Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Đêm Giao Thừa và Chuyện Cũ Kinh Thành
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một người dân trong thôn thấy Quý Ly biết viết câu đối, liền đứng ngay cửa hỏi:
"Nhà Cảnh Sơn ơi, phiền con viết giúp Tử thúc một câu đối được không, ta sẽ gửi tiền công."
Quý Ly đáp:
"Tử thúc nói quá lời rồi, thúc đã tin tưởng bọn con như vậy, tất nhiên bọn con phải giúp chứ ạ."
Vân Xuân Lệ vô cùng hãnh diện, vội vàng nói:
"Ôi dào, toàn là người trong thôn cả, tiền nong làm gì cho khách sáo. Cứ mang giấy qua đây, con dâu ta viết giúp là được rồi."
Nghe tin phu lang Lục Cảnh Sơn biết viết câu đối, người trong thôn ai nấy đều hăm hở mang giấy tới, xếp hàng trước cửa đợi y viết.
Quý Ly ngồi trong nhà chính, cầm bút viết từng câu đối:
'Vạn sự bình an hạnh phúc niên,
Cát tường như ý bái năm thuận.'
'Tân xuân phúc vượng hồng vận khai,
Gia tiết cát tường như ý lai.'
'Nhật tử hồng hòa hỉ nghênh môn,
Thiên tùy nhân ý phúc tinh chiếu.'
Tất cả đều là những câu đối chứa đựng mong ước về một năm mới bình an, sung túc của người dân trong thôn. Có được câu chữ vừa ý, ai nấy đều vui vẻ ra về, không ngừng cảm ơn Vân Xuân Lệ.
"Thật sướng quá đi! Nương Cảnh Sơn ạ, Quý ca nhi nhà bà đúng là tài hoa!
"Đúng là giúp được việc lớn luôn đó. Sau này nhà ta có thể giúp được gì, nương Cảnh Sơn cứ nói nhé!"
Lục Cảnh Sơn đứng một bên mài mực cho phu lang, rót trà, dáng vẻ nghiêm trang, chu đáo, cần mẫn làm những việc vặt phục vụ. Đàn ông ai chẳng coi trọng thể diện, mấy việc này mấy ai chịu làm, vậy mà Lục Cảnh Sơn lại còn rất tự nguyện. Phu lang rõ ràng đang làm hắn nở mày nở mặt, là tướng công của một người tài hoa như vậy, hắn đương nhiên vô cùng hãnh diện. Hơn nữa, chữ y viết đẹp đến thế, nét nào ra nét nấy, hắn nhìn cũng vui lây.
Quý Ly viết một mạch từ sáng đến chiều tối. Mãi đến khi không còn ai đến nữa, y và Lục Cảnh Sơn mới dọn dẹp rồi ra về. Vân Xuân Lệ đã về trước để chuẩn bị bữa cơm tất niên tối nay. Trong nhà có Lê ca nhi phụ giúp, Quý Ly cũng yên tâm.
Lục Cảnh Sơn nắm tay Quý Ly chậm rãi bước trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Thời gian dường như chậm lại, cảnh tuyết đẹp đến nao lòng. Hai người đi trên con đường vắng vẻ, trời đất rộng lớn dường như chỉ còn lại mình họ, thỉnh thoảng vọng lại tiếng cành cây bị tuyết đè gãy.
Lục Cảnh Sơn và Quý Ly vừa đi vừa nhìn nhau cười, hơi thở phả ra thành làn khói trắng. Lục Cảnh Sơn nắm chặt tay Quý Ly, bàn tay to lớn của hắn ôm trọn bàn tay nhỏ bé của phu lang, dùng hơi ấm sưởi ấm cho y.
Lúc về gần tới nhà, họ đi ngang qua nhà Đỗ Dương. Lục Cảnh Sơn và Quý Ly gõ cửa định rủ anh dắt Viên Nhi sang ăn cơm tất niên, nhưng gõ mãi chẳng thấy ai đáp lời.
Lục Cảnh Sơn nói:
"Hình như ra ngoài rồi. Đỗ Dương là người nhanh nhẹn, cần mẫn, chắc không quen ngồi không nên lại ra ngoài giúp đỡ ai đó rồi."
