48. Chương 48

Nhầm Số Rồi! - Sơ Li thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bác cả vùng vẫy thoát ra nhưng lập tức bị Trần Thời Vĩ bẻ ngược tay. Khuôn mặt ông méo mó vì đau, giận dữ gằn giọng:
“Trần Thời Vĩ! Buông tay!”
Trần Thời Vĩ ngầm siết chặt tay, hoàn toàn phớt lờ tiếng quát.
Bác cả quay đầu quát mẹ con họ:
“Còn đứng đó làm gì? Mau qua đây! Hay muốn cùng nó tạo phản?”
Trần Thời Oản sợ đến thót tim, cứ nghĩ cái tát vừa rồi sẽ rơi xuống mình, may mà Thời Vĩ kịp chặn. Chị ấy vội chạy lên can:
“Thời Vĩ, có gì từ từ nói. Buông tay trước đi.”
Đang chìm trong đau khổ tột cùng, Trần Mịch Thanh gào lên không kiêng nể:
“Cậu buông tay đi! Để ông nội đánh cháu cũng được! Tốt nhất đánh chết cháu luôn!”
“Con im đi! Chưa loạn đủ hay sao?” Trần Thời Oản kéo con gái lại.
Nghe cháu gái nói vậy, bác cả giận dữ giật tay về:
“Mịch Thanh, con muốn bị đánh lắm đúng không? Đừng tưởng ông trị không nổi con!”
Trần Mịch Thanh bước lên, mẹ cô bé giữ thế nào cũng không nổi.
“Con chịu đủ rồi! Ông nội ép mẹ làm việc mẹ không thích, suốt ngày gây áp lực cho con, bắt con phải đứng nhất mọi thứ! Con không có bạn, ai cũng ghét con! Tất cả là tại ông nội! Tại ông hết!”
“Bốp!”
Căn phòng lập tức chìm vào im lặng.
“Con làm loạn đủ chưa? Cả nhà lo cho con đến mất ăn mất ngủ, lục tung cả Kinh Bắc để tìm con. Không biết ơn thì thôi, giờ con còn vô lễ với ông nội? Như vậy có đáng không?” Đôi mắt Trần Thời Oản đỏ ngầu, hơi thở run rẩy.
Trần Mịch Thanh đưa tay lên má, nhìn mẹ với ánh mắt không dám tin.
“Mẹ… mẹ đánh con? Vì ông mà mẹ đánh con?”
“Mẹ là mẹ con, sao lại không được đánh?! Đây là ông nội con, nói năng cho tử tế!”
Trần Mịch Thanh cười đầy tuyệt vọng:
“Con tưởng mẹ cũng là người bị hại… hóa ra mẹ giống ông y hệt. Mẹ đáng sợ thật, càng ngày càng giống ông rồi.”
Trần Thời Oản lại giơ tay định đánh.
Không thể chịu đựng thêm nữa, Từ Mộc Cận lao lên chắn trước:
“Chị, chị bình tĩnh đi. Đang nóng mà nói quá lời, lỡ tổn thương tình mẹ con thì sao.”
Trần Thời Oản lạnh lùng:
“Bác sĩ Từ, đây là chuyện nhà tôi. Tôi cũng đã ngưng hợp tác với cô, mong cô đừng xen vào.”
“Con không đồng ý!”
Trần Mịch Thanh ôm chặt lấy tay Từ Mộc Cận.
“Hợp đồng là con ký với chị ấy. Ngày kia chị ấy không đến trận đấu, con sẽ tuyên bố giải nghệ.”
“Trần Mịch Thanh, con đừng ép mẹ! Nhà mình nuôi con tập luyện thi đấu tốn bao nhiêu tiền, con báo đáp như thế à?!”
Cô bé cắn môi, mắt đỏ hoe, không nói được gì.
Từ Mộc Cận cảm nhận được sức lực tay Trần Mịch Thanh ôm mình càng lúc càng yếu, dưới áp lực gia đình, cô bé đang gục ngã.
Qua hình ảnh ấy, cô như thấy lại mình của năm xưa.
“Thi đấu là quan trọng nhất. Mọi chuyện khác để sau hãy nói. Hai ngày tới Mịch Thanh ở chỗ tôi, hôm thi đấu tôi sẽ đưa con bé đi.”
Từ Mộc Cận nhìn sang Trần Thời Oản:
“Chị thấy vậy được không?”
