Mua ca nhi về cứu chữa

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kẻ buôn giật mình bởi giọng nói trầm đục, quay lại nhìn chỉ thấy một người đàn ông cao to vạm vỡ đang hỏi mình. Vết sẹo trên khuôn mặt hắn nhìn rất hung dữ, khiến gã còn tưởng mình gặp phải thổ phỉ mất rồi.
Gã cẩn thận đánh giá quần áo trên người đối phương, thế mới nhận ra thì ra chỉ là một nông dân mà thôi.
Kẻ buôn lập tức nở nụ cười, thầm nghĩ chắc tên nhà nông này định mua cô nương trẻ tuổi nào về làm vợ đây mà.
"Ngài nhìn trúng ai rồi ạ?"
Lục Cảnh Sơn hất hàm,
"Cái người nằm ở sau ngươi ấy."
Nụ cười của kẻ buôn lập tức cứng đờ, vội vàng quay đầu nhìn cái kẻ nửa sống nửa chết đang nằm đó, hỏi lại lần nữa:
"Ngài không đùa đấy chứ?"
Lục Cảnh Sơn nói:
"Bán bao nhiêu, giá cả phải chăng thì ta sẽ đưa người đi."
Kẻ buôn suy ngẫm một hồi, giơ ba ngón tay ra giá:
"Ba lượng."
Lục Cảnh Sơn cười khẩy:
"Người vừa nãy còn chạy nhảy được thì ngươi bán bốn lượng, giờ một kẻ sắp chết mà ngươi lại đòi ta ba lượng, xem ra ngươi không muốn bán rồi."
Nói xong Lục Cảnh Sơn liền xoay người rời đi.
Kẻ buôn thấy thế vội vàng kéo hắn lại,
"Đừng mà, đừng mà, chúng ta bàn lại chút đi."
Lục Cảnh Sơn ngừng bước nhìn gã,
"Ta mua thật, mau báo giá đi."
Kẻ buôn do dự hồi lâu, gã kéo Lục Cảnh Sơn đến một góc vắng vẻ, nói:
"Nào nào, chúng ta nói chuyện kỹ hơn đi."
Lục Cảnh Sơn đi theo gã, kẻ buôn tiếp lời:
"Ta thực sự không nói thách ngài đâu, ba lượng là giá thật đấy. Ca nhi này ta mua từ Giang Phủ, ngài không biết đâu, lúc ta mua y, phải bỏ ra đến mười lượng bạc đấy."
Lục Cảnh Sơn nhướng mày, không hề tỏ ra động lòng,
"Ba lượng là quá cao rồi."
Kẻ buôn dở khóc dở cười:
"Ca nhi này vốn là người trong phủ nhà giàu. Gia chủ chết rồi, y mới bị đại nương tử bán đi. Nếu không phải dung mạo thanh tú, sao ta có thể bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua y chứ."
Nghĩ đến đây, kẻ buôn lại bực dọc,
"Vốn dĩ ta đã bán y vào Xuân Hoa lâu, ai ngờ y lại nhảy lầu. Còn gãy mất một chân. Tú bà thấy y tính tình mạnh mẽ như vậy, sợ không dạy dỗ được, giờ lại ngã thành ra thế này, tất nhiên là không mua nữa. Chẳng phải ta đã thất bại trong gang tấc rồi sao?"
Lục Cảnh Sơn nghe vậy khẽ động lòng, quay đầu nhìn người nằm trên đất, thò tay vào vạt áo, móc ra số tiền mình vừa bán được,
"Ta chỉ có chừng này thôi, ngươi muốn bán thì bán."
Kẻ buôn nhìn hai lượng bạc ít ỏi trong lòng bàn tay Lục Cảnh Sơn, gã sắp khóc đến nơi rồi:
"Ngài thêm chút nữa đi mà, chừng này làm sao mua được một người sống nhăn răng chứ!"
"Thế này mà ngươi còn gọi là sống ư? E rằng còn chưa kéo về đến nhà đã chết nửa đường rồi." Lục Cảnh Sơn nói xong liền cất tiền lại, "Nếu ngươi không muốn bán thì thôi, đến lúc đó một đồng tiền cũng đừng hòng lấy!"
Kẻ buôn nghĩ lại cũng đúng, chưa nói đến việc chữa cái chân gãy kia sẽ tốn bao nhiêu bạc, chỉ cần trên đường để y mắc phong hàn thôi cũng đã khó chữa rồi. Tiền chữa bệnh e rằng còn không bằng tiền bán y. Bây giờ y đã bệnh đến nông nỗi này, nói không chừng chẳng sống được bao lâu, chẳng phải gã lỗ sạch vốn sao!
