Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 98: Chán ghét Omega nhất
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi tối, bệnh viện không cho phép người nhà ở lại chăm sóc bệnh nhân, Thang Tứ Viên một mình trở về nhà. Sau khi ăn tối, Nguyên Thu nói rằng ông vừa chuẩn bị một ít nguyên liệu để nấu canh, dặn Thang Tứ Viên sáng mai hãy đến bệnh viện muộn một chút, chờ ông nấu canh xong thì mang đến cho Yến Tần Dã.
Thang Tứ Viên gật đầu đồng ý, liền bám lấy Nguyên Thu mà làm nũng. Nhà họ Thang không có con gái, chỉ có con trai, thế nên việc làm nũng cứ thế mà đổ dồn lên vai mấy đứa con trai nhà họ.
Cho đến khi khiến Nguyên Thu cười không ngớt, cậu mới rời khỏi phòng bếp, vừa lên lầu vừa nhắn tin cho Yến Tần Dã: “Sáng mai ba tôi nấu canh cho anh, tôi sẽ đến bệnh viện muộn một chút.”
Yến Tần Dã nhắn lại ngay lập tức: “Đừng làm phiền bác trai, tôi đã gần hồi phục rồi, không cần uống canh nữa.”
Thang Tứ Viên trở lại phòng, nhào lên giường, lăn một vòng rồi nằm úp mặt vào gối, vội vàng gõ chữ: “Cuộc sống của ba tôi có hai thứ yêu thích nhất, một là làm vườn, hai là nấu canh, tuyệt đối không được cản trở ông.”
Yến Tần Dã cười, trả lời “Được”, rồi đặt điện thoại xuống, tiếp tục dùng máy tính xử lý công việc.
Nửa giờ sau, anh xử lý xong công việc, ngẩng đầu nhìn bóng đêm mịt mờ bên ngoài bệnh viện, bỗng dưng cảm thấy thèm thuốc lá. Anh cố gắng kiềm chế ý muốn hút thuốc, nhưng trong lòng lại không khỏi ngứa ngáy.
Anh cầm cốc nước uống một ngụm, sau đó lấy điện thoại ra gọi điện cho Thang Tứ Viên, muốn nghe giọng nói của Thang Tứ Viên.
Điện thoại được kết nối rất nhanh, dường như Thang Tứ Viên vừa mới tắm rửa xong, giọng nói trong trẻo, tươi mát: “Sao thế?”
“Muốn hút thuốc…” Giọng điệu của Yến Tần Dã giống như một học sinh đang báo cáo lỗi lầm với thầy giáo vậy.
“Cố chịu đi!” Thang Tứ Viên liền lập tức nói, nếu đã quyết định cai thuốc thì không thể thất bại ngay trước mắt.
Yến Tần Dã dựa vào đầu giường cười nói: “Tôi nghe nói ăn đồ ngọt có thể giảm bớt cơn nghiện thuốc lá.”
“Ngày mai tôi đến bệnh viện, sẽ mang kẹo cho anh.”
“Kẹo không đủ ngọt.”
“Còn cái gì ngọt hơn kẹo?” Thang Tứ Viên nghĩ: “Mật ong?”
“Môi của em càng ngọt hơn chút.”
“…Anh nghiêm túc tí đi.”
“Tôi rất nghiêm túc.”
Thang Tứ Viên im lặng một lúc, nhỏ giọng nói: “… Ngày mai cho anh hôn.”
Nói xong cậu nhanh chóng cúp máy. Dù trong phòng chỉ có một mình cậu, nhưng cậu lại như sợ bị người khác nghe thấy, đôi mắt chột dạ liếc ngang liếc dọc, gương mặt bất giác đỏ hồng. Ai da, người yêu nhỏ lại trêu chọc cậu rồi.