Bác cả lập tức phản đối:
“Không được! Cái tính này không trị sớm thì sau hỏng!”
“Cảm ơn bác sĩ Từ.”
Trần Thời Oản ngắt lời ba mình: “Ba, mình về đi. Trận đấu quan trọng hơn.”
“Không được! Nó phải về nhà họ Trần! Tôi không tin trị không nổi nó!”, bác cả nhiều lần muốn xông lên nhưng bị Trần Thời Vĩ chặn lại.
Trần Ngọc Sơn vào muộn một bước, nhìn quanh là hiểu ngay chuyện gì xảy ra. Anh bước tới nói với bố vợ:
“Ba, để con và vợ đưa ba về. Mịch Thanh dạo này áp lực nhiều, con sẽ làm công tác tâm lý cho con bé. Ba yên tâm.”
Bác cả gằn giọng:
“Tụi bây dạy con không ra gì, nó mới dám hỗn như vậy!”
“Thôi, đợi thi xong rồi tính! Nếu tụi bây còn dạy không nổi, để ba dạy!”, nói xong, ông hất tay bỏ đi.
Trần Thời Oản bước đến gần:
“Mịch Thanh…”
“Con đi với bác sĩ Từ.”
Trần Mịch Thanh né tránh, trốn luôn sau lưng Từ Mộc Cận, không muốn nhìn mẹ.
Hành động ấy như một nhát dao vào tim Trần Thời Oản.
Từ Mộc Cận đưa con bé đi trước. Cố Thịnh đã chờ sẵn ngoài cửa, đề phòng nhà họ lại cãi vã.
Ba người rời khỏi sân, Trần Thời Oản cúi đầu, nước mắt rơi lã chã.
“Được rồi, đợi thi xong anh sẽ nói chuyện với con bé.” Trần Ngọc Sơn xoa lưng vợ.
“Em sợ ba đánh nó… nên em mới đánh trước…”
“Em ấy…” Anh định trách nhưng lại nuốt vào trong, nhẹ giọng: “Rồi xin lỗi con bé, nói rõ mọi chuyện. Mọi thứ sẽ ổn thôi.”
“Con bé chắc chắn sẽ không tha thứ cho em đâu.”
Trần Thời Oản lắc đầu. Con gái do mình sinh ra, tính nết thế nào cô hiểu rõ hơn ai hết.
Trần Ngọc Sơn bất lực thở dài, chào Thời Vĩ rồi đưa vợ rời đi.
Trần Thời Vĩ buông tay Từ Mạt, áy náy nói với dì giúp việc:
“Xin lỗi dì, làm phiền dì rồi.”
Dì giúp việc ở góc nhà giờ mới hoàn hồn, có phần ngẩn ngơ, liên tục xua tay:
“Không… không sao. Các cô cậu là bạn của cậu chủ, cậu chủ cũng dặn rồi, không có phiền gì đâu.”
“Lần sau tụi con sẽ mang quà sang xin lỗi. Phiền dì nói lại với Bùi Lăng giúp con.”
Anh kéo Từ Mạt lại, nhỏ giọng với cô: “Đi thôi.”
Từ Mạt quay đầu nhìn vào trong nhà mấy lần rồi nói với dì:
“Dì ơi, ngày kia cháu gái tụi con thi đấu. Dì cũng thấy đó, nhà đang rối quá. Bùi Lăng là người bạn đầu tiên con bé có được, nó quý tình bạn này lắm. Ngày mai con gửi một vé mời, nhờ dì đưa cho cậu ấy. Bọn con hy vọng cậu ấy sẽ đến.”
Dì bối rối, không dám tự quyết:
“Được, dì chuyển lời thôi. Còn cậu chủ có đi hay không thì phải xem ý cậu ấy.”
Từ Mạt cảm ơn: “Vâng, con cảm ơn dì.”
Ra khỏi biệt thự nhà Bùi, bên đường chỉ còn xe của Trần Thời Vĩ, những người khác đều về trước.
“Hai đứa căng thẳng tới mức đó rồi, sao em còn muốn gửi vé cho nó?”
Trần Thời Vĩ khó hiểu hỏi.
Từ Mạt xót xa nói:
“Mịch Thanh đang đau lòng tới mức không biết phải làm gì nữa. Em không nghĩ ra điều gì có thể khiến con bé vui lên… có khi gặp lại Bùi Lăng nó sẽ khá hơn.”
