Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 167: Vô Cảm Trước Nỗi Sợ?
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“…”
“…”
Tôi đứng sững nhìn Kyle. Anh ta quay sang tôi, vẻ mặt hơi ngượng nghịu, tay gãi nhẹ bên má.
“...Chỉ vậy thôi sao?”
Tôi thốt lên. Chỉ có thế thôi sao? Thật sự... chỉ có vậy thôi sao? Tôi muốn lao đến đấm cho anh ta một cái, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ [Game Cleared] sáng rực trên màn hình trước mặt Kyle, tôi chỉ biết mím môi, buông thõng vai.
'Anh ta... không hề nao núng.'
Từ đầu đến cuối, Kyle vượt qua trò chơi một cách điềm nhiên. Gương mặt anh ta gần như không đổi sắc, chỉ đôi lúc buông vài câu như “Ồ, tôi thích đoạn này. Không tệ. Khá thú vị...” – và thế là hết.
Anh ta vẫn dễ dàng hoàn thành game.
Tôi từng rất tự tin vào trò chơi này, nhưng...
'Khỉ thật, ít nhất cũng phải có chút phản ứng chứ!'
Tôi biết Kyle là người điềm tĩnh, nhưng vẫn hy vọng sẽ thấy anh ta giật mình, hoặc ít nhất là hơi bất ngờ. Việc anh ta không biểu lộ cảm xúc gì khiến tôi khó chịu tột độ.
'Hay là mình đã đánh giá quá cao trò chơi của mình? Không thể nào... Rowan đã có phản ứng rõ ràng cơ mà. Nhưng liệu hiệu quả đó có áp dụng được với người khác không?'
Tôi vò đầu bứt tai trong bực bội.
“Ờ...”
Kyle dường như nhận ra sự bối rối của tôi, liền nói nhỏ:
“Anh biết không, tôi có thể thử lại lần nữa. Biết đâu lần sau tôi sẽ sợ một chút? Thật ra, trò chơi này tốt hơn lần trước rất nhiều. Rất sáng tạo và có chiều sâu nữa.”
Nghe anh ta khen mà tôi lại càng thấy tệ hơn.
Cảm giác này... quen thuộc.
'Đúng rồi, lần trước anh ta cũng nói y hệt thế khi chẳng sợ gì.'
Tôi thở dài, trừng mắt nhìn anh chàng trước mặt.
“Vậy... tôi nên làm gì đây?”
“Tùy anh.”
Tôi khoát tay qua loa, tâm trí đã bắt đầu tìm cách cải thiện trò chơi. Phải làm sao để khiến anh ta phản ứng được đây?
Nhưng càng nghĩ, đầu tôi càng trống rỗng.
'Có lẽ nếu phần ghi âm hiệu quả hơn... nhưng nó cũng chỉ là ghi âm. Dù sao thì đó cũng là giới hạn của công nghệ hiện tại.'
Phần ghi âm vốn là yếu tố trọng tâm để đánh lạc hướng người chơi. Nếu có thể dùng âm thanh thật từ “nhạc trưởng”, chắc chắn hiệu quả sẽ tăng lên... nhưng đó lại là điều cuối cùng tôi muốn nghĩ tới lúc này.
Tôi còn chút thời gian trước khi phải gặp lại “ông ta”, nhưng không nhiều.
'Khoảng một tháng rưỡi nữa...'
Tôi cần chuẩn bị tinh thần thật kỹ cho cuộc gặp đó.
'Trời ơi, phiền phức thật!'
'Hay mình nâng góc chuột lên một chút? Vừa đủ để thấy con quái dị đó rõ hơn... biết đâu sẽ khiến mình sợ hơn?'
Kyle đang đối mặt với một vấn đề khác. Sau buổi nói chuyện với Rowan và nhóm trao đổi, anh biết Seth vừa phát triển một tựa game kinh dị mới – nghe nói là “đáng sợ thực sự”.
Nhớ lại trò chơi trước của Seth, Kyle không thấy nó đáng sợ chút nào. Nhưng lần này, anh lại tò mò.
Có lẽ Seth đã rút kinh nghiệm và làm tốt hơn. Có thể... lần này anh ta sẽ khiến Kyle phải giật mình thật sự.
Ý nghĩ đó khiến Kyle mỉm cười. Nếu Seth có thể làm được điều ấy, chắc chắn trò chơi sẽ thành công lớn.
Anh thực lòng mong điều đó xảy ra.
Tuy nhiên, con đường của Seth không hề dễ dàng.
