Chương 6

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đến trấn Cát Tường, chợ đã nhộn nhịp đông đúc. Ngay từ đầu cầu, người ta đã thấy những quầy bán phấn son, tranh chữ chim hoa; đi sâu vào trong một chút là đám đông đang vây quanh xem xiếc khỉ. Hai bên đường la liệt các loại cửa tiệm, ngoài ra còn không ít người bán hàng rong với đủ thứ đồ ăn vặt. Mấy bà thím trong trấn tay xách giỏ rau, thong thả đi chợ.
Quý Ly bị khung cảnh tấp nập này cuốn hút, tay phải nâng chiếc nón lên, tò mò nhìn ngó xung quanh. Thấy thứ gì lạ mắt là y cứ nhìn mãi không rời, cho đến khi Lục Cảnh Sơn kéo xe đi khỏi chỗ đó, y mới tiếc nuối quay đầu lại.
Lục Cảnh Sơn lặng lẽ nhìn y từ phía sau, thấy y tò mò như một đứa trẻ, khóe môi khẽ cong lên mỉm cười.
Đi qua khu chợ sầm uất nhất, họ đã đến cuối đường – nơi người nông dân họp chợ, rau củ bày la liệt trên mặt đất. Lục Cảnh Sơn đưa một văn tiền cho người quản lý chợ, được phân cho một chỗ bán hàng. Hắn kéo xe đến vị trí được chỉ định, bắt đầu bày rau củ xuống.
Lục Cảnh Sơn kiên nhẫn ngồi xổm trước quầy hàng, gặp khách hỏi thì báo giá. Có lúc bán được, có lúc khách thấy giá không hợp lý nên bỏ đi. Bán rau vừa chán vừa tốn thời gian, nhưng Quý Ly vẫn luôn ngoan ngoãn ngồi cạnh Lục Cảnh Sơn. Y giúp hắn thắt sẵn dây thừng, thấy có khách mua rau thì đưa qua đúng lúc, giúp Lục Cảnh Sơn tiết kiệm được chút thời gian.
Bán rau được kha khá rồi, Lục Cảnh Sơn thấy người trong chợ đã vãn gần hết, liền bắt đầu thu dọn hàng hóa. Quý Ly ở bên cạnh giúp đỡ. Đợi khi công việc bận rộn kết thúc, lưng Lục Cảnh Sơn đã ướt đẫm một mảng lớn. Đổ mồ hôi nhiều, cổ họng hắn khó tránh khỏi cảm giác khát khô. Một túi nước được đưa đến trước mặt. Hắn ngẩng đầu nhìn, thì ra là Quý Ly đang mỉm cười đưa cho hắn.
“Lúc ra ngoài, nghĩa nương có nhắc đệ nhớ mang theo một túi nước. Người bảo trời nắng nóng, huynh khát rồi lại không nỡ bỏ hai văn tiền mua nước ngọt uống.”
“Đúng là chỉ có đệ lo lắng chu toàn. Đệ uống trước đi.”
Quý Ly lắc đầu: “Huynh uống đi, ta không đổ mồ hôi, không khát.”
Lục Cảnh Sơn bấy giờ mới chịu nhận lấy túi nước, rút nút chặn ra, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Quý Ly yên lặng nhìn hắn uống một hơi đã hết nửa túi nước, ngụm nước to như ngón tay cái mà hắn cũng có thể nuốt trôi. Ánh mắt y vô tình lướt đến hầu kết của hắn, hầu kết nhô lên thể hiện sự mạnh mẽ nam tính. Quý Ly sờ sờ hầu kết của mình, nghĩ bụng nếu hầu kết Lục Cảnh Sơn là quả táo, thì của y không khác gì hạt táo.
Sau khi Lục Cảnh Sơn uống nước xong, trả túi nước cho Quý Ly. Thấy cằm hắn vẫn còn vương những giọt nước, Quý Ly lấy chiếc khăn tay trắng tinh ra. Đó là chiếc khăn Vân Xuân Lệ cắt ra cho y khi đang may vá, cũng coi như vật quý giá nhất của nàng.
“Lau đi kìa.”
