Nhân Lúc Say Hôn Em - Tam Nguyệt Đồ Đằng
Chương 3: Hãy hôn em đi
Nhân Lúc Say Hôn Em - Tam Nguyệt Đồ Đằng thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Khương Tân Nhiễm quay lại bàn ăn, mọi người đã ăn xong từ lâu.
Ra khỏi nhà hàng chưa tới mười giờ đêm, có người vẫn còn hứng thú, đề nghị đi hát karaoke.
Gặp lại Cố Nhược khiến tâm trí Khương Tân Nhiễm hỗn loạn, nàng từ chối, nói rằng mình mệt mỏi, muốn về trước.
"Anh cũng muốn về, trùng hợp tiện đường, hai ta cùng đi đi." Đàn anh hôm qua từng trêu chọc Khương Tân Nhiễm trong phòng thí nghiệm đề nghị.
"À ——" Mấy người xem trò vui không bỏ qua cơ hội, giọng nói kéo dài đầy ngụ ý.
Đàn anh vì bị bọn họ quấy rối mà đỏ mặt.
Thấy trời đã tối, con gái đi đường khuya khiến người ta không yên tâm, thầy giáo liền đồng ý cho hai người đi trước và dặn: "Về ký túc xá nhớ báo bình an cho thầy."
...
Đàn anh đề nghị gọi xe về, đã lấy điện thoại ra định bấm app đặt xe, nhưng Khương Tân Nhiễm ngăn lại.
"Tối nay em ăn nhiều không tiêu hóa nổi, chúng ta đi bộ một chút, bắt xe buýt đi."
Lâm Uyên là nơi đất quý người đông, giá cả đắt đỏ, lại là đêm khuya, từ đây về trường học là một khoản không nhỏ, Khương Tân Nhiễm biết đàn anh trọng mặt mũi sẽ trả tiền xe, nhưng nàng không muốn chiếm tiện nghi của hắn.
Vì thế hai người đi đến trạm xe buýt.
Đi được khoảng 500 mét, hai người đi song song trên vỉa hè, không chú ý phía sau đường xe chạy, thì thấy một chiếc Bentley màu đen lặng lẽ đi theo như bóng ma.
Trong cửa sổ sau xe, ánh mắt Cố Nhược đêm tối tỏa ra âm u quét trên bóng lưng Khương Tân Nhiễm.
Giữa thu, đêm càng lạnh.
Đứng ở trạm xe buýt, Khương Tân Nhiễm cảm thấy lạnh, ôm chặt cánh tay.
"Lạnh không?" Đàn anh thấy vậy, lập tức cởi áo khoác định phủ lên vai Khương Tân Nhiễm.
Dường như Khương Tân Nhiễm nhảy ra né tránh, mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc, giống như né thứ gì bẩn thỉu, khiến đàn anh cầm áo khoác lúng túng, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Nàng không thích người khác quá thân mật, nhất là khác phái.
"Không cần đâu, em không lạnh." Nàng nhận ra mình làm không khí căng thẳng, vội hòa giải, "Em mặc nhiều áo rồi, anh cũng giữ ấm, mấy ngày này dễ cảm lạnh."
"Thế à..." Đàn anh tự trách mình, hậm hực sờ mũi, còn định nói gì thì chiếc xe Bentley đứng bên đường đột nhiên phóng lên phía trước, bấm hai tiếng kèn.
Đàn anh giơ tay che trước Khương Tân Nhiễm, che chở cho nàng lui sau, rồi thấy cửa sổ sau xe từ từ hạ xuống, dần lộ ra gò má xinh đẹp, sống mũi thanh tú dưới ánh đèn đường chia khuôn mặt thành hai mảng sáng tối, đường nét lạnh lùng thâm trầm, dễ khiến người sợ hãi.
"Ngài... Ngài có việc gì không?" Đàn anh sợ hãi nhưng không thể hiện trước mặt Khương Tân Nhiễm, đành cứng rắn hỏi.
