Tiểu ca nhi tỉnh giấc

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ của Lục Cảnh Sơn, bà Vân Xuân Lệ, đã đứng đợi ở cổng từ lâu. Con trai bà đi chợ trên trấn từ sáng sớm mà giờ vẫn chưa thấy về. Bà đợi mãi, lòng nóng như lửa đốt, cuối cùng cũng thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc xuất hiện trên con đường nhỏ. Vầng trán nhíu chặt của bà cuối cùng cũng giãn ra: “Sao giờ này con mới về? Cơm đã hâm nóng hai lần rồi đấy!”
“Hả? Sao lại có thêm người ở đây!” Bà nhìn thấy trên chiếc xe đẩy của con trai mình có thêm một người đang nằm, nhất thời hoảng hốt.
Lục Cảnh Sơn nói: “Nương, vào trong rồi con nói.”
Vân Xuân Lệ gật đầu, vội vàng đẩy cánh cửa rào, đón hai người vào nhà.
Sau một hồi vất vả đưa người vào nhà và đặt lên giường đất, Lục Cảnh Sơn mới thở phào nhẹ nhõm. Vân Xuân Lệ vội kéo con trai sang một bên hỏi chuyện.
“Cảnh Sơn, con nói nương nghe, người này từ đâu ra vậy? Nương vừa xem rồi, đây rõ ràng là một tiểu ca nhi. Chuyện phạm pháp thì chúng ta không thể làm đâu con!”
Lục Cảnh Sơn bật cười, lấy từ trong ngực ra tờ khế bán thân: “Nương à, người này là do con mua về.”
“Mua về?”
Vân Xuân Lệ nửa tin nửa ngờ nhận lấy tờ khế bán thân từ tay con trai. Bà không biết chữ, chỉ thấy dấu vân tay đỏ chót và dấu niêm phong của quan phủ, lúc đó mới tin là thật.
“Đúng vậy, mua hết hai lượng bạc. Đống rau củ nương đưa con, thêm cả tiền bán hai con gà lôi kia, đều tiêu hết sạch rồi.” Lục Cảnh Sơn đáp.
Vân Xuân Lệ hết nhìn con trai lại nhìn người đang nằm trên giường, đột nhiên bật cười rạng rỡ, khóe mắt lộ rõ nếp nhăn: “Con trai, cuối cùng con cũng thông suốt rồi! Trước đây nương còn lo con không để tâm chuyện đại sự đời người, ai mà ngờ giờ con đã sớm tính toán rồi chứ! Mặc dù là tiểu ca nhi, nhưng cũng có thể sinh con dưỡng cái, lại chỉ tốn có hai lượng bạc, đáng lắm, đáng lắm! Chỉ cần hai đứa có thể sống cùng nhau, há chẳng phải chúng ta được hời rồi sao!”
Lục Cảnh Sơn sa sầm nét mặt: “Nương, con không có ý đó!”
Vân Xuân Lệ sửng sốt: “Thế sao con mua y?”
Lục Cảnh Sơn thành thật đáp: “Lúc trước ở biên giới, con có quen một huynh đệ khá thân thiết, sau này người đó đã mất. Con thấy người này khá giống với cậu nhóc đó, cũng trạc tuổi, với lại chỉ tốn một hai lượng bạc mà thôi, vẫn có thể kiếm lại được.”
Hy vọng của Vân Xuân Lệ lập tức dập tắt. Bà hung dữ nhéo cánh tay con trai: “Cái thằng này, con giỏi lắm! Ngay cả lão gia địa chủ người ta còn không hào phóng như con đâu! Một hai lượng bạc thôi à! Đó là tiền nương con cực khổ dầm nắng phơi sương mà ra đấy! Con thì hay rồi, còn chìa cùi chỏ ra bên ngoài, giỏi lắm cơ!”
Nói xong, Vân Xuân Lệ còn định lau nước mắt mà khóc. Lục Cảnh Sơn biết rõ chiêu trò của mẹ mình, bà sẽ khóc lóc vì người cha mất sớm của hắn, rồi than thân trách phận đứa con không nghe lời như hắn.