Dưới ánh đèn đường, bóng anh đổ dài sau lưng, còn bóng cô bao trùm lấy bóng anh, kéo dài và bao phủ.
Trần Thời Vĩ khẽ cười, ẩn chứa chút tiếc nuối:
“Từ Mạt… giá mà anh gặp em sớm hơn.”
Nếu năm xưa anh rơi vào hoàn cảnh của Mịch Thanh… có cô ở bên thì tốt biết bao.
Từ Mạt ngạc nhiên: “Sao lại nói vậy?”
“Có em đứng cạnh, dù đối đầu với cả thế giới anh cũng không sợ. Anh tay trắng thì đã sao, vẫn còn em thương anh.”
Trần Thời Vĩ mỉm cười, giọng nói dịu dàng như cơn gió đầu hạ.
Lời anh chất chứa nhiều nỗi buồn hơn niềm vui.
Không hiểu vì sao, Từ Mạt khắc sâu câu nói đó vào tận đáy lòng.
Rất lâu về sau, mỗi lần nhớ tới anh, cô luôn chợt nhớ câu ấy.
Nhưng lúc này cô không có thời gian để nghĩ sâu hơn. Lo Mịch Thanh nghĩ quẩn, cô vội vã quay về khu chung cư cũ.
Trần Mịch Thanh về đến nhà, khóc mãi không ngừng.
Hai ngày liền chìm trong nỗi đau quá lớn, giọng cô bé khản đặc, khóc không ra tiếng, nước mắt vẫn chảy hoài.
Ngồi thu mình ở góc sofa, liên tục dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Từ Mộc Cận đang mang thai, người chưa hoàn toàn hồi phục, không thể chăm sóc nhiều.
Từ Mạt đề nghị đưa Mịch Thanh về chung cư Vạn Ninh, không yên tâm để con bé ở đây nữa.
Con bé đắm chìm trong buồn đau, giống hệt lần đầu tiên dọn đến ở nhờ nhà Trần Thời Vĩ. Khi đó Từ Mạt chăm sóc tận tình, gần như chỉ thiếu nước bế đi tắm và đút ăn.
Tối hôm đó, Từ Mạt nằm ngủ cạnh Trần Mịch Thanh, cố ý nằm chắn ở phía ngoài để đề phòng cô bé lại bỏ chạy lúc sáng sớm.
Dĩ nhiên Mịch Thanh hiểu ý.
“Mợ… mợ và cậu có thấy con phiền lắm không?”
Giọng cô bé yếu ớt.
Từ Mạt vươn vai dưới lớp chăn mềm, nói bằng giọng thản nhiên như không có chuyện gì:
“Con nghĩ ngợi nhiều quá rồi. Ngủ đi đã, mai rồi tính. Khi người ta buồn, chuyện gì cũng dễ suy nghĩ tiêu cực.”
“Con buồn lắm…”
Mịch Thanh không có ai để giãi bày.
Từ Mạt xoay người lại đối mặt với cô bé:
“Nếu con không ngại, con có thể kể cho mợ nghe.”
Phòng tối mịt, nhưng Mịch Thanh nhìn rõ, dưới ánh trăng mờ nhạt, cô thấy khóe môi Từ Mạt khẽ cong lên, một nụ cười khiến người ta yên tâm một cách lạ thường.
“Con… không nói được.”
Cô bé không biết phải diễn tả tình cảm dành cho Bùi Lăng thế nào.
Những chuyện xấu Trần Mịch Thanh từng làm với cậu ấy, xấu hổ đến mức không muốn nói ra.
Cô ích kỷ, không muốn hình tượng tốt đẹp của mình sụp đổ trước Từ Mạt.
“Vậy mợ hỏi nhé?”
Từ Mạt kéo chăn, đắp kín cho cô bé.
Nếu con bé không nói, cô có thể hỏi.
Mịch Thanh lại lần nữa bị sự dịu dàng của cô cảm hóa.
Cô bé khựng lại giây lát: “… Dạ.”
Từ Mạt nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: “Con đang giận mẹ mình sao?”
“Con không giận, mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi.”
Trần Mịch Thanh cười chua chát, “Mợ, con biết suy nghĩ sớm, là đứa trẻ thông minh. Chuyện của người lớn, con hiểu hết, rõ ràng lắm.”
Từ Mạt cũng tò mò mối quan hệ trong gia đình họ Trần phức tạp đến mức nào:
“Thế à? Thông minh cỡ nào? Nói mợ nghe thử xem.”
