Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Chương 5
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rạng sáng ngày thứ hai, Quý Ly đã dậy từ sớm. Nghĩ tới hôm nay sẽ lên trấn họp chợ, lòng y có chút háo hức, cả đêm cứ mong trời sáng. Gà trong sân vừa gáy hai tiếng, Quý Ly đã tỉnh giấc.
Y muốn làm bữa sáng cho nghĩa nương và Lục Cảnh Sơn. Quý Ly nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa phòng mình, dựa vào ánh sáng ban mai lờ mờ đi đến phòng bếp. Phòng bếp chỉ có một cửa sổ hẹp, bên trong rất tối. Quý Ly men theo mép bàn tìm đến đá đánh lửa và mồi lửa, đánh lửa lên, thắp cây đèn dầu trên bàn.
Dưới ánh đèn, Quý Ly nhìn những thức ăn xung quanh bếp. Có một giỏ trứng trong chạn, còn nửa túi bắp, mấy quả bí ngô chất đống ở góc tường.
Quý Ly biết số trứng đó không ăn được, người nông dân đa số đều để dành trứng mang đi bán, chỉ đến dịp năm mới mới ăn vài quả. Vì vậy, Quý Ly quyết định nấu cháo bắp và bí ngô, hương vị vừa ngọt vừa bổ, tốt cho dạ dày, rất thích hợp để ăn sáng.
Y cắt quả bí ngô lớn làm tư, chọn một phần gọt vỏ, thái thành từng khúc nhỏ. Lấy thêm nửa chén hạt kê, vo sạch rồi đổ vào chảo sắt, thêm hai gáo nước, đậy nắp gỗ lại. Quý Ly ngồi trên ghế đẩu nhóm lửa trong bếp lò, ánh lửa nhảy nhót trên mặt y. Bên ngoài, mặt trời cũng dần dần ló dạng. Khi hơi nước trong nồi bốc lên nghi ngút, lan tỏa khắp gian bếp, Quý Ly đứng dậy nhấc nắp nồi, cho bí ngô đã rửa sạch vào chảo, dùng vá sắt khuấy vài lần cho gạo kê đã ninh mềm và bí ngô hòa quyện, đậy nắp lại rồi tiếp tục ninh nhỏ lửa.
Trong lúc chờ cháo chín, Quý Ly hái ít rau dền mọc ven hàng rào ngoài sân. Loại rau dại này phổ biến, ai cũng ăn, dễ tìm thấy khắp thôn.
Y hái đầy một giỏ, về phòng bếp rửa sạch bùn đất ở rễ, ngắt thành từng đoạn nhỏ, rồi chần qua nước sôi. Bóc vỏ tỏi băm nhỏ, thêm chút hẹ, rưới dầu ớt, chút muối tinh và giấm. Để món ăn dậy mùi hơn, Quý Ly mở hũ dầu mè, dùng đũa nhúng một ít rồi rưới lên, cuối cùng khuấy đều. Thế là có thêm một món rau trộn ngon miệng ăn kèm cháo nóng.
Nghĩ đến Lục Cảnh Sơn là người đàn ông cường tráng, cần có chút đồ ăn chắc bụng, Quý Ly đong một bát bột mì từ bao ra, trộn chung với bột ngô. Đợi bột nở, y chia thành những cục nhỏ, rồi dùng chày cán bột cán mỏng thành từng chiếc bánh nhỏ. Tận dụng khoảng trống lúc nấu cháo, y dán bánh lên thành chảo.
Đợi làm xong tất cả, Quý Ly chỉ việc canh lửa, chờ Lục Cảnh Sơn và nghĩa nương thức dậy. Lúc bấy giờ, phía chân trời mới hửng sáng, bình minh chính thức ló dạng.
Lúc Vân Xuân Lệ thức dậy, Quý Ly đã dọn bữa sáng lên bàn rồi. Vân Xuân Lệ nhìn bữa sáng đã chuẩn bị sẵn, liền hỏi:
“Tiểu Ly, con làm sao? Con dậy từ mấy giờ thế?”
