49. Đêm cầu hôn và tin dữ

Nhầm Số Rồi! - Sơ Li

Đêm cầu hôn và tin dữ

Nhầm Số Rồi! - Sơ Li thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cả hai bước sang năm thứ hai yêu nhau, cũng là năm cuối đại học, lịch học thưa dần, Từ Mạt dành phần lớn thời gian ở căn hộ ngoài trường của Trần Thời Vĩ.
Trước kỳ nghỉ đông, anh hẹn bạn bè đến tụ tập một buổi.
Trời lạnh, ai cũng ngại ra ngoài nên quyết định hẹn nhau ở nhà.
Ban đầu anh chỉ mời Thiệu Hoài và Giang Quy Duyệt, sau đó Kỷ Chương – bạn trai của Giang Quy Duyệt – cũng đến cùng.
Thiệu Hoài đến từ sáng sớm, lúc đó Trần Thời Vĩ và Từ Mạt vẫn còn ngủ.
Chuông cửa réo vang inh ỏi, Từ Mạt rúc sâu vào trong chăn, duỗi chân đá nhẹ vào người bên cạnh:
“Anh dậy mở cửa đi, ồn quá.”
Trần Thời Vĩ cũng đang thiếu ngủ, bị làm phiền đến mức không thể chịu nổi, đành lê mình dậy mở cửa.
Cửa vừa hé, Thiệu Hoài đã giơ túi đồ lên, phấn khích nói:
“Con gái nhà chú dậy chưa? Ba ruột đến thăm nè!”
Con mèo nhỏ Tú Cầu đang nằm cuộn mình trên sofa, đôi mắt tròn xoe nhìn thấy người lạ liền kêu “meo” một tiếng.
“Trời ơi bảo bối!” Thiệu Hoài đẩy Trần Thời Vĩ sang một bên, bước thẳng vào nhà, tự mặc bộ đồ bảo hộ mình mang theo: áo choàng, khẩu trang, thậm chí cả kính chắn.
Trang bị đầy đủ, anh ta rón rén tiến đến bế Tú Cầu lên.
Trần Thời Vĩ khoanh tay đứng ở cửa, lạnh nhạt nhìn Thiệu Hoài mê mẩn ôm mèo hít hà.
“Cái mặt gì vậy?” Thiệu Hoài vừa xoa bụng mèo vừa liếc nhìn anh, thấy vẻ mặt ngái ngủ của Trần Thời Vĩ thì bất mãn.
Trần Thời Vĩ nhàn nhạt:
“Cậu biết mấy giờ rồi không?”
“Bảy giờ sáu phút. Không phải cậu thường dậy lúc bảy giờ sao?” Thiệu Hoài đưa mắt đánh giá bộ đồ ngủ của Trần Thời Vĩ, nheo mắt lại:
“Ờ… tôi không quấy rầy chuyện tốt của hai người đó chứ? Sáng sớm cũng nồng nhiệt vậy sao?”
Trần Thời Vĩ không buồn đáp lời, đi thẳng vào phòng tắm.
Thiệu Hoài ôm Tú Cầu, vừa hôn vừa cọ má:
“Tội nghiệp con gái tôi, chỉ có thể nương nhờ nhà người ta.”
“Anh Hoài, bọn em có bạc đãi con gái anh đâu.” Từ Mạt ngáp dài, bước ra khỏi phòng ngủ.
“Anh đến sớm quá, dạo này bọn em không có tiết nên ngủ muộn.”
Thời gian vừa qua, Trần Thời Vĩ đã miệt mài chạy deadline đề án suốt một tháng, nên hai người mới tranh thủ ngủ bù.
Thiệu Hoài gãi đầu cười: “Anh thương con bé quá, mong em thông cảm.”
Từ Mạt hiểu cảm giác đó. Tú Cầu đáng yêu như vậy, ai mà không mê được.
Nhưng vì Thiệu Hoài dị ứng lông mèo nên không thể nuôi, chỉ có thể gửi nuôi và thỉnh thoảng ghé qua ôm ấp hít hà một chút.
Lần này anh đã phá giấc ngủ của cặp đôi, nên chủ động nhận hết việc đi chợ và sơ chế để giảm bớt gánh nặng cho Trần Thời Vĩ.
Đến bốn giờ chiều, Giang Quy Duyệt cùng Kỷ Chương đến, còn mang theo quà cho Tú Cầu.
Từ Mạt tinh ý nhận ra không khí giữa hai người hơi kỳ lạ, bèn kéo Giang Quy Duyệt ra hỏi nhỏ.
Giang Quy Duyệt chỉ cười khổ vài tiếng, không muốn nói thêm.