"Thế này đi, một lượng bạc thôi! Ngài mang y đi đi! Không thể ít hơn nữa đâu!"
Lục Cảnh Sơn cũng biết, một lượng bạc ngay cả một con lợn còn chẳng mua nổi, huống hồ là người. Hắn cũng không chút do dự, thò tay vào vạt áo, lấy toàn bộ tiền bạc trên người ra,
"Khế bán thân đâu?"
Kẻ buôn nhìn thấy bạc, hai mắt lập tức sáng rực, vội vàng lấy khế bán thân từ trong túi ra,
"Đây đây, ngài xem này, đây là khế ước ta mua y đây."
Lục Cảnh Sơn dù không biết chữ nhưng vẫn giả vờ xem qua loa, sau đó móc bạc vụn đưa cho kẻ buôn, rồi cất khế bán thân vào vạt áo.
Kẻ buôn ném được cục than nóng bỏng tay này đi, gã liền cảm thấy nhẹ nhõm, vui vẻ tiễn Lục Cảnh Sơn đưa người đi.
Lục Cảnh Sơn đi trước, đưa tay kéo y. Người trước mặt ốm đến nỗi chẳng được bao nhiêu cân nặng, sợ y bị mình kéo mà hỏng mất. Lục Cảnh Sơn cúi người, luồn tay qua eo y rồi bế y lên.
Tên buôn phía sau vui vẻ tiễn khách:
"Ngài đi thong thả nhé."
Lục Cảnh Sơn đi đến trước xe đẩy, đặt y lên xe. Người trên xe y phục cũ nát dính đầy bùn đất, tóc tai bù xù phủ trên chiếu cỏ, mặt mũi lấm lem bùn, che khuất dung mạo của y.
Nói y là kẻ ăn mày e rằng ai cũng tin. Lục Cảnh Sơn cười giễu cợt một tiếng, tự nghĩ ban nãy tên buôn người còn bảo ca nhi này lớn lên xinh đẹp, e rằng cũng chỉ là lời lừa gạt mà thôi.
Lục Cảnh Sơn móc tiền từ áo ngoài ra, tìm mấy người nông dân mua thêm một ít rơm rạ lót trên xe đẩy. Như thế này sẽ không lo y nằm khó chịu nữa. Hắn chỉ lo đường về gập ghềnh sẽ làm mài nát chút xương cốt yếu ớt của ca nhi này.
Sắp xếp ổn thỏa, Lục Cảnh Sơn kéo xe về phía thôn Tú Thủy. Người trên xe quả thực rất nhẹ, thậm chí hắn còn thấy không nặng bằng đống hàng hóa ban nãy của mình.
Lục Cảnh Sơn không ngừng nghỉ kéo xe về thôn suốt cả quãng đường. Hắn không vào thôn mà trực tiếp kéo y về nhà Trương đại phu ở đầu thôn.
Trương đại phu là vị đại phu duy nhất trong khu vực gần đây, tay nghề tinh thông. Nghe nói thời trẻ từng là người chuyên bắt mạch, xem bệnh cho các quý nhân, đại quan trong kinh thành. Sau này vì biết bí mật chết người trong trạch gia của vị hoàng thân quốc thích nào đó nên mới trốn về thôn Tú Thủy làm đại phu, vĩnh viễn không bước chân ra ngoài.
"Trương lão!"
Lục Cảnh Sơn kéo xe đến ngoài hàng rào đã hét lớn. Ở đây cũng chỉ có hắn gọi là Trương lão thôi. Trước đây người ta chỉ cần nghe là người có tay nghề, họ thường thêm chữ 'lão' vào để biểu thị sự kính trọng, thế nên Lục Cảnh Sơn gọi ông là Trương lão.
Trương đại phu vui lắm, hai người sở dĩ là bạn vong niên, vì cả hai đều thích uống rượu. Hễ có rượu ngon là chia sẻ cho nhau cùng nếm thử.
Trương đại phu có một bộ râu trắng bạc, đang đứng trong sân phơi thảo dược. Trên phiến đá xanh là một đống gàu xúc đựng đầy thảo dược, ông còn rất có nhã hứng trồng từng khóm hoa cỏ bên hàng rào.
Ông nghe thấy giọng nói của Lục Cảnh Sơn, xoay người, vuốt râu hỏi:
"Có rượu ngon đấy à?"
Lục Cảnh Sơn kéo xe, một tay đẩy cửa trúc ra, bước vào sân, lắc đầu nói:
"Lão cứu người trước đã, còn rượu thì bữa sau con sẽ mang đến cho ngài."
Trương đại phu hừ một tiếng, bước lại gần, nghi hoặc hỏi:
"Nương ngươi đâu có bệnh, ở đâu ra lại có người cần ta cứu chứ?"