Quý Ly đặt bánh vào bát rồi mang lên bàn, mỉm cười bảo:
“Gà vừa gáy con đã dậy rồi, con ngủ ít, tiện thể nấu bữa sáng cho nghĩa nương luôn.”
Vân Xuân Lệ nhìn cháo hạt kê bí ngô nóng hổi, khen không ngớt:
“Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy cháo vàng tươi óng ánh như thế này. Ta đây nấu ăn mấy chục năm trời cũng không có tay nghề bằng con đâu.”
Quý Ly đưa đũa cho Vân Xuân Lệ:
“Vậy nghĩa nương phải ăn nhiều vào nhé, con nấu cả một nồi lận.”
Vân Xuân Lệ gật đầu:
“Được được được, chắc chắn phải ăn nhiều rồi.”
Lúc này, Lục Cảnh Sơn cũng thức dậy. Vừa bước vào phòng bếp, hắn đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn. Hắn hít hà, cúi người rửa tay trong chậu, rồi hỏi:
“Nương, người nấu cháo à?”
Vân Xuân Lệ bưng bát chầm chậm ăn cháo, không thèm đáp lời. Lục Cảnh Sơn rửa tay xong liền tự giác ngồi xuống bàn.
Quý Ly đưa đũa cho hắn. Y và nghĩa nương đều ăn cháo bằng bát nhỏ, chỉ có Lục Cảnh Sơn là dùng cái bát to khổng lồ. Quý Ly sợ hắn ăn không đủ no, múc cháo đầy đến nỗi suýt tràn ra ngoài.
“Cảm ơn.” Lục Cảnh Sơn nhận đũa, giọng hắn trầm thấp, hơi khàn vì mới ngủ dậy. Sương sớm dày đặc, nhiệt độ lại thấp, nhưng hắn vẫn chỉ mặc chiếc áo cộc tay, để lộ cả cánh tay. Lúc gắp đồ ăn, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, trông cực kỳ mạnh mẽ, đầy sức lực.
Quý Ly lặng lẽ liếc nhìn, thấy hắn ăn cháo rất nhanh, vội vàng dời mắt đi, nghiêm túc ăn cháo trong chén mình. Y thầm nuốt nước miếng, cánh tay hắn có khi còn to hơn cả bắp đùi y ấy chứ.
Ăn xong bát cháo, Lục Cảnh Sơn lại ăn thêm một cái bánh. Lúc nhào bột, Quý Ly có rắc thêm chút đường trắng, vì vậy vị ngọt của bắp càng thêm đậm đà.
“Ngon quá, nương à. Hôm nay nấu ăn ngon thật đấy, cháo và bánh đều ngọt ngon vừa miệng, cho ta thêm bát nữa.”
Lục Cảnh Sơn ăn đến là ngon miệng, ăn sạch sẽ cháo trong bát.
Thấy nam nhân tán thưởng tài nấu nướng của mình, trong lòng Quý Ly vui vẻ. Y nhận lấy bát của hắn, múc thêm cháo.
Vân Xuân Lệ trợn mắt, tức giận nói với Lục Cảnh Sơn:
“Ăn cơm nương ngươi nấu bao năm nay rồi mà vẫn không biết tay nghề ta ra sao à? Tiểu Ly nấu đấy, trời chưa sáng y đã dậy sớm nấu ăn rồi.”
Quý Ly bưng cháo lại, đưa chén cho Lục Cảnh Sơn. Hắn mím môi, ngượng ngùng bảo:
“Đệ nấu ăn ngon thật đấy, ta chưa từng ăn chén cháo nào ngon như vậy.”
Quý Ly cười đáp:
“Cảnh Sơn ca thích ăn, vậy sau này mỗi ngày đệ đều nấu cho huynh ăn.”
Lục Cảnh Sơn từ chối:
“Không cần đâu, mỗi ngày dậy sớm vất vả như thế, buổi sáng ta ăn gì cũng được mà.”
