Chương 6: Ông chủ biến thái

Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới

Chương 6: Ông chủ biến thái

Nhà Thiết Kế Game Ở Dị Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sở Việt cũng từng chơi một vài game kinh dị, trong đó nổi tiếng nhất là "Lâu đài ma cà rồng", với những cảnh tượng đặc trưng như lâu đài cổ kính, quạ đen và mặt trăng đỏ.
Đầu lưỡi rỏ máu treo trên tường, ý tưởng quái đản gì thế này?
Sở Việt không tài nào hiểu nổi. Tuy nhiên, là một sinh viên đại học đang cố gắng kiếm tiền sinh hoạt, yêu cầu của khách hàng luôn là ưu tiên hàng đầu.
Sở Việt nuốt nước miếng, gõ tin nhắn hỏi: "Ông chủ còn yêu cầu nào khác không ạ?"
Thuyền buồm nhỏ nói: "Cậu cứ phác thảo trước hai bức. Bức thứ nhất lấy đầu lưỡi làm trọng tâm, bức thứ hai là cảnh những giọt mưa hình cây kéo nhuốm máu từ trên trời rơi xuống. Cậu có thể thỏa sức phát huy trí tưởng tượng. Cứ phác thảo sơ bộ rồi gửi tôi xem, tiền đặt cọc tôi sẽ chuyển trực tiếp cho cậu."
Sở Việt chưa kịp phản ứng thì thông báo hiện lên: "Người dùng [Thuyền buồm nhỏ] đã mời bạn gửi bản thảo, tiền đặt cọc đã thanh toán, bạn có muốn nhận không?"
Sở Việt vội vàng nhấn chấp nhận.
Thanh toán phí bản thử là phương thức phổ biến khi yêu cầu bản thảo cho nhiều dự án. Sở Việt không biết ông chủ này đã tìm bao nhiêu họa sĩ vẽ thử bản thảo, hắn cũng không chắc cuối cùng mình có được đối phương lựa chọn hay không.
Vì bên kia đã thanh toán tiền cọc rồi, trước mắt cứ vẽ hai bản đã.
Sở Việt tự nhủ phải cố gắng, nhanh chóng lấy bảng vẽ ra, mở phần mềm và bắt tay vào làm việc.
***
Cùng lúc đó, Tạ Vân Phàm tiếp tục tìm kiếm họa sĩ vẽ nhân vật trên trang chủ.
Họa sĩ "Trèo đèo lội suối" này vẽ cảnh rất đẹp, nhưng nhân vật thì chỉ ở mức trung bình. Việc tạo hình nhân vật trong game đòi hỏi độ chính xác rất cao về gương mặt và trang phục, vì vậy cậu cần tìm một họa sĩ chuyên vẽ nhân vật gốc.
Tạ Vân Phàm kiên nhẫn lướt qua các đề xuất, nhưng vẫn không tìm được phong cách mình thích, thế là cậu dứt khoát đăng bài lên chuyên mục tuyển dụng.
[Tuyển người vẽ tranh gốc]
[Yêu cầu]: Nhân vật game gốc, độ hoàn thiện cao, trang phục tinh tế. Hoàn thành deadline sớm, sẵn sàng chỉnh sửa. Mua bản quyền thương mại trọn gói, thù lao cho một bức từ 4000 trở lên, bản thảo xuất sắc có thể đàm phán thêm. Xin mời các bạn họa sĩ nộp bản thảo, trả lời trực tuyến theo thời gian thực.
Dự án được đăng tải trên trang chủ của Vườn họa sĩ, lập tức có vài họa sĩ gửi thông tin của mình. Tạ Vân Phàm đã từ chối một số họa sĩ không phù hợp yêu cầu, kiên nhẫn chờ đợi những tài năng thực sự xuất sắc.
"Thà thiếu còn hơn thừa" là nguyên tắc của cậu. Nếu hôm nay không tìm thấy thì mai lại tiếp tục tìm, nhất định sẽ tìm thấy thứ ưng ý.
***
Thứ ba lúc hai giờ chiều, X-ONE Games đế đô.