Lục Cảnh Sơn đành mặc kệ mẹ mình khóc, tự ngồi vào bàn gỗ, nhặt chiếc bánh nướng áp chảo cuốn rau tề thái trong bát đất nung bắt đầu ăn, rồi húp rột rột chén canh bột ngô. Nhìn con trai mình ăn uống vô tư như thế, Vân Xuân Lệ khóc một hồi cũng thấy vô nghĩa, liền lồm cồm tự đứng dậy.
“Nương mặc kệ, y phải ở lại đây. Cho dù chỉ là giúp việc vặt trong nhà, cũng phải làm đủ số tiền hai lượng bạc mới được rời đi.” Vân Xuân Lệ đặt mông ngồi xuống chiếc ghế dài.
Lục Cảnh Sơn ăn hết súp trong chén rồi mới chậm rãi đáp: “Nương à, cứ để y lại phụ việc nhà, nhưng đừng hòng để y gả cho con. Con không bao giờ làm chuyện giậu đổ bìm leo. Ai cũng có lúc khó khăn, gặp được con cũng là tạo hóa của y, chúng ta cứ coi như làm việc thiện tích đức là được rồi.”
Vân Xuân Lệ vẫn làm mặt lạnh, không thèm nói chuyện với con trai. Lục Cảnh Sơn bèn tóm tắt đơn giản câu chuyện của y cho mẹ mình nghe. Hắn biết dù mẹ ăn nói chua ngoa nhưng thực ra lại có tâm địa thiện lương, dễ mềm lòng.
Quả nhiên, nghe xong câu chuyện, ánh mắt Vân Xuân Lệ cũng mềm mại hơn: “Đứa trẻ này âu cũng tốt, nhưng số khổ quá.” Không chấp nhận vào nơi trăng hoa, thà rằng nhảy lầu cũng không muốn để thân mình sa lầy nơi vũng bùn.
Lục Cảnh Sơn thấy mẹ mình đã bình tâm lại liền biết mình đã thành công: “Nương à, không phải người từng nói sau khi sinh con còn mang thai một tiểu ca nhi sao? Nếu sinh ra, e là cũng lớn chừng này tuổi.”
Mỗi lần nhắc đến chuyện này, Vân Xuân Lệ đều không kìm được nước mắt: “Đứa nhỏ đó đến đúng lúc có bão lũ, đất đai nhà cửa đều mất hết, chỉ có thể đi đào rau dại mà ăn. Lúc đó nương đã mang thai sáu tháng, đường núi trơn trượt, khi xuống dốc không cẩn thận đã lăn xuống dưới. Đợi đến lúc cha con kéo được nương lên, thân dưới đã là một bãi máu đầm đìa. Từ đó về sau nương liền không thể mang thai được nữa, cũng chẳng thể cho con thêm đệ muội gì nữa. Mỗi lần nhắc tới, cha con đều tự trách không thôi, cứ bảo đáng ra không nên dẫn nương theo cùng.”
Lục Cảnh Sơn dỗ dành bà. Vân Xuân Lệ thút thít một hồi, lau nước mắt rồi nói: “Nếu con đã cứu y về thì chính là y có duyên với gia đình ta. Tốt xấu gì cũng là một mạng người, coi như tích đức cho cha con dưới suối vàng. Đợi y khỏe rồi, muốn đi muốn ở đều tùy ý.”
Lục Cảnh Sơn gật đầu. Hai người nhanh chóng ăn bữa cơm. Vân Xuân Lệ lấy quần áo cũ của Lục Cảnh Sơn từ trong tủ ra, kích thước hơi nhỏ một chút, sau đó gọi Lục Cảnh Sơn đi vào bếp đun nước, bà muốn sắp xếp tắm rửa cho y. Lục Cảnh Sơn ra mái hiên ôm một đống củi, mượn ánh sáng mờ của đêm trăng để bổ củi ngay trong sân. Sau đó, hắn đi gánh một thùng nước, đổ vào nồi, thêm mấy khúc củi vào lòng bếp, nhóm lửa thật lớn.
Trong phòng, Vân Xuân Lệ vuốt phẳng mái tóc bết rối của tiểu ca nhi. Những phần tóc không thể gỡ ra được thì bà dùng kéo cắt từ từ. Mái tóc của tiểu ca nhi này vừa dài, vừa dày lại đen bóng.