Trần Mịch Thanh nằm xuống, hít sâu một hơi, bắt đầu kể cuốn sách gia đình khó đọc của mình:
“Con biết nhà con quan hệ rất lệch lạc. Ông nội có mong muốn kiểm soát mẹ con cực lớn, từ ăn mặc đến chuyện hôn nhân. Bố con là người ông nội chọn kỹ càng: người bản địa Kinh Bắc, gia đình công nhân, con thứ hai, công việc ổn định, họ Trần, lớn hơn mẹ con hai tuổi. Vì ông nội không có con trai nên yêu cầu bố nhập vào hộ khẩu nhà họ Trần. Vì thế con gọi ông ấy là ‘ông nội’, chứ không gọi ‘ông ngoại’.”
“Mẹ con không thích bố nhưng phải kết hôn. Bố đối xử với hai mẹ con cháu rất tốt. Mẹ cho rằng đó là trách nhiệm, nhưng theo con không phải vậy. Bố thật lòng thích mẹ. Con không cố tô vẽ cho gia đình mình đẹp đẽ đâu. Nhưng nếu bố không thích mẹ, ông ấy sẽ không chịu đựng nổi những điều ông nội làm.”
“Mẹ con không dám đối mặt với cảm xúc thật của mình, vì ông nội kiểm soát đến mức bà ấy không thể ngẩng mặt lên trước mặt bố.”
“Con nhìn nhận rất thấu đáo rồi đấy.” Từ Mạt khen, “Đúng là đứa trẻ thông minh.”
Nhưng dù thông minh đến đâu, một đứa trẻ vẫn có thể bị tình thân trói buộc.
Cha mẹ Trần Mịch Thanh không phải không yêu cô bé, họ chỉ là yêu sai cách.
“Mẹ đánh con, con không trách. Bà ấy sợ ông nội sẽ đánh con… vì bà ấy biết ông đánh đau lắm.”
“Con nói nhiều lời giận dỗi quá… mẹ có buồn không?”
“Nhưng mẹ có bố ở bên, chắc cũng sẽ đỡ hơn.”
Từ Mạt không thể nghe thêm nữa.
Cô thật sự đau lòng cho một người phụ nữ mà mình còn chưa từng thân thiết.
Không chỉ Trần Thời Vĩ và Trần Mịch Thanh là nạn nhân của gia đình lệch lạc này, Trần Thời Oản cũng vậy.
Thậm chí còn bi kịch hơn họ… Cả cuộc đời đã bị sắp đặt sẵn, không còn sức để phản kháng, nên đành chấp nhận số phận. Giờ chắc bà ấy vô cùng tự trách bản thân, vì để con gái mình rơi vào hoàn cảnh tương tự.
“Mợ, con thật sự rất thông minh.” Trần Mịch Thanh nghẹn ngào, “Con biết mình nghĩ gì, cũng biết mình muốn gì. Nhưng… tại sao… anh ấy lại không tin con?”
Từ Mạt nhỏ giọng: “Hôm nay… con đi tỏ tình sao?”
Sau một lúc im lặng, Mịch Thanh khẽ “ừ”.
“Lý do anh ấy từ chối mới buồn cười thật chứ.” Mịch Thanh nhếch môi, “Không phải anh ấy buồn cười… mà là con đã suy nghĩ chưa thấu đáo.”
Quả đúng như cô bé nói, Trần Mịch Thanh rất thông minh, nhìn rõ bản chất mọi chuyện, và hiểu rõ lòng mình.
“Con nghĩ được như vậy thì mợ yên tâm rồi.” Từ Mạt không cần phải an ủi nữa.
Mịch Thanh nghiêng người sát lại cô, nhắm mắt lại: “Mợ, tối nay mợ tuyệt đối không được sang phòng cậu.”
“Con nói gì lạ vậy? Phòng cậu chẳng phải cũng là phòng mợ sao?” Từ Mạt bật cười.
Mịch Thanh vòng tay ôm ngang eo Từ Mạt, nói kiểu làm nũng: “Con thất tình rồi. Tối nay mợ phải ngủ với con.”
Từ Mạt bật cười bất đắc dĩ, rồi ôm lại cô bé.
Trước ngày thi đấu, Từ Mộc Cận kiểm tra lại tình trạng của Trần Mịch Thanh. Vết thương hôm trước không ảnh hưởng nhiều.