Một cô gái xinh đẹp đang cúi đầu thu dọn đồ đạc, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc áo len nâu dài phối quần jeans xanh, tay áo xắn lên trông rất năng động.
Thực tập sinh bên cạnh nhẹ giọng hỏi: "Chị, chị thật sự muốn từ chức sao?"
Ninh Sa bình tĩnh đáp: "Ừm, công ty này không còn gì đáng để chị lưu luyến nữa."
Thực tập sinh cắn môi, nhỏ giọng phàn nàn: "Trình độ chuyên môn của trưởng nhóm vốn dĩ đã không bằng chị, ngày nào cũng gây khó dễ, em thấy anh ta chỉ đang ghen tị mà thôi..."
Ninh Sa vỗ vai đối phương, nói: "Tiểu Tuyết, em đừng nói vậy. Sau khi kết thúc đợt thực tập, em cứ tìm việc khác mà làm, có gì không hiểu cứ hỏi chị."
Sở dĩ cô từ chức là vì cô bất đồng ý kiến với trưởng nhóm mỹ thuật.
Đôi khi giữa đồng nghiệp cũng tràn ngập sự tính toán và xa lánh.
Cô là người đầu tiên vào công ty, và với năng lực và trình độ của mình, cô chắc chắn là sự lựa chọn hàng đầu cho vị trí giám đốc nghệ thuật. Thế nhưng, một tên lính dù từ đâu bỗng nhiên trở thành lãnh đạo trực tiếp của cô.
Nghe nói tên lính dù này là em họ của ông chủ, cô đành chấp nhận.
Nhưng thứ cô không thể chịu nổi là vị "giám đốc nghệ thuật" mới tới này trong đầu chẳng có gì cả, suốt ngày ra vẻ ta đây trong các cuộc họp rồi còn bắt cô làm đi làm lại.
Chỉ một bản thiết kế nhân vật mà gã bắt cô vẽ liên tục mười lần, cuối cùng lại nói: "Cứ chốt phiên bản đầu tiên đi."
Cô thực sự phát ngán.
Cô chưa ném thẳng bức vẽ đã được phê duyệt vào mặt hắn là đã lịch sự lắm rồi.
Ninh Sa cầm thùng đồ rời khỏi công ty, đúng lúc gặp tổ trưởng ngay cửa.
Người đàn ông bụng bia chưa đến bốn mươi, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười, nói: "Sa Sa, dự án này của chúng ta chẳng mấy chốc nữa sẽ open beta rồi. Em theo nó lâu như vậy, giờ bỏ đi có phải tiếc không? Em có cần suy nghĩ thêm không?"
Ninh Sa lạnh lùng nói: "Không cần. Gần đây em không khỏe lắm, định từ chức về quê nghỉ ngơi nửa năm."
Cô không nói gì thêm, đạp giày cao gót rời khỏi công ty mà không hề ngoảnh đầu lại.
***
3:30 chiều.
Dự án của Tạ Vân Phàm đã có một số họa sĩ đăng ký tham gia, nhưng cậu xem đi xem lại vẫn không hài lòng.
Thông thường, các họa sĩ gốc cao cấp, kinh nghiệm phong phú đều sẽ ký hợp đồng dài hạn với các công ty trò chơi, đến cả dự án của công ty còn vẽ không xuể, căn bản không có thời gian nhận thêm "job" bên ngoài.
Vì vậy, những người ứng tuyển trên mạng đa số là dân nghiệp dư.
Chờ thêm chút thôi.
Lúc Tạ Vân Phàm chuẩn bị tắt máy, dưới góc phải màn hình đột nhiên hiện lên thông báo hệ thống: "Một họa sĩ đã nhận lời mời nộp bản thảo cho dự án của bạn, nhấn vào để xem thông tin của họa sĩ."
Tạ Vân Phàm nhấn vào xem thử, avatar họa sĩ là một cô gái tóc ngắn, ID "Sa Sa". Trang cá nhân trống rỗng, rõ ràng bình thường cô không kiếm tiền từ các dự án trên mạng, có lẽ cô có công việc riêng của mình.
