57. Ngày Đông chí ấm áp

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày nay tuyết không rơi dày, chỉ cần nắng lên một buổi sáng là tan hết. Tranh thủ lúc trời còn trong xanh, Lục Cảnh Sơn và Quý Ly dọn dẹp chuồng gà thật sạch, sau đó lót cỏ khô vào. Xong xuôi, họ lại lùa đàn vịt ra ngoài kiếm ăn, đống phân vịt vừa hay có thể dùng để bón cho vườn rau.
Dọn dẹp xong, cả nhà dùng bữa trưa đơn giản. Lục Cảnh Sơn lấy rìu ra, mài lưỡi dao trên đá cho thật bén rồi giắt sau lưng.
"Trời ấm, ta tranh thủ lên núi chặt thêm củi về. Mùa đông không thể thiếu củi được, chuẩn bị nhiều vào, ít nhất thì giường đất cũng đủ để đốt cả ngày, phòng ốc cũng ấm áp hơn."
Dân quê bọn họ ai nỡ mua than, vừa đắt đỏ, hơn nữa dù có than thì đốt lò hay nấu nướng vẫn phải dùng củi. Thế là cứ đến mùa đông, họ lại chuẩn bị củi chất đầy cả một gian phòng. Người nào lười biếng thì chỉ đốn đủ củi để nấu ăn, đun nước, còn người siêng năng hơn thì chuẩn bị cả củi cho giường đất, để sưởi ấm trong những ngày đông giá rét.
Quý Ly biết tướng công mình là người chăm chỉ, cũng hiểu rằng hắn chủ yếu vẫn là lo lắng cho y. Vừa vào mùa đông, Quý Ly đã rét run cầm cập – vốn dĩ mùa đông ở phủ Xuyên Giang chẳng lạnh bằng phủ Bắc Thương. Đông về, chân Quý Ly vào ban đêm lạnh buốt như băng, Lục Cảnh Sơn thường phải dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho y, ôm chân Quý Ly vào giữa hai chân mình. Mặc dù cũng đỡ phần nào, nhưng vẫn không bằng việc đốt giường đất để sưởi ấm.
Quý Ly không nỡ để hắn đi một mình, thế là y cũng cõng gùi theo:
"Ta đi cùng chàng nhé, xem thử trong núi có gì thì hái về luôn. Nếu không có gì thì thôi, nước suối trong núi vẫn chưa đóng băng, ta có thể lấy một hũ về nấu canh hay pha trà uống cũng được."
Tất nhiên Lục Cảnh Sơn đồng ý ngay, phu lang nhà mình chịu đi cùng, vậy thì dù bổ củi cả ngày trời hắn vẫn vui vẻ.
Lục Cảnh Sơn xách gùi giúp Quý Ly, rồi cả hai cùng nhau ra ngoài. Rừng núi vào mùa đông vẫn xanh tươi bạt ngàn, chỉ có ngọn cây phủ một lớp tuyết mỏng, nhuộm trắng xóa những cành lá xanh biếc. Chim chóc chẳng màng giá lạnh mùa đông, vẫn hối hả kéo nhau đi từ sáng sớm tinh mơ rồi trở về khi hoàng hôn buông xuống.
Hai người men theo lối nhỏ chậm rãi lên núi, thỉnh thoảng lại có một trận gió lạnh xào xạc thổi qua. Quý Ly chịu không nổi, run rẩy suốt dọc đường, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến đỏ ửng.
Lục Cảnh Sơn tự giác đi phía trước, dùng thân hình cao lớn của mình chắn gió cho y. Quý Ly yên tâm nép mình sau bờ lưng vững chãi của tướng công.
Đi được một lúc, cây cối bên đường càng lúc càng xum xuê. Người Quý Ly cũng dần nóng lên, y tinh nghịch ôm lấy cánh tay Lục Cảnh Sơn, để hắn kéo mình đi.
Từ trước đến nay Lục Cảnh Sơn vẫn luôn nuông chiều tiểu phu lang của mình, cứ mặc y thoải mái dựa vào, tiếp tục đi sâu vào trong núi. Đi thêm một đoạn đường, họ thấy mấy cây khô nằm ngã ngang trên sườn núi, tất cả đều đã khô héo hết rồi.
