Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 244: Bàn Cầu Cơ
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 244 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Keng—!
“Nn…!?”
Âm thanh nghẹn lại vang lên sau lưng khiến Mia giật mình, nhưng cô lập tức buộc mình tập trung lại, dồn hết sức điều khiển con trỏ.
Tại… tại sao lại khó di chuyển đến vậy!?
Dù đã dồn hết sức, vẫn có một lực cản vô hình mạnh mẽ chống lại.
Ngọn nến trước mặt chập chờn dữ dội, bóng tối trên tường cuồng loạn nhảy múa khi cả căn phòng rung lắc như sắp sập đến nơi.
Mau lên! Làm ơn mau lên!!
Trong đầu cô chỉ còn tiếng gào thét tuyệt vọng vang vọng. Hơi thở trở nên nông, tim đập thình thịch như muốn phá toang lồng ngực, toàn thân căng cứng.
Thời gian không còn nhiều.
Ngọn nến mỏng dần từng giây, ngọn lửa yếu ớt co rúm lại sau mỗi lần lập lòe.
Rồi—
M.
Mia hít sâu, dồn toàn bộ sức lực đẩy con trỏ trượt qua chữ M. Cơ bắp căng cứng chống lại thứ lực cản vô hình.
Leng keng—! Leng keng!
Căn phòng rung mạnh hơn, bụi từ trần rơi xuống, mùi ẩm mốc trở nên nồng nặc đến khó chịu.
Và rõ ràng…
có thứ gì đó đang tiến lại gần.
Tim Mia loạn nhịp, nhưng cô vẫn cố giữ sự tập trung.
Chỉ còn hai chữ nữa thôi… chỉ hai chữ nữa thôi!
Mồ hôi lăn dài trên thái dương cô. Con trỏ tiếp tục được đẩy đi, nhưng tiếng rung lắc càng lúc càng dữ tợn.
Leng keng—!
Cô nghiến răng, dồn hết sức—nhưng càng cố, lực cản càng mạnh. Cái gì đó đang đến rất gần.
Cô cảm nhận được.
Cô cảm—
“…!?”
Ngay khi sắp di chuyển đến chữ I, một cảm giác lạnh như băng đặt lên tay cô. Cả người Mia lập tức cứng đờ.
Cô chậm rãi quay đầu.
Joanna đứng ngay bên cạnh.
Với gương mặt vô hồn.
Đôi mắt đen kịt.
Và hơi thở như không tồn tại.
“…!?”
Mia suýt chết đứng.
Cô ta… vào đây bằng cách nào!?
Không, nghĩ lại thì cũng hợp lý. Đội trưởng đang bận đối phó với Min—nên việc Joanna lẻn vào được cũng không có gì lạ.
“Buông… ra!”
Mia cố giật tay, nhưng bàn tay lạnh buốt của Joanna bám chặt khiến con trỏ không sao nhúc nhích được.
Căn phòng rung dữ dội hơn. Ngọn nến gần như tàn. Nhiệt độ giảm mạnh. Không khí tối sầm lại—và một luồng khí tức lạnh lẽo như đang tràn ngập căn phòng.
Không… không được! Không được!
Nút thắt trong tâm trí Mia đột nhiên được tháo gỡ.
“Buông ra!!!”
Cô hét lên, và ngay lập tức Joanna bị đẩy lùi vài bước. Mia thuộc hệ Âm Lệnh, cô có thể truyền uy lực vào giọng nói của mình.
“Bây giờ!”
Mia chớp lấy thời cơ, lập tức đẩy con trỏ đến chữ I.
Khoảnh khắc đó—mọi thứ dừng lại.
Tiếng rung lắc.
Tiếng động.
Mọi thứ.
Mia cảm nhận được ánh mắt của mọi thứ trong căn phòng đồng loạt đổ dồn về phía mình. Tim cô hụt một nhịp. Sáp nến chảy tràn. Cả không gian chìm trong tĩnh lặng chỉ kéo dài một giây.
Rồi cô dồn hết sức, đẩy con trỏ đến chữ cuối cùng.
LENG KENG!
Mọi thứ bùng nổ.
Căn phòng rung lắc điên dại, cái bàn lắc mạnh đến mức suýt đổ. Mia cố giữ bàn cầu cơ, sáp nến tràn ra. Ngọn lửa chỉ còn le lói như đốm than tàn.
