Chương 7: Hãng Thu Âm

Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Vân Phàm vừa tắt cửa sổ trò chuyện với họa sĩ bối cảnh, không lâu sau đó, họa sĩ nhân vật “Toa Toa” cũng gửi tin nhắn tới: “Chào ông chủ, bản nháp đã xong, mời ngài xem qua.”
Tạ Vân Phàm mở ra xem, quả không hổ danh là họa sĩ với năm năm kinh nghiệm trong nghề, nhân vật được vẽ rất tinh tế. Nếp nhăn trên khuôn mặt bà lão vô cùng chân thật, nụ cười quái dị khiến người xem không khỏi rợn người. Tay trái cầm gậy, tay phải cầm bát, cô thậm chí còn thêm thắt một chút phong cách cá nhân vào.
Tuy nhiên, người ở thế giới này chưa từng nghe nói về âm phủ, nên thiết kế của cô không hoàn toàn khớp với hình tượng Mạnh Bà trong tưởng tượng của Tạ Vân Phàm.
Nhưng nhìn chung tổng thể nhân vật rất có thần thái, còn các chi tiết thì có thể chỉnh sửa sau.
Tạ Vân Phàm nói: “Cây gậy cao thêm 10cm, phần đầu uốn thành hình vòng cung, ngay vị trí uốn cong treo một chiếc đèn lồng bằng vải. Tóc búi cao, thêm chút ruy băng và trâm gỗ trang trí đơn giản. Quần áo không phải kiểu áo choàng pháp sư, bên trong là đầm dài chấm đất, bên ngoài khoác áo để mở, ống tay rộng, rủ xuống tự nhiên.”
Ông chủ miêu tả khá rõ ràng, so với yêu cầu nước đôi của tổ trưởng mỹ thuật cũ như “Cảm giác không đúng, cô vẽ lại bản khác đi” thì dễ làm hơn nhiều.
Ninh Sa trả lời: “Vâng, tôi sẽ chỉnh sửa ngay.”
Cô mở phần mềm vẽ, nhanh chóng chỉnh sửa theo yêu cầu của cậu, đợi đến khi thật hoàn chỉnh mới gửi lại lần nữa: “Như thế này được không?”
“Kiểu dáng của đèn cần thay đổi một chút nữa, để tôi vẽ mẫu để bạn tham khảo.”
Tạ Vân Phàm không quá am hiểu hội họa nhưng đèn lồng thời xưa thì cậu vẫn vẽ được, thế là cậu lấy một tờ giấy rồi vẽ phác thảo kiểu dáng đèn lồng cho cô xem.
Chưa đầy mười phút, họa sĩ lại gửi bản nháp khác cho cậu.
Chính là dáng vẻ Mạnh Bà trong tưởng tượng của cậu!
Khả năng nắm bắt ý tưởng của họa sĩ Toa Toa này rất cao, nói một lần là hiểu. Tạ Vân Phàm rất hài lòng: “Cứ như vậy đi. Thể loại game là kinh dị, trang phục có thể thiết kế quái dị một chút, lấy màu đen và xanh đậm làm chủ đạo, đèn lồng tô màu xanh sẫm.”
“Tôi hiểu rồi.” Ninh Sa hỏi: “Cần ký hợp đồng không?”
“Ừm, chờ chút tôi sẽ gửi hợp đồng cho bạn. Tổng cộng có 9 nhân vật gốc cần vẽ, hạn chót là ngày 10 tháng 12, bạn có cần trợ thủ không?”
Ninh Sa cau mày do dự, 9 bức vẽ yêu cầu độ chính xác cao, lại còn phải thiết kế đạo cụ, trang phục và nhiều thứ khác, thời hạn một tháng quả thực hơi gấp.
Tuy nhiên nếu tìm thêm trợ thủ thì vẫn hoàn thành được.
Ông chủ có vẻ khá dễ tính, nói chuyện thẳng thắn dứt khoát, giá cả cũng rất hợp lý...
Dù gì bây giờ cô đang thất nghiệp, số tiền đó tội gì mà không kiếm.
Nghĩ tới đây, Ninh Sa uyển chuyển nói: “Chỉ cần không phải vẽ đi vẽ lại nhiều lần là được. Nếu ông chủ có yêu cầu gì, tôi hy vọng chúng ta có thể trao đổi thật kỹ lưỡng trong giai đoạn phác thảo và lên ý tưởng.”
