67. Đêm Trộm Cắp Ở Thôn Tú Thủy

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp

Đêm Trộm Cắp Ở Thôn Tú Thủy

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ mùng một đến rằm, dân làng ai nấy cũng bận rộn đi thăm hỏi họ hàng. Quý Ly không còn người thân, người thân của y giờ chỉ còn nhà họ Lục, nên y cũng chẳng có ai để thăm viếng. Gia đình bên ngoại của Vân Xuân Lệ đã chuyển đi từ lâu, đó cũng là lý do khi nàng góa bụa lại không có ai để nương tựa. Thế nên, cả nhà cứ thế mà an tâm ở nhà ăn Tết.
Mấy ngày Tết, rất nhiều đứa trẻ con đến nhà y chúc Tết để xin tiền lì xì. Quý Ly đã chuẩn bị sẵn những phong bao lì xì đỏ, mỗi đứa đều được cho vài viên kẹo và một phong bao lì xì.
Đây là khoảng thời gian lũ trẻ thích nhất: được chơi pháo, được mặc quần áo mới, còn được tiền mừng tuổi. Chúng ước gì ngày nào cũng là Tết.
"Cảm ơn Cảnh Sơn thẩm ạ, khoai lang viên chiên của thẩm ngon tuyệt ạ."
A Ngưu nói.
Đại Hổ hít nước mũi:
"Bánh bí ngô Cảnh Hồng thẩm cho cũng ngon lắm ạ, bụng Cảnh Hồng thẩm giờ to như quả dưa hấu, nương con nói thẩm ấy sắp sinh em bé rồi."
Quý Ly cười:
"Đến lúc đó có đệ đệ chơi cùng không thích sao?"
"Dạ thích chứ, chúng con sẽ dẫn đệ ấy lên núi bắt chim, à đúng rồi, phải bắt cá trạch nữa."
A Phúc bên cạnh nói.
Đại Hổ nhìn Quý Ly hỏi:
"Cảnh Sơn thẩm ơi, thẩm có em bé chưa ạ? Chúng con cũng muốn chơi với đệ đệ do thẩm sinh ra nữa."
Trẻ con miệng mồm không kiêng kỵ, nhưng lời nói đó vẫn khiến Quý Ly đỏ bừng mặt. Y véo má Đại Hổ cười:
"Ta cho các con thêm mấy viên kẹo nữa, đi chơi đi."
Lũ trẻ tinh nghịch được kẹo liền quên bẵng chuyện này đi, chân tay thoăn thoắt chạy đi, chúng còn bận đến nhiều nhà khác nữa.
Lục Cảnh Sơn không biết đứng sau từ lúc nào, nhìn Quý Ly cười.
Quý Ly biết hắn nghe thấy, đỏ mặt trách:
"Cười cái gì mà cười, đi bắt vịt cho em đi."
Lục Cảnh Sơn cười toe toét, ngoan ngoãn quay người đi đến chuồng vịt, bắt một con to và béo nhất.
"Gọi Đỗ Dương qua ăn vịt đi, dù sao nó cũng không biết nấu ăn."
Vân Xuân Lệ từ trong nhà bước ra nói. Nàng là người tốt bụng, đã coi Đỗ Dương và Viên nhi như người trong nhà.
Lục Cảnh Sơn nói:
"Hắn đi rồi, hắn đã dẫn Viên nhi về thăm cô cô ở thôn Thủy Ma rồi."
Sáng sớm hắn ra cửa đã thấy Đỗ Dương chuẩn bị ít đồ rồi cõng Viên nhi đi, chắc là về nhà cô cô rồi.
Quý Ly làm sạch vịt, khử mùi tanh, nhổ lông, chặt thành từng miếng nhỏ, rồi vớt từ trong hũ ra củ cải muối chua và lá chua, thái nhỏ, phi thơm dầu thực vật với gừng thái lát và hạt tiêu, rồi cho vào nồi đất hầm nhừ.
Hôm nay trời nắng to, cả nhà liền kê bàn ra sân, dùng bếp đất hầm vịt, tận hưởng cái nắng ấm áp hiếm hoi. Đối diện là dãy núi tuyết trắng xóa, mây mù lảng bảng quanh sườn núi, ánh nắng chiếu xuống khiến núi tuyết lấp lánh sắc vàng. Ngồi thưởng thức bữa trưa trong khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp như vậy thì còn gì tuyệt vời hơn nữa.
