109. Chương 109: Giữa Sự Im Lặng [3]

Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi không dám thở.
Nhìn bóng dáng gầy guộc trước mặt, tôi có cảm giác như bị nhấn chìm xuống biển sâu — dòng nước lạnh siết chặt lấy cơ thể, áp lực đè nặng lồng ngực khiến tôi gần như không thở nổi.
Dù không nhìn rõ hình dạng, tôi vẫn cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của nó — bóng đen đổ dài dưới ánh trăng, như muốn nuốt chửng cả căn phòng.
Rồi ánh trăng chậm rãi trượt đi, để lại căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh.
Mồ hôi lạnh túa ra trên má, tôi đưa mắt nhìn quanh.
Giờ phải làm gì…?
Tôi không dám nhúc nhích, cả người căng cứng, tay siết chặt chuôi dao đến trắng bệch.
Tôi rất muốn lao tới đâm bóng dáng kia, nhưng biết rõ điều đó là không thể.
Nó không phải một sinh vật có hình dạng cụ thể — mà giống như một thứ đang ẩn nấp và rình rập khắp nơi, săn lùng từng tiếng động nhỏ nhất.
Có lẽ nó cũng nghe thấy Kyle và những người khác… nhưng vì sức mạnh của họ, nó chưa dám ra tay?
Tôi không chắc.
Thật lòng mà nói, tôi hoàn toàn hoang mang. Nhưng có một điều tôi biết rõ — tôi không thể cứ đứng yên mãi như thế này.
Nhiệm vụ yêu cầu tôi phải tìm hiểu thêm về “Người Vặn Xoắn”.
Nuốt ngược nỗi sợ hãi đang trào dâng, tôi siết chặt con dao và bắt đầu di chuyển.
Từng bước, từng bước một.
Cầu thang phát ra tiếng cót két khe khẽ khi tôi đi xuống.
Tôi nín thở, liếc nhìn phía dưới. Cầu thang không dài, chỉ là loại bình thường thôi — vậy mà mỗi bước chân lại như kéo dài vô tận.
Rồi ánh trăng len qua cửa sổ.
Bóng dáng cao gầy lại xuất hiện — lần này ở ngay phía sau, cúi đầu xuống sát bên tôi.
Tôi run rẩy không kiểm soát được.
Chết tiệt… muốn nôn quá đi mất.
Có lúc, tôi suýt làm rơi con dao.
Nếu không vì biết rằng làm vậy sẽ còn tệ hơn, có lẽ tôi đã buông tay thật rồi.
Tôi bám chặt tay vịn cầu thang, từng bước chân nặng nề đi xuống, trong khi bóng đen kia vẫn theo sát phía sau — như thể đang chờ đợi.
Đợi tôi.
Đúng vậy. Nó đang chờ đợi khoảnh khắc tôi sơ suất, chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi… là nó sẽ ra tay, như với những kẻ khác.
Bình tĩnh… tập trung… tập trung…
Tôi rất muốn dùng kính, nhưng biết thực thể đó có thể cảm nhận được sự hiện diện của kính nên phải kìm nén lại.
Thay vào đó—
Tôi khẽ chạm vào cổ tay.
Một hình dáng cao lớn hiện lên phía sau. Tôi chỉ triệu hồi Kẻ du hành trong mộng đứng yên tại đó, vì camera đang ghi lại mọi hoạt động của tôi.
Không cần nói lời nào, nó dường như hiểu ý. Kẻ du hành trong mộng nhẹ nhàng bước lên tầng hai, không hề phát ra tiếng động, trong khi tôi tiếp tục xuống dưới.
Rồi—
Clank!
Cánh cửa trên lầu khép sập. Ánh trăng lại tràn ngập khắp không gian.
Tôi quay đầu.
Bóng dáng kia… biến mất.
Thành công rồi.
Tôi lập tức kiểm tra cổ tay — Kẻ du hành trong mộng vẫn còn nguyên vẹn. Ít nhất là hiện tại.
Một phần trong tôi tò mò không biết nó sẽ mạnh đến mức nào khi được thăng cấp.
Có lẽ không hơn là bao nhiêu, nhưng ít ra nó có thể trụ được lâu hơn…
Dù sao, tôi vẫn phải tiếp tục.
Nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.
Tôi phải tìm hiểu thêm về Người Vặn Xoắn. Nhưng làm thế nào…?
Tôi suy nghĩ mãi, nhưng chẳng tìm ra hướng nào. Với một nhiệm vụ Hạng Hai, mức độ phức tạp như thế này quả thật khó lường.