Lục Cảnh Sơn dừng lại:
"Chặt mấy cây khô này chắc là đủ rồi."
Quý Ly vui vẻ đón lấy cái gùi từ tay hắn, nói:
"Vậy chàng cứ chặt đi, em đi tìm xem có gì mang về nhà được không."
Lục Cảnh Sơn lấy rìu từ sau lưng xuống, dặn dò:
"Đừng đi xa quá, coi chừng có thú dữ."
May mà mùa này rắn đã ngủ đông rồi nên cũng không cần lo lắng nhiều.
Quý Ly ngoan ngoãn gật đầu, rồi đi tiếp về phía trước. Chợt y thấy những thân cây trên sườn núi mọc đầy mộc nhĩ. Y ngồi xổm xuống, dùng tay bóc lớp rêu xanh đi rồi ngắt từng tai nấm đen mượt bỏ vào giỏ. Mới một lát mà y đã thu được cả vốc nấm đầy tay.
Mang về nhà phơi khô là có thể nấu canh hoặc xào măng, ăn tươi ngon vô cùng.
Bốn phía xung quanh đều có cây thông, những chú sóc nhỏ ham ăn, sau khi ăn xong quả thông thì ném vỏ xuống đất, chất đầy thành một đống. Quý Ly không lãng phí, nhặt được nửa gùi quả thông khô. Thứ này dùng để nhóm lửa rất tiện. Sẵn tiện y còn mang thêm cành thông khô về nhà, định làm dầu thông để tiết kiệm tiền mua dầu đốt.
Quý Ly cần mẫn bới tung cả mảnh rừng, mãi đến khi Lục Cảnh Sơn gọi về mới chịu dừng tay. Khi quay lại chỗ cũ, Lục Cảnh Sơn đã chặt tất cả những đoạn gỗ khô lúc nãy thành những khúc củi bằng nhau, rồi dùng dây thừng cột lại thành từng bó. Hắn làm việc nhanh gọn lại tỉ mỉ, mấy bó củi đều có kích cỡ đều tăm tắp.
Lục Cảnh Sơn thấy y say mê tìm kiếm trong rừng cả buổi trời, không khỏi bật cười:
"Tìm được gì rồi?"
Quý Ly cho hắn xem những "bảo bối" mình đã tìm được, Lục Cảnh Sơn còn khen y vài câu. Sau khi thu dọn xong xuôi, Lục Cảnh Sơn cõng mấy bó củi, còn Quý Ly tự cõng theo chiếc gùi nhỏ của mình, hai người tay trong tay xuống núi.
Núi rừng lạnh giá khiến trăm hoa héo rũ, chỉ còn một khóm táo gai vẫn rực rỡ xum xuê, tựa như những viên hồng ngọc lấp lánh treo lơ lửng trên cành.
Quý Ly không khỏi ngắm nhìn thêm vài lần, mùa đông thật hiếm thấy những màu sắc tươi sáng rực rỡ đến vậy.
Lục Cảnh Sơn lấy rìu chặt hai cành lớn cho y:
"Em mang về cắm trong bình cho vui mắt. Nếu em thích, mấy ngày nữa ta lại lên đây chặt thêm vài cành nữa."
Làm gì có tiểu ca nhi nào không yêu hoa cỏ, Quý Ly thích thú nâng niu hai cành táo gai đỏ rực, cong mi nói:
"Cảm ơn tướng công."
Lục Cảnh Sơn rất thích Quý Ly gọi mình là tướng công, vừa nghe là trong lòng đã hân hoan vui sướng, hắn nở nụ cười tươi rói.
Trên đường về, họ lại bắt gặp một cây mai vàng – mùa đông chỉ có loài hoa này là thơm nhất.
Không cần Quý Ly mở lời, Lục Cảnh Sơn đã tự giác đào gốc cây mai mang về, trồng trong vườn cho thơm. Hôm nay bọn họ thật may mắn, loài hoa này trên trấn bán cũng phải mấy trăm văn một cây, vốn là thứ hoa chỉ dành cho những người đọc sách ưa thích phong nhã và các gia đình khá giả.
Sau khi mang về trồng ngay góc tường trong sân vườn, Vân Xuân Lệ cũng phải chạy ra ngắm nghía mãi không thôi:
"Thế mà chúng ta cũng được ngắm hoa như người ta rồi."