Quý Ly gật đầu, hai người quay người bước đi. Quý Ly nhịn không được quay lại nhìn lần nữa, bỗng thấy miếng giấy hoa dán trên cửa:
"Sao nhìn cứ quen quen thế nhỉ?"
Lục Cảnh Sơn cũng ngoái đầu nhìn kỹ, mở miệng chê bai:
"Cắt xấu thế này mà cũng dán trên cửa chính làm gì, không sợ người qua đường trông thấy sao. Chắc hắn không biết cắt, lát về ta sẽ bảo nương đưa cho mấy cái, đổi cái mới cho đẹp đẽ tươm tất."
Quý Ly nghe vậy, cong mắt cười mỉm:
"Chàng đừng lo chuyện bao đồng nữa. Giờ chàng có tặng vàng cho hắn, có khi người ta cũng không chịu đổi đâu."
Lục Cảnh Sơn cau mày, nghe chẳng hiểu lời y nói. Quý Ly trợn mắt nhìn, thầm nghĩ 'Tên ngốc này.'
Lúc về đến nhà, Đỗ Dương đã dắt theo Viên Nhi sang rồi. Anh còn cố ý đi chặt thêm một bó củi lớn mang về, đang bổ củi dưới mái hiên.
Lục Cảnh Sơn cởi áo khoác, thay bộ đồ cũ rồi ra ngoài giúp anh. Quý Ly vào nhà bếp, phụ Vân Xuân Lệ làm bữa cơm tất niên. Năm mới cần rất nhiều viên chiên, đậu phụ chiên, và cả cá chiên nữa. Quý Ly thắt tạp dề, đổ dầu vào chảo, sau đó bỏ những món đã được tẩm trứng phủ bột vào chiên vàng, dùng đũa lật mặt.
Y ngẩng đầu nhìn Lê ca nhi đang đứng trước bếp, cười bảo:
"Lúc nãy đi ngang nhà Đỗ Dương, Cảnh Sơn ca ca nhà đệ nói miếng giấy hoa dán trên cửa nhà hắn xấu chết đi được."
Gò má Lê ca nhi ửng hồng, lắp bắp:
"Xấu đâu mà xấu!"
Quý Ly vớt mấy viên chiên ra, thả vào chậu, tiện miệng khen:
"Chà, hôm nay hai cái lục lạc trên trâm của đệ trông đẹp quá nhỉ."
Lê ca nhi nhìn thẳng vào Quý Ly, vừa nhìn là biết không có chuyện gì qua được mắt y. Cậu liếc ra cửa, khẽ nói:
"Biết ngay là không giấu được huynh mà. Quý Ly ca ca, huynh đừng nói cho ai nghe nhé, kẻo cha nương đệ lại biết."
Quý Ly cười:
"Hai đệ nếu đã có tình cảm với nhau, vốn dĩ là chuyện tốt mà. Cha nương ngươi còn đang lo lắng chuyện thành thân của đệ, thế này thì cần gì phải sầu lo nữa. Đỗ Dương là người có thể phó thác cả đời đó."
Lê ca nhi bĩu môi:
"Còn sớm lắm, đệ và hắn chỉ mới biết nhau có mấy ngày. Hơn nữa, bọn đệ còn chưa nói rõ ràng đâu. Hắn cứ như đầu đất ấy, nhìn thấy đệ chỉ biết cười ngốc nghếch thôi, chẳng nói được mấy lời, đệ phiền lắm."
Quý Ly bật cười, bất giác nhớ lại những ngày mình và Lục Cảnh Sơn mập mờ, chưa 'chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ' ấy, nào có khác gì Lê ca nhi và Đỗ Dương bây giờ. Y bảo:
"Cảnh Sơn ca ca nhà đệ hồi xưa cũng thế thôi, ngốc nghếch, suốt ngày im lìm. Nhưng đàn ông nào cũng vậy cả, nếu giỏi mồm mép, lời lẽ hoa mỹ trước mặt đệ, thế thì là loại không đàng hoàng, tâm địa gian xảo, không đáng tin."
Lê ca nhi nghe Quý Ly nói vậy, trong lòng cũng đỡ ngột ngạt khó chịu:
"Huynh nói đúng, nhưng chuyện này kiểu gì cũng phải do hắn mở lời trước mới được. Một tiểu ca nhi như đệ sao lại chủ động đi nói những chuyện này với đàn ông được chứ! Ngại chết đi được!"