Yến Tần Dã nghe thấy tiếng tút tút từ đầu dây bên kia, không khỏi mỉm cười. Cơn ngứa do nghiện thuốc mang tới cuối cùng cũng biến mất không còn dấu vết, thế nhưng một cảm giác ngứa ngáy khác lại len lỏi từ sâu trong lòng. Anh liếc mắt nhìn cánh tay bị thương, ngón tay vô thức xoa môi, trong lòng suy nghĩ liệu có tư thế nào vừa không chạm đến cánh tay bị thương, lại vừa có thể “ăn” Thìa nhỏ… Nếu như có thể đẩy nhanh lịch trình có con của hai người, cũng là chuyện tốt nhỉ.
Buổi sáng lúc Thang Tứ Viên đi đến bệnh viện, tình cờ đi ngang qua một tiệm kẹo, vì vậy cậu rất hào phóng mua một hộp kẹo cầu vồng cho người yêu nhỏ. Tay trái cầm kẹo, tay phải cầm canh, cảm thấy mình tuyệt đối là một kim chủ tốt nhất thế giới.
Đi đến cửa phòng bệnh, còn chưa đi vào, Thang Tứ Viên nghe thấy bên trong vọng ra tiếng nói chuyện. Cậu tưởng là đồng nghiệp Yến Tần Dã tới thăm anh, cậu liền không vội đẩy cửa bước vào, mà ghé qua ô cửa kính, liếc nhìn vào bên trong.
Từ góc độ của cậu, Ngụy Hân Nhiên đang ngồi rất gần Yến Tần Dã bên cạnh giường bệnh. Nhìn từ xa, dường như cô đang tựa vào lòng Yến Tần Dã. Tay Yến Tần Dã ôm ngang eo cô, đang cúi đầu nhìn cô. Vì bị mái tóc dài của Ngụy Hân Nhiên che khuất, Thang Tứ Viên không thấy rõ vẻ mặt của Yến Tần Dã.
Bước chân Thang Tứ Viên đột nhiên dừng lại, nhìn bóng dáng hai người dựa vào nhau, trong chốc lát cảm thấy khó thở. Cậu vội vàng thu lại ánh mắt, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Cậu không thể hiểu nổi, tại sao lại là Ngụy Hân Nhiên? Rõ ràng Ngụy Hân Nhiên cũng là một Omega giống cậu cơ mà.
Cậu nghĩ tới sẽ có Beta hoặc Alpha đến giành mất Yến Tần Dã, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một Omega giống cậu xuất hiện bên cạnh Yến Tần Dã.
…
Thời điểm Thang Tứ Viên thích Yến Tần Dã, là từ hồi cấp ba.
Sau khi Yến Tần Dã giúp cậu, ban đầu cậu nghĩ rằng họ sẽ không còn cơ hội gặp lại, nhưng cậu không ngờ rằng mình lại vô tình gặp lại Yến Tần Dã.
Ngày đó trong lúc nghỉ trưa, cậu cầm hộp cơm lên sân thượng ăn trưa. Vừa đẩy cửa ra đã thấy Yến Tần Dã đang hút thuốc trên sân thượng.
Ánh nắng chiếu vào khuôn mặt góc cạnh của Yến Tần Dã, tạo thành một vùng bóng tối nhỏ trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Mái tóc của anh bị gió thổi có chút lòa xòa, trong miệng ngậm một điếu thuốc.
Anh nghe thấy âm thanh thì quay đầu lại, nhìn thấy Thang Tứ Viên thì hơi nheo mắt, sau đó chậm rãi phun ra một làn khói: “…Là cậu à.”
Tim Thang Tứ Viên bỗng nhiên hụt một nhịp, đôi mắt cậu cứ thế nhìn chằm chằm Yến Tần Dã, chậm rãi gật đầu, ngoan ngoãn hỏi: “Học trưởng, em có thể ăn cơm ở đây không?”
Yến Tần Dã khẽ cong khóe môi: “Yên lặng chút.”
“Dạ.” Thang Tứ Viên lặng lẽ đi đến chiếc bàn cạnh đó, mở hộp cơm ra. Yến học trưởng từng giúp cậu, cậu sẵn lòng nghe lời Yến học trưởng.
Yến Tần Dã thấy cậu biết điều như vậy, ngược lại bật cười, tựa vào lan can, gạt tàn thuốc trên tay, hỏi: “Lần trước thấy cậu đánh người không phải rất giỏi sao? Giống hệt một con mèo rừng nhỏ, giờ sao lại nghe lời vậy?”
