Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp
Phát hiện mới và tấm lòng ấm áp
Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày trước, thôn Tú Thủy vừa trải qua một trận mưa lớn. Nhờ đó, rau dại trong núi càng xanh tươi, mọc thêm không ít. Đặc biệt, những cụm nấm dại dưới lớp lá rụng phủ đầy đất cũng nhờ mưa mà vươn lên um tùm.
Chính vì ai cũng biết sau cơn mưa trên núi sẽ có rất nhiều nấm dại mọc lên, thế nên hôm nay rất nhiều thẩm thẩm và tiểu ca nhi trong thôn đều đến tìm nấm. Vừa nãy còn chứng kiến cảnh tượng Quý Ly cãi nhau, không ai muốn tranh với bọn họ cả.
Quý Ly kéo Lục Cảnh Lê rời xa đám đông đang hái nấm dại, sang phía bên kia ngọn núi, nơi có nắng. Khác với bên râm mát, nơi nấm mọc nhiều, phía này lại ngập tràn rau dại xanh mướt.
Lục Cảnh Lê lẽo đẽo theo sau Quý Ly, dùng cuốc nhỏ đào những loại rau dại mọc đầy trên đất như rau tề, rau muối, rau đắng. Vì mới mọc nên lá non xanh mướt, chỉ cần ngắt nhẹ là đã thấy nước rau tươm ra.
"Cảnh Lê, ngắt ngọn thôi là được rồi. Rau dại ở đây nhiều lắm, không cần đào cả rễ đâu. Hái mấy ngọn non, vừa đủ mang về ăn liền là được."
Quý Ly quỳ xuống đất, đôi tay trắng nõn thoăn thoắt ngắt từng ngọn rau dại. Chẳng mấy chốc, một rổ rau tươi đã đầy ắp, thoang thoảng hương thơm thanh mát của cỏ cây.
Lục Cảnh Lê nghe lời gật đầu, ngoan ngoãn chăm chú hái rau, ngón tay cũng dính đầy màu xanh của nước rau.
Ánh mặt trời dần dần trở nên gay gắt, chiếu rọi trên đỉnh đầu. Trán Quý Ly đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng. Y đứng dậy dùng tay đấm lưng rồi lại lau mồ hôi trên trán, thấy hai người bọn họ đã hái được hai giỏ rau lớn liền cất tiếng:
"Cảnh Lê ơi, cũng kha khá rồi, đủ ăn hai bữa đó. Trời nắng quá, chúng ta quay về đi, nếu không lại bị say nắng thì không hay."
Lục Cảnh Lê cũng thấy hơi khát. Sau khi bỏ nắm rau dại cuối cùng vào trong giỏ, nhìn thấy giỏ rau đầy ắp, cậu thở phào một hơi:
"Ừm, trời hơi nắng, tụi mình về đi Quý Ly ca ca."
Hai người xách giỏ, men theo bóng cây xuống núi. Giữa lưng chừng núi có một dòng suối nhỏ, nơi các mạch nước từ khắp núi đổ về. Quý Ly và Lục Cảnh Lê ngồi trên một tảng đá lớn, thả rau vào suối, rửa sạch bùn đất và cỏ bám. Làm vậy không chỉ tiết kiệm được công sức rửa rau ở nhà mà còn đỡ tốn nước giếng.
Quý Ly ngồi xổm trên tảng đá, chụm tay thành hình chén, múc nước lên uống từng ngụm nhỏ. Dòng suối mát lạnh, ngọt dịu, vừa xua đi cái nóng lại vừa giải khát. Lục Cảnh Lê còn làm quá hơn, cậu vùi cả mặt xuống dòng nước, bọt nước òng ọc bắn lên, khiến Quý Ly bật cười.
"Ái chà, hình như có người kìa."
Lục Cảnh Lê nghe được tiếng xào xạc, ngẩng đầu lên khỏi mặt nước.
Quý Ly vội vàng đứng dậy. Nơi rừng núi hoang vu, hai ca nhi như bọn họ không nên ở riêng với đàn ông, e rằng sẽ bị đồn đại không hay.
Quý Ly và Lục Cảnh Lê nhấc giỏ rau lên, chuẩn bị rời đi. Tiếng xào xạc truyền ra từ trong rừng, âm thanh ngày càng gần, ngày càng rõ ràng, hình như đang tiến về phía bọn họ.