“Nương, nước nấu xong rồi.” Lục Cảnh Sơn bưng một chậu nước nóng vào.
“Ừ, đặt lên bàn đi, lát nữa nương sẽ lau cho y.”
Lục Cảnh Sơn đặt chậu nước xuống rồi đóng cửa bước ra ngoài. Tiểu ca nhi tắm rửa, tất nhiên hắn phải tránh mặt. Thuận tay, hắn nhấc theo chiếc ghế gỗ ra ngồi ngoài cửa. Đêm nay trăng sáng, chiếu rọi cả một mảnh sân. Chó trong thôn sủa không ngừng, Lục Cảnh Sơn nhắm mắt lại, tựa vào khung cửa.
Mẹ hắn đột nhiên kêu lên trong phòng. Lục Cảnh Sơn lập tức đứng dậy định xông vào, nhưng lại nghĩ trong phòng vẫn có một tiểu ca nhi đang tắm rửa, thế là hắn lùi bước, đứng cách cửa gọi vào trong: “Sao thế nương?”
Trong phòng không có tiếng đáp lại. Lại qua một lúc, mẹ hắn đẩy cửa ra, trên tay còn cầm bộ y phục nhàu nát mà tiểu ca nhi đã cởi ra.
“Có chuyện gì thế?” Lục Cảnh Sơn hỏi.
Vân Xuân Lệ đưa bộ quần áo cũ nát cho hắn: “Bộ đồ này cũ lắm rồi, con đem đến lò đất đốt đi, rồi về đây nương nói chuyện.”
Lục Cảnh Sơn nhận lấy bộ đồ, xoay người đi đến nhà bếp, quăng vào lò đất đốt rồi mới quay về phòng. Sau đó, mẹ hắn kéo hắn đến bên cạnh giường.
“Con trai, đây là lần đầu tiên nương trông thấy một tiểu ca nhi trắng trẻo xinh đẹp nhường này đấy. Chẳng trách bọn buôn người chấp nhận bỏ ra mười lượng bạc để mua y.”
Lục Cảnh Sơn nghe vậy, cầm lấy đèn dầu trên bàn, chiếu về phía giường. Ánh lửa chập chờn, ánh nến mờ ảo cũng không thể che đậy được dung mạo xinh đẹp của người đang nằm trên giường. Nét mặt tinh xảo, đôi mày như vẽ, mang lại cảm giác thanh tú dịu dàng, đường nét thanh thoát, môi nhỏ xinh xắn. Lục Cảnh Sơn ngây người, đến lúc lấy lại tinh thần, hắn hoảng hốt dời đèn đi, lắp bắp nói: “Phủ Xuyên Giang đất đai phong phú, khí hậu ôn hòa. Nghe nói từ xưa đã là vùng đất sinh ra mỹ nhân.”
Vân Xuân Lệ cong môi cười cười, nhìn đứa con trai ngốc của mình, rõ ràng là đang nhìn đến mê mẩn. Dù sao người ta cũng đã ở lại đây rồi, chưa biết chừng sau này còn có thể nảy sinh tình cảm với đứa con ngốc nhà nàng.
Lục Cảnh Sơn cũng không ngờ tên buôn kia lại không lừa hắn, thật sự là một tiểu ca nhi mỹ miều. Giường đất của mình đã nhường cho tiểu ca nhi ngủ, Lục Cảnh Sơn chỉ đành dọn dẹp lại phòng chứa củi, sắp xếp thành một chiếc giường gỗ đơn giản, đặt một chiếc chăn bông lên là có thể ngủ được.
Không biết có phải vì thuốc uống mỗi ngày hay không, tiểu ca nhi hôn mê liên tục năm ngày ở nhà Lục Cảnh Sơn. Thấy y mãi không tỉnh lại, Lục Cảnh Sơn định sau khi xới xong vườn rau sẽ đi một chuyến đến nhà Trương đại phu, hỏi ông sao mãi không thấy người tỉnh lại, hay là còn có nguyên nhân khác. Khi hắn nhấc cái gầu về đến nhà, mẹ hắn đang đổ bã thuốc trong sân. Thấy con trai đã về, bà vui mừng nói: “Cảnh Sơn, tiểu ca nhi con mua về ấy, tỉnh lại rồi!” Bà bảo, khi tỉnh táo y còn đẹp hơn nhiều, còn nói chuyện với bà nữa, giọng nói mềm mại, nghe thôi cũng thấy thoải mái.