Cô cảm thấy một đôi tay từ phía sau bấu chặt lấy mình, lần mò trên da như một sinh vật đang bò.
Thùng! Thùng!
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng ngay sau lưng.
Là Min.
Chắc chắn là Min.
Mia vẫn cố gắng đẩy con trỏ, nhưng mọi thứ dường như đang chống lại cô.
“Không… được!”
Đúng lúc tuyệt vọng nhất, một cánh tay bất ngờ vươn ra từ phía sau, đẩy mạnh con trỏ đến chữ N.
“Nn!”
Và khi con trỏ dừng lại—
Mọi thứ lập tức chìm vào im lặng.
Min.
Joanna.
Tiếng rung lắc.
Cả bóng tối.
Tất cả… đứng yên.
Rồi—
Phù.
Hàng loạt vật phẩm xuất hiện giữa không trung, rơi vào tay mọi người khi không gian bắt đầu biến dạng.
Nền đá biến mất.
Thay vào đó là tấm thảm xám quen thuộc.
Ánh đèn trắng nhấp nháy.
Những dãy bàn làm việc hiện ra.
Chỉ trong vài giây, toàn bộ cảnh tượng kỳ lạ biến mất, đưa họ trở về nơi cũ.
Ầm!
Mia ngã gục xuống thảm, tóc dính bết vào mặt. Cả người cô run rẩy.
Cô ngẩng lên nhìn Đội trưởng—người đang quan sát xung quanh với vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ, dù rõ ràng anh đã kiệt sức.
Cô há miệng định nói gì đó… nhưng rồi lại thôi.
Đây… thật sự là cánh cổng cấp F sao?
…Suýt chút nữa thì toi mạng thật rồi.
Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi. Diễn biến cuối vượt xa những gì tôi lường trước.
Tôi đã kiểm soát được Min, nhưng không ngờ Joanna cũng xuất hiện. Điều đó khiến tình hình phức tạp hơn gấp bội.
May mắn là Mia vẫn kiên trì. Dù cuối cùng tôi vẫn phải lao vào, đẩy giúp cô hoàn thành cú chót.
Tôi nhìn xuống tay mình—ba mảnh vỡ.
Chỉ nhìn thôi cũng biết chúng cực kỳ tinh khiết. Nhưng đây không phải lúc để kiểm tra. Tôi quan sát đội ngũ của mình.
Ai nấy đều tái mét. Có người thậm chí còn đứng không vững.
Tôi muốn nói vài lời, nhưng quyết định im lặng. Tự bản thân họ chắc chắn hiểu rõ sai lầm của mình.
“Tất cả về nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ báo cáo với Trưởng nhóm. Trước đó, hãy đưa mảnh vỡ cho tôi, tôi sẽ gom lại.”
Tôi đi lấy túi đựng.
Nhưng khi tôi trở lại—họ tỏ ra do dự.
Chẳng lẽ họ sợ giao mảnh vỡ… cho tôi?
Cảm giác rất rõ. Nhưng Joanna là người đầu tiên bước lên bỏ mảnh vỡ vào túi. Sau đó là Mia và mọi người.
Chỉ còn lại Niel.
Anh ta nhìn mảnh vỡ trên tay mình, rồi nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
Cuối cùng anh ta cũng bỏ chúng vào túi.
“…Tôi được ba mảnh.”
“Tôi biết.”
“Biết rồi thì tốt.”
Anh quay lưng đi, chỉ liếc nhìn mọi người một cái rồi rời khỏi phòng.
Tôi hơi khó hiểu… nhưng quá mệt mỏi để bận tâm.
Thay vào đó, tôi lại cảm thấy phấn khích.
Mảnh vỡ chỉ cần nộp để kiểm tra, nhưng sẽ không bị tịch thu. Có thể đổi lấy phần thưởng hoặc giữ lại. Tôi chắc chắn sẽ giữ chúng.
Ngoài ra, Trưởng nhóm sẽ chấm điểm cho nhiệm vụ thông quan này. Điểm cao thì sẽ được thưởng thêm.
Chỉ cần nghe đến chữ “thưởng” là lòng tôi đã sáng bừng lên rồi.
Chỉ hơi lo sẽ gặp cô ấy trong bữa tối… nhưng chắc cũng không đến mức đáng sợ đâu.
Trưởng nhóm đúng là lập dị thật, nhưng chắc không đến nỗi quá tệ.