Quý Ly lấy một viên thịt đã chiên xong cho cậu:
"Đỗ Dương là một người thông minh lại thận trọng, các ca ca đệ đều thấy hắn rất tốt, bằng lòng qua lại với hắn, chứng tỏ nhân cách không có vấn đề. Nếu hắn thích đệ, chắc chắn trong lòng sẽ có tính toán, không làm khó đệ đâu."
Lê ca nhi nghe vậy cũng vui lên, nhưng miệng vẫn còn cứng lắm:
"Hứ, vậy cũng phải xem đệ có chịu không đã."
Quý Ly cười đầy bất lực, nhìn thấy hai người họ như thế, không khỏi nhớ lại trước đây mình và Lục Cảnh Sơn cũng ngây thơ, ấu trĩ như vậy. Tình yêu mập mờ lúc nào cũng chua chua ngọt ngọt, ngậm trong miệng thì ngọt ngào vô cùng, nhưng cũng có lúc lại chua chát đắng cay. Tất cả cảm xúc vui giận đều do đối phương chi phối.
Trời dần tối, những chiếc đèn lồng đỏ trong thôn Tú Thủy lần lượt được thắp sáng, cả thôn như đắm mình trong không khí rộn ràng đón năm mới.
Mâm cơm tất niên đã được bày biện ngay trong nhà chính. Chính giữa là nồi gà hầm hạt dẻ thơm phức, hai bên là cá sốt chua ngọt, khâu nhục, chân gà hấp tàu xì, một đĩa thịt xông khói lạp xưởng, vịt xé xào ớt cay nồng, thịt viên nhân đậu Hà Lan cà rốt chiên, bắp non tẩm bột trứng chiên vàng ươm. Một mâm cỗ thị soạn, thơm phức ngào ngạt, chỉ chờ người thưởng thức.
Nhà đại bá nương cũng đến, cả nhà quây quần ngồi cùng nhau. Ai nấy đều vui vẻ phấn khởi, Trương lão cũng được mời tới. Lão không con không vợ, được hòa mình trong không khí nhộn nhịp thế này, sắc mặt ông càng thêm hồng hào, cứ nói may mà kết giao với thằng nhóc Lục Cảnh Sơn này.
Mãi đến khi chuẩn bị khai đũa, sư thúc của Lục Cảnh Sơn - Giang Võ mới bước tới trong màn đêm. Trước khi vào cửa, ông phủi nhẹ hơi lạnh trên người, Quý Ly mang nước nóng cho ông rửa mặt rửa tay. Đợi khi ấm áp hơn, ông bước vào nhà chính đang đốt lò sưởi, cả người thư thái hơn hẳn.
Lục Cảnh Sơn kê ghế dựa cho ông, đưa đôi đũa. Sau khi chào hỏi mọi người, Giang Võ mới để ý trên bàn có thêm một gương mặt quen thuộc.
"Trương Chí?"
Nghe thấy giọng nói của người mới đến, Trương lão ngẩng đầu lên, đối diện với một khuôn mặt già nua:
"Giang Võ?!"
Điều này khiến Lục Cảnh Sơn và mọi người có chút bối rối, sao hai người này lại quen biết nhau?
Giang Võ đi qua ngồi cùng Trương lão, hai người như những người bạn cũ lâu ngày không gặp, cảm thán thời gian vô tình, rằng họ đều đã già rồi.
Tối nay nhất định phải uống rượu ăn đồ ngon, Quý Ly mang rượu hoa quế tự nấu ra, rót cho mỗi người một bát:
"Rượu này ngọt, nhưng cũng dễ say lắm, đừng uống nhiều quá nhé ạ."
Giang Võ và Trương lão chạm bát, uống một ngụm lớn, tấm tắc khen:
"Rượu ngon! Ngay cả rượu ở kinh thành cũng không sánh bằng tay nghề của Quý ca nhi!"
Quý Ly cười cười, ngồi xuống bắt đầu dùng bữa. Ngược lại, Tiếu ca nhi lại thèm lắm, thấy mọi người uống vui vẻ, cậu cũng muốn uống chút. Lục Cảnh Hồng thương phu lang, dùng đũa chấm một chút cho Tiếu ca nhi nếm thử.