Trong mắt người phụ nữ trên xe chẳng nhìn hắn, ánh mắt lướt qua hắn, dừng trên người Khương Tân Nhiễm đứng sau.
"Lên xe, tôi đưa em về." Cố Nhược nâng mí mắt, đối mặt với Khương Tân Nhiễm.
"Cảm ơn ngài Cố, nhưng không cần, chúng ta không cùng đường." Khương Tân Nhiễm cúi mắt, giọng bình tĩnh.
Chỉ có mình nàng biết tay mình đang run.
Không, còn có Cố Nhược trong xe. Dưới màn đêm, cô cũng nhìn thấu nàng.
Ngón trỏ Cố Nhược gõ nhẹ trên cửa sổ xe, cô lại nói: "Lên xe."
Đầu ngón tay cô dưới ánh đèn đường hiện ánh sáng trắng xanh, bình tĩnh tự tin, rất khiến người động tâm.
Muốn phá vỡ lớp băng cứng của cô, nhìn vẻ bề ngoài cấm dục, liệu có ẩn chứa ngọn lửa nhiệt tình như vậy không.
Khương Tân Nhiễm từng động tâm với cô, nàng chủ động khiêu chiến, nhưng rốt cuộc trút bỏ được lớp vỏ cứng rắn của cô.
Hóa ra không hề có, hóa ra lòng cô cũng bằng băng.
Khương Tân Nhiễm cười như không cười, "Cố tổng, thật sự không cần."
Nàng đã thoát khỏi tuổi thanh xuân lâu rồi nhưng giọng vẫn không thay đổi, trong lành mềm mại, lúc nói chuyện hạ thấp giọng nghe như làm nũng.
Trong đêm lạnh như nước, lòng Cố Nhược thật vất vả đè nén xao động rồi bị câu dẫn.
Ánh mắt cô tối sầm, ngón tay vô thức nắm chặt kính xe, lông mày cô nhíu lại, lần thứ ba nói: "Lên xe."
Lần này cô không để Khương Tân Nhiễm từ chối, lạnh lùng nói: "Tôi có thể trực tiếp ôm em lên xe."
Khương Tân Nhiễm quật cường nhếch môi, đứng tại chỗ không nói, mắt lóe tia sáng vỡ vụn.
Tại sao cô phải dùng giọng này nói chuyện với nàng? Ban đầu cô ném nàng xuống trước.
Cố Nhược nhìn thấy mắt nàng lấp lóe nước, đáy lòng đột nhiên đau nhói, thở nhẹ, giọng như cầu khẩn: "Nhiễm Nhiễm, lên xe đi."
Giống như lớp băng dày nặng đột nhiên tan chảy, nứt ra khe hở mềm mại.
Khương Tân Nhiễm có tật xấu, miệng cứng nhưng nhẹ dạ, thích ăn mềm không ăn cứng, càng kiên quyết thì càng ngẩng cao tinh thần đối nghịch, chỉ cần thái độ nhẹ nhàng cầu xin, nàng lập tức bế tắc, không đành lòng từ chối.
Khi nghe giọng Cố Nhược mềm xuống, đầu tiên Khương Tân Nhiễm sửng sốt, nước mắt nén lại, sau đó mờ mịt nhìn Cố Nhược, không biết làm sao.
Trong mắt Cố Nhược, đôi mắt ẩm ướt như động vật nhỏ hoảng hốt lo sợ, chọc người khác thương yêu.
Âm thanh Cố Nhược hạ thấp, dường như than thở: "Nhiễm Nhiễm..."
Theo gió vào tai Khương Tân Nhiễm, cũng đẩy vào lòng nàng khối thịt mềm mại.
Ngứa, nhưng đau xót khó nhịn.
Ngoại trừ Cố Nhược, không ai gọi nàng như vậy.