Lục Cảnh Sơn lau lau tay vào mép quần, hơi ngượng ngùng không dám nhận. Chiếc khăn tay ấy vừa mềm vừa sạch, hắn sợ làm bẩn nó.
Thanh niên trẻ tuổi bán cá bên cạnh cười rộ lên, trêu chọc:
“Huynh đệ à, tình cảm của huynh và phu lang thật tốt đó. Muốn cưới được một phu lang như vậy không dễ đâu. Nhìn y bán rau cùng huynh lâu như vậy, trời nắng không nói, còn biết mang theo nước cho huynh, ấm áp hiền huệ như thế, huynh đúng là người có phúc khí đấy.”
Quý Ly vùi mặt dưới vành nón, không nói gì. Y muốn xem phản ứng của Lục Cảnh Sơn, xem hắn sẽ giải thích mối quan hệ của hai người ra sao.
Lục Cảnh Sơn bước đến chỗ người bán cá, thẳng thắn giải thích:
“Đừng nói bậy, đây là nghĩa tử của nương ta. Chúng ta cũng được coi như huynh đệ ruột thịt vậy.”
Người bán cá vội chắp tay xin lỗi:
“Đắc tội rồi, là ta nhìn lầm. Nếu hán tử nào có thể cưới được tiểu ca nhi nhà huynh thì đúng thật là may mắn.”
Quý Ly cắn môi không nói. Lục Cảnh Sơn tưởng người bán cá đã xúc phạm y, khiến y xấu hổ, liền vội vàng đẩy xe rời khỏi chỗ này, không nán lại lâu.
Trở về đường cái, Lục Cảnh Sơn dẫn Quý Ly tìm một hiệu vải để mua hai xấp vải may quần áo. Vừa bước vào, tiểu nhị trong tiệm đã nhiệt tình tiếp đón:
“Khách quan, ngài muốn mua quần áo may sẵn hay mua vải ạ? Tiệm ta mới về vải đay tốt lắm, đủ mọi màu sắc.”
Lục Cảnh Sơn gật đầu, nói với tiểu nhị:
“Làm phiền lấy ra cho ta xem. Ta muốn hai xấp vải để may y phục mặc thường ngày.”
Tiểu nhị nhanh nhẹn lấy vài xấp vải từ tủ đồ sau lưng ra. Hắn thấy Lục Cảnh Sơn cao to, tự giác lấy loại vải có thể thấm hút mồ hôi, bền chắc, chất liệu hơi thô ráp một chút. Vì vậy, những loại hắn lấy ra đều là vải đay thô.
Lục Cảnh Sơn vươn tay sờ vải, hơi cau mày, không hài lòng nói:
“Thô sần quá. Người thô lỗ như ta thì không yêu cầu gì nhiều, mặc sao cũng được. Nhưng lần này là dùng để may y phục cho tiểu ca nhi, thôi ngươi lấy cho ta xấp khác đi.”
Tiểu nhị vỗ đầu mình một cái, xin lỗi:
“Chỉ trách ta không hỏi trước. Xin hỏi khách quan mua vải cho ai, để ta tiện giới thiệu.”
Lục Cảnh Sơn nghiêng người, để lộ Quý Ly đang bị hắn che khuất. Tiểu nhị nhìn thấy hóa ra là một vị ca nhi, vội cười nói:
“Ca nhi vốn trắng trẻo, tất nhiên không thể mặc mấy loại màu xám như thế này. Phải chọn mấy màu tươi sáng một chút mới đẹp.”
Nói xong, hắn liền cất mấy xấp vải đay thô sần đi, xoay người đến trước tủ đồ, lấy mấy xấp vải ở tầng trên.
“Nào, mời nhìn thử. Mấy màu này rất kén người mặc, không phải ai cũng mặc được đâu. Nhưng nếu có ai mặc hợp, chắc chắn sẽ nổi bật như gấm thêu hoa, lộng lẫy nhất trong đám đông. Tiểu ca nhi xinh đẹp nhường này, ắt hẳn rất hợp.”