Khi đặt chân xuống tầng một, tôi quét mắt nhìn quanh. Bố cục phòng khách trông giống hệt tòa nhà trước đó — nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
Lớp giấy dán tường bong tróc từng mảng, cuộn lại như thể da người bị lột.
Ghế sofa lún sâu, phủ đầy rêu mốc, tỏa ra mùi ẩm mốc nồng nặc khó chịu.
Rồi… một âm thanh vang lên.
Tí tách. Tí tách.
Tiếng nước nhỏ giọt từ hướng nhà bếp. Trong không gian chết lặng, âm thanh ấy vang lên rõ mồn một đến ghê rợn, khiến dạ dày tôi quặn thắt lại.
Tôi cố nhìn quanh, hy vọng tìm được manh mối nào đó.
Khi đang quan sát, ánh mắt tôi dừng lại trên một thiết bị nhỏ nằm dưới sàn. Nó nhấp nháy ánh đỏ yếu ớt — trông như một thiết bị công nghệ.
Không nhầm được, chính là nó.
Tôi cúi xuống, xem kỹ hơn.
Phân tích nhanh trong đầu, tôi nhanh chóng nhận ra đây có lẽ là thiết bị mà Kyle cùng nhóm đã đặt trước khi họ rời đi.
Có thể nó dùng để báo động nếu phát hiện bất cứ điều dị thường nào trong khu vực…
Nghĩ đến bóng đen khi nãy, tôi khẽ lắc đầu.
Vô dụng rồi.
Nó thậm chí không phát hiện ra Kẻ du hành trong mộng.
Hoặc… có thể vì Người Vặn Xoắn chưa ra tay nên thiết bị chưa kích hoạt? Cũng có khả năng Kẻ du hành trong mộng không còn bị xem là dị thường nữa, mà là một phần sức mạnh của tôi.
Tôi không chắc.
Dù vậy, tôi nhanh chóng rời mắt khỏi thiết bị, tiếp tục quan sát căn phòng. Tôi phải tìm ra manh mối nào đó — bất cứ thứ gì có thể giúp tôi hiểu rõ hơn tình hình hiện tại.
Nhưng làm sao đây?
Ngoài mùi ẩm mốc và những bức tường loang lổ, không còn gì khác thường.
Để chắc chắn, tôi lục soát các tủ và ngăn kéo, nhưng ngoài vài tờ giấy vụn và những chiếc cốc vỡ, chẳng có gì đáng chú ý cả.
Vậy thì… phải làm gì tiếp theo đây?
Tôi dừng lại giữa phòng khách. Ánh trăng lặng lẽ hắt qua khung cửa, trải lên nền nhà một vệt sáng nhợt nhạt.
Không có bất kỳ bóng dáng nào khác.
Tôi chỉ có một mình.
Chỉ là tạm thời thôi.
Tôi cắn môi, trong đầu lóe lên một ý nghĩ khi nhìn về phía chiếc ba lô của mình.
Có một thứ tôi vẫn chưa thử — thứ có thể giúp tôi nhìn thấy chính xác điều mình cần.
Nhưng đồng thời… cũng là thứ nguy hiểm nhất.
“Người Vặn Xoắn” đã bám lấy tôi.
Nó chưa tấn công, nhưng tôi biết chắc chắn rằng sớm muộn gì nó cũng sẽ làm vậy.
Chỉ cần tôi gây ra tiếng động… hoặc đeo chiếc kính đó.
Tôi cắn môi, lòng đầy ngập ngừng.
Tôi thật sự không muốn làm điều đó. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết đây là lựa chọn đúng đắn.
Nhiệm vụ này sẽ không tồn tại nếu không có cách nào để hoàn thành.
Và nếu tôi không thể nhìn thấy nó bằng mắt thường… thì chiếc kính chính là con đường duy nhất.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ nhịp thở chậm rãi, rồi miễn cưỡng đeo chiếc kính vào.
Thế giới lập tức chuyển sang một màu xanh lam kỳ lạ.
Cái lạnh buốt lan khắp cơ thể, đâm vào da như hàng ngàn mũi kim châm.
Và rồi — tôi nghe thấy.
Thình!
Một tiếng bước chân trầm nặng vang lên.
Từ trên lầu.
Đang đến gần.
Ngay phía trên đầu tôi.
Nó… đã nhận ra tôi rồi.
“H-haa…”
Tôi siết chặt con dao trong tay.
🩸
Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ và để lại bình luận để động viên dịch giả nhé!
❤️