Quý Ly cắm hai cành táo gai vào bình, đặt ở cái bục bên khung cửa sổ. Khung gỗ điểm xuyết bằng táo đỏ, lại được bông tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ làm nền, cũng coi như một khung cảnh nên thơ tuyệt đẹp.
Qua tiết Đại Tuyết chính là Đông Chí. Tiết này người ta không còn ra ngoài làm việc nữa, chỉ ở trong nhà sưởi ấm thôi.
Lục Cảnh Sơn và Quý Ly không cần dậy sớm nữa, hai người liền rúc vào trong chăn ấm thủ thỉ ngọt ngào. Họ cứ nói mãi, nói mãi, tay Lục Cảnh Sơn không biết từ lúc nào đã bắt đầu táy máy, sờ đến chỗ Quý Ly sợ nhột, chọc y phải cười khúc khích không thôi. Thấy ánh mắt Lục Cảnh Sơn ngày càng đượm lửa, Quý Ly vội thúc hắn dậy. Dù là mùa đông nhưng Lục Cảnh Sơn vẫn ngủ trần, người hắn nóng như lò lửa, nửa đêm giường nóng quá, còn phải đạp chăn ra cho thoáng, nếu không thì mồ hôi sẽ đầm đìa.
Quý Ly thầm cảm thán, đàn ông và tiểu ca nhi quả nhiên khác nhau một trời một vực.
Khi Lục Cảnh Sơn định kéo tay Quý Ly vào chăn thêm lần nữa, y đỏ mặt cắn nhẹ vào cánh tay hắn. Cái cắn yếu ớt như mèo cào khiến hắn phải bật cười, biết nếu trêu quá tiểu phu lang chắc chắn sẽ giận thật. Lục Cảnh Sơn đành chịu thua, cùng tiểu phu lang rời giường.
Vân Xuân Lệ đã dậy từ sớm, quét tuyết thành đống gọn gàng trong sân. Thấy hai người cuối cùng cũng xuất hiện, nàng nheo mắt cười:
"Sao không ngủ thêm chút nữa? Trời thế này cũng chẳng làm được gì."
Quý Ly đáp:
"Hôm nay Đông chí mà, phải dậy sớm hầm thịt cừu rồi gói sủi cảo chứ ạ."
Vân Xuân Lệ gật đầu:
"Vậy bắc lò lên hầm đi, xong rồi gọi nhà đại bá nương sang ăn cùng. Thịt cừu ấm bụng lắm."
"Hôm qua Cảnh Hồng ca mang sang miếng thịt cừu to lắm, còn dặn hôm nay cả nhà phải cùng nhau ăn lẩu nữa," Quý Ly vừa nói vừa cười.
Lục Cảnh Sơn bước ra hiên nhìn lên mái nhà:
"Tuyết rơi dày quá, phải dọn bớt đi kẻo ngói vỡ."
Hắn mặc chiếc áo bông mới Quý Ly may, bên trong nhồi đầy bông, vừa mềm mại vừa ấm áp.
Vân Xuân Lệ ngắm nghía rồi khen:
"Quý ca nhi tự may đấy à? Đường kim mũi chỉ khéo tay thật, nhìn con ta sáng sủa hẳn ra."
Quý Ly đỏ mặt:
"Do tướng công đẹp trai sẵn ạ... À không, là do nương sinh khéo mới phải."
Câu nói khiến Vân Xuân Lệ cười như hoa nở:
"Cái miệng ngọt như mật này! Thôi con vào bếp nấu lẩu đi, nương sang gọi nhà đại bá nương. Trời tuyết lạnh, đừng ra ngoài kẻo nhiễm hàn."
Quý Ly dạ vâng, quay vào bếp. Vân Xuân Lệ xách ô đi giữa trời tuyết trắng xóa. Lục Cảnh Sơn cầm cào sắt gỡ những cột băng treo lơ lửng trên mái hiên, đề phòng trường hợp rơi trúng người, sau đó lại tiếp tục dọn tuyết.
Khói bếp từ từ bay lên, tiếng gà gáy rộn rã. Quý Ly bắt đầu chuẩn bị nồi lẩu thịt cừu, đây là món ăn nóng hổi nhất trong mùa đông giá rét.