Đỗ Dương liếc nhìn Lê ca nhi bên cạnh đang đeo chiếc lục lạc anh tặng, trong lòng vui không tả xiết. Mới uống một bát, mặt đã say đến mức cười ngốc nghếch, chăm chú nhìn người ta. Bị Lê ca nhi phát hiện, cậu liền giẫm mạnh lên chân anh dưới gầm bàn.
Viên Nhi rất thân với cậu, cứ dựa vào người Lê ca nhi, tay nhỏ với lấy chiếc lục lạc trên đầu cậu, cười khúc khích:
"Đẹp quá, Lê ca ca đẹp quá!"
Khiến Thiệu thị cười nói:
"Hai đứa này thân thiết ghê nha."
Lục Cảnh Sơn thấy Giang Võ và Trương lão đã nói chuyện được một lúc, mới hỏi:
"Trước đây sư thúc và Trương lão có quen biết nhau sao?"
Giang Võ vẫy tay, thở dài:
"Ta và Trương lão đều từng sống ở kinh thành, lúc đó cũng từng giúp đỡ lẫn nhau."
Trương lão uống rượu đến đỏ cả mắt, hồi tưởng:
"Nếu nói đúng, hẳn là duyên phận cứu mạng lẫn nhau."
Nghe vậy, những người khác trên bàn đều tò mò, chăm chú nhìn họ, ai cũng muốn nghe chuyện xưa ở kinh thành.
Giang Võ cười, nói:
"Toàn là chuyện cũ cả, mọi người muốn nghe thì hôm nay để ta kể cho nghe, cũng không ngờ lại gặp được bạn cũ."
Trương lão vuốt râu:
"Được, ông kể đi, ta cũng muốn nhớ lại chuyện xưa."
Giang Võ chậm rãi hạ giọng kể lại:
"Nhớ lại lúc đó, ta mới đến kinh thành, là một thợ mộc nghèo. Cứ tưởng đến kinh thành là lập được nghiệp, nào ngờ, thợ giỏi ở đó nhiều vô kể, lầu gác cung điện ở kinh thành kiến trúc tuyệt đẹp, ta còn chưa từng thấy bao giờ, ấy vậy mà còn mơ mộng vào công bộ. Thế là, ta đành ngủ trên đường phố, ban ngày xem kết cấu xà nhà, cách đi mối nối, ban đêm chăm chỉ nghiên cứu, tự vẽ bản thiết kế trên đất."
"Một mùa đông nọ, ta mắc bệnh ho, cả người sắp ho chết, lại không có tiền chữa trị. May mà Trương lão đi ngang qua, thấy ta đáng thương, đưa về chữa bệnh, còn cho ta ở lại kho phía sau."
Lục Cảnh Sơn thở dài:
"Trương lão đã cứu mạng sư thúc ta, ta nhất định sẽ báo đáp lão."
Trương lão vẫy tay:
"Đừng vội, cứ nghe tiếp đã."
Giang Võ tiếp tục:
"Sau đó ta vượt qua kỳ khảo hạch của quan phủ, vào công bộ làm thợ mộc, cũng có bổng lộc, tự nuôi sống bản thân được, nên mới dọn ra khỏi nhà Trương lão."
"Mãi đến một lần, hậu trạch của Hầu phủ có một sân viện bị dột nặng, công bộ cử ta đi tu sửa. Đến hậu trạch tình cờ gặp Trương lão đang đi khám bệnh. Lúc trông thấy tiền viện đã phái thị vệ mang đao đến, trong lòng ta có dự cảm không hay, vội hỏi có phải ông ta chọc vào rắc rối không. Lúc đó mặt ông ấy tái nhợt, nói vô tình nhìn thấy chuyện kín trong hậu trạch. May thay, chỗ đó do ta tu sửa, biết có một lỗ chó bí mật ở tây viện do bọn người hầu mở, mới bảo ông ta trốn ra từ đó, rời kinh thành càng nhanh càng tốt."
Trải nghiệm hiểm nguy này, với những người sống ở thôn làng nhỏ như nhà họ Lục, đúng là nguy hiểm vô cùng, nghe xong ai nấy cũng hồi hộp không thôi.