"Cảnh Lê, chúng ta mau đi thôi."
Quý Ly giục giã.
"Được thôi, được thôi."
Hai người quay người vội vàng đi xuống núi. Cuối cùng, giọng Lục Cảnh Sơn lại vang lên phía sau.
"Quý Ly."
Nghe Lục Cảnh Sơn gọi từ phía sau, Quý Ly mới thở phào nhẹ nhõm, quay lại nhìn hắn.
Lục Cảnh Sơn đứng bên cạnh dòng suối, bờ vai rộng vác một thân cây đường kính khoảng mười phân. Âm thanh xào xạc ban nãy hẳn là do lá cây cọ xát với đất mà ra.
Lục Cảnh Lê vừa nhận ra là Cảnh Sơn ca ca của mình, liền yên tâm, cười hỏi:
"Cảnh Sơn ca ca, sao huynh lại ở đây?"
Lục Cảnh Sơn liếc nhìn Quý Ly, người đang đỏ bừng mặt vì nắng, rồi mới trả lời:
"Ta lên đây chặt cây về làm ghế. Hai đệ thì sao, lên hái rau dại à?"
"Ừm, mấy ngày trước trời mưa, giờ hái rau là đẹp nhất, rau còn non lắm."
Quý Ly vừa trả lời, vừa liếc nhìn thân cây trên vai Lục Cảnh Sơn. Nặng như vậy mà hắn có thể vác từ trên núi xuống, lại không hề lộ vẻ mệt mỏi. Ánh mắt Quý Ly lướt qua tay trái hắn, nơi đang cầm một bó trái cây dại được xâu lại bằng dây thừng rơm.
Lục Cảnh Sơn chú ý thấy ánh mắt Quý Ly, không hiểu sao lại thấy hơi bối rối, siết chặt dây thừng rơm trong tay.
"À thì, trên đỉnh núi có một gốc cây vải đã sai quả, ta thấy không ai hái nên tiện tay hái về cho hai đệ nếm thử, coi như quà vặt."
Quý Ly lặng lẽ nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười:
"Cảm ơn Cảnh Sơn ca nhé, đúng lúc đệ chưa được ăn bao giờ."
Không biết do trời nắng quá hay sao, Lục Cảnh Sơn bị nụ cười của y làm choáng váng cả mắt. Hắn hắng giọng:
"Chỉ là tiện tay thôi."
"Hoan hô, có vải ăn rồi! Cảnh Sơn ca ca, huynh tốt quá!"
Lục Cảnh Lê là một người háu ăn, cậu vui vẻ chạy tới đỡ bó vải từ tay Lục Cảnh Sơn.
"Quý Ly, về nhà chúng ta chia nhau ăn nhé."
Quý Ly gật đầu đồng ý. Còn Lục Cảnh Sơn thì không khỏi dặn dò đôi câu:
"Con mèo háu ăn nhà đệ, không được ăn một mình, phải chừa cho Quý Ly ca ca nữa đó, nghe chưa."
Ở nhà, Lục Cảnh Lê được yêu thương chiều chuộng từ nhỏ. Hai vị ca ca mỗi lần lên núi đốn củi đều không quên hái ít quả dại mang về, tất cả đều vào bụng cậu hết. Lục Cảnh Sơn nhớ lại lời Quý Ly nói rằng y chưa từng ăn loại quả này bao giờ, nên trong lòng không khỏi có chút ý riêng, muốn để y ăn nhiều hơn. Dù sao, vải dại cũng không phải thứ ngày nào cũng có, vả lại, người trong vùng đều thích lên núi hái quả dại về ăn.
Ba người bọn họ cùng nhau xuống núi. Quý Ly và Lục Cảnh Lê đi đằng trước, Lục Cảnh Sơn gánh thân cây theo sau hai người. Suốt cả đoạn đường, Lục Cảnh Lê cứ như chú chim sơn tước líu lo không ngừng, có lúc nói chuyện gì đó chọc cho Quý Ly bật cười. Tiếng cười thanh thúy giòn tan ấy không khỏi khiến Lục Cảnh Sơn phải nhìn thêm mấy lần.
Khi sắp xuống đến chân núi, Quý Ly chợt nhìn thấy một mảng dương xỉ lộ ra dưới lớp lá khô. Hơn nữa, không chỉ ở đây, chúng còn mọc dày đặc trên sườn núi kế bên.
"Khoan đã."
