Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 380: Livestream hỗn loạn [2]
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 380 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi có tội.
Ít nhất thì, dư luận đã phán tôi như vậy.
Trong tình huống này, những lời biện minh như “Tôi không làm” hay “Tôi bị vu oan” hoàn toàn vô ích. Chúng chỉ khiến làn sóng phản đối càng thêm dữ dội.
Khi đã bị dồn vào đường cùng, điều khôn ngoan nhất là… thừa nhận sai lầm. Ít nhất, là thừa nhận một phần.
“Tôi quả thật đã ăn cắp từ Nightmare Forge Studios.”
Gần như ngay lập tức, khung chat bùng nổ dữ dội.
Tin nhắn tràn lên với tốc độ chóng mặt, nhanh đến mức mắt tôi không kịp theo dõi.
— Đợi đã, Seth… cậu đang làm cái quái gì vậy?!
Giọng Jamie vang lên gấp gáp trong tai tôi.
Để tiện liên lạc, tôi đeo tai nghe riêng. Với lượng người xem khủng khiếp thế này, nếu không có anh ấy hỗ trợ, buổi livestream đã sớm hỗn loạn rồi.
— Khung chat đang bùng cháy dữ dội! Tôi gần như không theo kịp những người tôi đã nhờ để kiểm soát bình luận! Không thể lọc nổi nữa rồi! Cậu cần hạ nhiệt tình hình ngay—Khoan đã, cái gì thế này?!
Jamie đột ngột im bặt.
Rồi anh ấy hét lớn:
— Nhìn số người xem kìa! Trời ơi!!!
Tôi làm theo lời anh, liếc nhìn con số trên màn hình. Trong khoảnh khắc đó, tôi suýt chút nữa đã biến sắc ngay trên sóng.
[● Live]
Người xem —
78,291
Và con số ấy vẫn đang tiếp tục tăng.
— Thật sự điên rồ! Con số này quá khủng khiếp! Dù chưa lọt top đảo Trung tâm, nhưng đang tiến rất sát rồi! Chết tiệt!
Jamie vẫn chưa ngừng kích động.
Với tốc độ này, việc phá mốc sáu chữ số chỉ còn là vấn đề thời gian.
Câu nói vừa rồi… hiệu quả ngoài dự đoán.
Tôi cần sự chú ý—càng nhiều càng tốt.
Dù đã đoán trước lượng người xem sẽ tăng, nhưng mức độ này thì vượt xa mọi tưởng tượng.
Bình tĩnh lại. Mọi thứ mới chỉ là khởi đầu. Phần chính vẫn chưa đến.
“Có vẻ như rất nhiều người đang giận tôi.”
Tôi nhìn lướt qua khung chat.
Hàng loạt lời chửi rủa. Đủ mọi danh xưng tục tĩu đều nhắm thẳng vào tôi.
Tôi chỉ nhún vai.
“…Tôi hiểu mà. Ăn cắp vốn dĩ không phải chuyện tốt.”
Tôi thở dài, lắc đầu. Khung chat càng lúc càng hỗn loạn, thậm chí có người còn kêu gọi báo cảnh sát.
Toàn những lời vô nghĩa.
Nhưng tôi biết—đã đến lúc kết thúc màn kịch này.
Tôi với tay vào ngăn kéo, lấy ra một cây bút nhỏ, đưa thẳng lên trước camera.
“Các bạn nhìn này.”
Tôi xoay cây bút trước ống kính.
“Nhìn lớp nhựa trong suốt mát mắt này đi. Nhìn cái nắp bị cắn dở chừng này xem. Đẹp không? Haizz…” Tôi lại thở dài. “Tôi thật sự không thể nhịn được mà phải ‘ăn cắp’ nó. Ý tôi là… nhìn xem, đây là một cây bút tuyệt vời đến mức nào. Sao tôi lại không muốn ‘ăn cắp’ chứ?”
Khung chat—vốn chạy nhanh như ánh sáng—đột ngột đứng hình.
Tôi gần như có thể cảm nhận được sự bối rối lan tỏa khắp buổi livestream.
Khóe môi tôi cong lên.
“Sao vậy? Đừng nói là có người thật sự nghĩ tôi đang nói đến mấy chương trình mà studio kia đề cập đấy nhé?”
Tôi bật cười lớn.
“Các người dễ tin hơn tôi tưởng. Chỉ cần đọc được thứ gì trên mạng là tin ngay như những con cừu không não. Thật đáng thương. Các người đang ra sức bảo vệ một công ty trị giá hàng triệu đô, để công kích một lập trình viên độc lập vô danh.”
Nhu nhược sao?
Giờ thì xem ai mới là kẻ nhu nhược.
“Chắc cũng hãnh diện lắm khi làm chó săn cho một studio nổi tiếng nhỉ. Tôi gần như ghen tị với sự trung thành thảm hại đó. Việc dám so sánh game của tôi với cái công ty bóc lột kia đã là chuyện nực cười rồi. Game của tôi ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”
— Vớ vẩn! Game của cậu dở tệ!