Lục Cảnh Sơn nhướn mày, đặt gầu nước dưới mái hiên rồi nói: “Vậy con đi xem sao.” Vừa định bước vào thì chợt nhớ ra mình vừa đào bùn đất về, liền xoay người đi vào bếp, dùng vá múc ít nước bỏ vào chậu rửa mặt mũi tay chân. Vân Xuân Lệ im lặng nhìn con trai mình, vốn chưa bao giờ quan tâm đến những điều này, đột nhiên trở nên cẩn thận như vậy. Bà thầm nghĩ, chắc hẳn nó cũng để ý tiểu ca nhi này, ở cùng nhau lâu rồi, chưa biết trước được điều gì đâu.
Khi Lục Cảnh Sơn đẩy cửa bước vào, tiểu ca nhi đang nửa ngồi dựa vào tủ trên giường đất. Ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiếu vào mặt và cổ y, khiến y càng trở nên trắng trẻo mịn màng hơn, đến cả những sợi lông tơ trên mặt cũng được chiếu rõ đến mức có thể nhìn thấy được. Lục Cảnh Sơn ngẩn người, bỗng tay chân trở nên luống cuống. Ánh mắt tiểu ca nhi nhìn qua đây, sắc mặt y vẫn còn trắng tái, khí sắc chưa khôi phục được là bao, nhưng y vẫn đẹp hút hồn.
“Ngươi tỉnh rồi?” Lục Cảnh Sơn hỏi một cách khô khan.
Tiểu ca nhi yên tĩnh nhìn hắn một lúc rồi định bước xuống. Lục Cảnh Sơn nhìn thấy liền vội vàng ngăn cản: “Ngươi cứ ngồi im đấy! Muốn đi cũng phải đợi thân thể tốt rồi mới đi được chứ.” Tiểu ca nhi có động tác như muốn quỳ xuống cảm tạ hắn, nhưng bị Lục Cảnh Sơn giữ lấy: “Ngươi cứ việc nằm đi, mau nằm xuống.” Tiểu ca nhi lại nằm xuống giường đất. Lục Cảnh Sơn vội thu tay lại, thầm trách mình vốn không nên chạm vào cánh tay y, cứ như thể lợi dụng người ta.
“Ta biết huynh đã cứu ta.” Giọng nói tiểu ca nhi trong veo, thánh thót như tiếng chim sơn ca ngoài cành.
Lục Cảnh Sơn qua loa đáp: “Chẳng phải chuyện to tát gì, ngươi cứ yên tâm dưỡng bệnh đi.” Từ nhỏ hắn rất ít khi tiếp xúc với cô nương hay ca nhi. Sau này đi doanh quân, ở đó đến cả con muỗi cũng là muỗi đực. Dù cho ngày thường hắn có hay nghe mấy người cựu binh nói chuyện hạ lưu, thế nhưng hiện tại hắn ở cùng một chỗ với ca nhi lại cảm thấy bối rối, không biết phải làm thế nào.
Tiểu ca nhi cười nhẹ: “Ta tên Quý Ly, cảm ơn huynh đã cứu ta, ta nguyện ý báo đáp phần ân huệ này.”