Tiểu nhị ăn nói khéo léo, tuôn một tràng lời khen không dứt miệng. Lục Cảnh Sơn cũng thấy thích hợp. Tiểu ca nhi mà, tốt nhất nên mặc mấy màu tươi sáng thế này, đâu thể nào mặc mấy loại thô ráp giống hán tử bọn hắn được.
“Quý Ly, đệ lại đây xem có thích không.”
Quý Ly từ phía sau bước lên trước, cúi đầu nhìn. Trên quầy đặt mấy xấp vải màu tươi sáng, đúng thật đều rất đẹp. Quý Ly cũng rất thích, y đưa tay sờ vải, nhận ra chất vải rất tốt, khác hoàn toàn với mấy loại thường mặc. Dù y lớn lên trong trạch viện từ bé, không lo ăn mặc, nhưng y chỉ là thứ tử, mỗi tháng đều có khoản tiêu cố định, y còn chưa từng được mặc loại vải tốt như thế này.
Quý Ly rụt tay lại, hơi không dám nhận:
“Đây là vải tốt trên thành trấn, ta mặc không hợp đâu. Hay thôi, cứ mặc loại vừa rồi đi.”
Lục Cảnh Sơn lại thấy bình thường. Hắn thấy mấy loại vải này rất hợp với Quý Ly, mới liếc qua thôi đã thấy không ai có thể mặc đẹp hơn Quý Ly cả.
“Đệ là tiểu ca nhi, da thịt non mềm, nên mặc những loại mềm mại thoải mái như thế này. Nếu đệ đã nhận nương ta là nghĩa mẫu, vậy ta chính là huynh trưởng, mua y phục cho đệ là chuyện đương nhiên.”
Quý Ly nghe hắn nói, trong lòng ấm áp, vành tai đỏ ửng, cụp mi nhẹ giọng đáp:
“Vậy ta nghe Cảnh Sơn ca.”
Tiểu nhị nghe vậy, càng ra sức mời chào:
“Khách quan đúng là có mắt nhìn. Vải đay tốt nhất tên là “trứu”, tiệm nhỏ như bọn ta không có loại này. Loại vải tốt nhất trong tiệm đã ở trước mắt khách quan rồi, mỏng mịn, mềm mại, tên là “tế”. Mặc lên vừa đẹp lại vừa thoải mái, tiểu ca nhi mặc lên, hợp không chỗ nào chê.”
Lục Cảnh Sơn bảo Quý Ly tự chọn màu. Quý Ly phân vân giữa màu tím hoàng hôn, màu vàng nhạt và màu xanh nhạt, y ngước mắt hỏi ý Lục Cảnh Sơn:
“Cảnh Sơn ca, huynh chọn giúp ta một xấp với.”
Lục Cảnh Sơn làm sao biết mấy thứ này chứ. Y phục của hắn toàn là màu nâu, màu trắng, hoặc nâu khói. Nhưng đối diện với ánh mắt của Quý Ly, lời từ chối bên miệng đành nuốt ngược vào, hắn chỉ xấp vải nằm ngoài cùng bên trái.
“Màu này đẹp, trắng da.”
Màu này mang lại cảm giác giống như những chiếc lá bạch quả bắt đầu chuyển sang màu vàng vào đầu thu, rất hợp với Quý Ly.
Quý Ly nhìn thấy cũng thích màu này, cong mắt chọn chúng.
Ngày thường làm việc vẫn cần những loại vải bền hơn, nên loại vải tốt như vậy chỉ cần một xấp để may một bộ là đủ rồi. Quý Ly lại chọn thêm một cuộn vải đay thô màu mận để may y phục mặc thường ngày.
Chọn vải xong, tiểu nhị dẫn Lục Cảnh Sơn đến trước quầy để tính tiền. Vải đay thô rẻ tiền, chỉ một trăm văn. Nhưng cộng thêm vải mịn thì lại khác, xấp vải đó tận hai trăm mười văn. Đối với người nông dân mà nói, đúng là cái giá trên trời.
Nhưng Lục Cảnh Sơn vẫn bình tĩnh, thoải mái lấy tiền từ túi áo ra, đưa hai khối bạc vụn rồi đếm thêm mười mấy văn đưa cho trướng phòng.