Nói xong liền bước lại xe đẩy nhìn xem:
"Ngươi nhặt đâu ra tên ăn mày này vậy?"
"Thôi đừng hỏi nữa, Trương lão, vết thương của y có vẻ nghiêm trọng, cứu người quan trọng hơn."
Lương y như từ mẫu, nhìn thấy người chỉ còn thoi thóp một hơi thở, Trương đại phu lập tức nghiêm túc lại, vội bảo Lục Cảnh Sơn đặt y lên giường trúc trong phòng.
Trương đại phu bắt mạch phải mất một lúc. Lục Cảnh Sơn liếc mắt nhìn ly trà trên bàn, chê nhỏ, tự xoay người vào bếp lấy một cái bát cho mình. Hắn nhấc ấm trà rót đầy một bát, một hơi uống cạn ba bát mới giải khát được phần nào. Vì uống gấp quá mà nước men theo đường viền cằm góc cạnh trượt xuống bờ ngực cường tráng, thấm ướt cả một mảng áo.
Hắn đưa tay lau giọt nước vương nơi khóe miệng, xoay người hỏi Trương đại phu đang bắt mạch:
"Sao rồi? Có cứu được y không?"
Trương đại phu sắc mặt nghiêm trọng thu tay về, đứng dậy đáp: "Tiểu ca nhi này ngã rất nặng, gãy chân chỉ là chuyện nhỏ, ngũ tạng tổn thương trầm trọng. Nếu còn nặng hơn nữa e rằng đã chết sớm rồi. Nhưng mấy ngày này y cứ kéo dài, mặc kệ bệnh tình, lại nhiễm phong hàn, cộng thêm trong lòng hoảng sợ, mới ra nông nỗi này."
Lục Cảnh Sơn không muốn nghe những lời vòng vo như vậy, hỏi thẳng:
"Vậy có cứu được không?"
Trương đại phu khoanh tay trừng mắt nhìn hắn:
"Được! Nhưng phải chịu khó dưỡng sức, phải luôn uống thuốc đấy."
Lục Cảnh Sơn nghe thấy có thể cứu được, liền yên tâm hẳn: "Cứu được thì tốt." Không uổng phí hai lượng bạc của hắn.
Trương đại phu vào phòng lấy thuốc. Thuốc của ông đều hái từ trên núi, hoặc tự tay trồng, hiệu quả rất tốt. Ông vừa bốc thuốc vừa hỏi Lục Cảnh Sơn:
"Cảnh Sơn, tiểu ca nhi này từ đâu ra vậy?"
Lục Cảnh Sơn thấy ông vẫn còn vài vị thuốc chưa nghiền, liền lấy chày cối đến, ngồi dưới đất xay giúp ông,
"Thấy bọn buôn đang bán người, tiện tay mua thôi."
Trương đại phu kinh ngạc quay đầu nhìn hắn: "Mua về làm thê tử à?"
Triều Kỷ có cả cô nương và ca nhi, cả hai đều có thể cưới về làm vợ được. Chỉ có điều cô nương thì dễ sinh nở hơn ca nhi nhiều, thân thể ca nhi yếu ớt, nốt ruồi son trên dái tai thể hiện khả năng sinh dục của họ.
Lục Cảnh Sơn từ trước đến giờ chưa từng có suy nghĩ về phương diện nam nữ. Nương hắn lải nhải chuyện này lâu lắm rồi, bảo hắn đã hai mươi ba tuổi rồi, tuổi mụ cũng hai mươi tư. Trai tráng cỡ hắn ai mà chẳng làm cha rồi chứ, thậm chí còn có hẳn hai đứa rồi.
Nhưng từ trước đến giờ hắn đều như đàn gảy tai trâu. Thứ nhất, hắn không có người trong lòng. Thứ hai, vết sẹo trên mặt hắn đáng sợ như thế, mấy cô nương hay ca nhi trong thôn ai mà chẳng tránh hắn. Người cùng thôn còn ở sau lưng hắn thêu dệt thêm chuyện, nào là hắn không phải đi tòng binh đánh giặc, rõ là đi lên núi làm trộm cướp, thổ phỉ, tóm lại chẳng phải thứ tốt lành gì cho cam.
Thậm chí đến bà mối cũng chẳng buồn nghị chuyện hôn nhân. Từ đó Lục Cảnh Sơn chẳng mơ mộng gì chuyện cưới vợ. Cha mất sớm, điều kiện gia đình lại không tốt, hắn chỉ muốn kiếm tiền nuôi dưỡng mẹ già mà thôi.
Trương đại phu cũng biết suy nghĩ của Lục Cảnh Sơn, vậy nên mới kinh ngạc với việc hắn mua một ca nhi về nhà.