Ngày thi, vừa xuất hiện ở sân thi đấu, cô bé đã bị hàng loạt ống kính máy ảnh chĩa vào.
Kết quả của trận hôm nay liên quan trực tiếp đến suất tham dự Á vận hội mùa đông, có được “tấm vé tham dự” hay không phụ thuộc hoàn toàn vào phần thi sắp tới.
Trần Mịch Thanh đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, không phải để “ngầu”, mà để che đi đôi mắt sưng húp vì khóc.
Trần Thời Vĩ đã nói chuyện trước với vợ chồng Trần Thời Oản, lo lắng họ gặp nhau sẽ cãi vã ảnh hưởng đến thi đấu, nên hôm nay chỉ có anh và Từ Mạt đi cùng.
Vào phòng nghỉ, Trần Mịch Thanh tháo mũ ra nhưng không dám tháo khẩu trang, sợ bị chụp ảnh.
Huấn luyện viên đang cùng cô bàn chiến thuật, Mịch Thanh chỉ gật đầu lấy lệ, chẳng biết có nghe lọt tai được bao nhiêu.
Từ Mạt đứng chờ ở cửa, thấy Trần Thời Vĩ xuất hiện liền chạy đến hỏi: “Thế nào rồi?”
“Yên tâm, họ đang ngồi trên khán đài.” Trần Thời Vĩ nói. “Em muốn sắp xếp cho họ gặp nhau sao?”
Từ Mạt lắc đầu: “Chưa. Chừng nào Mịch Thanh chưa thi xong vòng cuối, tốt nhất đừng để họ gặp mặt.”
Cô lo sẽ có chuyện ngoài ý muốn.
Hai người đứng trước cửa, cùng nhìn về khu vực nghỉ ngơi của Trần Mịch Thanh.
Từ Mạt nhớ lại những lời cô bé đã nói với mình hôm đó, nên trước khi vòng cuối chính thức bắt đầu, cô đi cùng Mịch Thanh đến điểm xuất phát.
Nhìn Mịch Thanh im lặng đeo ván trượt vào chân, Từ Mạt bước đến chỉnh lại kính trượt tuyết cho cô bé, nhẹ giọng nói:
“Mịch Thanh, hôm nay Bùi Lăng cũng đến. Cậu ấy đang ở trên khán đài.”
Đôi mắt thất thần của Mịch Thanh cuối cùng cũng có sự dao động.
Từ Mạt vỗ vai cô bé, kéo cô bé thoát khỏi vẻ thất thần:
“Con là đứa trẻ thông minh, nên nhất định sẽ trượt thật tốt, đúng không?”
“Vâng, con làm được.”
“Con làm được!”
Lần thứ hai chắc chắn hơn lần đầu.
Đài phát thanh bắt đầu đọc tên Trần Mịch Thanh, huấn luyện viên đỡ cô bước lên bục cao.
“Mợ ơi.” Mịch Thanh quay lại, đưa tay về phía Từ Mạt.
Nơi hai người đứng có camera đang hướng tới.
Từ Mạt chần chừ một giây, rồi bước tới ôm chặt cô bé:
“Cố lên, cậu con và Bùi Lăng đang đợi con ở đích.”
“Vâng!” Giọng Mịch Thanh dõng dạc.
Hiệu lệnh vang lên. Cô kéo kính xuống, lao đi vun vút như gió.
Từ Mạt và huấn luyện viên đi vào khu vực chờ. Trên màn hình lớn, Trần Mịch Thanh trong bộ đồ trượt tuyết màu xanh, như cánh chim bay vút lên không trung, không chút sợ hãi, xé gió xoay người rồi lao thẳng về đích.
Khoảnh khắc tiếp đất hoàn hảo, tuyết bắn tung tóe về phía tấm chắn. Cô dừng lại, tháo kính, ngẩng lên nhìn khán đài.
Giữa biển người, cô bé vẫn tìm thấy Bùi Lăng.
Người dẫn chương trình phấn khích giới thiệu cú xoay trên không 1440 độ cực khó của cô, chúc mừng cô chính thức giành được suất tham dự Á vận hội mùa đông.
Giữa tiếng reo hò, ánh mắt cô bé chỉ dừng lại ở một người duy nhất – anh.
Bùi Lăng nắm chặt tay vịn xe lăn, hoàn toàn không đoán được Mịch Thanh sẽ làm gì tiếp theo.
Mịch Thanh chỉ cười, tháo ván trượt, giơ tay chúc mừng chiến thắng với mọi người xung quanh.