Khi Quý Ly ôm mấy xấp vải trong lòng, cùng Lục Cảnh Sơn bước ra ngoài, tiểu nhị đưa tiễn rất nhiệt tình. Hắn khen nào là Quý Ly có phúc, có huynh trưởng yêu thương, khen đến nỗi mặt y đều đỏ cả lên.
Sau khi bước ra khỏi tiệm, Quý Ly ngồi lại trên xe đẩy. Lục Cảnh Sơn đi tiệm tạp hóa mua ít đồ dùng thường ngày, lúc quay lại đưa Quý Ly một cây kẹo hồ lô ngào đường. Thế là hắn hoàn toàn tiêu sạch tiền trong người.
Quý Ly hai mắt cong cong nhận lấy kẹo hồ lô. Những quả sơn tra đỏ au được bọc bởi lớp kẹo đường trong suốt bên ngoài, trông rất ngon miệng.
“Kẹo này chỉ có con nít mới ăn, sao huynh lại đưa ta.”
Mặc dù miệng nói vậy, nhưng y đã vội thè lưỡi ra ngoài, dùng đầu lưỡi liếm liếm lớp kẹo đường, đúng là ngọt quá đi mất.
Lục Cảnh Sơn nhìn bộ dạng thèm ăn như mèo của y không khỏi bật cười, nói rằng:
“Không phải đệ nói chưa từng được ăn sao? Vừa hay gặp, nên mua cho đệ, cũng không đáng bao nhiêu tiền.”
Lúc vừa vào trấn, không ít đứa trẻ đều cầm trên tay một que kẹo hồ lô ngào đường. Dù Quý Ly không nói nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến trên đó. Lục Cảnh Sơn tuy không nói gì nhưng vẫn biết.
Người nam nhân này, khát khô cổ họng cũng không nỡ tiêu hai văn tiền mua nước đường uống, nhưng xấp vải hai trăm văn thì nói mua là mua. Bây giờ lại còn mua đồ ăn vặt của trẻ con cho y. Quý Ly cảm thấy lòng mình ngày càng rối bời.
Lúc ra khỏi trấn, trời đã gần buổi trưa. Mấy người bán hàng rong đều đã giải tán gần hết. Quý Ly khoanh chân ngồi trên xe đẩy, gặm quả sơn tra. Y nhận thấy hai bên đường dường như không giống trước, bèn giơ tay nâng vành nón lên. Quả nhiên, đường lên trấn và đường về khác nhau.
“Cảnh Sơn ca, chúng ta đi đâu vậy?”
Lục Cảnh Sơn đẩy xe, đáp:
“Đến nha phủ một chuyến. Ta muốn xem trên bảng công cáo có thứ ta muốn tìm không.”
Quý Ly không biết hắn muốn tìm gì, liền không hỏi nhiều. Y ngoan ngoãn khoanh chân ngồi trên xe, gặm quả sơn tra.
Đi được khoảng mười phút, xuyên qua hai con đường, người cũng dần thưa thớt. Họ liền nhìn thấy một đại viện mở rộng cửa, tọa lạc ngay giữa những ngôi nhà trệt ngói gỗ. Trước cổng là con sư tử đá uy nghi được chạm khắc tỉ mỉ. Tấm hoành phi màu son được treo cao trên xà nhà, điểm xuyết bằng mực vàng, viết hai chữ “nha phủ”. Trước cửa còn có hai nha dịch tay cầm hình trượng đứng hai bên trái phải.
“Đệ đợi ta một lát.”
Lục Cảnh Sơn đẩy xe đến bên dưới mái hiên nhà bên đường. Sau khi để Quý Ly ở nơi râm mát, bản thân hắn bước về phía cổng nha phủ.
Trước cổng phủ nha có dựng một bảng công cáo, phía trên dán đầy những pháp lệnh, trưng thuế v.v. của triều đình. Không ít người vây quanh, ai cũng muốn mình là người đầu tiên nắm được hướng đi của triều đình, bắt lấy cơ hội.
Nhưng sự quan tâm của Lục Cảnh Sơn không ở đây. Hắn lại không biết chữ, chỉ đành móc hai văn tiền mời người biết chữ bên cạnh xem giúp.