Tay nghề Quý Ly khéo léo, từng lát thịt cừu được thái mỏng đều tăm tắp. Mỡ cừu được tách riêng, mang phi cùng dầu cải và hoa tiêu cho thơm, rồi thả gừng, hành vào đảo đều. Mùi hăng đặc trưng của thịt cừu dần lan tỏa, cuối cùng y đổ một gáo nước sôi vào, chờ nồi sôi ùng ục thì lấy chiếc nồi sắt nhỏ ra.
Vốn dĩ nồi lẩu cừu nên dùng nồi đồng hầm từ từ, nhưng nồi đồng đắt đỏ, là thứ xa xỉ, dân quê chẳng mấy ai chịu bỏ tiền mua chỉ để ăn vài bữa trong mùa đông. Nồi sắt cũng dùng tạm được vậy.
Quý Ly lấy từ bếp ra mấy thanh củi đỏ rực, loại gỗ này cháy âm ỉ rất lâu, có thể thay thế than để đun lẩu.
Nước dùng thịt cừu được đổ vào nồi sắt, phía dưới Quý Ly xếp một lớp lõi cải thảo, một lớp mộc nhĩ, nấm hương khô đã ngâm nở, trên cùng phủ đầy những miếng đậu phụ trắng mịn. Tất cả chập chờn trong nồi nước dùng đang sôi sùng sục.
Đặt nồi lên bếp than, Quý Ly rắc thêm một nắm kỷ tử đỏ, vài quả táo tàu cùng một nhánh đảng sâm. Ăn như vậy vừa ấm bụng lại bồi bổ sức khỏe.
Mùi thơm ngào ngạt của nồi lẩu theo làn hơi nước lan ra khắp sân. Khi Quý Ly bước ra ngoài, Lục Cảnh Sơn đã dọn sạch tuyết trên mái nhà, đống tuyết dọn xuống được hắn nặn thành chú người tuyết tròn trịa giữa sân.
Thấy chú người tuyết bụ bẫm, Quý Ly cười đến nheo cả mắt. Lục Cảnh Sơn vốn khéo tay, người tuyết được đắp từ hai khối tuyết lớn nhỏ chồng lên nhau, cánh tay làm bằng cành cây.
"Sao chưa có mắt mũi miệng vậy?" Quý Ly hỏi.
Lục Cảnh Sơn đứng giữa sân cười, tuyết rơi lả tả trên vai hắn:
"Đợi em điểm nhãn cho nó đấy, gọi là 'vẽ rồng điểm nhãn'."
Quý Ly chạy ngay vào bếp lấy hai nhánh tỏi, một quả ớt đỏ và nửa củ cà rốt, tỉ mỉ gắn lên khuôn mặt người tuyết.
Nhìn chú người tuyết đã có đủ mắt mũi, Quý Ly vui như trẻ nhỏ, nụ cười rạng rỡ:
"Đây là lần đầu em được nặn người tuyết đấy!"
Lục Cảnh Sơn bỗng hỏi:
"Thế em đã từng chơi ném tuyết chưa?"
Quý Ly chưa kịp quay lại, một nắm tuyết nhỏ đã vụt tới trúng cánh tay, chẳng đau chút nào.
"Hay lắm? Chàng dám ném ta à?"
Quý Ly không chịu thua, liền vo ngay một nắm tuyết ném trả.
Lục Cảnh Sơn cố tình nhường y, vừa tránh vừa giả vờ kêu xin tha:
"Phu lang xinh đẹp của ta, tha cho tướng công của em đi mà!"
Hai người ở trong sân chơi trò ném tuyết, tuyết bay qua lại tung tóe khắp nơi, khắp sân vang lên tiếng cười giòn giã.
Mãi đến khi Lê ca nhi đẩy cửa bước vào, đúng lúc Quý Ly vừa làm được quả bóng tuyết siêu to khổng lồ ném qua chỗ Lục Cảnh Sơn, hắn nhanh nhẹn né sang một bên.
"Quý..."
"Bụp" một tiếng, quả bóng tuyết nhẹ nhàng đáp lên khuôn mặt bé nhỏ của Lê ca nhi một cách đầy "tình cảm".