— Cuối cùng cũng lộ bản chất thật rồi!
— Đồ khốn!
Bình luận tiếp tục tràn ngập.
Số lượng công kích tăng lên gấp bội.
Nhưng tôi chẳng quan tâm.
“Nếu tôi thật sự ăn cắp của họ, các người nghĩ họ sẽ để yên sao? Tôi đã bị kiện đến tan nát từ lâu rồi. Việc họ chưa kiện chỉ chứng minh một điều—họ chẳng có bằng chứng gì cả. Hơn nữa, game của tôi còn ra mắt trước.”
Một bình luận nổi bật hiện lên.
[Samurai71]
— Thế thì sao nếu game cậu ra trước? Phát triển game, nhất là VR, mất rất lâu. Việc game của cậu chỉ ra mắt sớm hơn chứng tỏ cậu đã ăn cắp tài nguyên của họ. Tôi dám chắc Nightmare Forge phải mất rất lâu mới làm được game như vậy.
Bình luận này đến từ một tài khoản xác thực, nhanh chóng thu hút sự chú ý của đám đông.
Tôi cười nhạt.
“Cậu ngây thơ thật sự. Game VR không mất nhiều thời gian đến thế đâu. Tôi có thể làm một game VR trong ba tháng. Thậm chí—tôi còn làm được thứ tốt hơn hẳn mấy thứ rác rưởi mà các người đang tôn thờ.”
— Hahaha! Tên này điên rồi!
— Đúng là hoang tưởng!
Khung chat lại bùng nổ.
Nhưng rồi—
[Samurai71]
— Tôi là streamer lâu năm, đã chơi nhiều game hơn cả số lần cậu mở trình biên dịch. Game của Nightmare Forge là một trong những game kinh dị hay nhất tôi từng chơi. Còn game của cậu? Tôi chưa chơi, nhưng nhìn là biết rác. Nếu cậu nghĩ mình có thể cạnh tranh với một studio lớn như vậy trong ba tháng, mà không dùng công cụ ăn cắp, thì kẻ ngây thơ duy nhất ở đây chính là cậu.
Rất nhiều người bắt đầu ủng hộ hắn.
— Đúng đó!
— Samurai là streamer được xem nhiều nhất đảo này đấy!
— Tên này chắc chẳng biết mình đang cãi với ai!
Thì ra là streamer top đảo sao…
Giờ thì mọi thứ rõ ràng hơn rồi.
Nhưng máu tôi cũng sôi lên.
Game của tôi… là rác?
Tôi hít sâu, cố giữ bình tĩnh.
“Cậu là streamer lớn à?”
Tôi mở trang của hắn. Trên buổi livestream hiện lên hình ảnh một gã tóc buộc đuôi ngựa, dáng người gầy, đeo kính và cầm micro sát miệng.
Tôi bật cười lớn.
“Đây là người đang nói mấy lời ngu xuẩn đó sao? Trông cậu cứ như được vẽ bằng tay trái vậy.”
Khung chat im lặng đúng một nhịp.
Rồi—
— LMAOOOO!
— VẼ BẰNG TAY TRÁI?!
— CƯỜI CHẾT MẤT!!!
“Và tại sao cậu lại dí micro sát miệng thế kia? Đang tập mô phỏng hành động gì với Giám đốc Nightmare Forge à? Nhìn nước bọt kìa. Thật ghê tởm.”
Khung chat nổ tung.
— Trời ơi!!!
— Tên này đúng là không còn gì để mất!
— Điên thật rồi!
Tôi tiếp tục không thương tiếc. Ngay trên buổi livestream, tôi thấy khuôn mặt hắn đổi màu liên tục.
“Có vẻ như ai đó tô mặt bằng sáp rẻ tiền rồi. Thật xui xẻo.”
Tôi tắt livestream của hắn.
Đã nhìn đủ cái mặt chuột đó rồi.
Quay lại buổi livestream của mình, tôi liếc nhìn số lượng người xem—
và suýt mất bình tĩnh.
[● Live]
Người xem —
108,672
Livestream đã phá mốc sáu chữ số.
Nó thật sự đang bùng nổ.
Tôi biết—đã đến lúc kết thúc.
Tôi giơ tay lên, đưa ra ba ngón.
“Ba tháng. Tôi sẽ phát hành một game mới trong vòng ba tháng. Game VR. Và nó sẽ vượt xa cái công ty rác rưởi đang cáo buộc tôi. Hãy quay lại đoạn này, lan truyền khắp nơi. Rồi các người sẽ thấy.”
Nói xong—
Tôi giơ cả hai tay lên.
Ngón giữa dựng thẳng.
Chiêu này tôi học từ Trưởng Ban.
Click!
Livestream kết thúc.