Ngoại trừ việc Kỷ Chương không hòa nhập được vào câu chuyện, còn lại bốn người trò chuyện khá vui vẻ.
Khi tiệc sắp tàn, Kỷ Chương gọi Từ Mạt ra ban công, hỏi cô vài chuyện riêng.
Vì có vài bí mật khó nói, hai người họ đã cãi nhau căng thẳng. Kỷ Chương muốn chuẩn bị một bất ngờ để xin lỗi Giang Quy Duyệt, nhờ Từ Mạt nghĩ giúp.
Khi ba người bạn về, Từ Mạt kể lại với Trần Thời Vĩ chuyện Kỷ Chương muốn cầu hôn trong mùa tốt nghiệp.
“Quy Duyệt được cầu hôn, em không vui sao?” Trần Thời Vĩ cầm đĩa trái cây đến, xiên một miếng táo đưa lên môi cô.
Từ Mạt lắc đầu:
“Quy Duyệt đã nói với em rồi, sau khi tốt nghiệp đại học cô ấy chưa muốn kết hôn. Cô ấy muốn thi cao học. Vả lại, hai người họ còn muốn lập nghiệp ở Kinh Bắc, cần thời gian kiếm tiền. Cưới sớm quá không tốt.”
“Còn em thì sao? Em có muốn không?” Trần Thời Vĩ hỏi.
Từ Mạt đảo tròn đôi mắt, cười thích thú:
“Anh nói thật hay đùa vậy? Lấy chồng là Trần Thời Vĩ đó nha! Trời cho bánh từ trên trời rơi xuống luôn!”
Mấy câu cuối cô tăng giọng, nghe vừa khoa trương vừa nghịch ngợm.
“Vậy những lời đó em nói chơi hay nói thật?” Trần Thời Vĩ lại gắp cho cô miếng trái cây khác.
Từ Mạt lười biếng cử động, dựa vào lòng anh, cắn miếng trái cây mọng nước, nói mơ hồ:
“Thật mà.”
“Em không thấy là quá sớm sao?” Anh lo cô bốc đồng, càng sợ sau này cô sẽ hối hận.
Từ Mạt lắc đầu:
“Ở bên người hợp với mình, sớm hay muộn đều chẳng quan trọng.”
Trong lòng cô, Trần Thời Vĩ thực sự rất tốt.
“Tốt nghiệp xong là kết hôn ư?” Anh nói ra một chuyện mà cả đời chưa từng dám nghĩ đến.
Không chỉ không dám nghĩ, mà còn chưa bao giờ cảm thấy chuyện đó sẽ xảy ra với bản thân.
Nhưng người đối diện lại là Từ Mạt, thế thì mọi điều đều trở nên hợp lý.
Từ Mạt ăn hết miếng táo cuối cùng:
“Anh mà cầu hôn em thì phải để cả hai đứa mình đang mặc đồ ngủ nhé. Trong nhà phải đốt đầy nến thơm, rồi phải có hoa nữa.”
“Em tự sắp đặt kịch bản luôn rồi sao?” Trần Thời Vĩ hỏi, “Sao lại nhất định phải ở nhà?”
“Em không thích nơi đông người. Chỉ cần hai đứa mình, tự do thoải mái.”
Cô vòng tay ôm lấy eo anh.
Dù những điều cô nói chỉ là gợi ý, nhưng Trần Thời Vĩ lại muốn làm mọi thứ thật hoàn hảo cho cô.
Vừa bắt đầu kỳ nghỉ đông, anh đã bắt tay chuẩn bị từ chiếc nhẫn.
Tối nhận bằng tốt nghiệp năm đó, anh từng có ý định cầu hôn, nhưng Từ Mạt uống hơi nhiều, lâng lâng rồi cứ đòi ngủ, lay mãi không tỉnh dậy.
Không ngờ lỡ một lần, lại thành lỡ mất bốn năm.
Từ Mạt nhớ lại ngày trước từng cùng anh tưởng tượng cảnh cầu hôn, đưa mắt nhìn quanh một vòng căn phòng.
Nến thơm khắp nơi, ánh lửa nhảy múa, mùi hương ấm áp lan tỏa, bầu không khí mơ hồ như trong cổ tích.
Tất cả đều trở thành sự thật, lại khiến cô có cảm giác như không thật.
“Có thể cùng anh đi đến ngày hôm nay, em chẳng còn mong muốn gì hơn nữa.”
Từ Mạt bước lên hai bước, ngẩng đầu nhìn anh. “Em đồng ý.”
Trần Thời Vĩ khẽ cười: “Anh còn chưa hỏi mà.”
“Vậy anh hỏi đi.” Cô lùi lại đúng theo “trình tự” của anh.