Cho đến lúc bước lên bục nhận giải, cô vẫn không làm điều gì quá khích.
Bước xuống từ vị trí quán quân, Mịch Thanh thay bộ đồ trượt tuyết, mặc áo khoác bông nhẹ rồi trả lời phỏng vấn báo chí.
Các phóng viên bất ngờ, Trần Mịch Thanh hôm nay như biến thành một người khác.
Không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Tuy vẫn nói vài câu có chút kiêu căng, nhưng cô có đủ năng lực để kiêu ngạo, chẳng ai có thể ghét nổi.
Kết thúc buổi họp báo dài dằng dặc, cô quay về hậu trường đợi Trần Thời Vĩ và Từ Mạt đến đón.
Ở hành lang bên ngoài, Mịch Thanh gặp Bùi Lăng.
Không biết anh đang đợi cô hay chỉ tình cờ gặp.
“Chúc mừng em.” Bùi Lăng quay sang nói.
Mịch Thanh vẫn còn đeo huy chương trên cổ, đứng bất động ở đó.
Hai hôm trước hai người cãi nhau rất gay gắt. Hôm nay anh xuất hiện để giải thích rằng đó là do Từ Mạt đã nhiều lần nhờ anh, nên trước khi rời đi, anh đến chúc mừng. Cũng như muốn hòa giải, rồi bình thản nói lời tạm biệt, từ nay mỗi người một lối đi riêng.
Nhưng Mịch Thanh bất ngờ sải bước đến gần.
Bùi Lăng còn chưa kịp sắp xếp lời nói, cô đã giữ lấy tay vịn xe lăn, cúi người hôn anh.
Khoảnh khắc môi chạm môi, không gian như ngưng đọng.
Bùi Lăng mở to mắt, đưa tay đẩy cô ra.
Mịch Thanh đã đoán trước, nắm chặt cổ áo lông vũ của anh, nói:
“Nụ hôn của quán quân, tặng anh.”
“Em điên rồi sao?” Bùi Lăng vì chân không linh hoạt nên không thể thoát ra được.
Mịch Thanh bật cười:
“Anh nhận hay không tùy anh, nhưng em nhất định phải để ánh sáng sao trời chiếu rọi cho anh.”
Nói xong cô nhét luôn chiếc huy chương vào tay anh.
“Trần Mịch Thanh!” Bùi Lăng cau mày gọi tên cô.
“Bùi Lăng, em là Trần Mịch Thanh. Em rất rõ mình muốn gì.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em thích anh. Em muốn anh.”
“Em thích một người tàn tật sao?” Bùi Lăng cười lạnh lùng. “Đừng cố chấp với thứ không tồn tại, rồi lầm tưởng đó là ‘thích’.”
“Thích Bùi Lăng chính là thích Bùi Lăng, không liên quan đến việc anh có tàn tật hay không.”
Mịch Thanh siết chặt tay, buộc anh phải nhìn thẳng vào mình.
“Ở bên một người tàn tật, em có chịu nổi ánh mắt chê cười của người khác không?” Trong mắt Bùi Lăng đầy hoài nghi.
Mịch Thanh nói từng chữ một:
“Không những em chịu được, em còn khiến tất cả bọn họ không dám khinh thường anh.”
Lời nói của cô bé như mũi tên xuyên thẳng vào tim anh.
Trong tiết trời tuyết trắng, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống một góc rừng tối tăm, khiến anh chao đảo.
Mãi lâu sau, anh mới giơ tay đẩy tay cô ra.
“Đừng nói lời khoác lác.” Anh cúi mắt, chọn cách lảng tránh, quay lưng về phía cô trên chiếc xe lăn.
Tình cảm có giai đoạn mới mẻ của riêng nó, có lẽ một thời gian nữa, cô bé cũng sẽ không còn bám riết như vậy.
Trần Mịch Thanh vòng ra trước mặt Bùi Lăng, cúi xuống, tay đặt lên chân phải vẫn còn nguyên vẹn, lần theo xuống như muốn xác nhận điều gì đó.
“Dừng tay!” Bùi Lăng vội vàng đẩy tay cô ra, cho rằng hành động bồng bột đó là sỉ nhục anh.
Nửa dưới bắp chân trống rỗng.