Miệng Thang Tứ Viên phồng lên vì đang ăn, giọng nói mơ hồ: “Bởi vì Yến học trưởng là người tốt, dũng cảm trượng nghĩa.”
“Dũng cảm trượng nghĩa…” Dường như Yến Tần Dã cảm thấy cái từ này rất mới lạ, thì thầm một tiếng, đi đến, vươn tay chọc vào gò má đang phồng lên của cậu: “Tôi chỉ là thấy bọn chúng phiền phức, làm phiền giấc ngủ của tôi thôi.”
Thang Tứ Viên chớp chớp đôi mắt trong veo: “Dù là vì lý do gì đi chăng nữa, học trưởng vẫn giúp em đấy thôi.”
Yến Tần Dã cười, không tiếp tục phản bác, tiện tay dập tắt điếu thuốc trong tay, nằm tựa vào lan can đối diện Thang Tứ Viên, một tay gối đầu, ngửa đầu nhìn trời, không nói gì thêm.
Trời xanh mây trắng, ánh nắng chiếu xuống, thi thoảng có gió nhẹ thổi qua. Trong không khí tĩnh lặng mang theo sự mát mẻ.
Thang Tứ Viên cúi đầu ăn cơm, ánh mắt cậu lại không ngừng lén nhìn về phía Yến Tần Dã. Nhìn tóc anh bị gió thổi loạn, đôi mắt hơi nheo lại khi nhìn lên bầu trời, cậu nhỏ giọng hỏi: “Học trưởng, anh ăn cơm chưa?”
Gần đây nhà ăn của trường đang sửa chữa, buổi trưa học sinh tự mang đồ ăn từ nhà đến, nhà trường thống nhất lắp lò vi sóng. Đây cũng là lí do Thang Tứ Viên chạy đến sân thượng ăn cơm, bởi vì quá nhiều học sinh ăn cơm trong phòng học, chẳng những nồng nặc mùi thức ăn, lại còn ồn ào náo nhiệt, nhất thời không thể yên tĩnh được.
Yến Tần Dã hờ hững lắc đầu, cũng không quay đầu nhìn về phía Thang Tứ Viên. Vì không có thuốc trong tay nên ngón tay anh khó chịu xoa xoa.
Thang Tứ Viên do dự một lát, sau đó đổi sang một đôi đũa sạch chưa dùng, gắp món trứng cuộn trong hộp cơm mà Nguyên Thu tự tay chuẩn bị cho cậu: “Học trưởng có muốn nếm thử không? Ba em nấu ăn rất ngon.”
Yến Tần Dã thiếu kiên nhẫn quay đầu lại, giọng nói lãnh đạm: “Không phải đã nói yên lặng sao?”
“Ồ.” Thang Tứ Viên thất vọng thu lại trứng cuộn. Một lát sau, cậu lại không nhịn được nhỏ giọng nói: “Nhưng nó thực sự rất ngon…”
Yến Tần Dã thở dài, dường như hết cách với sự luyên thuyên của Thang Tứ Viên. Anh bực bội vò đầu bứt tóc, ngồi dậy cho miếng trứng cuộn vào miệng: “Ừm, mùi vị không tệ, có thể im miệng chưa?”
Thang Tứ Viên không để ý Yến Tần Dã nói gì, trái tim cậu bỗng nhiên loạn nhịp, giống như lúc đột ngột nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Yến Tần Dã xuất hiện trên sân thượng. Lần đầu tiên cậu ở gần Yến Tần Dã như vậy, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi thuốc lá trên người Yến Tần Dã, tỏa ra vẻ sảng khoái, khi trộn lẫn vào nhau lại tạo thành một mùi hương dễ chịu.
Thang Tứ Viên lại múc một thìa canh đưa đến bên miệng Yến Tần Dã, nói: “Trứng cuộn hơi khô, anh uống chút canh đi.”
Yến Tần Dã trừng mắt nhìn cậu, hai hàng lông mày nhíu chặt, đôi môi mím thành một đường thẳng lạnh lùng.