Hơi nước nghi ngút bốc lên, hương thơm lan tỏa. Quý Ly mở nắp vung, rắc một nắm kỷ tử đỏ vào canh. Mùa đông có món vịt hầm này, khỏi phải nói cũng biết bổ dưỡng đến nhường nào. Rau tề thái được phơi khô từ mùa thu, giờ chỉ cần ngâm nước cho nở, xào với tỏi nghiền, cũng là một món rau tươi ngon hiếm có vào mùa đông.
"Sau rằm là đến kỳ nộp thuế rồi phải không?"
Vân Xuân Lệ hỏi Quý Ly.
Quý Ly gật đầu:
"Trưởng thôn nói ngày 16 sẽ có nha dịch đến thu thuế. Lần này triều đình lại giảm thuế, nói rằng ngân khố dồi dào, thiên hạ thái bình, nên thu ít thuế hơn, bách tính cũng có một cái Tết vui vẻ, an lành hơn."
Vân Xuân Lệ uống một ngụm canh, thỏa mãn nói:
"Đời sống dưới triều Kê ngày càng khấm khá, ôi chao, chúng ta gặp thời rồi."
Lục Cảnh Sơn cười:
"Giờ ta không cần nộp thuế, gia đình ta lại tiết kiệm được một khoản."
Quý Ly mắt cong cong cười khen:
"Tướng công vốn có năng lực, giờ đây còn tiết kiệm tiền cho gia đình mình nữa. Số tiền đó năm sau để dành mua hai con lợn con đó."
Lục Cảnh Sơn vươn tay cù lét phu lang của mình:
"Được lắm, dám so sánh tướng công em với lợn con à."
Quý Ly bị cù lét cười ha hả. Cả sân nhà tràn ngập tiếng cười vui vẻ.
Sau khi trải qua một cái Tết lười biếng, thảnh thơi và an nhàn, thoáng cái đã đến ngày nộp thuế. Nhiều gia đình lo lắng nhất chính là ngày này.
Triều Kê tuy ít thuế phụ thu, nhưng thuế nhân khẩu và lương thực vẫn phải nộp. Trong thôn có nhiều gia đình đông người phải nộp một khoản thuế nhân khẩu lớn, không có tiền nộp sẽ bị phạt đi sung quân làm lính khổ sai trong quân đội.
Vân Xuân Lệ không khỏi nhớ lại ngày trước, không khỏi bùi ngùi xúc động:
"Năm đó cha nó mất, gia đình không nộp nổi thuế nhân khẩu cho hai người, ruộng lại mất mùa. Nộp thuế lương thực xong, số lương thực còn lại không đủ ăn trong một năm. Hết cách, con trai ta Cảnh Sơn đành phải đi sung quân, chịu đựng ba năm nơi biên ải."
Quý Ly biết ba năm nơi biên ải kia tướng công của mình cực khổ ra sao, bèn an ủi mẹ chồng:
"Nương à, giờ đây gia đình mình cũng coi như đã qua được cái khổ, cuộc sống cũng đã khấm khá hơn nhiều rồi. Giờ tướng công còn là thợ mộc, không những được miễn thuế, mà tiền công cũng cao nhất nhì khắp các làng trên xóm dưới. Giờ mình chỉ việc lo tốt ruộng đồng trong nhà, phối hợp việc trong ngoài, cuộc sống chắc chắn sẽ không thua kém ai."
Vân Xuân Lệ nắm tay con dâu mình, nhìn khuôn mặt trắng nõn xinh xắn và nụ cười hiền hòa của Quý Ly, trong lòng thấy nhẹ nhõm:
"Phải rồi, con trai ta lại cưới được con, giờ gia đình đã tốt đẹp biết bao nhiêu, tất cả đã qua rồi, thôi, không nhắc nữa."
Lục Cảnh Sơn đã vào nhà kho kéo ra năm bao lương thực lớn, chất lên xe đẩy và nói:
"Ta và Cảnh Hồng huynh sẽ đến nha môn nộp thuế lương thực. Chắc hôm nay không kịp về đâu, tối nay bọn ta sẽ nghỉ lại trên trấn. A Ly, em và nương ở nhà tối nhớ khóa cửa cẩn thận."
Quý Ly gật đầu, đưa cho tướng công một túi nước và gói lương khô:
"Đây là bánh chiên em làm, bên trong có nhân trứng và dưa muối, chàng mang theo ăn dọc đường. Ở nhà chúng em tự lo được, tướng công đi đường cẩn thận nhé."