Trần Thời Vĩ cầm chiếc hộp nhẫn nhung màu rượu vang lên, mở ra, quỳ một chân, ngẩng đầu nhìn người con gái trước mặt, ánh mắt chắc chắn mà dịu dàng.
“Nếu từng có khoảnh khắc nào khiến anh nghĩ đến cả đời, thì đó nhất định là mỗi đêm em nằm ngủ cạnh anh. Đêm nay anh có thể ôm cả thế giới của mình vào lòng, để sáng mai cô ấy nói một tiếng chào buổi sáng. Thêm một ngày mới, chúng ta lại tiếp tục yêu nhau.”
“Tình yêu không cần chứng minh bằng hôn nhân. Nhưng anh bước vào hôn nhân là vì muốn trao cho em tất cả. Dù mai này anh không còn ở đây, em vẫn có đủ tư cách và chỗ dựa để đứng vững giữa đời.”
“Từ Mạt, em có đồng ý nhận tất cả những tốt xấu của anh, và kết hôn với anh không?”
Cô đã chuẩn bị tâm lý rằng anh sẽ nói điều gì đó cảm động, nhưng khi nghe thật sự, mắt cô vẫn cay.
“Đây là cầu hôn mà… sao anh lại nói toàn những lời này…” Giọng Từ Mạt nghẹn lại.
Trần Thời Vĩ bật cười khẽ:
“Vì không có anh, cuộc sống của em vẫn sẽ rực rỡ. Anh có thể cho em chỉ là điều kiện tốt hơn, là chỗ dựa để em sống độc lập hơn, tự do hơn, kiêu hãnh hơn.”
“Cầu hôn không phải nên nói mấy lời ngọt ngào sến súa sao?” Cô vừa lau nước mắt vừa oán trách.
“Mạt Mạt, anh lớn hơn em bảy tuổi. Cũng phải nói cho em biết lợi thế của người lớn tuổi chứ.”
Anh lấy nhẫn ra. “Ở bên anh không chỉ là em phải chịu thiệt đâu.”
Từ Mạt nhào vào ôm cổ anh:
“Đừng nói linh tinh. Em chưa từng chê anh lớn tuổi đâu.”
Tất nhiên anh biết, vợ anh là người hiền lành nhất trên đời.
“Vậy… em có thể nói ‘đồng ý’ chưa?” Anh hỏi.
“Đồng ý. Bốn năm trước đã đồng ý rồi…” Giọng cô run run.
Nếu không phải vì nhiều chuyện ngoài ý muốn, thì ba năm trước khi tốt nghiệp, họ đã sống cùng nhau rồi, chứ không phải hơn một ngàn đêm cô tự ngủ, hơn một ngàn buổi sáng tự thức dậy một mình.
Trần Thời Vĩ kéo tay trái của Từ Mạt, đeo nhẫn cầu hôn vào ngón giữa, ngay cạnh chiếc nhẫn cưới, trông lại rất hợp.
Từ Mạt giơ tay lên, ánh sáng lóe vào mắt làm cô phải hạ tay xuống ngay.
“Anh về đến nhà là bắt đầu chuẩn bị luôn sao?”
Cô có hơi tiếc nuối, cầm máy quay lại từng góc được trang trí.
Anh theo sau: “Ừ. May là em ngủ say, anh mới có cơ hội sắp xếp.”
Cô đặt máy xuống: “Vậy… tối nay xem như gì?”
“Tối nay?” Anh chưa kịp hiểu.
Từ Mạt chủ động tiến lại, giẫm lên mu bàn chân anh để cao bằng, vòng tay ôm lấy vai anh, nhỏ giọng:
“Xem như đêm tân hôn.”
“Là lời mời sao?” Anh cúi đầu, kéo gần khoảng cách.
Từ Mạt kiễng chân, nghiêng mặt, khẽ hôn lên môi anh.
Nụ hôn kéo dài mãi. Chắc vì cúi người hơi mỏi, anh liền bế cô lên.
Trời sang cuối xuân, mặc đồ ngủ dài tay lại dễ đổ mồ hôi, lưng Từ Mạt đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Anh vén những lọn tóc dính vào lưng cô, cúi xuống để lại một dấu hôn ửng hồng bên cổ.
Một tuần không gần gũi, anh chẳng còn kiên nhẫn, đi thẳng vào vấn đề chính.
Anh đỡ eo cô, chuẩn xác tìm được vị trí, còn trêu chọc:
“Ướt quá.”
Cô nhíu mày, mười giây đầu tiên anh đưa vào dài đằng đẵng, đến mức cô gần như không dám thở.