Trong phần thông tin cá nhân chỉ có một bài đăng, kèm theo lời nhắn: "Tôi có năm năm kinh nghiệm vẽ tranh game gốc, gần đây rảnh rỗi nên nhận bản thảo. Ông chủ xem thử sản phẩm của tôi có phù hợp hay không."
Năm năm kinh nghiệm?
Tạ Vân Phàm nhìn kỹ lại, quả nhiên vị họa sĩ này rất chuyên nghiệp.
Những bức tranh do các họa sĩ trước đó vẽ thực chất chỉ toàn nửa thân hay chân dung lớn, khiến Tạ Vân Phàm chỉ biết câm nín. Còn vị họa sĩ tên là "Sa Sa" này lại đăng một bộ ảnh bao gồm mặt chính, mặt sau và mặt bên của nhân vật gốc, cùng với các mẫu thiết kế trang phục.
Ảnh mẫu mà cô gửi là một cô gái trẻ với đường nét khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp, ngay cả lông mi và tóc cũng được vẽ rõ ràng, kèm theo ba bộ trang phục kiểu dáng khác nhau.
Tạ Vân Phàm mừng rỡ, lập tức trả lời: "Xin chào, tôi thấy trên thông tin bạn viết có 5 năm kinh nghiệm làm họa sĩ vẽ game gốc. Không biết hiện tại bạn có đang làm việc cho công ty game nào không?"
Sa Sa trả lời: "Xin chào, tôi vừa từ chức và đang ở nhà, tạm thời tương đối rảnh rỗi."
Nghỉ việc ở nhà? Mặc dù không biết lý do cô từ chức, nhưng chỉ cần không liên quan đến các vấn đề như "đạo văn" thì có thể hợp tác.
Tạ Vân Phàm nói: "Bản vẽ thử có thù lao, bạn thấy sao?"
Sa Sa: "Không thành vấn đề."
Tạ Vân Phàm: "Vậy trước tiên bạn vẽ giúp mình một bà lão khom lưng, chống gậy, lưng hơi còng, tay cầm bát canh. Nếp nhăn trên mặt trông phải thật một chút, nụ cười thì phải thật kỳ lạ."
Ninh Sa giật mình?
Một bà lão lưng còng với nụ cười quái đản cầm bát canh?
Đây là lần đầu tiên cô bắt gặp bản thảo yêu cầu cô vẽ một bà lão. Tuy nhiên, thiết lập trong game rất phong phú, chắc hẳn đây là một NPC nhỉ?
Ninh Sa nhanh chóng đồng ý: "OK, ngày mai tôi nộp bản thảo cho bạn."
Tạ Vân Phàm thuận tay chuyển tiền thù lao bản vẽ thử, sau đó tựa lưng vào ghế rồi duỗi người.
Hôm nay vận khí không tệ, trong một buổi chiều mà cậu tìm được hai họa sĩ vẽ cảnh và nhân vật, thu hoạch cũng khá tốt.
Tất nhiên có một vài họa sĩ vẽ đẹp nhưng chất lượng thực tế lại đáng lo ngại. Hy vọng hai người này có thể đáp ứng yêu cầu của cậu. Chỉ cần chất lượng bản vẽ đạt tiêu chuẩn, những chỗ nào không như ý cậu thì có thể sửa đổi.
***
Hôm sau, Tạ Vân Phàm đúng giờ đến trường. Thứ tư kín lịch, cậu học cả ngày đến tận 5:30 chiều mới trở về căn hộ của mình.
Vừa vào cửa, điện thoại vang lên tiếng thông báo: "Bạn có tin nhắn từ một người dùng ở Vườn họa sĩ."
Tạ Vân Phàm lập tức ngồi xuống trước máy tính, bật trình duyệt lên, quả nhiên thấy tệp đính kèm của "Trèo đèo lội suối" đã được tải lên. Đó là bản nháp hai cảnh Cắt lưỡi địa ngục và Tiễn đao địa ngục, ngoài ra còn có tin nhắn: "Ông chủ, bản nháp đã xong, mời anh xem thử."
Cậu họa sĩ này thực sự có tài, tốc độ hoàn thành deadline rất nhanh.