Quý Ly lên tiếng.
Lục Cảnh Sơn và Lục Cảnh Lê nghe vậy liền dừng bước, nhìn y. Quý Ly hào hứng chạy về chỗ dương xỉ mọc. Mới qua xuân, những ngọn dương xỉ non phủ đầy lông tơ màu vàng, vốn có thể ăn được, đang bắt đầu mọc thành từng chiếc lá hình lông vũ xanh lục.
Lục Cảnh Lê theo sát phía sau. Cậu nhìn thấy chỗ Quý Ly đang đứng toàn là dương xỉ, không đồng tình nói:
"Quý Ly ca ca, huynh muốn ăn dương xỉ sao? Nhưng hết mùa xuân rồi, bây giờ dương xỉ đã ra lá hết, vừa già vừa cứng, ăn chẳng ngon chút nào. Nếu huynh muốn ăn thì để đệ về nhà bảo nương lấy ít dương xỉ muối trong hũ cho huynh nhé."
Mắt Quý Ly sáng lên:
"Cảnh Lê, mọi người ở đây chỉ ăn phần non của dương xỉ thôi ư?"
Lục Cảnh Lê gật đầu, bối rối hỏi ngược lại:
"Chứ sao nữa, chỉ có thể ăn được phần thân non thôi mà. Thân cây vừa già vừa dai, đến cả gà vịt còn chẳng thèm ăn ấy chứ."
Quý Ly mỉm cười, nhổ một gốc lên, phía dưới còn cả phần rễ của dương xỉ:
"Thật ra phần rễ ăn còn ngon hơn cả phần thân ấy chứ."
Lục Cảnh Lê lại không tin, bĩu môi nhìn cây dương xỉ trong tay Quý Ly:
"Đệ chưa từng nghe ai nói thứ này ăn được đâu đấy, huynh chắc chứ, Quý Ly ca ca?"
Quý Ly bí hiểm chớp mắt:
"Về nhà ta làm thử cho đệ ăn!"
Lục Cảnh Lê vừa nghe có đồ ăn, chân tay thoăn thoắt nhổ dương xỉ trong đống lá khô. Lục Cảnh Sơn thấy vậy cũng ra tay giúp đỡ.
Quý Ly và Lục Cảnh Lê nhanh tay nhổ phần thân lá của dương xỉ, trong khi Lục Cảnh Sơn đào phần rễ dưới đất. Ba người phối hợp nhịp nhàng, chẳng mấy chốc đã thu hoạch được một đống lớn dương xỉ.
Lục Cảnh Sơn thấy đống dương xỉ toàn là bùn đất, không tiện dùng tay cầm, liền cầm rìu đi vào trong núi. Chẳng bao lâu đã trở lại với một miếng vỏ cây lớn trong tay.
Sau khi xếp dương xỉ vào lớp vỏ cây, hắn kéo hai cọng dây mây mọc ven sườn núi rồi buộc chặt lại, trông gọn gàng và chắc chắn.
"Để đệ cầm cho."
Quý Ly chủ động nói, dù sao cũng do y chợt hứng lên đòi đào rễ về.
Lục Cảnh Lê cũng lại giúp:
"Vậy để đệ xách giỏ giúp huynh nhé, lát nữa huynh mệt thì chúng ta đổi tay."
Quý Ly gật đầu đồng ý, vừa định lấy vỏ cây bọc dương xỉ, nhưng một bàn tay to lớn đã nắm lấy phần dây mây, nhấc vỏ cây lên rồi.
Một tay Lục Cảnh Sơn giữ khúc gỗ trên vai, tay kia nhấc vỏ cây, đôi mắt đen láy nhìn xuống Quý Ly từ trên cao:
"Không cần đâu, để ta giúp đệ."
Lòng Quý Ly đầy cảm kích, nhưng nhìn hắn gánh khúc gỗ to như vậy, y cũng không nỡ để hắn vất vả:
"Không cần đâu Cảnh Sơn ca, đệ xách được mà."
Lục Cảnh Sơn không nói gì nữa, xoay người, nhấc đồ, dẫn đầu đi trước. Trong lòng hắn nghĩ, mình là đàn ông, sao có thể để tiểu ca nhi xách đồ nặng được chứ? Vốn dĩ tiểu ca nhi nên được nuông chiều, không thể để họ cực khổ.