“Thở đi, em định nín thở đến ngất sao?” Anh cười trêu, giọng vừa xấu vừa ngọt ngào.
Không cho cô chút cơ hội điều chỉnh, vài lần sâu nông để thỏa cơn nhớ nhung, sau đó anh mới kiềm lại, phối hợp nhịp nhàng hơn.
“Bảo bối, bình thường em đâu có như vậy. Hôm nay nhạy cảm quá.”
Anh được đà, nói toàn những lời trêu chọc.
“Em rên nghe rất hay. Đừng cứng miệng nữa.”
Ngón cái anh ấn nhẹ lên môi cô.
Vậy vẫn chưa đủ, hai ngón tay lại đưa vào khoang miệng ấm nóng của cô.
Nhịp điệu y hệt bên dưới.
Ra – vào.
Đổi tư thế.
Trần Thời Vĩ ngồi thoải mái ở mép giường, tay chống đệm, khóe môi mang theo nụ cười vừa sâu vừa khó đoán:
“Lại đây.”
Cô khẽ lùi lại:
“Không… không muốn.”
Anh kéo cô lại gần, không cho từ chối.
Cô bước qua đùi anh, quỳ lên lớp chăn mềm.
“Ngồi xuống.”
Cô buộc phải nghe theo, nhưng yêu cầu của anh mỗi lúc một quá đáng hơn.
“Nhìn anh, rồi ngồi xuống.”
Cô ngại đến đỏ bừng mặt, tránh ánh mắt anh.
“Tránh không được đâu, ngoan nào.”
Không phân biệt nổi đó là dỗ dành hay cảnh cáo, dịu dàng mà cũng đầy áp lực.
“Thế này không được.” Cô khẽ run rẩy, cảm giác như sắp ngã xuống.
Lại thấy bản thân quá bị động, quá dễ tổn thương, cô khẽ phản kháng.
Anh vẫn kiên nhẫn dụ dỗ:
“Ôm anh chặt hơn. Làm theo anh nói là được.”
“Ngoan nào, em đẹp lắm, để anh nhìn một chút, được không?”
“Lưng thẳng hơn chút.”
Đến khi kết thúc, eo Từ Mạt như sắp gãy rời, chân còn run cầm cập.
Trần Thời Vĩ lấy thuốc mỡ, cẩn thận bôi lên vùng da bên trong bị sưng đỏ.
Từ Mạt lúc này mới phát hiện Trần Thời Vĩ có một tật xấu.
Anh thích cắn cô.
Mỗi lần đều để lại vài dấu răng sâu cạn khác nhau.
“Anh là chó sao?” Từ Mạt cảm giác mấy ngày tới chắc không mặc được quần bó, sợ cọ vào chỗ bị cắn.
Trần Thời Vĩ lại nhìn cô rất nghiêm túc nói:
“Em giống quả táo chín mọng, ngon lắm.”
Từ Mạt sững người một giây, chụp ngay cái gối anh nằm rồi đập anh mấy cái.
“Vậy thì nhẹ tay thôi chứ!”
Chỗ vai bị anh cắn suýt nữa thì rách lần nữa. Mai cô còn phải ra ngoài, mặc quần áo chắc chắn sẽ cọ vào.
May mà mọi dấu hôn đều nằm ở những nơi quần áo che được, không thì ngày mai cô chẳng biết giải thích ra sao.
Cách anh để lại dấu vết đúng như tính cách anh, đen tối, toàn chọn chỗ kín đáo. Ai không biết chắc còn tưởng anh nghiêm túc lắm; thực ra lại lắm lời, thích trêu người, ham muốn thì mạnh, lúc động vào chẳng khác nào con ngựa bất kham.
Từ Mạt kéo chăn, nằm xuống:
“Tối nay em mặc kệ anh.”
Trần Thời Vĩ bật cười, tắt đèn, chui vào ôm cô từ phía sau:
“Anh xin lỗi. Ngày mai mua trà sữa với bánh ngọt tới đón em tan làm, được không?”
Từ Mạt không khách khí:
“Ít nhất phải hai cái.”
“Hai miếng đã dỗ được rồi sao?” Trần Thời Vĩ nói, “Lần sau tham một chút.”
“Em ăn không hết thì cuối cùng chẳng phải cũng vào bụng anh sao?” Từ Mạt hừ nhẹ, giọng lạnh lùng kiêu hãnh, “Em không ngốc.”
Trần Thời Vĩ cúi xuống hôn cô: “Nghe em hết. Ngủ ngon.”
Xả xong cơn giận nhỏ, Từ Mạt xoay người, chui vào lòng anh, bắt chước giọng anh: “Ngủ ngon.”
