thầm nghĩ trên mạng mọi người đều nói Yến Tần Dã là người đàn ông độc thân quý giá hiếm có của tinh tế, nhưng lại không biết anh ta đã sớm là hoa có chủ. Nếu tin tức này truyền đi, nhất định sẽ có rất nhiều người tan nát cõi lòng.
Khám bệnh xong, Yến Tần Dã và Thang Tứ Viên cảm ơn bác sĩ, đi ra khỏi phòng khám, đến quầy thuốc lấy thuốc dinh dưỡng, sau đó về phòng bệnh của Yến Tần Dã.
Thang Tứ Viên đỡ Yến Tần Dã ngồi xuống giường, rót cho anh một cốc nước.
Yến Tần Dã đưa tay vén lọn tóc lòa xòa trước trán cậu ra sau tai, nhẹ nhàng nói: "Em về nghỉ ngơi đi, tôi ở đây một mình được rồi."
Thang Tứ Viên lắc đầu. Cánh tay Yến Tần Dã bị thương, hành động bất tiện, cậu không yên tâm để Yến Tần Dã ở đây một mình. Cậu điều chỉnh góc độ giường bệnh một chút, để Yến Tần Dã nằm trên giường, khẽ nói: "Tôi sẽ ở lại một lúc."
Cậu ngồi xuống ghế bên cạnh, cầm chai nước khoáng, mở nắp chai, vừa định nhấp một ngụm thì câu nói của bác sĩ đột nhiên vang lên trong đầu, không khỏi dừng lại động tác.
Cậu khựng lại một lát, miễn cưỡng đứng dậy, đổ nước khoáng vào ấm đun nước trên bàn. Sau khi nước sôi, cậu rót vào cốc, sau đó để cốc sang một bên, đợi nước nguội bớt rồi mới uống.
Thang Tứ Viên cảm thấy vô cùng tức giận với việc mình nhớ kỹ những điều cần làm khi chuẩn bị mang thai.
Cậu nhìn cốc nước đang bốc khói nghi ngút, thở phì phò suy nghĩ: nếu đã quyết định sinh thì phải sinh ra đứa con chất lượng nhất! Chắc hẳn vì thế mà cậu mới ghi nhớ kỹ những lời dặn dò của bác sĩ.
Yến Tần Dã nhìn một loạt hành động của cậu, không khỏi khẽ cong khóe mắt, đáy mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Anh cúi người tiến lại gần, hơi nghiêng đầu, môi kề sát môi Thang Tứ Viên, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nhau.
Thang Tứ Viên sửng sốt một chút, vội vàng nhắm mắt lại, hàng mi dày khẽ run lên.
Cậu đợi một hồi, không đợi được nụ hôn rơi xuống, cậu từ từ mở mắt ra, thấy Yến Tần Dã nhìn cậu với nụ cười trên môi.
Hai má của Thang Tứ Viên lập tức đỏ bừng, nóng như hơi nước trong cốc bên cạnh. Ngay lúc cậu đang xấu hổ muốn lùi lại, nụ hôn của Yến Tần Dã cuối cùng cũng rơi xuống, dịu dàng, quyến luyến ngậm lấy môi cậu.
Lúc Thang Tứ Viên lấy lại ý thức, cậu đã nằm gọn trong lồng ngực Yến Tần Dã. Cánh tay không bị thương của Yến Tần Dã đặt dưới cổ cậu, ôm cậu vào lòng.
Cậu liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, cảm thấy mình làm như vậy không đúng. Dù sao Yến Tần Dã vẫn là bệnh nhân, cậu và bệnh nhân tranh giường, nếu bác sĩ bước vào chắc chắn sẽ rất tức giận. Nhưng vòng tay của Yến Tần Dã rộng lớn, ấm áp, cậu không muốn rời đi.
Ngày đó, nỗi sợ hãi về việc Yến Tần Dã bị bắn vẫn còn ẩn sâu trong lòng cậu. Mỗi khi nghĩ lại, cậu đều cảm thấy vô cùng sợ hãi. Đã lâu cậu không được ở gần Yến Tần Dã như thế, hiện tại chỉ muốn ôm chặt Yến Tần Dã, xác nhận Yến Tần Dã đang ở ngay bên cạnh cậu, vô lo vô nghĩ, sống thật khỏe mạnh.
Cậu giơ tay ôm lấy eo Yến Tần Dã, chóp mũi ngập tràn mùi hương của anh. Cậu nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tựa cằm vào ngực anh.
Tay của Yến Tần Dã vô thức xoa xoa vành tai trắng nõn của cậu, giọng nói pha lẫn tiếng cười: "Em đoán con chúng ta sau này sẽ là con trai hay con gái?"
Thang Tứ Viên cực kỳ từ chối vấn đề này, giọng nói cứng nhắc: "Tôi không biết, anh đừng thảo luận về chủ đề này với tôi."
Mặc dù đã đi khám bác sĩ, còn tuân theo chỉ định của bác sĩ phải chú ý đến thân thể của mình, nhưng cậu vẫn không tình nguyện như trước, một chút cũng không muốn nhắc đến đề tài này. Cậu vẫn rất tức giận với hành vi lừa gạt ngày đó của tình nhân nhỏ.
Yến Tần Dã nhíu mày lơ đễnh: "Vậy thì gọi là muôi nhỏ (*) đi."