Lâu rồi không nghe biệt danh này, Cố Nhược cũng biến mất bấy lâu.
Cái người phụ nữ dè dặt đẹp mắt này, thật sự là kẻ khốn nạn.
...
Cuối cùng nàng vẫn lên xe. Đàn anh ngồi phía trước cạnh ghế lái, Khương Tân Nhiễm ngồi sau, sát bên là Cố Nhược.
Trong không gian nhỏ hẹp cùng Cố Nhược lâu ngày không gặp, nàng rất khẩn trương, đứng ngồi không yên, hai chân chụm lại, hai tay túm lấy ống quần, lông mi cong dài không ngừng run rẩy.
Cố Nhược đỡ trán, né người quan sát nàng.
Ánh sáng trong xe ảm đạm, chỉ có ánh đèn đường hắt qua cửa kính xe phản chiếu ít ánh sáng yếu ớt lên mặt Khương Tân Nhiễm, gò má nàng trắng nõn trong suốt, so với năm tốt nghiệp trung học đã nảy nở hơn, trên mặt nàng có hai phần phong thái trưởng thành, mặt mày vẫn giữ nguyên thiếu nữ thời tươi trẻ như cũ, trẻ trung xen lẫn quyến rũ.
Cố Nhược nhìn đến say mê.
Cô dời tầm mắt xuống cằm trắng nõn tinh tế của Khương Tân Nhiễm, lưu luyến cái cổ trắng như tuyết.
Cổ họng Khương Tân Nhiễm vì khẩn trương mà nuốt xuống, lưỡi Cố Nhược áp trên răng, cổ họng cũng chuyển động theo.
Ánh mắt càng ngày càng nặng.
Rất muốn sờ một cái, xem có phải cảm xúc trắng mịn như trong trí nhớ hay không.
Cố Nhược hơi suy nghĩ, đưa tay ra.
Vốn định sờ gò má mịn màng của Khương Tân Nhiễm, nhưng giữa đường chuyển hướng, cuối cùng chỉ đặt lên mu bàn tay trên đùi nàng.
Xương đuôi Khương Tân Nhiễm tê rần, nàng trực tiếp phản ứng mạnh mẽ, bộp một tiếng, trong bóng tối phá lệ thanh thúy.
Tài xế và đàn anh ở hàng trước đều sửng sốt.
Lần đầu tiên tài xế thấy Cố tổng bị đánh.
Đây cũng là lần đầu tiên đàn anh thấy đàn em tuy hơi kiêu ngạo nhưng tính tình ôn hòa đánh người.
Hai người cùng kinh ngạc không nói nên lời.
"Cô làm gì?" Khương Tân Nhiễm bối rối, thấp giọng, nhưng vẫn nghe thấy lửa giận từ sâu trong cổ họng nàng.
"Lạnh không?" Cố Nhược trả lời một nẻo.
"?" Khương Tân Nhiễm kinh ngạc.
Cố Nhược thấy dáng vẻ ngây ngô của nàng, âm thầm nén cười, cô lại sờ mu bàn tay nàng một cái, lạnh băng.
Điều hòa trong xe mở thấp.
Cố Nhược cau mày, không biết từ đâu lấy tấm chăn tiện tay ném lên người Khương Tân Nhiễm.
"Đắp đi."
Chăn len mềm mại phủ trên người ngăn chặn lạnh, Khương Tân Nhiễm chợt cảm thấy lạnh, run lập cập.
Nàng đắp chăn, nửa ngày mới hiểu ra, là mình hiểu lầm Cố Nhược.
Nghĩ cũng đúng, qua nhiều năm như vậy rồi, điều kiện Cố Nhược như thế, muốn gì mà không có, làm sao có thể nhớ nàng? Chỉ chính nàng tự coi mình là cây cỏ, tự mình đa tình.
Cái chăn kia hẳn là Cố Nhược thường dùng, lưu lại khí tức nhàn nhạt trên người cô.