____
Kết thúc buổi bảo vệ luận văn tháng Sáu, Từ Mạt dọn về ký túc xá, xin nghỉ làm ở studio một tuần để chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp.
Mấy đàn em nằng nặc đòi chụp ảnh tốt nghiệp cho Từ Mạt và Giang Quy Duyệt. Bọn họ vác máy ảnh và bảng hắt sáng tới tận cửa, không cho phép từ chối.
Lần đầu tiên mặc áo tốt nghiệp thạc sĩ, áo đen đổi thành áo xanh, Từ Mạt đứng trước gương xoay qua xoay lại mấy vòng đầy thích thú.
“Đừng nhìn nữa bé ơi, thay cổ áo xong thì thu nhập vẫn ba nghìn thôi.” Giang Quy Duyệt mệt mỏi gục xuống bàn.
“Không sao đâu đàn chị, chị học tiến sĩ ít thì ba năm, nhiều thì cả đời, ba nghìn với chị hơi cao rồi, không có thu nhập mới đúng tình hình hiện tại.” Đàn em phụ trách trang điểm nói rất ‘thấu hiểu tâm lý’.
Giang Quy Duyệt bật dậy: “Cảm ơn em nhiều nhé!”
“Khách sáo quá, đó là bổn phận của em thôi.” Cô em ấy độc miệng, cũng không quên công kích Từ Mạt, “Dù sao học cao học cũng có ích đấy. Em nghe nói chị Từ Mạt lương học việc khá lắm, một tháng năm nghìn.”
“Cảm ơn em nhé, đắc tội cả hai bọn chị rồi, bài tập nghiên cứu dạo này em không cần nữa đúng không?” Từ Mạt kéo ghế ngồi xuống.
Đi theo thầy Phó làm học việc đúng là đãi ngộ tốt: lương cơ bản năm nghìn, đợi thi chứng chỉ xong sẽ được tính là chuyển chính thức, ký hợp đồng với studio thì lương sẽ tăng, sau này theo dự án còn có phần trăm, thu nhập hơn mười nghìn/tháng không khó. Đúng chuẩn một chiếc "offer vàng" mùa tốt nghiệp.
Đàn em cũng không dám nghịch thêm nữa, nhanh chóng trang điểm cho hai người.
Những người khác cũng đã chọn xong địa điểm chụp, nhắn họ sang.
Chờ đến lượt mình, Giang Quy Duyệt ngồi tám chuyện với Từ Mạt.
“Mình nhớ hồi Trần Thời Vĩ học nghiên cứu sinh thì ở căn hộ riêng của anh ấy đúng không? Giờ căn đó cho thuê hay bỏ không vậy?” Giang Quy Duyệt nhăn nhó, “Ba tháng nghỉ hè tới mình không định về nhà, muốn ra ngoài ở riêng.”
“Không về nhà sao?” Trong ấn tượng của Từ Mạt, Giang Quy Duyệt rất thích về nhà làm con gái cưng của ba mẹ.
Giang Quy Duyệt xua tay: “Ba mẹ mình như bị thôi miên, suốt ngày khuyên mình quay lại với Kỷ Chương, phát điên lên được.”
“Quy Duyệt, nếu Kỷ Chương cầu hôn vào mùa tốt nghiệp này, cậu có chấp nhận anh ta không?” Từ Mạt nhớ lại kế hoạch cầu hôn mà Kỷ Chương từng nói với mình.
Giang Quy Duyệt cười: “Nếu trước đây mình chưa biết mùi đời thì chắc sẽ đồng ý đấy. Giờ ăn ngon rồi, ai mà chịu quay lại tình yêu thanh thuần, sống kiểu thanh tịnh như vậy nữa. Trẻ vậy mà phải ‘thủ tiết’ cả đời, mình chịu không nổi.”
Từ Mạt chớp mắt vô tội.
Cô… không hiểu sai chứ?
“Thôi phiền quá, để mình nói thẳng: Kỷ Chương không được. Mình tùy tiện vớ đại một người ngoài đường cũng không thể quay lại với anh ta.”
Giang Quy Duyệt hạ giọng chửi, “Đã không được rồi lại còn ngoại tình, tối đó anh ta uống bao nhiêu thuốc, làm mình buồn nôn gần chết.”
“Tình cảm trước kia của hai người chắc cũng có thật đúng không? Còn nhớ năm cuối đại học, nghỉ đông mọi người đến căn hộ của Thời Vĩ ăn uống không?” Từ Mạt nói hết những gì mình biết, “Khi đó anh ta tới hỏi cậu thích gì để cầu hôn đó.”