Lục Cảnh Sơn đón lấy gói lương khô từ tay phu lang, để vào trong áo bông giữ ấm, cười nói:
"Ta biết rồi, ở nhà chờ ta."
Thấy Quý Ly lưu luyến mình, Lục Cảnh Sơn không khỏi muốn cúi xuống hôn lên má phu lang nhỏ.
Quý Ly nào có mặt dày như hắn, vội lùi lại, nghĩ đến Vân Xuân Lệ còn ở phía sau, mặt đỏ bừng, trách:
"Ban ngày ban mặt thế này, chàng đừng có làm bậy."
Lục Cảnh Sơn cười hì hì, tiếc nuối đẩy xe chở lương thực đi.
Vân Xuân Lệ ở phía sau thấy đôi phu phu trẻ âu yếm nhau như vậy, lòng vui lắm. Trước khi thằng con thành thân, nàng cứ luôn lo nó là khúc gỗ mục không biết chiều chuộng phu lang, giờ xem ra, hai người họ ngày càng yêu thương nhau.
Sau khi Lục Cảnh Sơn đi, Quý Ly mới ngại ngùng quay lại nhìn mẹ chồng:
"Nương, chúng ta vào nhà nghỉ ngơi đi ạ."
Vân Xuân Lệ cười đáp:
"Được thôi."
Tối đến, Quý Ly ngủ một mình. Trước đây y luôn cùng Lục Cảnh Sơn rửa chân xong nằm trên giường, hôm nay hắn không ở nhà, Quý Ly không khỏi cảm thấy trống trải, trong phòng cũng chẳng ấm áp như mọi khi.
Y nằm trên giường, phía sau không có bờ ngực rộng rắn chắc ấy, cũng chẳng thể ngủ ngon như mọi hôm. Quý Ly trằn trọc trên giường, mãi đến nửa đêm, tiếng chó sủa trong thôn đã im bặt, y vẫn không sao ngủ được.
Mãi đến lúc mơ màng buồn ngủ, Quý Ly nghe thấy động tĩnh bên ngoài cổng sân, hình như có người đang cạy then cổng. Trong lòng Quý Ly giật thót, lập tức đề cao cảnh giác, vội vàng ngồi dậy thắp ngọn đèn dầu trên bàn, hét to lên:
"Tướng công, dậy nhanh, hình như có người đang cạy cửa kìa!"
Tiếng động bên ngoài đột nhiên dừng lại. Quý Ly nín thở, di chuyển đến cạnh tường, nơi đó có một chiếc kẹp sắt dùng để nhóm bếp, y cầm chặt trong tay.
Vân Xuân Lệ trong phòng bên cạnh còn chưa ngủ say, nghe thấy tiếng Quý Ly liền thắp đèn lên, hỏi:
"Quý ca nhi, chuyện gì thế con?"
Quý Ly vội bình tĩnh lại, nói:
"Nương, con nghe thấy hình như có tiếng động ở cửa, bảo tướng công ra sân xem thử thôi ạ."
Vân Xuân Lệ là người từng trải, nghe vậy lập tức hiểu ra, đáp:
"Nghe thấy rồi thì kêu Cảnh Sơn ra mở cửa xem sao."
Tiếng động ngoài cửa biến mất, một con dao nhọn lặng lẽ rút khỏi khe cửa.
Mãi một lúc lâu không còn nghe thấy tiếng động nào nữa, Quý Ly mới thở phào, vội mặc quần áo dậy. Vân Xuân Lệ cũng từ trong phòng bước ra, vẻ mặt hoảng hốt hỏi:
"Vừa rồi có kẻ trộm phá cửa sao?"
Quý Ly gật đầu, khẽ nói:
"Chắc thế, con nghe tiếng như đang cạy cổng sân. Hai hôm nay đàn ông trai tráng trong thôn đều lên trấn nộp thuế, chắc bọn trộm định nhân cơ hội này ra tay làm một vố lớn."
Vân Xuân Lệ sợ tái mặt, vội nói:
"Nhanh, con mau thắp hết đèn trong nhà lên, ta đi xem nhà đại bá nương xem sao. Bên đó chỉ có Lê ca nhi, Tiếu ca nhi, và đại bá nương, chúng ta qua đó luôn, đông người sẽ an toàn hơn."