Việc “vẽ đi vẽ lại nhiều lần” trong các dự án game là chuyện thường thấy. Nhiều khi gặp bên A khó tính hoặc cấp trên phiền phức, một tháng vẽ vô số phiên bản nhưng cuối cùng đều không dùng được là chuyện có thể xảy ra.
Đối phương lo lắng là điều dễ hiểu, yêu cầu đối với game offline của Tạ Vân Phàm không quá cao, mà cậu cũng không có ý định làm khó người khác, nên lập tức sảng khoái nói: “Vậy nhé, xong bản nháp bức nào bạn cứ đưa tôi xem. Những chi tiết cần sửa chữa tôi sẽ cố gắng giải thích thật kỹ cho bạn, bạn nhớ chú ý thông báo.”
Ninh Sa yên lòng: “Không thành vấn đề!”
Một lát sau, ông chủ gửi tới một tập tin, bên trong ghi rõ chi tiết thiết lập nhân vật.
Bạch Vô Thường: Dáng người cao gầy, mặc trường bào trắng, gương mặt tái nhợt, lưỡi dài thè ra. Trên đầu đội mũ cao dựng thẳng có viết “Gặp một lần phát tài”. Tay phải cầm vũ khí “gậy đại tang”, là cây gậy dài khoảng nửa cánh tay, phía trên quấn những mảnh giấy trắng.
Hắc Vô Thường: Dáng người mập lùn, mặc trường bào đen, gương mặt hung hăng, phía trên mũ cao viết “Thiên hạ thái bình.” Hai tay cầm vũ khí “Dây câu hồn”, là một sợi xích màu đen dài, đầu nhọn có móc.
Phán quan Chung Quỳ: Khôi ngô cao lớn, mặc trường bào tím, mắt trợn tròn xoe, trên mặt có râu quai nón, thoạt nhìn cực kỳ hung ác, cầm trong tay thanh đao nhuốm máu...
Ninh Sa nghiêm túc đọc hết mô tả nhân vật, không khỏi tò mò rốt cuộc ông chủ muốn làm trò chơi gì?
Mỗi khi một NPC khác xuất hiện thì thiết lập nhân vật lại càng kỳ quái hơn cái trước. Nào là lưỡi dài thè ra, nào là gậy đại tang, dây câu hồn, đao nhuốm máu... đoán chừng người chơi tương lai sẽ phải chịu tra tấn không ít.
Là họa sĩ vẽ tranh gốc, cô có thể vẽ cả quái vật Boss xúc tu, nên mấy NPC kỳ dị như thế này cũng không gây áp lực gì lắm.
Dạo này đồ đệ cũng rảnh. Tìm người hỗ trợ, nhanh chóng bắt tay vào việc mới là chính sự.
Ninh Sa lấy điện thoại nhắn cho đồ đệ một tin, dự định nhờ đồ đệ có khả năng cảm thụ màu sắc tốt hỗ trợ phần tô màu.
***
Ăn cơm tối xong, Tạ Vân Phàm tiếp tục viết cấu trúc mê cung.
Năm đó sau khi tốt nghiệp đại học cậu liền thiết kế trò chơi này. Dù cuối cùng bị cấp trên bác bỏ nên không thể hoàn thành, nhưng mạch suy nghĩ về thiết kế trò chơi vẫn còn nguyên trong đầu cậu.
Bây giờ viết mã vô cùng thuận lợi.
Trong vòng ba ngày ngắn ngủi, toàn bộ cấu trúc mê cung cậu đã viết xong, tiếp đó chỉ cần bổ sung nhân vật, bối cảnh và các lối chơi.
Tiến triển mảng mỹ thuật bên này coi như thuận lợi, họa sĩ bối cảnh và nhân vật gốc đã tìm được, chờ đối phương nộp bản thảo rồi sẽ chỉnh sửa tiếp.
Về phần tạo mô hình 3D, cậu đã từng tốn thời gian học kỹ thuật tạo mô hình 3D và phối cảnh đơn giản. Nhân vật trong game offline không nhiều, cảnh vật cũng đơn giản nên cậu có thể hoàn thành một mình. Chờ sau này làm ra được các trò chơi quy mô lớn với bối cảnh phức tạp hơn, lúc đó thuê kỹ sư mô hình chuyên nghiệp cũng chưa muộn.
Phương diện âm nhạc cậu cần phải tìm kỹ lưỡng.