Mặt Giang Quy Duyệt càng đen lại: “Đừng nhắc nữa, ra khỏi căn hộ của các cậu là cãi nhau luôn, còn để Thiệu Hoài nhìn thấy trò cười.”
“Hả?” Từ Mạt hoàn toàn không biết chuyện này.
“Chưa hết đâu, cãi xong hắn bỏ mình lại tự bắt xe về. Mình định theo lên cãi cho ra nhẽ, ai dè Thiệu Hoài bị dị ứng lông mèo, mình phải đưa anh ấy vào viện.”
Từ Mạt nhớ lại cảnh Thiệu Hoài trùm kín mít ôm Tú Cầu, bật cười: “Hai người đúng là có nhiều chuyện lộn xộn thật.”
“Đừng cười, mình chăm sóc anh ấy cả đêm, còn chưa từng đối tốt với Kỷ Chương như thế.”
Nói cho đúng thì đó là nghiệt duyên, bạn giường mà biết sạch trơn chuyện tình cảm của mình thì chẳng hay ho gì, lại cứ đem bạn trai cũ ra nói.
Ánh mắt Từ Mạt nhìn Giang Quy Duyệt sáng bừng lên: “Thiệu Hoài với Kỷ Chương… sao cậu cứ đặt hai người họ lên bàn cân?”
“Vì…”
Giang Quy Duyệt thật sự không nói ra nổi.
Tất cả đều do Thiệu Hoài miệng lắm chuyện, cứ nói bậy trong lúc “vận động”, ảnh hưởng đến cô lúc nào không hay.
Cô đành đổi lời: “Mình cũng hay đem Kỷ Chương ra so với anh Thời Vĩ. Nghĩ kỹ rồi, loại người rác rưởi đó không xứng, đến ngón chân anh Thời Vĩ cũng không bằng.”
Sau khi bày biện xong bối cảnh, đàn em hét to với họ:
“Hai chị đừng nói chuyện với nhau nữa, mau qua chụp hình trước đi!”
Chụp ảnh đúng là mệt, nhất là với hai người chẳng thích xuất hiện trong hình.
Không chỉ chụp hình đôi, cả nhóm còn mua cả hoa để lần lượt chụp chung với hai cô.
“Làm cái gì vậy trời?” Giang Quy Duyệt chưa từng thấy kiểu hành động lạ đời này.
Đám đàn em bu lại chọn ảnh, có người nhàn nhã nói:
“Đây gọi là ảnh tốt nghiệp ‘dự phòng’. Chúng em chụp trước, đợi đến ngày lễ tốt nghiệp của hai chị là sẽ đăng luôn lên mạng.”
Từ Mạt giơ ngón cái: “Đỉnh.”
Đám tiểu quỷ này mà chịu rót chút thông minh đó vào luận văn thì chắc đã lên tạp chí lâu rồi.
Chụp xong, cả nhóm kéo nhau ra khu phố ăn uống phía sau cổng trường.
Vừa bước ra khỏi cổng, một cậu em tinh mắt thấy một người đàn ông cách đó không xa đang hùng hục chạy về phía bọn họ.
“Đàn chị, đi mau!” Cậu ấy dang tay che chắn, hối thúc họ mau rời đi.
Giang Quy Duyệt chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra.
Từ Mạt nhận ra người đàn ông đó là Kỷ Chương, lập tức kéo tay Giang Quy Duyệt chạy nhanh.
Kỷ Chương đuổi không kịp, tức giận gào lên:
“Giang Quy Duyệt, em phải cho anh một lời giải thích!”
Giang Quy Duyệt ngoái đầu lại, nhỏ giọng chửi: “Thằng khốn.”
“Anh là ai, bọn tôi quen anh sao?”
Đàn em năm hai tính khí nóng nảy chỉ thẳng mặt hắn, “Đây là cổng trường, chú bảo vệ đứng đầy, cảnh cáo anh đừng làm bậy.”
Lần trước phải vào đồn cảnh sát, thầy hướng dẫn đã gọi họ lên nói chuyện rồi, giờ mà xảy ra chuyện nữa để nhà trường nhúng tay vào thì rắc rối lắm.
Không lại gần Giang Quy Duyệt được, Kỷ Chương cuống lên:
“Núp sau lưng người khác vô ích! Em không chịu gặp anh, anh sẽ gọi cho ba mẹ em!”
“Mẹ kiếp, anh bị điên sao? Chúng ta đã nói rõ là chia tay hòa bình, anh ba ngày hai bữa tìm tôi, tìm cả ba mẹ tôi là sao?” Giang Quy Duyệt chịu hết nổi, “Ngày xưa tôi mù mới đồng ý quen anh!”