Khương Tân Nhiễm nắm chặt chăn, mắt bỗng nhiên chua xót, khô khan nói tiếng cảm ơn, lát sau, nàng lại nói xin lỗi.
Giọng rất nhỏ, mềm mại, gãi trong tim Cố Nhược.
Cố Nhược liếc mắt nhìn chằm chằm Khương Tân Nhiễm.
Nàng ủy ủy khuất khuất, đầu gục xuống, đường nét sau gáy xinh đẹp mượt mà, ánh lên màu trắng sứ trơn bóng như phơi bày ngọc phẩm trong suốt.
Cố Nhược không lên tiếng, con mắt sâu thăm thẳm nhìn chằm chằm gáy nàng, qua mấy phút cô mới cười nhẹ, có chút miễn cưỡng, đè nén tâm tư không rõ.
Cố Nhược không thích cười, mặt cô lạnh lùng quanh năm, tiếng cười kia xuất phát từ nội tâm, trong bóng tối có vẻ đặc biệt khiêu khích, khiến lỗ tai người ta nóng lên.
Lông mi Khương Tân Nhiễm run rẩy, mím chặt môi, trái tim đột nhiên hơi đập mạnh.
Cười cái rắm á. Nàng cúi đầu bực tức.
...
Thân xe khẽ run, Khương Tân Nhiễm thiếu ngủ, trong không gian yên tĩnh không nhịn được, nghiêng người sang một bên.
Cố Nhược tỉnh bơ đến gần, cho đến khi đầu Khương Tân Nhiễm rơi trên vai mình.
Khoảnh khắc đó, xao động trong lòng bỗng nhiên ổn định, toàn bộ hỗn loạn trong xương máu trong phút chốc biến thành gió thoảng mây bay, khiến người khác cảm thấy yên bình.
Giống như con thú cáu kỉnh trong lòng được tắm rửa chải chuốt, biến thành mèo lớn ngoan ngoãn không muốn rời xa, dùng thân thể cọ vào bắp chân Khương Tân Nhiễm, muốn nàng vuốt ve.
Khương Tân Nhiễm quen thuộc dựa vào, an tâm hơi di chuyển thân thể, tìm tư thế thoải mái, chìm trong giấc mộng.
Tóc rối trên đầu, xù xù mềm mại cọ vào cổ Cố Nhược.
Đàn anh tới cửa trường học biết điều xuống xe, sau đó Cố Nhược phân phó tài xế lái xe đến dưới lầu ký túc xá mới ngừng lại.
Sau khi đậu xe xong, tài xế muốn mở miệng đánh thức nàng thì Cố Nhược vung tay, tài xế lập tức ngậm miệng.
Khương Tân Nhiễm đang ngủ, lại chui chui trong ngực Cố Nhược.
Không chút phòng bị nào để cổ và cằm bại lộ dưới tầm mắt Cố Nhược.
Giống như con mèo nhỏ đối với người mình tín nhiệm mà lộ ra cái bụng mềm mại.
Quả thật đang cố ý câu dẫn Cố Nhược.
Trong đầu Cố Nhược đấu tranh nội tâm, không nhịn được, lòng bàn tay nóng bỏng dán lên cổ nàng.
Động mạch trong lòng bàn tay nhảy lên, hơi nóng từ đáy lòng xông thẳng lên não.
Cố Nhược được voi đòi tiên, rũ mắt thấy đôi môi đỏ hồng của nàng, muốn hôn một cái.
Đúng lúc này Khương Tân Nhiễm mở mắt.
Con mắt trong veo đột nhiên nhìn thẳng vào mắt Cố Nhược, đâm sầm vào lòng cô.
Đầu óc Khương Tân Nhiễm vẫn chưa tỉnh táo, thấy mặt Cố Nhược gần, cho rằng còn nằm mơ, mơ thấy mình trở lại thời cao trung, vì vậy nàng nhếch mép bực tức.