Thang Tứ Viên vẫn giữ thìa không buông, ánh mắt vô tội nhìn anh, đôi mắt ướt át khẽ chớp chớp, có chút lo lắng và mong đợi.
Yến Tần Dã bị ánh mắt của cậu làm cho mềm lòng, trong lòng thở dài một tiếng, há miệng, bất đắc dĩ để cậu đút một thìa canh.
“Thịt viên cũng ngon…”
“Rau cũng ngon…”
“Nếm thử món salad này nữa…”
…
Đôi mắt Thang Tứ Viên trong veo, giọng nói mềm mại pha chút ngọt ngào, khiến người ta không thể cưỡng lại sự cám dỗ muốn nếm thử thêm nhiều lần.
Mấy đứa trẻ nhà họ Thang vẫn luôn ăn ở nhà ăn của trường. Nguyên Thu vất vả chờ mãi mới đến khi Thang Tứ Viên cần mang cơm đi học, đương nhiên ông chuẩn bị rất phong phú. Yến Tần Dã nếm thử mỗi thứ một ít, cứ thế bị Thang Tứ Viên đút cho ăn hết sạch.
Yến Tần Dã sờ vào cái bụng hơi căng lên, không nói gì, chỉ liếc nhìn Thang Tứ Viên đang ngồi đối diện.
Thang Tứ Viên lại giống như không thấy, cái miệng nhỏ mím lại, nụ cười càng lúc càng rạng rỡ. Trong đôi mắt sáng như cất giấu những vì sao, cứ như thể việc khiến Yến Tần Dã ăn no là thành tựu lớn nhất trong đời cậu vậy.
Từ ngày đó trở đi, mỗi ngày Thang Tứ Viên đều sẽ mang gấp đôi suất ăn lên sân thượng, mỗi hộp cơm đều đầy ắp. Bởi vì cậu thấy Yến học trưởng mỗi ngày vào giờ nghỉ trưa đều hút thuốc ở đây, không tốt cho sức khỏe của anh.
Tình huống như vậy vẫn luôn duy trì cho đến khi nhà ăn của trường được sửa chữa xong. Thang Tứ Viên mới buộc phải dừng việc mang cơm cho Yến Tần Dã, bởi vì cậu không còn gặp Yến Tần Dã trên sân thượng nữa.
Cậu chờ mấy ngày, đều thất vọng trở về, đành không lên sân thượng nữa, ngoan ngoãn đi nhà ăn với các bạn học. Trong phòng ăn, cậu cũng gặp Yến Tần Dã mấy lần, mỗi lần đều có rất nhiều người vây quanh anh, cậu cũng không có cơ hội nói chuyện với anh dù chỉ một câu.
Cậu bắt đầu vô thức chú ý đến từng cử chỉ hành động của Yến Tần Dã. Cậu biết Yến Tần Dã có vẻ ngoài kiêu căng khó gần nhưng học hành rất giỏi, luôn đứng đầu trong danh sách lớp mười hai. Cậu cũng biết rất nhiều người thích Yến Tần Dã, nhưng đều bị Yến Tần Dã từ chối, ngay cả hoa khôi của trường bên cạnh cũng không ngoại lệ.
Cậu còn biết Yến học trưởng chơi bóng rổ cũng rất giỏi, thế nhưng Yến Tần Dã không gia nhập đội của trường, chỉ sau khi tan học mới ra sân chơi vài trận.
Thế nên, sau khi tan học cậu thường xuyên vô tình hay hữu ý đi ngang qua sân bóng rổ, chỉ vì có thể liếc nhìn thoáng qua bóng dáng cao lớn ấy. Cậu cũng sẽ vào thời điểm công bố kết quả thi, chen qua đám đông để nhìn vị trí đứng đầu bảng xếp hạng, cho đến khi nhìn thấy cái tên quen thuộc mới cảm thấy an tâm.
Cậu phát hiện mình không thể nào kiềm chế được tình cảm mình dành cho Yến Tần Dã. Đáng tiếc Yến Tần Dã đã học lớp mười hai, sẽ nhanh chóng tốt nghiệp. Cậu không biết mình còn có thể lén lút chú ý đến anh được bao lâu nữa.