Đã có người đứng hóng chuyện. Kỷ Chương sĩ diện cao, bị Giang Quy Duyệt hạ nhục trước đám đông khiến hắn bốc hỏa.
“Giang Quy Duyệt, đừng tưởng anh không biết em quen anh mà còn bắt cá hai tay. Đối phương lại còn là giáo sư của Đại học Kinh Bắc. Có phải em nhờ ông ta mới qua vòng phỏng vấn tiến sĩ đúng không?”
Kỷ Chương cười đắc ý, tưởng mình vớ được một điểm để lật ngược thế cờ.
Giang Quy Duyệt tức run người: “Kỷ Chương, anh còn chút liêm sỉ nào không? Đừng ép tôi.”
Cô muốn chia tay trong êm đẹp, nhưng xem ra có người không muốn điều đó.
“Chắc hai người quen nhau lâu rồi. Không chừng lúc em với anh còn yêu nhau thì các người đã qua lại rồi.”
Kỷ Chương giơ điện thoại lên: “Anh có ảnh ông ta đưa em về ký túc xá. Nếu anh nhớ không nhầm, đó là giáo sư khoa Ngoại ngữ của Đại học Kinh Bắc, tên…”
“Kỷ Chương, đừng nói bừa!”
Từ Mạt hét lên, lao tới giật phắt điện thoại, liếc nhanh một cái rồi quăng trả lại vào ngực hắn.
Cô khinh thường nói:
“Chụp được hai tấm ảnh liền sủa um lên? Quy Duyệt tới nhà tôi chơi, đến tối thì anh tôi đưa cô ấy về ký túc xá thì có gì sai?”
“Thằng đó—”
“Là anh của tôi. Anh mà còn la lối nữa thì tôi báo công an ngay.” Từ Mạt nói ngắn gọn.
“Hai tấm ảnh thì chứng minh được gì? Anh ngoại tình sau lưng Quy Duyệt nửa năm, Quy Duyệt nể mặt anh nên chỉ nói chia tay, chưa từng bôi xấu anh nửa lời. Lần trước anh gây chuyện tới đồn công an, lần này còn muốn gì nữa? Vì sao chia tay rồi còn mặt dày bám lấy người ta? Anh đúng là hết thuốc cứu!”
Sinh viên vây xem phần lớn là người trong trường, nghe xong đều đứng về phía họ, nhìn Kỷ Chương bằng ánh mắt khinh bỉ.
Kỷ Chương nghẹn họng, không phản bác nổi một chữ nào.
Từ Mạt ra hiệu bằng mắt, một đàn em lập tức dẫn Giang Quy Duyệt đi trước.
Cậu em kia gọi bảo vệ tới, cũng đẩy Kỷ Chương ra xa.
“Anh mà dám bám theo chị ấy nữa thì tôi đánh anh đấy! Đừng tưởng tôi nói chơi. Cho anh biết, để anh không ngóc đầu lên nổi trong giới học thuật Kinh Bắc, tôi dư sức!”
Đàn em kéo tai Kỷ Chương, nghiến răng: “Nghe rõ chưa? Đúng là làm đàn ông mà không biết nhục!”
Kỷ Chương đau muốn khóc, trừng mắt về phía Từ Mạt bằng ánh mắt đầy u oán.
Từ Mạt mặc kệ, quay người chạy theo Giang Quy Duyệt.
Đến cửa nhà hàng, Giang Quy Duyệt đang gọi điện thoại. Chờ cô cúp máy, Từ Mạt mới lại gần.
“Cảm ơn cậu.”
Giang Quy Duyệt buồn bực, nhưng không dám nhìn thẳng Từ Mạt.
Từ Mạt nhìn biểu cảm của cô một lúc rồi nói:
“Mình biết chiếc xe đó của ai rồi.”
“Aaaa Mạt Mạt!”
Giang Quy Duyệt ôm đầu cúi xuống, “Cậu không thể giả vờ không biết sao?”
“Mình còn lôi cả Trần Thời Vĩ ra để che cho cậu rồi, chẳng lẽ ngay cả với mình cậu cũng không chịu nói thật sao?”
Từ Mạt ngồi xổm xuống theo, chọt chọt vào cánh tay Giang Quy Duyệt.
“Cậu vô đạo đức ghê.”
Giang Quy Duyệt ngẩng đầu, tóc tai rối bời:
“Thật ra cũng chẳng có gì để nói… anh ấy nằm trong danh sách đen của mình rồi.”
“Hai người cắt đứt rồi sao?”
Từ Mạt còn làm động tác “bẻ gãy”.
Giang Quy Duyệt ngượng ngùng: “Khi nào cần thì… cho ra khỏi danh sách đen.”
