Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử
Hạnh phúc mong manh
Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tiểu Cảnh, cái niêu đâu rồi?” Quý Đông Huân nhìn quanh bếp hỏi Trương Cảnh, người đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ.
Trương Cảnh ngơ ngác đứng dậy: “Em không biết.”
Thấy vẻ mặt bối rối của cậu, Quý Đông Huân kéo cậu lại hôn nhẹ. Rồi anh nói: “Em toàn dùng cái này à? Hay là anh mua cái mới đi.”
Trương Cảnh lắc đầu: “Bọn em chẳng bao giờ dùng cái này. Chỉ có Nhị Cẩu biết nấu mì. Chỉ cần một cái bếp từ và một cái nồi nhỏ là đủ. Mấy thứ khác toàn rườm rà. À, có lẽ em đã bảo nó vứt đi rồi.”
Quý Đông Huân nhướng mày cười: “Giờ em không kén ăn nữa à?”
Trương Cảnh mím môi, lòng chợt đau nhói.
Ngày xưa, khi Quý Đông Huân còn sống ở đây, anh thường xuyên nấu đủ thứ món ăn bổ dưỡng để chăm sóc dạ dày của cậu. Song đôi khi Trương Cảnh lại kén ăn, chê nhạt, không thích cà rốt, không thích củ sen. Lúc đó, Quý Đông Huân chỉ biết dỗ dành, thậm chí còn muốn ép từng miếng thức ăn vào miệng cậu.
Giờ đây, khi anh rời xa, Trương Cảnh còn thể hiện sự kén chọn cho ai xem? Sự ương bướng của cậu nào có phải là vì có người quan tâm? Nếu người đó đi mất, liệu cậu có còn như vậy không?
“Em đói,” Trương Cảnh nói nhỏ.
Quý Đông Huân nắm chặt tay cậu: “Thế thì anh nấu nhanh lên, ra ngoài chờ anh nhé.”
Trương Cảnh quay người bước ra ngoài.
Đêm ấy, nằm cạnh Quý Đông Huân, cậu cảm thấy mọi thứ như không thật. Mấy năm trước, họ cũng sống trong ngôi nhà nhỏ này. Ngày nào Trương Cảnh cũng quậy phá đến phát điên, khiến Quý Đông Huân theo cậu mà nổi giận. Không chịu nổi nữa, anh liền lao tới ép cậu xuống, hôn choáng váng cậu trước khi cậu chịu ngừng.
Lúc đó, ngôi nhà này chỉ là nơi tạm trú của anh. Trương Cảnh chẳng mấy quan tâm. Bây giờ anh đã hoàn toàn chuyển đến đây, khơi gợi biết bao ký ức trong lòng cậu.
“Mắt nháy nháy kìa!” Quý Đông Huân đưa tay chạm vào lông mi cậu, cười hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Trương Cảnh trả lời: “Đang nghĩ anh sẽ rời đi khi nào.”
Quý Đông Huân mở rộng vòng tay ôm cậu: “Vậy thì em đừng nghĩ nữa. Anh sẽ không đi đâu. Nếu có đi, nhất định sẽ đưa em theo, sống cùng anh.”
Thực ra, hôm nay tâm trạng Trương Cảnh khá tốt, không còn nói những lời dối trá nữa. Cậu nhìn anh mỉm cười. Khi lòng thanh thản, cậu chẳng muốn nói dối ai nữa, bèn nhắm mắt, chuẩn bị ngủ.
Trương Cảnh vốn lo sợ rằng nếu Quý Đông Huân ở đây, cậu lại mộng du hay gặp ảo giác thì sao. Nhưng mấy hôm sau, cậu nhận ra mình lo lắng quá. Ban đêm, cậu chẳng hề mộng du lần nào. Ảo giác tuy xuất hiện vài lần, nhưng vì cậu nói ít nên chẳng để lộ điều gì.
Cậu nghĩ, nếu cứ tiếp tục như thế, chẳng phải không thể? Chỉ cần nói ít, dù có gặp ảo giác, người khác cũng không thể phát hiện ra.
Song có một việc phiền phức hơn.
Trương Cảnh phải đi trị liệu vài ngày trong tuần. Sau buổi trị liệu, cậu thường về thẳng nhà. Nhưng bây giờ, đôi lúc Quý Đông Huân lại đến công ty đợi cậu, khiến Trương Cảnh phải vội vã quay về sau khi trị liệu xong.