Trương lão tiếp lời Giang Võ:
"Sau đó ta vội vã thu dọn đồ đạc, không dám về y quán, trốn trong nhà Giang Võ, cả ngày không dám lộ diện. Sau đó, ông ta được cử đi xây dựng lăng mộ, ta đã để ý trước, đưa ông một viên thuốc, dặn phòng thân, rồi ta rời kinh thành."
Nhắc đến chuyện này, Giang Võ liền chắp tay với Trương lão:
"Ông lại cứu ta một mạng. Khi lăng mộ xây gần xong, ta thấy cửa mộ đóng từ đằng sau, rõ ràng là không để lại lối thoát cho bọn ta. Ta liền nuốt ngay viên thuốc ông cho, bọn họ thấy ta co giật sùi bọt mép, sờ thấy hơi thở không còn nữa, tưởng ta chết rồi, vội ném ta vào núi hoang. Thế là lợi dụng đêm tối, ta tranh thủ bỏ chạy, sau đó nhờ người quen cũ ở hộ bộ làm cho một hộ tịch mới, trở về phủ Bắc Thương."
Lục Cảnh Phong thở dài:
"Đúng là nguy hiểm và ly kỳ hơn cả thoại bản nữa! Hai vị đều là những nhân vật lớn cả!"
Thiệu thị, Vân Xuân Lệ sống nửa đời còn chưa từng rời khỏi trấn Cát Tường, nghe xong chỉ thấy sợ hãi, vội niệm vài tiếng "A Di Đà Phật".
Còn Quý Ly, y cũng cảm thán sự đời nguy hiểm:
"Giàu sang bên ngoài thì sao chứ, vẫn là ở núi rừng no ấm, cả nhà cùng nhau chung sống những ngày bình dị mới là tốt nhất."
Lục Cảnh Sơn nắm chặt tay y, cười nói:
"Ta cũng nghĩ vậy, chỉ cần ở bên em ba bữa một ngày, bốn mùa một năm, thế mới là một cuộc đời hạnh phúc ta hằng mong."
Giang Võ và Trương lão cũng gật đầu đồng ý. Bọn họ từng tranh đấu ở nơi phồn hoa nhất, rồi mới biết quý giá của những ngày bình thường. Cả đời nếu được đoàn tụ với gia đình, sống những ngày bình dị, cũng là một cuộc sống no đủ rồi.
Bạn cũ gặp lại, lại là đêm ba mươi Tết, cả nhà quây quần trong phòng, ăn bữa cơm đoàn viên, cùng nhau rót rượu chúc mừng, bất giác đã ăn uống đến mấy canh giờ đồng hồ rồi.
Tiếng pháo nổ bên ngoài bắt đầu xào xạc, khiến những chú chó trong thôn giật mình sủa inh ỏi. Những nhà khác cũng bắt đầu đốt pháo, thôn Tú Thủy dần trở nên náo nhiệt hơn.
Lê ca nhi thúc giục:
"Nhanh lên, nhanh lên, đến lúc đốt pháo rồi!"
Viên Nhi hớn hở chạy theo cậu ra ngoài. Lê ca nhi hăm hở nhất, nhưng cũng là người nhát gan, không dám châm lửa đốt pháo, cuối cùng vẫn phải do Đỗ Dương cầm một cây hương ra sân đốt pháo cho hai người.
Lục Cảnh Sơn cầm cây treo một chuỗi pháo đứng trước cửa, bên phải là Lục Cảnh Hồng, hai huynh đệ đứng hai bên trái phải. Quý Ly bước lên châm ngòi cho hai người, rồi nhanh chóng chạy về dưới mái hiên.
Hai chuỗi pháo nổ lách tách, tia lửa bắn tung tóe, náo nhiệt vô cùng. Những người khác đứng dưới mái hiên nghe tiếng pháo, chúc nhau năm mới vui vẻ. Thiệu thị và Vân Xuân Lệ còn lì xì cho Viên Nhi, Tiếu ca nhi cũng được một phần, đó là tiền mừng tuổi cho đứa trẻ trong bụng cậu.
Vậy là một năm mới đã đến với thôn Tú Thủy.