Mặc dù bản nháp vẽ rất ngoáy, thậm chí "dòng ý thức" và những đường nét bên trên lộn xộn lung tung, nhưng bố cục tổng thể lại rất tốt.
Đầu lưỡi trên vách tường dài ngắn không đều, sinh động như thật, tạo cho người khác cảm giác khó chịu mạnh mẽ. Về phần bức vẽ cây kéo dưới bầu trời, cây kéo hơi nhỏ, chi tiết cần sửa lại.
Nhưng ý tưởng vô cùng hoàn hảo, trí tưởng tượng phong phú, phong cách kinh dị hoang đường, quái gở cơ bản đã đáp ứng được yêu cầu của Tạ Vân Phàm.
Bản phác thô thôi mà đã đạt trình độ này, đợi bản thảo chính thức hoàn thành, hiệu ứng sẽ càng thêm đẹp mắt sau khi được tô màu.
Tạ Vân Phàm rất hài lòng, trả lời: "Được lắm, vậy tôi sẽ gửi cho cậu thông tin hợp đồng và bản mô tả cảnh. Sau đó chúng ta sẽ thảo luận chi tiết những gì cần sửa đổi."
Trong ký túc xá sinh viên, Sở Việt buộc tóc, mắt sáng bừng, kích động nắm chặt tay: "Tuyệt vời, bản vẽ thử được duyệt rồi!"
Bạn cùng phòng vừa nghe đến đó, tò mò tiến đến trước máy tính hắn, hỏi: "Bản vẽ thử? A Việt, mày nhận được đơn hàng mới hả?"
Máy tính bật lên, những gì hiện ra trong tầm mắt là bản nháp vẽ đầy đầu lưỡi, tràn ngập màn hình...
Bạn cùng phòng trợn mắt há hốc mồm: "Đụ má? Mày vẽ cái quần què gì thế?"
Sở Việt nhíu mày, thâm ý nói: "Khách yêu của tao có sở thích đặc biệt, mày không hiểu đâu."
Đang nói, hắn nhận được tin nhắn.
Thuyền buồm nhỏ: "Trước tiên cậu đọc qua hợp đồng, không có vấn đề gì thì ký tên online luôn. Sau đó tôi sẽ mang đi in, đóng dấu rồi gửi cho cậu."
Sở Việt vội vàng đáp: "Ok sếp!"
Thuyền buồm nhỏ: "Tổng cộng có 18 cảnh. Cậu là sinh viên mỹ thuật đúng không? Cậu có thể tìm người giúp đỡ, chỉ cần giữ phong cách nhất quán và hoàn thành bản thảo đúng hạn theo thời gian trong hợp đồng."
Sở Việt nhìn thấy vậy, từ trên ghế nhảy dựng lên: "Tận 18 bức lận hả? Một bức 4000, tổng cộng là 72000? Đụ má! Tao giàu rồi bây ơi!"
Bạn cùng phòng nhìn hắn như thằng điên: "1 đơn hàng 72000, mày nằm mơ hả?"
Sở Việt hít sâu một hơi: "Không hề nha mày, người ta còn gửi hợp đồng cho tao kìa. Nhanh nhanh, gọi anh em về ký túc xá lẹ! Lần này ký túc xá của chúng ta phát tài rồi! Bốn đứa mình hợp tác hoàn thành xong đơn hàng sớm, tao 50%, 50% còn lại tụi bây chia đều, oke?"
Bạn cùng phòng vốn đang hóng hớt nghe đến đó, không khỏi trừng to mắt: "Vãi chưởng, mày tuyệt lắm con ạ, nhận được đơn hàng to khiếp! Hơn 70000?"
Sở Việt cười rạng rỡ: "Chứ sao, ông chủ rất hào phóng! Tao kiếm tiền cũng không quên tụi bây đâu, gọi tụi nó nhanh lên."
Số lượng nhiều một mình hắn cũng khó lòng hoàn thành. Mấy thằng bạn cùng phòng đều là dân mỹ thuật, bốn người hợp tác thì năng suất công việc có thể tăng lên rất nhiều.