“Bác sĩ, tôi đi trước đây.” Trương Cảnh đứng dậy sau khi buổi trị liệu kết thúc.
Bác sĩ nhìn anh với vẻ khó hiểu: “Không nghỉ ngơi chút nào à?”
“Không cần.” Trương Cảnh khoác áo khoác, “Đang vội.”
Bác sĩ hiểu ra, mỉm cười: “Tôi vẫn khuyên bệnh nhân nên bình tĩnh sau trị liệu. Nếu cậu đã vội thế, tôi không ngăn cản. Lần sau đến sớm hơn một tiếng, tôi đẩy lịch lên sớm, thế cậu cũng đỡ cực nhọc.”
Trương Cảnh cười: “Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm. Lần sau tôi sẽ cảm ơn thẳng. Giờ tôi phải đi ngay đây.”
Bác sĩ mỉm cười vẫy tay tiễn anh.
Trở về công ty, xe của Quý Đông Huân vừa vào bãi đỗ. Anh ngạc nhiên nhìn thấy Trương Cảnh từ phía sau bước tới. Xuống xe, anh hỏi: “Em đi đâu vậy? Điện thoại tắt hết rồi.”
“Có chút việc. Thật ra anh có thể về thẳng nhà, không cần đến đón em.”
Quý Đông Huân cười: “Anh nóng lòng gặp em lắm.”
Trương Cảnh ngừng lời. Quý Đông Huân gật đầu với tài xế, ra hiệu cho anh ta rời đi. Rồi anh ngồi vào ghế sau, hôn lên xương quai xanh của Trương Cảnh trước khi đội mũ bảo hiểm.
Toàn thân Trương Cảnh tê dại.
Một khi đã quen với cuộc sống này, cậu mới nhận ra những điều tốt đẹp của nó. Có đôi khi, Trương Cảnh và Quý Đông Huân cùng nhau đi siêu thị mua đồ. Cậu sẽ rửa rau hoặc học theo anh cách thái rau. Mỗi khi Quý Đông Huân nấu ăn, anh xắn tay áo, tóc gọn gàng song thỉnh thoảng lại có vài sợi rơi xuống. Cảnh ấy khiến cậu muốn hôn anh, nhưng cuối cùng lại kìm nén lại. Thái độ của cậu với Quý Đông Huân luôn khá thờ ơ. Cậu sợ nếu bộc lộ quá nhiều, sẽ không thể quay đầu lại nữa.
“Hôm nay nấu không?” Trương Cảnh hỏi.
“Nấu…” Quý Đông Huân ôm lấy eo cậu bằng một tay, hôn lên cổ cậu.
Trương Cảnh gật đầu, cởi quần áo của mình, như thể muốn làm gì thì làm. Quý Đông Huân cười: “Sao thế?”
“Anh nấu, không phải em đang hợp tác với anh sao? Công việc của một người bạn tình mà.” Cậu nói thản nhiên.
Quý Đông Huân cắn chặt môi: “Nói chuyện tử tế đi.”
“Vốn dĩ là như vậy mà.” Cậu cởi quần áo, để lại chiếc quần lót. “Anh nấu cơm cho em, em để anh làm, chúng ta đều có lợi.”
Quý Đông Huân đẩy cậu vào phòng: “Không làm nữa.”
Trương Cảnh nhún vai, bước vào phòng, vùi mình vào chăn: “Không làm thì thôi.”
Quý Đông Huân đi tắm. Vừa nãy, Trương Cảnh khiến anh nghẹt họng không nói nên lời, giờ nhìn cậu, anh chẳng biết phải làm gì, trông thật hài hước. Cậu quay sang bên cạnh, sờ sờ rồi nằm vào vị trí của Quý Đông Huân, dụi mặt vào gối.
“Tiểu Cảnh.”
Nghe tiếng gọi, Trương Cảnh quay lại.
Chẳng thấy ai phía sau. Tiếng nước trong phòng tắm vẫn vang, cậu nhắm mắt thở dài.
Cậu kéo chăn bông lên người, cảm thấy chán nản vô cùng. Điện thoại đột nhiên reo.
Cậu ngồi dậy, nhìn thấy một dãy số lạ hiện lên.
Trương Cảnh nhấc máy: “Xin chào.”
Đầu dây bên kia im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở gấp.
“Xin chào?” Trương Cảnh lại hỏi.