Mắt Quý Ly cong lên như vầng trăng non, nhẹ giọng nói:
“Không có gì đâu, đệ sẵn lòng mà.”
Mặt Lục Cảnh Sơn nóng bừng, hắn ho khan lấy giọng, cầm đũa vùi đầu ăn cháo.
Vân Xuân Lệ chua chát nói bóng gió con mình:
“Hừ, thằng bất hiếu nhà ngươi, bà đây ngày nào cũng dậy sớm nấu ăn cho bây, sao không thấy ngươi nói như vậy với ta?”
Lục Cảnh Sơn lùa cháo, giả vờ ngốc nghếch không muốn trả lời. Ngược lại, Quý Ly bật cười, gắp một đũa rau dền trộn vào chén Vân Xuân Lệ.
“Nghĩa nương à, có con thương người mà, sau này con làm bữa sáng thay người nhé.”
Lòng Vân Xuân Lệ ấm áp. Vẫn là tiểu ca nhi tốt hơn, biết thương người. Bà lập tức cười nói:
“Cuối cùng chỉ có tiểu ca nhi là biết thương ta thôi.”
Ăn xong bữa sáng, Vân Xuân Lệ đi nhổ cỏ ngoài đồng. Người làm nông ngày nào cũng có việc để làm. Sau khi dặn dò Lục Cảnh Sơn chăm sóc tốt cho Quý Ly, bà liền cầm theo liềm và xẻng ra cửa.
Lục Cảnh Sơn kéo xe đẩy ra, đặt rau cần bán lên xe, rồi quay người vào phòng. Khi quay lại, trên tay hắn đã cầm theo bộ y phục cũ của mình.
“Đệ lót xuống mà ngồi, đường đi gập ghềnh, tránh bị đau người.”
Quý Ly nhận lấy bộ y phục cũ của hắn, mặt ửng đỏ. Bộ y phục trong tay tỏa ra mùi vị thuộc về đàn ông, mùi mồ hôi và mùi cơ thể trộn lẫn vào nhau, nhưng không hề khó ngửi. Ngược lại, nó còn khiến Quý Ly an tâm hơn. Y lén nhìn nam nhân đang buộc xe lại, trộm đưa nó lên mũi ngửi.
Sau khi buộc chắc xe, Lục Cảnh Sơn bảo Quý Ly ngồi lên xe, rồi kéo xe ra cửa. Đi được nửa đường, mặt trời cũng đã lên. Dù không nóng nực như buổi trưa, nhưng cũng đủ làm người ta đổ mồ hôi.
Quý Ly ngồi trên xe đẩy, rung lắc qua lại. Y ngước mắt nhìn nam nhân đang đẩy xe, thấy trán hắn lấm tấm mồ hôi, vạt áo trước ngực cũng ướt đẫm một mảng lớn.
“Cảnh Sơn ca, hay là đệ xuống đi bộ nhé? Trời nóng như vậy, huynh đẩy xe vừa mệt vừa nóng, lỡ bị cảm nắng thì không hay chút nào.”
Bước chân Lục Cảnh Sơn không hề vì vậy mà chậm lại, hắn lắc đầu bảo:
“Đệ cứ ngồi đó, vết thương ở chân vẫn chưa lành hẳn. Đại phu nói phải nghỉ ngơi cho tốt, không được vất vả. Hơn nữa đệ cũng nhẹ, chẳng tốn sức đâu. Trước đây khi phải sửa pháo đài, cục đá ta đẩy có thể nặng bằng ba người như đệ đấy.”
Quý Ly dựa người vào thành xe đẩy, cười nói:
“Vậy thì huynh thật lợi hại, Cảnh Sơn ca. Vết sẹo trên mặt huynh là do chiến tranh mà có phải không?”
Lục Cảnh Sơn gật đầu, cố gắng đẩy xe thật ổn định. Trời nóng nên hơi thở hắn cũng nặng nề hơn:
“Chiến tranh đao kiếm nào có mắt, đều là chuyện liều mạng. Ta chỉ có một vết sẹo, không ít người đến mạng còn chẳng giữ được. So với họ, ta đã rất may mắn rồi.”