Mịch Thanh dừng lại, ngẩng mặt nhìn anh:
“Chúng ta đánh cược một ván. Dù bằng cách nào, nếu anh có thể đứng dậy được, em sẽ không bao giờ quấy rầy anh nữa. Nếu không, anh phải cưới em.”
“Em không nghe người ta nói sao?” Bùi Lăng tức giận.
Mịch Thanh: “Vậy nên, trước khi anh đứng dậy được, anh phải hẹn hò với em.”
Trước khi Bùi Lăng nổi trận lôi đình, Mịch Thanh ôm chặt cổ anh, cầu khẩn:
“Cho em một cơ hội để được anh yêu thích, được không?”
Bùi Lăng buông tay không còn sức lực, không thể từ chối ánh sáng sao trời đang chiếu rọi xuống dành cho anh.
Ở góc hành lang, Từ Mạt bám vào tường, lén nhìn.
“Họ nói gì với nhau sau đó?” Cô ngẩng đầu nhìn Trần Thời Vĩ, “Anh có nghe rõ không?”
“Không.” Trần Thời Vĩ đáp nhẹ nhàng.
“Mịch Thanh thật lợi hại, chiêu này đánh liên hoàn, ai mà không rối trí cho được.” Từ Mạt tặc lưỡi, “Em còn thấy cô bé thật ngầu nữa kìa.”
Vừa huy chương, vừa nụ hôn của quán quân, cô còn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp thay Bùi Lăng.
Quá tò mò không biết họ đã nói gì tiếp, tại sao có thể khiến Bùi Lăng, người vốn điềm tĩnh lại tức giận đến đỏ cả mặt.
Từ Mạt: “Chúng ta ra cột bên kia đi, nghe rõ hơn.”
Trần Thời Vĩ đỏ mặt, vốn không phải kiểu người thích nghe lén.
Từ Mạt chưa kịp đi, đã bị Trần Thời Vĩ ôm ngang người.
“Á!” Cô bịt miệng, sợ Mịch Thanh nghe thấy.
“Thả em ra!” Từ Mạt vùng vẫy. “Nghe thêm một chút thôi, chúng ta vẫn phải đợi Mịch Thanh.”
Trần Thời Vĩ: “Cô bé sẽ không đi với chúng ta đâu.”
“Tại sao?” Từ Mạt cảm thấy không ổn. “Chẳng lẽ lại định bỏ nhà đi lần nữa?”
“Đừng nghĩ nhiều, cô bé chắc sẽ bám lấy Bùi Lăng. Đừng phá đám cô bé.”
Từ Mạt đổi cách ôm cổ Trần Thời Vĩ: “Vậy được, chúng ta về thôi!”
Tối hôm đó Trần Thời Vĩ có tiết giảng, Từ Mạt xin nghỉ cả ngày, cũng không có việc gì bận, nên đi cùng anh đến trường.
Xe đỗ ở bãi ngoài trời, Trần Thời Vĩ tháo dây an toàn cho Từ Mạt.
“Đến văn phòng anh nghỉ ngơi nhé?” Anh lo cô buồn chán, định gọi đồ ăn cho cô.
Từ Mạt nhìn sinh viên trên đại lộ phía trước, lắc đầu: “Anh có thẻ ăn mà, chúng ta đến căng tin thôi.”
Đúng là anh có mang theo thẻ.
Hai người đi đến căng tin gần đó, nơi đồ ăn có phần đắt hơn.
Nếu còn là sinh viên, Từ Mạt cũng thấy hơi đau ví, nhưng thẻ của Trần Thời Vĩ, quẹt thẻ thoải mái.
Ăn xong, Từ Mạt vào cửa hàng tiện lợi mua một chiếc khẩu trang, định lẻn vào lớp, ngồi cuối lớp nghe lén.
“Nhắc trước nhé, lớp ngoại ngữ là lớp nhỏ, mọi người đều quen biết nhau, gần như không có người lạ mặt.” Trần Thời Vĩ nói, thực ra cũng muốn cô đi.
Từ Mạt: “Không sao, em ngồi ở góc, em cũng chưa nghe thầy Trần giảng bài bao giờ.”
“Nếu bị gọi phát biểu…”
Trần Thời Vĩ còn chưa kịp nói hết, Từ Mạt đã tháo khẩu trang xuống.
Cô nghiêm túc nói: “Làm loạn vào lớp chuyên ngành là bất lịch sự, em quyết định sẽ đi dạo quanh trường đợi anh.”