Thị trường game kinh dị vốn kén người chơi. Thể loại này hiếm khi đạt doanh thu cao, nhưng không có nghĩa là không thể. Một vài tựa game kinh dị vẫn thành công toàn cầu, mang lại lợi nhuận khổng lồ.
'Chỉ là... hầu hết trong số đó đều sử dụng công nghệ thực tế ảo.'
Game trên PC với chuột và bàn phím vốn có giới hạn về độ nhập vai.
Nếu Seth muốn đạt đến đỉnh cao của thể loại này, anh cần bước vào lĩnh vực VR – nơi trải nghiệm kinh dị được thể hiện chân thật nhất.
Nhưng đó là con đường đầy rủi ro. Nó đòi hỏi nguồn lực khổng lồ, đội ngũ phát triển chuyên nghiệp, diễn viên lồng tiếng và cả ngân sách quảng cáo lớn.
Trong mắt Kyle, viễn cảnh thực tế nhất là Seth sẽ được một công ty game lớn để mắt tới.
Khi đó, anh ta sẽ có một công việc ổn định, mức lương tốt và có thể tự do sáng tạo.
Nhưng hiện tại, điều đó vẫn còn xa vời. Để đạt được, Seth phải tạo ra một tựa game đủ ấn tượng để gây chú ý.
Và tiếc rằng... anh vẫn chưa tới mức đó.
“Anh đang làm gì vậy?”
Đúng lúc đó, giọng Zoey vang lên. Kyle quay lại, thấy cô cùng vài đồng nghiệp ghé đến bàn làm việc.
“Chơi game à?”
Zoey tò mò, nghiêng người nhìn màn hình.
“Ồ, có vẻ anh mới bắt đầu.”
Đôi mắt cô sáng lên, nhưng chỉ sau một thoáng nhìn, sự hứng thú nhanh chóng biến mất.
“Cái này... ờm.”
Kyle khựng lại, liếc về phía Seth – người đang đứng cách đó không xa, tay vò mạnh mái tóc như muốn nhổ luôn cả nắm.
'Thôi kệ...'
“Là game kinh dị. Tôi chơi thử một chút thôi.”
“Khoan đã... tôi nhận ra trò chơi này!”
Rowan tiến lại gần, mắt mở to khi nhìn thấy giao diện.
“Đợi đã, anh nói anh
vượt qua
được sao?!”
“...Ờ, đúng vậy.”
Kyle gãi đầu, hơi lúng túng. Thật ra, với anh, nó chẳng khó mấy.
“Cũng có chút thử thách, nhưng tôi may mắn vượt qua được.”
“May mắn sao?”
Rowan nhìn Kyle với vẻ khó hiểu. Anh nhớ rất rõ cảm giác bị trò chơi đó dọa sợ đến toát mồ hôi. Vậy mà Kyle lại nói
may mắn
?
Anh nhận ra Kyle chỉ đang nói giảm đi, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Seth.
...Và chính điều đó khiến Rowan thấy lạ.
'Sao anh ta không sợ? Khác biệt ở đâu?'
Nếu Kyle không thấy đáng sợ, vậy nhóm trao đổi có sợ không?
Ý nghĩ ấy khiến Rowan thoáng rùng mình. Anh bỗng cảm thấy việc Kaelen từ chối vụ cá cược kia là điều may mắn nhất đời mình.
“Hử? Cái gì đây?”
Mải suy nghĩ, Rowan không để ý có người bước đến phía sau. Một nhóm người xuất hiện, dẫn đầu là Kaelen.
“Tôi chỉ quay lại kiểm tra chút việc, mà các anh... đang chơi game à?”
“Ồ, cái này...”
Kyle định giải thích rằng anh chỉ thử trò chơi của Seth, nhưng ngập ngừng giây lát rồi đóng nắp laptop lại.
“Vâng, chỉ thư giãn chút thôi.”
“Các anh vui vẻ thật đấy.”
Kaelen nheo mắt nhìn Kyle, giọng mỉa mai. Giữa giờ làm mà còn rảnh rỗi chơi game – bộ phận này đúng là...
Anh lắc đầu, định quay đi, thì ánh mắt chạm phải Rowan.
Thấy Rowan bỗng né tránh ánh nhìn, Kaelen khẽ nhướn mày.
'Hử? Lạ thật.'
Anh nhớ rõ, trước đây Rowan kiêu ngạo và ngông nghênh lắm cơ mà. Cái vẻ ngạo mạn ấy đâu rồi?
Ánh mắt Kaelen liếc qua giữa Rowan và Kyle, rồi chợt hiểu ra điều gì đó.
Môi anh cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.
'Thì ra là vậy...'