Lúc xưa khi ở nhà, Quý Ly còn chẳng được ra khỏi cửa mấy lần, càng khó tưởng tượng được sự tàn khốc của chiến tranh. Y nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói như thể mình vừa thoát khỏi đại nạn:
“A Di Đà Phật, may mà huynh đã trở về.”
Bước chân Lục Cảnh Sơn hơi chệch choạng, xe đẩy hơi nghiêng về bên phải, hắn liền vội chỉnh lại ngay ngắn. Hắn cảm thấy hơi kỳ lạ, tay mình không mỏi, chân chẳng đau, cả người vẫn khỏe, sao lại không giữ nổi xe chứ.
Hắn nắm chặt cán xe, ổn định hông dưới, đẩy xe vững vàng hơn. Hắn nhìn Quý Ly trên xe đẩy, sống mũi cao thẳng, ngũ quan thanh tú. Cho dù mặc trên người loại vải thô không hợp khí chất, y vẫn như đóa bách hợp được tắm mình trong giọt sương của núi non, cao quý thuần khiết.
Không chỉ Lục Cảnh Sơn thấy thế, người đi đường cũng thấy vậy. Hôm nay có việc, rất nhiều người đi trấn Cát Tường họp chợ. Một tên cao to như Lục Cảnh Sơn đã đủ hấp dẫn sự chú ý, đặt hắn cùng một đám người, đã cao hơn người ta một cái đầu, thân hình lại rắn chắc vạm vỡ. Chưa kể đến Quý Ly đang ngồi trên xe đẩy, không ít người qua đường đều bị tổ hợp của họ thu hút.
“Đây là phu lang nhà ai mà đẹp quá thể!”
Một nữ nhân mặc y phục đỏ thẫm nói với người bên cạnh.
Một nữ nhân hơi béo khác đáp lời:
“Đúng thật, ta chưa từng thấy ca nhi nhà nào ưa nhìn như vậy. Khắp cái thôn này tiểu ca nhi hay cô nương nhà nào mà ta chẳng biết, ấy thế mà chưa gặp người này bao giờ.”
Một trong nhóm bốn năm nữ nhân đi cùng, có một người cài đóa đỗ quyên đỏ trên tóc, cười bảo:
“Chà, thế mà còn có người mà bà mối Triệu không biết ư? Đừng nói cái danh bà mối số một ở làng trên xóm dưới của ngươi là tự bịa ra nhé.”
Mấy nữ nhân ăn nói chói tai lại sắc bén, vô cùng ồn ào trên đường cái. Điều này cũng khiến Lục Cảnh Sơn đang đẩy xe không khỏi liếc nhìn.
Người này hắn biết, là một bà mối có tiếng ở thôn lân cận, thân hình hơi đầy đặn, dưới môi có nốt ruồi đen lớn. Mọi người thích gọi bà là bà mối Đại Chí, nghe nói bà có một cái miệng khéo ăn khéo nói, mai mối thành công biết bao nhiêu là hôn sự.
Thấy bọn họ đang tập trung nhìn Quý Ly, lòng Lục Cảnh Sơn có chút không thoải mái. Hắn chậm lại bước chân, với tay lấy đấu lạp đội lên đầu Quý Ly.
Ánh nhìn của Quý Ly bị che khuất, chỉ có thể nhìn thấy dưới chân. Y khó hiểu ngẩng đầu lên, vén đấu lạp lên nhìn Lục Cảnh Sơn.
“Đang yên lành sao Cảnh Sơn ca lại đội mũ cho đệ?”
Lục Cảnh Sơn bước nhanh về phía trấn Cát Tường, trời nắng như vậy, tốt nhất nên đến sớm.
“Trời nắng to, mặt đệ bị phơi đỏ hết rồi, đội vào để chắn nắng.”
Quý Ly “ồ” một tiếng, đội đấu lạp lên, che khuất mặt mình dưới vành mũ tre.