Quý Ly gật đầu, cầm ngọn đuốc nói:
"Bọn trộm đã đến đây, chắc sẽ không quay lại đây nữa, con đến nhà trưởng thôn báo tin một tiếng. Đêm nay trong thôn có trộm, các nhà phải thắp đèn lên, như vậy trưởng thôn mới dễ bề bắt trộm, xong rồi chúng ta sẽ qua nhà đại bá nương."
Vân Xuân Lệ cũng không yên tâm để y đi một mình, khóa chặt cửa nhà, rồi cùng Quý Ly cầm đuốc ra ngoài.
Vừa đi đến giữa thôn, đã nghe thấy Lưu đại thẩm nhà bên cạnh khoác vội áo chạy ra:
"Trời ơi! Dậy đi dậy đi! Có trộm! Có trộm!"
Vân Xuân Lệ vội chạy lên hỏi:
"Lưu đại thẩm, nhà bà cũng có trộm à?"
Lưu đại thẩm sợ run:
"Chứ sao nữa! Ta còn tự nhủ, quái lạ, nửa đêm sao lại có tiếng động ở nhà chính, vừa thắp đèn định xem, liền nghe thấy con chó Đại Hắc nhà ta sủa dữ dội, dọa cho bóng đen trong nhà sợ hãi, nó trèo tường bỏ chạy suýt nữa thì đẩy ngã cả ta, giờ chân ta vẫn còn run đây này!"
Nói xong, bà nhìn Vân Xuân Lệ và Quý Ly, hỏi:
"Sao? Nhà bà cũng bị à?"
Quý Ly gật đầu.
Lưu đại thẩm vỗ đùi, kêu lên:
"Vậy nhanh đi tìm trưởng thôn, trong thôn chẳng còn mấy người đàn ông, đàn bà và các tiểu ca nhi bọn mình sức yếu, phải để đàn ông họ bắt mới được!"
Sau cùng, Quý Ly liền dẫn Lưu đại thẩm đến nhà trưởng thôn.
Nghe tin trong thôn có trộm, trưởng thôn vội vàng dậy đánh vang chiếc chuông sắt của thôn. Những tiếng chuông trầm đục vang lên, cả thôn đều thắp đèn, trong chốc lát, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của đêm thôn Tú Thủy.
"Chặn hết các lối ra vào trong thôn lại! Lão Ngũ, ngươi dẫn hai ba người khác chặn lối đường phía sau thôn, những người khác canh chừng đường vào núi, tám chín người còn lại, theo ta giữ cổng thôn, tuyệt đối không để bọn chúng chạy thoát!"
Những người đàn ông còn lại trong thôn tụ tập đầy sân nhà trưởng thôn, nghe xong lời sắp xếp của trưởng thôn, mọi người cầm bừa sắt, đinh ba mà đi theo. Đuốc cháy rực, nhìn thôi đã thấy khiếp sợ.
Đàn ông đi bắt trộm, đàn bà và các tiểu ca nhi nên ở trong nhà là tốt nhất. Để an toàn, một vài gia đình thân thiết tối nay đều ở chung một phòng.
Quý Ly đánh thức Thiệu thị, Tiếu ca nhi và Lê ca nhi. Năm người thắp đèn ngồi trong nhà chính.
Gia đình không có đàn ông, đàn bà và các tiểu ca nhi gặp phải chuyện này, ai nấy đều lo lắng không yên. Lê ca nhi cũng hơi sợ, để cái kéo thêu bên cạnh mình:
"Bao nhiêu năm rồi thôn không có trộm, sao tối nay lại đến? Nghe Quý Ly ca ca kể, đệ càng sợ hơn. Nếu đến nhà đệ, đệ lại ngủ say thế này, e rằng khi mở mắt ra, bọn trộm đã đứng chình ình đầu giường nhìn chòng chọc rồi!"
Tiếu ca nhi đỡ bụng, mặt tái nhợt, sợ hãi:
"Lê ca nhi, đệ đừng nói nữa, càng nói càng thấy sợ."
Thiệu thị sợ làm hoảng sợ đứa trẻ trong bụng Tiếu ca nhi, vội bảo Lê ca nhi im miệng, đừng nói những lời xui xẻo. Tối nay mọi người thắp đèn thức một đêm, đợi trưởng thôn bắt được trộm, hoặc đợi đến ngày mai đàn ông trong nhà về là sẽ không sao nữa.
Đêm đó, đèn các gia đình sáng suốt đêm, đàn ông trong thôn chia nhau canh gác chặt chẽ các lối ra vào trong thôn.