Sở Việt quay lại ngồi xuống ghế, trông thấy hai tệp tin được gửi riêng trên trang web.
Một tệp gọi là "Hợp đồng vẽ tranh gốc dự án game bí mật".
Tệp thứ hai là "Tài liệu thiết kế cảnh."
Không cần phải nói, hiệu suất làm việc của vị khách này rất nhanh!
Sở Việt mở hợp đồng ra đọc kỹ một chút. Các điều khoản trong hợp đồng được viết rất chuyên nghiệp, quy định thời hạn và phương thức trả tiền bản quyền theo đợt. Điều hiếm thấy là hắn còn có thể giữ lại bản quyền họa sĩ. Tham gia dự án game này sau này rất có lợi cho hắn.
Đúng là miếng bánh từ trên trời rơi xuống, may quá đi.
Sở Việt xoa hai tay vào nhau, cảm thấy mình cách "làm giàu" không còn xa nữa.
Một lát sau, mấy người bạn cùng phòng đẩy cửa bước vào. Một nam sinh tóc đỏ hưng phấn nói: "A Việt, mày được lắm! Có job ngon còn biết nhớ tới anh em. Nhanh nhanh nhanh, xem thử ông chủ mày muốn vẽ cảnh gì, cả đám chia nhau mà làm."
"Rồi, qua đây coi nè." Sở Việt mở file ra.
Bốn sinh viên đại học hưng phấn vây quanh máy tính, chụm đầu vào xem.
« Yêu cầu thiết kế cảnh game »
[Bức đầu tiên chủ yếu dùng tông đỏ đen làm màu chủ đạo, làm bật phong cách đẫm máu và khủng bố, trên vách tường treo đầy đầu lưỡi người.]
[Bức thứ 2 là một căn phòng màu đỏ, trên bầu trời đổ xuống cơn mưa kéo, kéo phải vẽ thật to, là loại có thể cắt đứt đầu người chỉ trong một nhát."
"..." Sở Việt ngẩn người, nhỏ giọng thầm thì: "Kéo có thể cắt lìa đầu người? Vậy là tao vẽ bé quá hả."
"Yêu cầu của ông chủ mày có gì đó sai sai." Mấy thằng bạn cùng phòng vừa lầm bầm vừa tò mò đọc tiếp.
[Bức thứ ba là khung cảnh trống trải với tông màu xanh lục, chính giữa có gốc cây rỉ sét khổng lồ. Cành lá rậm rạp vươn lên trời như những lưỡi dao sắc nhọn, trên nhánh cây treo đầy xác người.]
[Bức thứ tư là một căn phòng màu nâu đậm, chung quanh là những tấm gương đồng cũ nát, trong gương là những khuôn mặt tái nhợt của người chết, có mặt đang khóc, có mặt đang cười, biểu cảm quỷ dị.]
[Bức thứ năm là căn phòng trắng tràn ngập sương mù. Toàn bộ khung cảnh giống như một chiếc nồi hấp khổng lồ đang bốc hơi với xác người hấp chín rải rác khắp nơi.]
...
Sau khi cố nén cảm giác khó chịu xem hết 18 đoạn miêu tả cảnh vẽ, bốn người mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhìn nhau đầy ngỡ ngàng.
Bạn cùng phòng nhát gan nhất không khỏi run rẩy, giọng run run nói: "A Việt, mày lấy đâu ra job này vậy? Ông chủ này có bị biến thái không?"
Sở Việt vò đầu nhăn nhó: "Tao cũng thấy thế... Nhưng người ta trả tiền nhiều lắm."
Không có kẻ biến thái nhất, chỉ có kẻ biến thái hơn.
Hắn cho rằng việc vẽ đầu lưỡi khắp tường đã đủ bất thường rồi, không ngờ hôm nay lại còn chuyện kích thích hơn nữa.
Kéo cắt đầu người, cây treo xác chết, nồi hấp thịt người...
Mấy cái gì đây?
Sếp à, anh có khuynh hướng chống lại con người à?
Éc ô éc! Làm họa sĩ vẽ cảnh thôi sao mà khó quá!