Từ Mạt: “…”
Hai người này… chơi bạo thật sự.
“Thế anh Thiệu Hoài cũng chấp nhận chuyện đó luôn sao?” Từ Mạt hỏi.
Giang Quy Duyệt giật mình, bịt miệng Từ Mạt:
“Suỵt suỵt suỵt! Đừng gọi tên!”
“Ừm…”
Từ Mạt ngoan ngoãn gật đầu.
Giang Quy Duyệt lặp lại mấy lần: “Bảo mật!”
Từ Mạt gật đầu lia lịa, suýt nữa thì giơ tay thề.
“Bọn mình chắc chắn không có tương lai. Mình sắp rời khỏi Kinh Bắc học tiến sĩ, còn anh ấy là giáo sư. Mình mà cứ dây dưa thì kỳ lắm.”
Giang Quy Duyệt thở dài.
Từ Mạt nói ngay:
“Cậu là nghiên cứu sinh tiến sĩ; hai người lại khác khoa, sao mà không được?”
Còn có giáo viên với giáo viên khác khoa kết hôn nữa là.
“Mạt Mạt à, đó là lý do mình nói để bẻ chuyện này. Cậu cho mình giữ chút thể diện đi.”
Giang Quy Duyệt che mặt.
Từ Mạt giơ tay làm dấu OK:
“Khi nào cần, mình đi làm thuyết khách cho chị.”
“Khoan đã, cậu nghe mình với anh ấy có quan hệ… không đứng đắn, không sốc sao?”
Giang Quy Duyệt nghi ngờ.
Dù Từ Mạt có hơi chậm, nhưng chậm đến mức này thì quá lố.
Lần này Từ Mạt lại theo được nhịp:
“Nam chưa vợ nữ chưa chồng, lại coi như quen biết sơ sơ… rất dễ nảy sinh mập mờ.”
“Mình nhìn thoáng hơn cậu nữa.”
Giang Quy Duyệt thở phào.
“Mình muốn nói với cậu từ lâu rồi, mà sợ làm cậu với anh Thời Vĩ ngại.”
Từ Mạt lập tức khẳng định:
“Nếu hai người thành đôi thật, mình với anh Thời Vĩ chắc chắn sẽ đứng về phía cậu.”
“Thôi khỏi, hai bọn mình chẳng đi tới đâu đâu.”
Giang Quy Duyệt rất rõ ràng về mối quan hệ này, ngoài chuyện lên giường, họ không có chủ đề nào khác để nói.
“À mà… cậu lấy anh Thời Vĩ làm bia đỡ đạn, có sao không?”
Giang Quy Duyệt lo lắng.
Từ Mạt lắc đầu:
“Nhờ vụ Tạ Nghênh hôm trước mà ai có lòng đi tìm hiểu cũng biết mình có chồng rồi, mà chồng là Trần Thời Vĩ. Ảnh chụp thì mình xem rồi, không chụp được mặt, điện thoại hắn còn mờ, mắt mũi chẳng thấy rõ gì cả.”
“Quyết định đúng đắn nhất hôm nay là ôm lấy cậu đó Mạt Mạt.”
Giang Quy Duyệt ôm chặt lấy Từ Mạt.
Trong lòng cô chửi thầm Thiệu Hoài cả trăm lần, đã bảo đừng xuống xe rồi còn bày đặt làm quý ông. Lúc leo lên giường thì có thấy quý ông chỗ nào đâu.
Đám đàn em tin lời Từ Mạt, tưởng thật là Trần Thời Vĩ đưa Giang Quy Duyệt về ký túc xá rồi bị chụp nhầm mới gây hiểu lầm.
Mọi người đều thấy xui xẻo giùm cô, nên cạn với Giang Quy Duyệt vài ly để đuổi vận xui.
Hôm nay cả nhóm uống rất hăng, ăn xong kéo nhau qua quán karaoke (KTV) gần đó hát hò.
Từ Mạt báo lịch trình cho Trần Thời Vĩ, dặn anh ngủ sớm.
Cô tưởng anh đang tăng ca, chưa kịp đọc tin nhắn.
Một lúc sau, điện thoại cô xuất hiện một số lạ gọi đến.
Từ Mạt do dự vài giây rồi bước ra ngoài nghe máy:
“Alo, xin hỏi có chuyện gì ạ?”
Giọng một cô gái gấp gáp, gần như run lên:
“Cô ơi, xảy ra chuyện rồi! Giáo sư Trần gặp tai nạn, đã được đưa vào bệnh viện. Cô có thể tới ngay không ạ!?”
Chỉ nghe đến hai chữ “bệnh viện”, đầu óc Từ Mạt lập tức trống rỗng.