Thang Bá Đặc từ nhỏ đã dạy dỗ những đứa trẻ: những thứ mà các con yêu thích, phải cố gắng nỗ lực để đạt được. Thế nên Thang Tứ Viên quyết định trước khi Yến Tần Dã tốt nghiệp, sẽ nhanh chóng thổ lộ tình cảm của mình.
Lúc đó phổ biến việc viết thư tình, cho nên cậu cũng viết một bức thư tình, viết từng nét một, sửa đi sửa lại, nghiêm túc viết trong mấy ngày liền, cuối cùng mới viết xong. Cậu cẩn thận gấp bức thư lại, chờ đợi để trao đi lá thư chứa đầy tâm ý của mình.
Vào một buổi chiều đầy nắng, cậu lấy hết can đảm đến phòng học lớp mười hai với bức thư tình của mình.
Cậu hỏi bạn học của Yến Tần Dã rằng hôm nay Yến Tần Dã không đến nhà ăn, mà đang nghỉ ngơi trong phòng học.
Cậu đi tới cửa, trái tim hồi hộp đập liên hồi. Cậu dừng bước, hít một hơi thật sâu, ghé vào khung cửa liếc nhìn vào trong, mới phát hiện bên trong không chỉ có Yến học trưởng, mà còn có mấy nam sinh đang ngồi cạnh bàn Yến học trưởng nói chuyện phiếm. Cậu lùi lại, rụt đầu về, phân vân không biết có nên gọi Yến học trưởng ra hay không.
Đang do dự, cậu liền nghe thấy trong phòng có người hỏi: “Yến ca, ngay cả hoa khôi ở trường bên cạnh cậu cũng từ chối, sau này muốn cưới một Omega như thế nào vậy? Chẳng lẽ muốn cưới tiên nữ hay sao?”
Những người khác trong phòng đều bật cười. Thang Tứ Viên đứng bên ngoài mặt đỏ bừng, siết chặt lá thư tình trong tay.
Yến Tần Dã khẽ cười nhạo một tiếng: “Ai nói sau này tôi muốn cưới Omega? Tôi ghét Omega nhất. Alpha, Beta đều có thể, chỉ riêng Omega thì không được.”
Giọng nói của Yến Tần Dã trầm thấp mang theo sự chán ghét rõ rệt, như thể tràn ngập căm ghét đối với Omega.
Thang Tứ Viên đang đứng sững sờ ở cửa, sắc mặt dần tái nhợt. Sợi dây mà cậu vẫn luôn cố gắng căng ra bỗng nhiên đứt phựt. Tay cậu mất hết sức lực, lá thư tỏ tình nhẹ nhàng rơi xuống đất, mà cậu cũng không hề hay biết.
… Hóa ra ngay từ khi sinh ra đã là một Omega, cậu đã đánh mất tư cách được ở bên cạnh Yến Tần Dã cả đời rồi.
Thang Tứ Viên quay người rời đi. Lá thư tình đã viết mấy ngày liền rơi lại ở cửa phòng học, cô đơn nằm đó trên mặt đất.
Về sau, khi Yến gia suy tàn, Thang Tứ Viên chỉ có thể lấy danh nghĩa bao dưỡng để giữ Yến Tần Dã lại bên mình, đem tình cảm yêu thích của mình từng chút từng chút giấu đi. Cậu lo lắng một khi mình nói ra lời yêu thích ấy, Yến Tần Dã sẽ lập tức chán ghét cậu, rồi hoàn toàn rời xa cậu.
…
Thang Tứ Viên nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình phản chiếu trên mặt kính, ngẩn ngơ suy nghĩ. Yến Tần Dã rõ ràng không thích Omega, lại bị buộc phải ở bên một Omega như cậu nhiều năm như vậy, chắc hẳn rất đau khổ đi.
Cậu không tiếp tục nhìn Yến Tần Dã và Ngụy Hân Nhiên trong phòng bệnh nữa, chán nản quay người bỏ đi, giống như năm đó, không một ai phát hiện ra cậu từng đến.