Tạ Vân Phàm không thích âm thanh trong thư viện âm thanh có sẵn. Cậu muốn tìm một bản nhạc gốc phù hợp với các hiệu ứng âm thanh khác nhau, sự kết hợp giữa nghe và nhìn sẽ khiến trải nghiệm người chơi mới mẻ và độc đáo hơn.
Nghĩ tới đây, Tạ Vân Phàm lập tức lên mạng tìm các hãng thu âm.
Các hãng thu âm, nhạc sĩ và nhà sản xuất nổi tiếng chỉ làm việc với các dự án lớn. Các đơn đặt hàng phim điện ảnh, trò chơi theo yêu cầu đều nhận không xuể, nên chắc chắn sẽ chẳng để mắt đến dự án không chút tiếng tăm nào của cậu.
Chỉ có thể tìm các hãng mới thành lập hoặc studio không mấy nổi tiếng.
Tạ Vân Phàm tìm trên mạng một chút thì bắt gặp một trang web khá thuận mắt.
Trang web có tên là “Hãng thu âm Dingdong”.
Giới thiệu: Studio sản xuất âm nhạc do một nhóm người trẻ tuổi hợp tác, đảm nhận nhiều hoạt động kinh doanh liên quan đến âm nhạc, bao gồm sản xuất nhạc trò chơi, lời bài hát, nhạc phim, ghi âm, hòa âm, chỉnh sửa hậu kỳ. Hoan nghênh mọi lời mời hợp tác.
Nguyên tắc: Chúng tôi tôn trọng và ủng hộ âm nhạc nguyên tác. Với thời gian linh hoạt, làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm, chúng tôi sẽ tùy chỉnh âm nhạc của bạn bằng thái độ chuyên nghiệp nhất.
Liên hệ hợp tác:
[email protected]
Tạ Vân Phàm nhìn kỹ giới thiệu thành viên của studio, gồm ba người: một người am hiểu sáng tác và biên khúc, hai người còn lại chuyên về nhạc cụ. Cả ba đều là sinh viên vừa tốt nghiệp nhạc viện không lâu.
Còn trẻ như thế chắc chắn không có nhiều kinh nghiệm sản xuất âm nhạc.
Tuy nhiên cậu nhìn trúng điểm “tôn trọng nguyên tác” và “thời gian linh hoạt” của họ. Người trẻ có niềm đam mê sáng tạo và dễ tiếp thu cái mới mẻ, có lẽ có thể thử hợp tác xem sao?
Nghĩ tới đây, Tạ Vân Phàm bèn nhắn tin qua hòm thư trên trang web.
“Xin chào, tôi là một nhà thiết kế game, gần đây đang chuẩn bị ra mắt một trò chơi kinh dị, đã có ý tưởng về nhạc nền và hiệu ứng âm thanh. Nếu sẵn sàng hợp tác, vui lòng liên hệ qua số Wechat Yfan xxxx.”
Lúc này, trong studio của hãng thu âm Dingdong, một chàng trai với gương mặt trẻ con đeo tai nghe ngồi trước phòng thu, vừa nhắm mắt vừa lắc đầu nghe nhạc. Bên cạnh là nữ sinh lạnh lùng cúi đầu loay hoay với cây guitar của mình.
Nghe xong, nam sinh tháo tai nghe xuống, nheo mắt nói: “Lời tớ viết đúng là hay mà!”
Nữ sinh giương mắt nhìn về phía cậu ta, lạnh lùng nói: “Đinh Hoài An, cậu bớt tự mãn đi được không? Studio thành lập nửa tháng đến giờ vẫn chưa khai trương, tháng sau cậu định tiếp tục húp gió Tây Bắc à?”
Đinh Hoài Anh gãi đầu, chột dạ nói: “Chị Thanh, lập nghiệp nào dễ dàng chứ? Em đã chỉnh sửa thông tin trên trang web rồi, khẳng định sẽ có ông chủ với con mắt tinh tường tìm đến. Chẳng qua không biết ông chủ này đang ở đâu thôi...”
Đúng lúc này, một nam sinh mập mạp đẩy cửa tiến đến, cười tủm tỉm nói: “Mọi người đừng cãi nhau nữa, hôm nay có ông chủ tới gõ cửa thật này!”
Hắn mở hòm thư trên điện thoại rồi đưa cho Đinh Hoài An: “Ê Đinh con, cậu nhìn đi, là game đó, đã nghĩ xong nhạc nền nguyên tác cho trò chơi.”