Trong những buổi học ngoại ngữ ở đại học, Từ Mạt không ít lần dắt theo Trần Thời Vĩ, có anh ngồi cạnh như được “mở chế độ hack”, chẳng sợ bất kỳ câu hỏi nào từ giáo viên.
Kết quả cũng hơi khổ sở, cuối kỳ để không bị rớt môn, cô phải nhờ anh dạy kèm.
Vì anh quá nghiêm túc, hai người suýt chút nữa cãi nhau đến mức chia tay.
Lúc đó cô rút ra kết luận: chỉ hợp làm người yêu – bạn đời, không hợp làm thầy – trò.
Từ Mạt chơi mệt rồi nên quay về xe đợi anh.
Có lẽ hôm nay lịch trình quá dày đặc, lại dậy sớm, nên mới chơi điện thoại một lát cô đã vô tình ngủ quên.
Khi tỉnh dậy thì đã về đến nhà.
Cô ngồi dậy, nhận ra đây là phòng ngủ, theo thói quen vươn tay về phía khoảng trống bên cạnh.
Một khoảng lạnh lẽo.
Anh không ở đó.
Cô nằm thêm một lát rồi vào phòng tắm tắm rửa, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.
Xong xuôi mọi thứ lại thấy đói bụng.
Từ Mạt mở cửa phòng, đèn phòng khách chưa bật, trên bàn ăn và bàn trong phòng khách, có mấy cây nến thơm được đốt, có lồng kính che để Tú Cầu không nghịch lửa.
Trong nhà thoang thoảng mùi táo dịu nhẹ, hơi có chút mê hoặc.
“Thời Vĩ.” Cô gọi.
Không có tiếng hồi đáp, khe cửa phòng làm việc cũng tối om.
Cô xoa bụng, bước vào bếp, định tìm chút đồ ăn vặt.
Từ Mạt nhận ra trên bàn có một bó hoa nhài.
Bó hoa này khác với bó nhài cô nhận dịp sinh nhật, cánh hoa xếp từng tầng từng lớp, là loại nhài đầu hổ.
Tú Cầu chạy đến chân cô, mang một chiếc ba lô nhỏ trên lưng, trông cực kỳ đáng yêu.
Cô uống nước xong, khom người xuống: “Ai cho con đeo ba lô thế, hay là tự quấn vào?”
Con mèo không hiểu cô nói gì, ngẩng cổ dụi vào lòng bàn tay cô, muốn được vuốt ve.
Cô lo nó đeo ba lô chạy lung tung bị vướng víu nên tháo xuống.
Vì tò mò, Từ Mạt lắc thử chiếc ba lô nhưng không có tiếng động gì.
Cô kéo khóa ba lô xuống, bên trong là một chiếc hộp nhung đỏ.
Từ Mạt dừng lại vài giây, rồi nhanh chóng mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương 5 carat được thiết kế hoàn hảo, trông như một mảnh vỡ của vì sao, phản chiếu ánh nến ấm áp, lộng lẫy như ánh hoàng hôn.
Bên trên chiếc nhẫn còn được khắc dòng chữ tiếng Anh.
Cô chưa kịp nhìn rõ thì có tiếng bước chân vang lên.
Trần Thời Vĩ cầm theo một chiếc DVD, tiến về phía cô.
“Có phải anh định làm như em nghĩ không?” Cô chỉ vào những nơi anh đã đặc biệt trang trí.
Anh giữ khoảng cách, mỉm cười: “Đúng vậy.”
“Chúng ta đang mặc đồ ngủ, như vậy có ổn không?” Cô phát hiện anh cũng mặc đồ ngủ, lòng cô nhẹ nhõm.
Anh đặt DVD xuống, hướng về phía cô, bước tới:
“Đây là cảnh cầu hôn hoàn hảo nhất em từng nói, cùng mặc đồ ngủ, chỉ cần nến và hoa thôi.”
Cô lại thấy ngại ngùng:
“Chúng ta đã cưới nhau được nửa năm rồi mà.”
Anh bế Tú Cầu, đứng trước mặt cô:
“Ừ, cầu hôn trễ nửa năm. Em nhìn xem, nến, hoa và cả thú cưng nữa… em đồng ý với anh nhé?”
Cô vuốt ve Tú Cầu trong tay anh, hỏi: “Anh chuẩn bị bao lâu rồi?”
Khuôn mặt cô rạng rỡ ánh sáng dịu dàng, anh nhìn không rời mắt:
“Bốn năm.”