Lục Cảnh Sơn vừa nghiền thuốc vừa nói:
"Không phải thế, thấy y đáng thương mà thôi. Dù gì cũng là mạng người, vừa lúc có hai lượng bạc, tiện tay cứu y, coi như tích đức cho bản thân."
Trương đại phu lắc đầu, tiếp tục bốc thuốc:
"Đồ ngốc này."
Đợi Trương đại phu bốc xong thuốc, Lục Cảnh Sơn bỏ thuốc vào ấm sắc rồi bắc lên lò đun. Hơi nước bốc lên, vị đắng của thuốc bắt đầu lan tỏa khắp phòng.
"Nào, ngươi giữ chặt y, ta phải nắn lại chân gãy của y, rồi dùng nẹp gỗ cố định lại."
Trương đại phu nói.
Lục Cảnh Sơn cứng người, hắn sờ mũi:
"Y là một ca nhi, đàn ông con trai như ta chạm vào y, sợ là ảnh hưởng thanh danh của người ta mất."
Trương đại phu không khỏi mắng:
"Thế ngươi muốn sau này y thành tên què sao? Mau nhanh tay lên!"
Lục Cảnh Sơn liền không do dự nữa, nói một tiếng đắc tội với người đang hôn mê trên giường, sau đó dùng cánh tay rắn chắc giữ chặt nơi vai và cánh tay của y.
Khác với cánh tay thô to của hắn, cách một lớp y phục Lục Cảnh Sơn vẫn cảm nhận được làn da mềm mại của tiểu ca nhi trên giường, non nớt, không giống với cơ bắp cứng ngắt trên người hắn.
Quả nhiên tiểu ca nhi vẫn khác với đám đàn ông con trai bọn họ.
Là một người hành nghề y hơn mấy chục năm như Trương đại phu, dù nói lương y như từ mẫu, nhưng một đại phu giỏi ắt phải tàn nhẫn. Ông sờ vào phần xương bị gãy, sau đó dùng lực tay, tiếp đó là âm thanh giòn tan vang lên.
Người trên giường đau đến mức muốn tỉnh lại, đau đớn rên vài tiếng, cả người vặn vẹo. May mà có Lục Cảnh Sơn giữ chặt được y.
Tiểu ca nhi đau đến nhăn nhó mặt mày, rên rỉ không ngớt. Nhưng sao y có thể trốn thoát được người có sức mạnh như Lục Cảnh Sơn chứ? Đau quá rồi, y nghiêng đầu cắn một phát lên cánh tay Lục Cảnh Sơn, thậm chí còn cắn chảy máu.
“Suỵt.” Lông mày Lục Cảnh Sơn khẽ nhíu lại, mặc kệ y cắn tay mình.
"Xem ra không chết nổi đâu, còn có sức cắn người cơ mà."
"Trước khi chân hồi phục không được dùng sức quá nhiều, cũng không được làm việc."
Sau khi cố định chân gãy của y xong, Trương đại phu liền dặn dò.
Lục Cảnh Sơn nhớ kỹ từng điều. Hắn ngước mắt lên liền thấy Trương đại phu lật người trên giường lại, lưng ngửa lên, sau đó cởi y phục của y, lộ ra da thịt trắng ngần như tuyết.
Lục Cảnh Sơn hoa cả mắt, hoảng hốt quay lưng lại, khuôn mặt rám nắng hiện lên một vệt đỏ:
"Trương lão, sao ngài lại cởi y phục của y!"
Trương đại phu bình thản như nước, lấy ngân châm ra châm lên lưng y,
"Hành y mấy ai cố kỵ như thế này."
"Thế ngài cũng phải nói trước một tiếng chứ, lỡ đâu ta..."
Trương đại phu tay chân nhanh nhẹn châm xong cho y liền mặc lại áo cho y, đứng dậy dặn:
"Uống thuốc xong là có thể đưa y đi, hết thuốc thì đến chỗ ta lấy thêm."
Lục Cảnh Sơn khẽ than,
"Lần sau con sẽ mang rượu ngon đến cho ngài."
Trương đại phu cười mắng:
"Cái tên thối nhà ngươi!"
Lúc ra về từ nhà Trương đại phu, trời cũng dần tối. Thôn Tú Thủy được bao quanh bởi núi và sông, tọa lạc giữa cánh đồng mênh mông. Làn sương khói đêm mơ màng như một tấm màn phủ lên toàn thôn.
Nhân lúc vẫn còn chút ánh sáng, Lục Cảnh Sơn kéo xe đẩy về nhà mình. Nhà hắn ở ngay cuối thôn, nằm dưới chân núi.