(*)小锅铲 : Tiểu Oa Sạn
"Con của anh mới là muôi nhỏ!" Thang Tứ Viên khó thở, phẫn nộ mở mắt.
Con của cậu sẽ là đứa trẻ ưu tú nhất, sao lại có cái tên kém cỏi như vậy được! Nụ cười của Yến Tần Dã càng sâu hơn, anh thản nhiên nói: "Trong nhà chúng ta đã có sẵn một thìa nhỏ, thêm một cái muôi nhỏ thì càng tốt chứ sao. Nhưng mà con gái thì không nên đặt tên như vậy. Nếu là con gái thì... áo bông nhỏ đi, người ta thường nói con gái là áo bông nhỏ của bố mẹ, vừa ân cần lại ấm áp."
(*) áo bông nhỏ ẩn dụ nói về mối quan hệ rất tốt của con gái với bố hoặc mẹ, vì con gái thường bẩm sinh sẽ tinh tế, dịu dàng, chu đáo, gần gũi với bố mẹ hơn.
Thang Tứ Viên cau mày, không khỏi bất bình cho đứa con ưu tú còn chưa chào đời của mình: "Sau khi sinh con, tên để tôi đặt."
Yến Tần Dã nghĩ về cái tên của Tiểu Xu, cực kỳ lo lắng con trai sau này sẽ có cái tên như "Vượng Tài", "Chiêu Tài", "Tiến Bảo" (*), tuy nhiên vẫn gật đầu. Dù sao con sinh ra từ trong bụng kim chủ nhỏ, đương nhiên phải để kim chủ nhỏ định đoạt.
(*)"Vượng Tài", "Chiêu Tài", "Tiến Bảo": ý nghĩ lần lượt là thịnh vượng, may mắn, của cải kho báu, tóm lại là những cái tên liên quan đến tiền =)))
Anh nhìn khuôn mặt trắng trẻo mềm mại của kim chủ nhỏ, tưởng tượng đến vẻ xinh đẹp đáng yêu của con gái, lại không nhịn được nói: "Con gái thì yêu kiều duyên dáng, ngẫm lại thấy rất đáng yêu, nếu là con gái thì tốt."
Thang Tứ Viên liếc mắt nhìn biểu cảm "ba ba ngốc" của anh, bất mãn khẽ nhíu mày: "Nếu tôi sinh con trai, anh sẽ không thích sao?"
"Đương nhiên thích, chỉ cần là con của tôi với em, tôi đều thích." Yến Tần Dã nhìn đôi mắt tròn xoe đang trừng anh của kim chủ, vội vàng trấn an.
Dù là trai hay gái thì anh đều thích, điều quan trọng là con của anh và Thang Tứ Viên.
Anh chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ mong ngóng một đứa trẻ đến vậy, cũng chưa từng nghĩ có một ngày anh lại háo hức xây dựng một gia đình với một Omega – điều mà trước đây trong mắt anh là tuyệt đối không thể. Thang Tứ Viên vô tình cho anh một chút thỏa hiệp, thậm chí biến thành hy vọng.
Thang Tứ Viên hừ nhẹ một tiếng, tạm thời hài lòng với đáp án của tình nhân nhỏ. Cậu cầm ngón tay Yến Tần Dã ngắm nghía. Tay Yến Tần Dã rất đẹp, mu bàn tay và lòng bàn tay sạch sẽ, ngón tay trắng nõn, thon dài, móng tay gọn gàng. Chỉ có phần da ở ngón giữa và ngón trỏ, bởi vì Yến Tần Dã thường xuyên hút thuốc lá, nên có chút vàng ố.
Thang Tứ Viên xoa xoa phần ngón tay bị vàng ố của anh, không khỏi nhíu mày. Cậu ngẩng đầu lên hỏi: "Vì con, anh có thể cai thuốc không?"
Cậu không thích Yến Tần Dã hút thuốc, bởi vì hút thuốc không tốt cho cơ thể. Tất cả những người hay những điều có thể gây hại cho Yến Tần Dã cậu đều không thích. Mặc dù trước giờ Yến Tần Dã sẽ không hút thuốc trước mặt cậu, nhưng lúc bận rộn công việc hay bực bội trong lòng, cậu biết Yến Tần Dã kiểu gì cũng sẽ không nhịn được mà hút mấy điếu.
Yến Tần Dã không suy nghĩ nhiều liền gật đầu, nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, cúi đầu hôn đỉnh đầu cậu, môi chuyển đến bên tai cậu, giọng nói trầm thấp, nghiêm túc: "Tôi nguyện ý làm bất cứ chuyện gì vì em và đứa nhỏ."
Hơi thở nóng bỏng của Yến Tần Dã phả vào tai cậu, cơ thể mẫn cảm của Thang Tứ Viên run lên một cái. Trái tim có chút nóng lên theo vành tai, có một cảm giác mạnh mẽ khiến cậu muốn mở miệng nói điều gì đó, nhưng ngay lúc sắp nói ra, cậu lại kịp thu lại lời muốn nói.
Cậu dường như đã nhớ ra điều gì đó, mím chặt đôi môi khô khốc, lộ ra vẻ cô đơn. Rốt cuộc cũng không nói gì, chỉ dụi mặt vào ngực Yến Tần Dã, ánh mắt khẽ lướt qua một tia phức tạp.