Mẹ của Quý Ly, thời còn trẻ vì gia đạo sa sút nên bị bán vào chốn phong trần. Bởi có vài phần tư sắc mà được địa chủ phường trà nhìn trúng, mua về làm thiếp trong nhà. Sau khi sinh ra Quý Ly, mẫu thân y mới qua đời vào năm ngoái. Đầu năm nay, đương gia gia chủ, tức phụ thân của Quý Ly, lại mắc bệnh nan y và cũng qua đời. Đại nương tử tức khắc lên nắm quyền, khống chế hết mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà, bao gồm cả đám con vợ lẽ như bọn họ. Triều Kỷ có quy định, con cái do chính thê sinh ra mới có tư cách kế thừa gia nghiệp, được ghi vào gia phả. Còn con do thiếp thất sinh ra thì thân phận như nô tỳ, sự sống chết cũng do đại nương tử quyết định. Đại nương tử nhà Quý Ly là người hung dữ và hay ghen. Lúc lão gia còn sống, ông quen thói phong lưu, thường xuyên lui tới chốn phong nguyệt, thường nạp tiểu thiếp, gần như không hề ghé qua phòng nàng, cũng chưa từng cho nàng chút mặt mũi nào. Vì thế, nàng đối với mấy người thiếp thất và cả con cái bọn họ đều ôm oán giận sâu sắc. Vậy nên, sau khi nắm quyền, việc đầu tiên nàng làm chính là bán sạch con cái của thiếp thất trong nhà. Quý Ly chính là bị bán như vậy đấy. Chẳng qua những người con khác bị bán đi làm nô tỳ, đầy tớ, riêng y lại bị bán đi thanh lâu.
Vốn nghĩ chỉ cần nhảy từ trên lầu cao xuống là có thể chết đi, kết quả chẳng những không chết, mà lại bị bọn buôn người ném vào khoang thuyền, chao đảo một đường đến phủ Bắc Thương. Đám buôn người không chịu chi tiền chữa bệnh cho y, lại không muốn để y đi. Quý Ly vốn nghĩ, đời mình cứ thế mà bị dày vò cho đến chết, ai ngờ... Người đàn ông trước mặt đã cứu y. Dù chỉ là một nhà nông nghèo khổ túng thiếu, nhưng tốt xấu gì cũng là gia đình đàng hoàng. Dù trông hắn giống thổ phỉ, có hơi đáng sợ, nhưng nếu đã chấp nhận mua y về, lại còn tốn tiền chữa bệnh cho mình, có lẽ cũng là người tốt. Trong cơn mơ màng, y còn nhớ lúc đại phu chữa chân cho mình, y còn cắn người ta một phát. Hắn còn tốt tính, cứ thế để mặc y cắn đến chảy máu. Quý Ly liếc mắt nhìn cánh tay của hắn, quả nhiên nhìn thấy dấu răng mờ nhạt trên cổ tay cách vai hai tấc.
Quý Ly ý chí đã quyết, lập tức quyết định ở lại nơi này, yên ổn sống một đời. Nhưng khi y nói muốn lấy thân báo đáp, Lục Cảnh Sơn lại nhướng mày, trực tiếp từ chối: “Không không không, ngươi hiểu nhầm rồi. Ta không muốn mua người về làm vợ, ta chỉ muốn cứu người mà thôi. Nếu như sức khỏe ngươi đã tốt rồi thì có thể rời đi.”
Quý Ly kinh ngạc lắm, không khỏi nhìn Lục Cảnh Sơn thêm nhiều lần. Đến cả vết sẹo do đao trên mặt hắn cũng trở nên dễ nhìn hơn hẳn. Không ngờ người này lại không phải loại người thấy sắc nổi lòng tham, thừa nước đục thả câu, mà lại là người lương thiện, tính tình đôn hậu, là một nam nhân tốt. Vành mắt Quý Ly ẩm ướt, vẻ mặt uất ức chực khóc: “Có phải huynh chê ta xấu nên mới không muốn ta không?”
Lục Cảnh Sơn nào chê y xấu chứ, rõ ràng là đẹp như thiên tiên, nhưng hắn không phải loại người giậu đổ bìm leo. Hắn cứng nhắc giải thích: “Không, không phải. Ngươi đẹp như thế, chỉ là, thì, ta chưa có ý định cưới vợ mà thôi.”
Quý Ly nâng mắt hỏi hắn: “Vậy phải làm sao để báo đáp huynh đây? Nếu huynh đã cứu ta, ta phải báo đáp mới đúng chứ.”
Lục Cảnh Sơn đáp: “Làm gì cần báo đáp hay không, ngươi cứ dưỡng thương tốt đi rồi nói sau.” Nói xong liền vội vàng ra ngoài.
Có thể ở lại, Quý Ly liền yên tâm. Xem ra, y đã gặp được một gia đình lương thiện rồi.