Đinh Hoài An đứng bật dậy dụi mắt, cầm lấy điện thoại xem kỹ tin nhắn: “... Trò chơi kinh dị? Cái này đơn giản mà! Phối nhạc phim kinh dị một tuần là tớ xong rồi.”
Nữ sinh lại gần đọc tin nhắn, nói: “Khó khăn lắm mới có người chủ động liên hệ chúng ta, nói không chừng là dự án nhỏ nào đó gửi email hàng loạt để quảng bá game, hay là cứ kết bạn thăm dò trước?”
Đinh Hoài Anh lập tức lấy lại tinh thần, thêm bạn Wechat trong tin nhắn.
Avatar của đối phương là một chiếc thuyền buồm nhỏ, sau khi lời mời kết bạn được chấp nhận, cậu lễ phép hỏi: “Xin chào, là Hãng thu âm Dingdong đúng không ạ?”
Đinh Hoài An gửi biểu tượng bắt tay qua: “Đúng vậy, chào ông chủ! Tôi là người sáng lập hãng thu âm Đinh Hoài Anh, nghệ danh Dingdong. Studio chúng tôi chỉ sản xuất nhạc nguyên tác, từng sản xuất nhạc cho trò chơi.”
Tạ Vân Phàm nói: “Xin phép hỏi một chút, trước kia bạn từng tham gia dự án trò chơi nào vậy?”
Đinh Hoài Anh mặt dày nói: “Là phối nhạc chiến đấu cho game thể loại casual ‘Monster Clash’.”
Trò chơi này thất bại đến mức không thể tìm thấy tên của nó trong top 500 trên bảng xếp hạng game mobile trong nước. Số lượng người chơi ước tính dưới 50.000, việc sản xuất nhạc cho loại game này chắc hẳn không khó khăn gì.
Nhưng Tạ Vân Phàm không ngại kinh nghiệm non nớt của đối phương.
Dù sao cậu vừa xuyên không đến thế giới này, lại đang học đại học, trong mắt người khác thì cậu cũng chỉ là nhà thiết kế game “thiếu kinh nghiệm”.
Thay vì bị mấy hãng thu âm nổi tiếng làm khó dễ, thà rằng tìm người đồng ý lắng nghe và hợp tác với cậu.
Thấy ông chủ mãi không phản hồi, Đinh Hoài An vội vàng nói: “Đây là game casual nên hiệu ứng âm thanh tương đối dễ dàng. Chúng tôi cũng có thể phối nhạc game kinh dị, sẽ cố gắng hết sức đáp ứng nhu cầu của ông chủ.”
Tạ Vân Phàm nói: “Tôi muốn làm một trò chơi thoát khỏi mê cung, cần một bài hát chủ đề, phong cách âm trầm, rùng rợn, ngoài ra cần thêm các hiệu ứng âm thanh khác.”
Hiệu ứng âm thanh? Này thì đơn giản thôi!
Đinh Hoài An vô cùng chắc nịch đáp: “Âm thanh nào chúng tôi cũng sản xuất được, anh cứ việc nói ra yêu cầu của mình trước đi.”
Tạ Vân Phàm nói: “Ví dụ tiếng cười quỷ dị văng vẳng bên tai, tiếng khóc thảm thiết vọng từ nơi xa, âm thanh thì thầm bí ẩn, giọng nam nữ kêu gào, các bạn có thể tự thu âm được không?”
Tự thu âm? Không dùng âm thanh thư viện có sẵn, tiếng người tự thu âm ư, vậy thì quá tốt rồi chứ!
Đinh Hoài An nhanh chóng nói: “Không thành vấn đề, chúng tôi có thể tìm người thu âm.”
Tạ Vân Phàm nói tiếp: “Còn một vài âm thanh như tiếng cổ bị kéo đứt, âm thanh nổ tanh tách khi đầu người bị nhúng vào chảo dầu, âm thanh ùng ục của ao máu nuốt chửng thịt người, âm thanh lửa đốt cháy xác chết, âm thanh hòn đá khổng lồ nghiền nát người thành một đống thịt bầy nhầy, âm thanh làn da bị lột từng mảng một.”
Đinh Hoài An: “...”
Trời đất quỷ thần ơi!
Đây là bệnh nhân tâm thần gõ cửa ư?