Quý Ly đứng đó nhìn thân hình cao lớn của ai đó. Lòng y mềm nhũn, sắc đỏ dần dần leo lên gò má, ánh mắt ánh lên chút ngại ngùng khó nói.
Về đến nhà, Vân Xuân Lệ đang vá quần áo và tán gẫu với một người phụ nữ khác trong sân, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười đùa.
Thấy ba người quay về, Vân Xuân Lệ xoay người hỏi thăm:
"Ấy chà, vừa mới bảo sao mãi chưa thấy ba đứa con về, chớp mắt đã về đến cửa rồi."
Bà cười bảo Quý Ly:
"Tiểu Ly, đây là Đại bá nương."
Vừa dứt lời, Lục Cảnh Lê đã nhào về phía người phụ nữ kia, dựa vào vai bà như đứa trẻ con:
"Nương, Quý Ly ca ca giỏi lắm nha, vừa biết nấu ăn ngon, lại còn cãi thắng mấy mụ họ Vương nữa đó, đúng là đã cái nư mà."
Người phụ nữ có khuôn mặt hơi mũm mĩm chính là mẹ của Lục Cảnh Lê, Thiệu thị – vợ của đại bá Lục Cảnh Sơn. Bà nghe nói nhà Lục Cảnh Sơn có thêm một tiểu ca nhi, hôm nay qua xem thử thế nào, ai ngờ đúng thật là xinh đẹp!
"Chả trách trong thôn đồn ầm lên rằng Cảnh Sơn nhà ta có một tiểu ca nhi đẹp như tiên, đúng thật chẳng sai. Bà già như ta nhìn còn thích mê."
Quý Ly được khen đến đỏ mặt, bước lên ngoan ngoãn gọi một tiếng Đại bá nương.
Thiệu thị thấy y cư xử phóng khoáng, mặt mày ngoan ngoãn, lại lanh lợi, càng thêm yêu thương:
"Nào, Quý ca nhi, con lại đây."
Bà gọi Quý Ly lại.
Quý Ly nghe thấy liền bước tới. Thiệu thị từ ái kéo tay y, tay phải lấy một quan tiền được bọc trong giấy đỏ từ trong áo ra:
"Bá nương chẳng có gì làm quà ra mắt cho con. Chút tiền này con nhận lấy, mua chút đồ ăn vặt, coi như tấm lòng của bá nương nhé."
Quý Ly không dám nhận, vội vàng từ chối:
"Sao con lại nhận tiền của Đại bá nương được chứ! Lục gia đã thu nhận con, cho con ăn, cho con mặc, con đã chẳng biết báo đáp thế nào, sao lại nhận tiền của người được!"
Thiệu thị là người thương trẻ con. Nếu Quý Ly đã nhận Vân Xuân Lệ làm nghĩa nương, vậy cũng coi như đã bước chân vào nhà Lục gia này. Thế nên bà càng vui lòng cho y số tiền này, lập tức giả vờ giận dỗi nói:
"Con đã gọi ta một tiếng bá nương, vậy sau này ta lại có thêm chất tử là con. Tất cả đều là người một nhà, cần gì phải để ý chút tiền này chứ? Lại còn báo với chả đáp. Chỉ cần con một lòng một dạ sống cùng với nhà Cảnh Sơn, sau này ắt mọi người cùng giúp đỡ lẫn nhau. Con ngoan, mau nhận đi, cứ coi như tấm lòng của ta và nghĩa nương con."
Vân Xuân Lệ ở bên cạnh cũng giục Quý Ly nhận lấy.
Quý Ly nghe Thiệu thị nói vậy, không từ chối nữa, đành nhận lấy một quan tiền đồng. Nhìn qua cũng khoảng hai mươi văn tiền. Đối với nhà nông, đây đã là chi phí đủ cho nửa tháng. Trong lòng y không khỏi xúc động. Trước đây, y chưa bao giờ nghĩ mình lại có phúc phần lớn đến vậy. Không chỉ được giúp chuộc thân mà không cần báo đáp, y còn được đối xử như người thân trong nhà. Quý Ly thầm hạ quyết tâm, sau này nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ gia đình, để mỗi ngày trôi qua đều tốt đẹp hơn.
Quý Ly nâng đôi mắt ẩm ướt, cảm động nói:
"Đa tạ Đại bá nương, nghĩa nương. Sau này chắc chắn con sẽ sống tốt, mọi người cùng nhau cố gắng nhé."