Lâu lâu, đầu dây mới vọng lại tiếng nói. Vừa mở miệng là một tràng cười lạnh: “Hừ, dạo này em sống không tồi nhỉ?”
Trương Cảnh cau mày, cố nhớ xem người đó là ai. Cậu lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”
“Không có,” bên kia châm một điếu thuốc, Trương Cảnh nghe thấy tiếng bật lửa, “Hôm nay trời đẹp, nhớ em quá, gọi điện thăm hỏi xem em có khỏe không.”
“Không có việc gì, tôi tắt đây.” Trương Cảnh nói.
“Đừng tắt máy chứ,” bên kia cười, “vội vàng lăn lưng với người yêu cũ à?”
Trương Cảnh siết chặt điện thoại: “Anh muốn nói gì?”
“Tôi muốn nói…” Giọng bên kia như thổi vào micro, âm thanh chói tai, lông mày Trương Cảnh càng nhíu chặt. Bên kia nói: “Tôi muốn cho người yêu cũ của em xem vài thứ.”
Mặt Trương Cảnh dần tái nhợt. Cậu vừa định nói gì thì Quý Đông Huân bước ra. Cậu vội vàng cúp máy.
Quý Đông Huân lau tóc, hỏi: “Có chuyện gì vậy? Mặt em tái nhợt thế, ai gọi cho em?”
“Không có gì,” Trương Cảnh hắng giọng, đặt điện thoại xuống dưới gối. “Anh tắm xong rồi hả?”
Quý Đông Huân ngồi lên giường, đưa tay sờ mặt cậu: “Có chuyện gì phải nói với anh chứ.”
Trương Cảnh lắc đầu: “Không có gì. Hề Nam ở quán bar gọi điện, bên đó ồn quá nên em đau đầu.”
Quý Đông Huân biết cậu nói dối, song anh không hỏi thêm. Anh ôm Trương Cảnh vào lòng, xoa đầu cậu, giọng trầm: “Thế thì tắm rửa xong đi ngủ.”
Trương Cảnh nói “Vâng ạ”.
Cậu tắm khá lâu, có lẽ vì bối rối. Cậu không lo lắng điện thoại để trong phòng. Quý Đông Huân không bao giờ tự ý xem điện thoại của người khác, cũng chẳng hỏi những điều cậu không muốn nói.
Đêm ấy, Trương Cảnh ngủ không ngon. Không phải vì mộng du, song mới chợp mắt đã tỉnh, mãi không ngủ lại được. Cảm giác như cả đêm chẳng hề chợp mắt.
Nửa đêm, Quý Đông Huân tỉnh dậy uống nước, Trương Cảnh cảm thấy động tĩnh bên cạnh, bèn hừ nhẹ.
Quý Đông Huân cúi xuống hôn cậu: “Ngủ đi, không sao đâu.”
Trương Cảnh nửa tỉnh nửa mê, lẩm bẩm: “Bảo bối… Sáng mai em có trận bóng, anh đến xem không?”
Quý Đông Huân dịu lòng, cúi xuống hôn lên trán cậu. “Có đến xem, cố lên nhé.”
Trương Cảnh sờ sờ anh, rồi ngủ say.
Quý Đông Huân nhìn cậu hồi lâu, cho đến khi mắt mình cay xè. Trương Cảnh gầy đi nhiều, ngay cả khi ngủ, gương mặt cũng héo hon.
Đây là một người đàn ông vô cùng đẹp trai.
Quý Đông Huân nhớ rõ, lần đầu tiên họ làm tình, Trương Cảnh lo lắng hỏi anh: “Bảo bối, em có đẹp trai không? Anh đẹp trai như vậy, có thấy em xấu không?”
Quý Đông Huân hôn cậu một cái, xoa cằm cậu, nói: “Trong lòng anh, đây là khuôn mặt đẹp trai nhất.”
Quý Đông Huân nhắm mắt, định hôn cậu. Lúc đó, Trương Cảnh lại sờ sờ bên cạnh, ôm lấy anh.
“Anh không ngủ còn làm gì thế…”
Quý Đông Huân mỉm cười, hôn nhẹ môi cậu rồi ôm chặt.
Dẫu biết rằng khi Trương Cảnh tỉnh dậy, cậu nhất định sẽ không thừa nhận những điều này. Chỉ khi ngủ, cậu mới ngoan ngoãn hơn một chút.
Nhưng như thế cũng đủ khiến anh hạnh phúc rồi.
Ít ra, cậu vẫn còn nhớ.